Lên Nhầm Xe Maybach Của Người Thầm Thương

Chương 10

Trước Tiếp

Học sinh lớp 11 trường Trung học Phụ thuộc được nghỉ ngày Chủ nhật.

Bố mẹ và họ hàng bên nhà mẹ đẻ của Lâm Dao đến chơi. Tiếng cười đùa của trẻ con cùng tiếng nói chuyện oang oang của người lớn như muốn chọc thủng màng nhĩ Kim Chiêu. Cô bỗng nhớ tới một câu nói trên mạng: “Niềm vui của bạn ồn ào đến mức làm phiền tôi.”

Hóa ra niềm vui thực sự có thể làm phiền người khác.

Hóa ra niềm vui cũng có thể làm tổn thương người khác.

Nhưng cô vẫn phải giữ phép lịch sự tối thiểu, bị gọi ra chào hỏi khách khứa, cô ngoan ngoãn cười nói, lễ phép chào từng người một.

Lần đầu tiên làm chuyện này, cô còn lén đỏ hoe mắt vì tủi thân, giờ thì quen tay hay việc, trong lòng thực ra cũng chẳng gợn sóng gì mấy. Hoặc có lẽ là do dạo này tần suất cô nhớ đến Mạnh Ngôn Khê hơi nhiều.

Cảm giác thầm thích một người giống như giấu một viên đường cát trắng trong lòng, nếm chẳng thấy vị ngọt đâu, nhưng mỗi lần nhớ đến lại thấy vui vẻ lạ thường.

Buổi chiều, Kim Chiêu thu dọn sách vở đến thư viện học bài, vừa xuống sân khu tập thể thì gặp Ngô Niệm.

Khu tập thể lúc này vắng vẻ, ít người qua lại. Ngô Niệm phóng xe điện đuổi theo Kim Chiêu từ phía sau.

“Linh Linh.” Ngô Niệm dừng xe trước mặt cô, hỏi, “Đi đâu đấy?”

Kim Chiêu đáp: “Em đi thư viện.”

“Lên xe đi, chị đưa đi.” Ngô Niệm vỗ vỗ yên sau xe.

“Thôi không cần đâu, không tiện đường, chị đi trước đi Niệm Niệm.”

Ngô Niệm không đi, nghiêng đầu nhìn cô.

Kim Chiêu cũng nhìn lại chị, cả hai đều muốn nói lại thôi.

“Chị có phải…”

“Mấy người đó…”

Cả hai đồng thanh lên tiếng, rồi lại cùng im bặt.

Phía sau có chiếc ô tô đi tới, bóp còi inh ỏi. Hai người dạt vào lề đường. Đợi xe đi qua, Kim Chiêu mới hỏi: “Mấy người đó sau này không làm khó dễ chị nữa chứ?”

“Ừ, yên tâm, giải quyết xong xuôi cả rồi.” Ngô Niệm chống một chân xuống đất, cúi đầu đáp.

“Vậy thì tốt rồi.” Kim Chiêu mân mê quai cặp, nói, “Thế em đi thư viện trước đây.”

“Ừ.”

Kim Chiêu đi được vài bước về phía cổng khu tập thể thì Ngô Niệm gọi giật lại: “Linh Linh.”

Kim Chiêu quay đầu.

Ngô Niệm siết chặt tay lái xe điện, ánh mắt nhìn cô hơi lấp lánh, ngập ngừng hai giây rồi hỏi: “Em… trong tay em hiện tại có thể lấy ra được bao nhiêu tiền?”

Kim Chiêu có một khoản quỹ giáo dục do mẹ để lại. Trước khi mất, mẹ đã dặn đi dặn lại là số tiền này chỉ được dùng cho việc học, bất kể ai hỏi, kể cả bố thì cũng không được đưa. Mẹ còn bắt Kim Chiêu thề trước giường bệnh rằng dù sau này có khó khăn thế nào cũng nhất định phải học lên tiến sĩ, tương lai tìm một công việc giảng viên đại học. Kim Chiêu gửi số tiền này trong ngân hàng, chắc chắn là không thể động vào. Tuy nhiên tiền lì xì Tết mấy năm nay cô đều tiết kiệm lại, cộng vào cũng được hơn hai nghìn tệ.

“Chị cần bao nhiêu?” Cô hỏi.

“Hai nghìn.”

Kim Chiêu im lặng hai giây, rồi khẽ gật đầu: “Em về lấy cho chị.”

Ngô Niệm đứng đợi dưới lầu. Kim Chiêu bỏ tiền vào một phong bao lì xì đỏ chót, toàn là tiền mừng tuổi dịp Tết, phần lớn là những tờ một trăm tệ mới cứng bóng loáng.

Lúc nhận lấy phong bao, mắt Ngô Niệm đỏ hoe: “Chắc em cũng chỉ có từng này thôi. Cho chị mượn rồi thì em tính sao? Tình cảnh nhà em bây giờ, chắc chẳng ai còn nhớ đến em đâu. Với tính cách của em, chắc em cũng chẳng bao giờ chủ động mở miệng xin xỏ.”

Gió thổi qua khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của thiếu nữ, Kim Chiêu bỗng nhiên thất thần.

Cô nhớ tới tờ vé số trúng 3000 tệ của Mạnh Ngôn Khê.

Lộ Cảnh Việt bảo vận may của cậu rất tốt, mười lần thì trúng sáu bảy lần. Vậy có phải cậu cố tình nói mình không mang tiền, để cô trả tiền vé số, chỉ là cái cớ để tặng số tiền thưởng đó cho cô không?

Thực ra cậu hiểu hoàn cảnh khó khăn của cô, có lòng muốn giúp cô kiếm tiền.

Ý nghĩ này khiến trái tim Kim Chiêu bỗng nhiên nhảy nhót, như có một chú chim non đang ríu rít ca hát trong lồng ngực.

Không, không được ảo tưởng sức mạnh như thế.

Cô thu lại tâm tư, mỉm cười với Ngô Niệm: “Không sao đâu, em cũng không có nhiều việc cần dùng đến tiền, việc của chị cấp bách hơn.”

“Cảm ơn em.” Ngô Niệm nắm lấy tay cô: “Đợi chị thư thả chút sẽ trả em ngay.”

Ngô Niệm định phóng xe đi, Kim Chiêu trở tay nắm chặt lấy tay chị: “Niệm Niệm.”

Kim Chiêu nhìn thẳng vào mắt Ngô Niệm: “Quay lại trường đi chị, đi học lại rồi thi đại học.”

Sắc mặt Ngô Niệm nhạt đi: “Đây là điều kiện em cho chị mượn tiền à?”

“Chị biết là không phải mà.”

“Vậy đừng nói nhiều nữa. Với những đứa trẻ xuất thân như chúng ta, em cảm thấy đi học là lối thoát, còn chị thấy kiếm tiền mới là lối thoát. Chị không lôi kéo em đi làm quán bar, thì em cũng đừng lôi kéo chị về trường đi học.”

“Nhưng ở tuổi chúng ta…”

“Đi đây, chị sẽ trả tiền em sớm nhất có thể.” Ngô Niệm ngắt lời cô, vặn tay ga, chiếc xe điện vút đi rồi biến mất khỏi cổng khu tập thể trong nháy mắt.

Kim Chiêu nhìn theo bóng lưng gầy guộc nhưng cứng cỏi của Ngô Niệm, khẽ thở dài.

Sáng thứ Hai, giờ truy bài vẫn bắt đầu lúc 7 giờ 20. Kim Chiêu đến trường lúc 7 giờ 10, cặp sách của bạn cùng bàn Quý Hạo Hiên đã ở chỗ ngồi nhưng người thì không thấy đâu.

Kim Chiêu ngồi xuống, định nhét cặp vào ngăn bàn thì lại lần nữa cảm nhận được vật cản đáng sợ.

Hôm nay là sữa chua và bánh kem phô mai sữa bò.

Kim Chiêu thực sự sắp phát điên rồi.

Chỗ của Mạnh Ngôn Khê đang trống, Kim Chiêu dùng sức nhét sữa chua và bánh kem vào ngăn bàn của tên “đầu sỏ gây tội” này.

Giờ truy bài hôm nay là môn Văn, tiếng đọc bài phú Xích Bích vang vọng khắp phòng học, nhưng Kim Chiêu thì thất thần, miệng chẳng mở ra nổi. Trong đầu cô chỉ toàn câu hỏi: Rõ ràng thứ Bảy tuần trước cô đã đưa thư tình và đồ ăn cho Mạnh Ngôn Khê rồi, tại sao hôm nay bữa sáng vẫn được gửi đến chỗ cô? Chẳng lẽ cậu không nói rõ ràng với bạn nữ kia sao?

Thích hay không thích thì cũng phải nói cho rõ, chứ sao lại cứ ỡm ờ để người ta không hiểu gì mà cứ tiếp tục tặng đồ ăn, lại còn tặng nhầm chỗ nữa chứ.

Cô không muốn tin Mạnh Ngôn Khê là người thiếu đạo đức đến mức ấy.

Hiện tại ấn tượng của cô về Mạnh Ngôn Khê tốt đến lạ lùng, dù có ai bảo Mạnh Ngôn Khê là thần thánh phương nào cô cũng tin sái cổ.

Kim Chiêu lén quay đầu nhìn về phía nghiêng sau lưng, và rồi mắt cô tối sầm lại.

Sách giáo khoa Ngữ văn dựng đứng trên bàn, Mạnh Ngôn Khê dựa lưng vào ghế một cách tùy tiện, chân dài duỗi thẳng, ánh mắt lười biếng nhìn chằm chằm vào trang sách. Tay cậu cầm một chai sữa chua vị yến mạch đào vàng, thi thoảng lại đưa lên miệng uống một ngụm, bên cạnh còn đặt một chiếc bánh kem phô mai sữa bò đã bị cậu xắn một góc ăn mất.

Nhận thấy ánh nhìn của cô, cậu lơ đãng ngước mắt lên nhìn lại.

Tiếng đọc bài lanh lảnh vang vọng quanh mình. Bài Xích Bích Phú đang đến đoạn: “Ký phù du ư thiên địa, diểu thương hải chi nhất túc. Ai ngô sinh chi tu du, tiễn Trường Giang chi vô cùng.” (Gửi thân phù du trong trời đất, nhỏ bé như hạt kê giữa biển khơi. Thương cho đời người ngắn ngủi, ganh với dòng Trường Giang vô tận.)

Bốn mắt nhìn nhau. Đôi mắt đào hoa đen láy của Mạnh Ngôn Khê vẫn bình thản như không, chẳng hề có chút gánh nặng tâm lý nào.

Kim Chiêu: “…”

Ngay từ đầu cô đã không nhìn lầm, Mạnh Ngôn Khê này đúng là kẻ không có chút đạo đức nào!

Sao cậu có thể nuốt trôi được chứ?

Bạn cùng bàn Quý Hạo Hiên thấy cô mất tập trung, liền nhìn theo hướng cô đang nhìn. Vừa nhìn thấy cảnh tượng đó, cậu ta như bị sét đánh ngang tai.

Tại sao bữa sáng cậu ta tặng cho Kim Chiêu lại chui tọt vào miệng Mạnh Ngôn Khê?

Quý Hạo Hiên không dám tin, quay sang nhìn Kim Chiêu: “Cậu, sao cậu lại…”

Cô Trần Thuật đứng trên bục giảng thu hết mọi động tĩnh bên dưới vào tầm mắt. Cô ấy cầm sách giáo khoa, lặng lẽ đi đến bên cạnh Quý Hạo Hiên. Câu nói còn dang dở của cậu ấy đành phải nuốt ngược vào trong.

Kim Chiêu vội vàng cúi đầu tiếp tục đọc bài.

Cô Trần Thuật lại đi đến chỗ Mạnh Ngôn Khê, gõ nhẹ xuống bàn nhắc nhở: “Trong giờ học không được ăn quà vặt.”

Mạnh Ngôn Khê ngoan ngoãn nghe lời, nhét hộp sữa chua và cái bánh kem vào ngăn bàn.

Ba mươi phút truy bài hôm nay đối với cả Kim Chiêu và Quý Hạo Hiên đều dài dằng dặc như cả thế kỷ. Cả hai đều mong ngóng tiếng chuông báo hết giờ.

Giữa giờ cô Trần Thuật có việc ra ngoài một lát. Lúc gần hết giờ cô ấy quay lại lớp, sắc mặt rất khó coi. Cô ấy đi thẳng đến bàn của Kim Chiêu và Quý Hạo Hiên, nhìn hai người rồi nói: “Hai em đi theo tôi.”

Tim Quý Hạo Hiên “thót” một cái, còn Kim Chiêu thì ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

Sắp hết giờ truy bài, giáo viên dạy tiết 1 đã đến, trong văn phòng lớn còn có hai giáo viên khác đang chờ đến giờ lên lớp. Bên cạnh bàn làm việc của cô Trần Thuật có một người phụ nữ đang đứng, mái tóc uốn xoăn lọn nhỏ nhuộm vàng, đeo túi LV họa tiết monogram, khoanh tay trước ngực nhìn chằm chằm khẩu hiệu của trường treo trên tường.

Cô Trần Thuật dẫn Quý Hạo Hiên và Kim Chiêu bước vào, người phụ nữ nghe tiếng bước chân liền quay lại.

Mặt Quý Hạo Hiên cắt không còn giọt máu.

“Mẹ.”

Lớp trang điểm trên mặt mẹ Quý Hạo Hiên không được tự nhiên cho lắm, phấn nền trắng bệch, son môi đỏ chót. Cơ mặt bà xệ xuống, đường kẻ mắt lại quá đậm khiến bà trông có vẻ dữ dằn.

Bà lạnh lùng liếc nhìn con trai một cái rồi nhìn chằm chằm vào Kim Chiêu.

Kim Chiêu bị nhìn đến lạnh cả sống lưng, theo bản năng né tránh ánh mắt bà.

“Chị mẹ Quý Hạo Hiên à, đây là em Kim Chiêu.” Cô Trần Thuật bước lên trước giới thiệu, “Tôi nghĩ trước khi mời bố của em Kim Chiêu đến, chúng ta nên tìm hiểu rõ tình hình trước đã.”

Nghe thấy phải mời phụ huynh, Kim Chiêu bỗng ngẩng phắt lên, ánh mắt đầy hoang mang và sợ hãi.

“Bốp!”

Mẹ Quý Hạo Hiên ném mạnh chiếc điện thoại trong tay lên bàn làm việc của cô Trần Thuật.

“Cô Trần, bằng chứng đều ở trong này cả, còn gì chưa rõ ràng nữa sao?” Bà lạnh lùng chất vấn.

Quý Hạo Hiên nhìn chằm chằm vào điện thoại của mình, mặt trắng bệch, hai tay nắm chặt, vai run lên bần bật.

Cô Trần Thuật nhìn Quý Hạo Hiên rồi lại nhìn sang Kim Chiêu.

Đúng lúc này, chuông báo hết giờ truy bài vang lên, kéo theo tiếng ồn ào náo nhiệt đồng loạt vang lên khắp tòa nhà. Rất nhanh, tiếng cười đùa của học sinh từ hành lang vọng vào văn phòng.

Cô Trần Thuật đứng dậy đóng cả cửa trước và cửa sau văn phòng lại.

Từ khi đi dạy đến nay, cô ấy luôn chú trọng giữ gìn thể diện cho học sinh. Dù học sinh có phạm lỗi, cô ấy cũng không bao giờ trách phạt trước mặt các giáo viên khác trong văn phòng chung. Nhưng hôm nay mẹ Quý Hạo Hiên xông thẳng tới trường đòi hỏi tội, cô ấy chỉ có thể xử lý vào giờ này.

Quay lại bàn làm việc, cô Trần Thuật hỏi: “Kim Chiêu, em và Quý Hạo Hiên đang yêu sớm phải không?”

Kim Chiêu trợn tròn mắt, lập tức quay sang nhìn Quý Hạo Hiên. Cậu ta mặt mày tái mét, hai tay nắm chặt thành quyền, đang nhìn mẹ mình đầy phẫn nộ.

Trong lòng Kim Chiêu dâng lên dự cảm chẳng lành, cô vội vàng phủ nhận: “Không ạ, em không có!”

“Mày không có?” Mẹ Quý Hạo Hiên cười khẩy, “Mày không yêu đương với thằng Hiên nhà tao mà lại yên tâm thoải mái nhận quà của nó à? Mày cũng biết tính toán gớm nhỉ, buôn vốn một lời mười cơ đấy.”

“Quà gì cơ ạ?”

“Còn nứt mắt ra mà đã diễn cái trò ‘trà xanh’ này rồi, lớn lên thì còn thế nào nữa.” Mẹ Quý Hạo Hiên cầm điện thoại trên bàn ném vào người Kim Chiêu, “Tự mày xem đi. Hôm nay sữa tươi, mai sữa chua, hôm nay bánh sừng bò, mai bánh mousse, đủ các thể loại bữa sáng mang đến tận miệng cho mày. Lúc mày nhận thư tình, ăn bữa sáng của nó sao không nói là mày không yêu nó?”

“Mẹ!” Quý Hạo Hiên phẫn nộ hét lên, nhưng lập tức bị mẹ ngắt lời.

“Mày câm mồm! Về nhà tao sẽ tính sổ với mày sau!”

Trên màn hình điện thoại là lịch sử trò chuyện WeChat giữa Quý Hạo Hiên và bạn bè.

Quý Hạo Hiên kể lể với bạn rất nhiều về việc thích Kim Chiêu, bạn cậu ta khuyên nên tỏ tình. Thế là Quý Hạo Hiên viết thư tình. Hai ngày sau, cậu ta lại bảo dạo này mỗi khi Kim Chiêu nhìn cậu ta đều đỏ mặt, ánh mắt lảng tránh, chắc là cũng thích cậu ta rồi, hai bên tình trong như đã. Đám bạn lại nhao nhao khuyên cậu ta tiến thêm bước nữa, ngày nào cũng mang bữa sáng cho cô. Quý Hạo Hiên làm theo thật, ngày nào cũng chụp ảnh bữa sáng gửi cho bạn bè khoe.

Nhìn những bức ảnh bữa sáng quen thuộc ấy, Kim Chiêu như bị sét đánh ngang tai. Hình ảnh đống sữa chua, bánh ngọt hành hạ cô đến đứng ngồi không yên suốt tuần qua hiện lên rõ mồn một.

Chẳng phải… đó là đồ gửi cho Mạnh Ngôn Khê sao?

Cô đã đưa hết cho Mạnh Ngôn Khê rồi mà!

Mạnh Ngôn Khê còn ăn ngon lành nữa chứ!

Kim Chiêu không thể tin nổi chuyện hiểu lầm tai hại này lại xảy ra với mình.

“Em, không… Em không biết…” Thiếu nữ 16 tuổi chưa từng gặp tình huống này bao giờ, đầu óc đình trệ trong chốc lát, theo bản năng muốn phủ nhận và giải thích.

“Gọi phụ huynh mày đến đây ngay.” Mẹ Quý Hạo Hiên mất kiên nhẫn ngắt lời, nhìn Kim Chiêu bằng ánh mắt khinh miệt, “Phụ huynh hai bên nói chuyện cho rõ ràng. Con trai tao sau này phải thi vào top 2 trường đại học hàng đầu, tao không cho phép bất cứ kẻ nào làm ảnh hưởng đến tương lai của nó.”

“Mẹ!” Quý Hạo Hiên lao tới kéo tay bà ta.

Mẹ Quý Hạo Hiên hất mạnh tay con trai ra, ngón trỏ chỉ thẳng vào mặt Kim Chiêu: “Gọi điện thoại ngay, bảo bố mày đến đây nói chuyện với tao!”

Kim Chiêu vô cớ phải hứng chịu cơn thịnh nộ của mẹ Quý Hạo Hiên, sống mũi cay xè.

Trong mắt bố cô bây giờ chỉ có đứa em trai mới sinh, nếu cô lại làm ông thất vọng, để ông nghĩ rằng cô không lo học hành mà đi yêu đương nhăng nhít, tình cảnh của cô sẽ càng thêm thê thảm.

“Hay là để tôi bảo bố tôi đến nói chuyện với cô nhé.”

Một giọng nói lành lạnh, hờ hững vang lên, phá tan bầu không khí căng thẳng trong văn phòng.

Kim Chiêu ngoái đầu lại nhìn.

Lúc nãy cô Trần Thuật đã đóng cửa, nhưng sau đó có giáo viên ra vào nên cửa lại mở toang. Mạnh Ngôn Khê và Lộ Cảnh Việt đang đứng ở cửa, có vẻ như vừa đi vệ sinh ngang qua.

Mạnh Ngôn Khê bước vào, ánh mắt lướt qua đôi mắt ngấn lệ của Kim Chiêu rồi nói với mẹ Quý Hạo Hiên: “Quà con trai cô tặng chắc là chui vào bụng cháu hết rồi đấy ạ.”

Cậu nhìn cô Trần Thuật: “Chị Thuật làm chứng, vừa nãy chị còn cấm em ăn quà vặt trong giờ mà.”

Cô Trần Thuật cực kỳ sốc, đầu óc hơi rối loạn, không dám tin hỏi lại: “Em á? Cái em vừa ăn là… Sao lại ở chỗ em?”

Mẹ Quý Hạo Hiên quả quyết lắc đầu: “Không thể nào, trên WeChat thằng Hiên nói rõ ràng là mua cho Kim Chiêu, sao lại đưa cho cậu được?”

Mạnh Ngôn Khê đáp tỉnh bơ: “Ai mà biết được. Đều là người sắp thi vào top 2 đại học cả rồi, mà tặng cái bữa sáng cũng tặng không xong.”

Trước Tiếp