Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Buổi chiều thứ sáu, nhóm học sinh khối mười hai cuối cùng cũng ra về, bảo vệ kiểm tra tắt điện và khóa nước ở tòa dạy học một lượt, Lộ Ngân Đường và mấy giáo viên khác ra khỏi văn phòng, chào hỏi rồi cùng nhau xuống tầng đón ngày kỳ nghỉ cuối tuần ngắn ngủi.
Dạo này trời đẹp, ngày càng ấm áp, hôm nay Lộ Ngân Đường không lái xe mà đi xe điện. Nhà xe ở cạnh cổng trường, Lộ Ngân Đường cầm chìa khóa đi tới cổng liếc ra ngoài, tinh mắt thấy chiếc A7 màu đen rất quen mắt đỗ bên kia đường.
Lộ Ngân Đường cất chìa khóa xe, vòng ra ngoài.
Người ngồi trong xe đang nhắm mắt nghỉ ngơi, Lộ Ngân Đường mở cửa xe Hạ Hòe Tự mới phát hiện, mở mắt nhìn sang, Lộ Ngân Đường đã đóng cửa ghé lại gần, hôn lên cằm hắn một cái: “Sao anh lại đến đây, hôm nay không có ca mổ nào à?”
Hạ Hòe Tự sờ má anh, thắt đai an toàn cho anh: “Xong rồi, buổi chiều không cần đi làm, vừa lúc tới đón em.”
“Cuối tuần phải đi làm không ở bên em được nên muốn ở bên em buổi trưa này.” Trong lúc khởi động xe, Hạ Hòe Tự nói thêm.
“Đây là bồi thường à?” Lộ Ngân Đường cười tươi, “Niềm vui bất ngờ.”
“Thế này đã được xem là niềm vui bất ngờ?” Hạ Hòe Tự cười theo, “Thầy Lộ của chúng ta dễ thỏa mãn thật.”
“Dễ thỏa mãn thì thường vui vẻ, không tốt sao?” Lộ Ngân Đường nói.
Hạ Hòe Tự nhìn phía trước, cầm tay anh, “Rất tốt.”
Một buổi trưa không làm được gì, nói là ở bên Lộ Ngân Đường là ở bên thật. Cơm đã nấu xong, vừa vào nhà đã ngửi thấy mùi canh chân giò, có thể nghe thấy tiếng khe khẽ của nồi nấu chậm. Hai người còn đang thay giày thì có tiếng cào cửa, nghe ra đang rất vội vã.
Lộ Ngân Đường nghiêng người mở cửa, vừa hở khe nhỏ thì một chú Border Collie đã nhảy ra rồi phanh gấp trước mặt hai người, vây quanh Lộ Ngân Đường vẫy đuôi điên cuồng, rồi bổ nhào vào lưng Hạ Hòe Tự l**m hắn.
“Ôi ôi ôi, Tiểu Hoa, quay lại đây!” Lộ Ngân Đường kéo Tiểu Hoa lại ngay, không cho nó l**m, “Cẩn thận anh ấy đánh con đấy.”
Tiểu Hoa là tên Lộ Ngân Đường đặt, nghe thất thân thuộc, thói ở sạch của Hạ Hòe Tự không phát tác với Lộ Ngân Đường nhưng Tiểu Hoa thì có, ôm hay cọ thì được, chứ không được l**m.
Hạ Hòe Tự đẩy một người một cún vào nhà, biểu cảm bất đắc dĩ: “Thầy Lộ châm ngòi ly gián à, nếu anh đánh nó chẳng lẽ em không liều mạng với anh?”
Lộ Ngân Đường cưng Tiểu Hoa, người khác không được mắng, không được đánh, Hạ Hòe Tự cũng không được, lúc mới đầu Hạ Hòe Tự ghen với Tiểu Hoa, hỏi sao anh lại bất công như thế, Lộ Ngân Đường nhìn hắn trả lời, không có nguyên nhân gì đặc biệt, chỉ là cảm thấy Tiểu Hoa rất giống Hạ Hòe Tự, nhiều cún như vậy nhưng liếc mắt nhìn trúng nó cũng là nguyên nhân này.
Vậy nên Hạ Hòe Tự không ghen với việc anh cưng chiều Tiểu Hoa nữa.
Hai người cùng nhau rửa tay, Lộ Ngân Đường ra ban công chơi với Tiểu Hoa rồi cho nó ăn cơm, Hạ Hòe Tự ở phòng bếp nấu cơm cho Lộ Ngân Đường.
Bầu không khí yên tĩnh một lát, Tiểu Hoa bắt đầu chổng mông dùng bữa, lúc này Lộ Ngân Đường mới đứng lên rửa tay đi vào phòng bếp, đứng cạnh Hạ Hòe Tự, rửa mận, lấy một quả đưa đến bên miệng hắn.
“Chua.” Hạ Hòe Tự nhíu mày, tiếp tục quấy canh, “Em đừng ăn nữa, dễ đau dạ dày.”
“Không sao.”
Lộ Ngân Đường nói vậy nhưng vẫn thả xuống, đi đến cạnh Hạ Hòe Tự giơ cánh tay xoa vai hắn, bảo hắn quay người, hai tay anh còn vương nước, sợ ướt áo Hạ Hòe Tự.
Hạ Hòe Tự đậy nắp xoong, một tay ôm eo anh. Lộ Ngân Đường nâng cằm, hôn lên môi hắn. Hạ Hòe Tự bật cười, khẽ chạm lên má anh rồi buông ra.
Trước khi Lộ Ngân Đường nhíu mày chất vấn, Hạ Hòe Tự đã mở miệng: “Hôm nay họng khó chịu, chắc bị cảm rồi, không thể lây cho em, em bị bệnh lâu khỏi.”
“Buổi sáng vẫn khỏe mà, sao lại bị cảm.” Lộ Ngân Đường lập tức lo lắng sờ trán Hạ Hòe Tự, không nóng, “Em lấy thuốc cho anh.”
Hạ Hòe Tự kéo anh lại: “Không cần, anh uống rồi.”
“À.” Lộ Ngân Đường gật đầu, “Vậy anh ra ngoài nghỉ ngơi đi, em nấu cơm.”
“Anh không phải Tiểu Hoa.” Hạ Hòe Tự cười bất đắc dĩ, “Hơn nữa em biết nấu cơm à?”
“Chẳng phải do trước giờ anh không bị bệnh hay sao, đúng là hiếm lạ.”
Lộ Ngân Đường nói thầm, thấy Hạ Hòe Tự hơi chỉ hơi uể oải, dáng vẻ không nghiêm trọng lắm mới hơi yên tâm, anh không ra ngoài mà đứng bên cạnh vừa nói chuyện vừa cùng nhau nấu cơm.
Bữa trưa Hạ Hòe Tự không ăn quá nhiều, ăn xong ngồi đó không nhúc nhích, nhìn Lộ Ngân Đường ăn, đổi đôi đũa khác gắp thức ăn cho anh. Lộ Ngân Đường muốn nói không cần chuyện bé xé ra to như vậy, lại nghĩ bình thường Hạ Hòe Tự quan tâm quá mức đến vấn đề sức khỏe của mình nên ngậm miệng.
Chiều thứ sáu hàng tuần, Hạ Hòe Tự không đi làm nên thường ôm Lộ Ngân Đường ngủ cả buổi, hôm nay ngủ ở phòng làm việc. Từ năm nay, Hạ Hòe Tự bắt đầu quay về trường cũ đứng giảng đồng thời hướng dẫn nghiên cứu sinh, hiện tại đang ngồi trong phòng làm việc xem luận văn của họ. Không lâu sau, Tiểu Hoa ăn no ngủ kĩ rồi dạo một vòng tìm đến nơi này, khẽ kêu một tiếng, Hạ Hòe Tự ngẩng đầu, làm động tác giữ trật tự, kế tiếp xoa đầu nó.
Lộ Ngân Đường gối trên đùi Hạ Hòe Tự đọc sách, ăn no nằm lười, hạ mệnh lệnh “nằm sấp” với Tiểu Hoa, Tiểu Hoa nghe lời nằm xuống, ngậm đồ chơi mình yêu thích nhất tự chơi, lát sau lại ngủ thiếp đi.
Hạ Hòe Tự sửa luận văn một lượt rồi gửi lại cho học viên, phát hiện người gối lên đùi mình cũng ngủ, sách úp lên mặt, lồng ngực phập phồng, ngủ không ngon lắm. Hạ Hòe Tự lấy sách đi, Lộ Ngân Đường nhíu mày, quay người vùi mặt vào bụng hắn, không tỉnh giấc.
Tuy thời tiết sang xuân nhiệt độ tăng dần lên, nhưng dạo này máy sưởi tạm dừng hoạt động nên trong phòng vẫn hơi lạnh. Hạ Hòe Tự giũ chăn đắp lên người Lộ Ngân Đường, sau đó di chuyển Tiểu Hoa từ sàn nhà lạnh lẽo sang thảm. Hạ Hòe Tự ngồi xuống, ngón tay chậm rãi mát xa đầu cho Lộ Ngân Đường, có lẽ cảm thấy thoải mái, Lộ Ngân Đường ôm eo hắn rầm rì mấy tiếng.
Hạ Hòe Tự im lặng mỉm cười, cụp mắt ngắm người ngủ say, cứ vậy hết buổi trưa.
Ban ngày Lộ Ngân Đường không ngủ được lâu, lúc tỉnh dậy, ánh nắng đỏ vàng chiếu qua cửa sổ sát đất vào phòng làm việc, chạng vạng rồi, mở mắt ra thấy Hạ Hòe Tự đang vuốt tóc anh đồng thời đọc quyển sách anh đọc trước khi ngủ, Tiểu Hoa cũng dậy, vẫn nằm bò trên thảm, vừa phơi nắng vừa ngắm hai vị chủ nhân.
Lộ Ngân Đường thấy dáng vẻ ngoan ngoãn như vậy thì mềm lòng: “Tiểu Hoa, lại đây.”
Cái tên Tiểu Hoa có phần tùy ý, rất ít cún tên là Tiểu Hoa, Tiểu Hoa trở thành cái tên thiểu số trong nhóm cún cưng. Lúc Lộ Ngân Đường lấy tên này thì Tiểu Hoa đang lăn lộn dưới gốc cây trong sân nhà bà Hoàng. Đầu hạ là mùa hoa hòe nở, dưới gốc cây có vô số bông hoa màu trắng, Tiểu Hoa nghịch ngợm hồi lâu rồi chạy lại, nhảy lên đùi Lộ Ngân Đường, thế là có tên Tiểu Hoa.
Lúc ấy Hạ Hòe Tự còn có ý giúp đỡ Tiểu Hoa một chút, Lộ Ngân Đường nói không gọi Tiểu Hoa thì lấy tên Tiểu Hòe, Hạ Hòe Tự không có ý kiến gì nữa, xem như đồng thuận.
Tiểu Hoa nghe thấy Lộ Ngân Đường gọi mình thì lập tức đứng lên, đi đến trước mặt anh, ngồi xuống, gác đầu lên vai Lộ Ngân Đường, cái mũi hít hít. Lộ Ngân Đường xoa đầu nó, sờ sướng tay mới cho nó đi, sau đó duỗi tay lấy quyển sách trong tay Hạ Hòe Tự, vòng lấy cổ hắn ngồi dậy, hôn môi. Hạ Hòe Tự nghiêng đầu né tránh, hôn lên mắt anh.
“Dẫn Tiểu Hoa đi dạo không?” Hạ Hòe Tự khẽ hỏi.
Lộ Ngân Đường bình tĩnh lại, gật đầu: “Ừ.”
Thời tiết tốt nên có không ít người đi dạo. Hạ Hòe Tự nắm tay Lộ Ngân Đường, tay còn lại cầm dây, Tiểu Hoa dẫn đầu vui vẻ vẫy đuôi.
Hai người chậm rãi bước đi, dạo này cây liễu đâm chồi, lá non mơn mởn trên cành đung đưa theo gió, Hạ Hòe Tự giơ tay cản mấy cành rủ xuống thấp, Lộ Ngân Đường đi bên cạnh bỗng kêu một tiếng.
“Tay anh sao thế?”
Lộ Ngân Đường kéo cánh tay Hạ Hòe Tự, mặt trong cổ tay có một vết thương như bị thứ gì đó cắt phải, nhìn không nghiêm trọng nhưng nổi bật trên làn da trắng của Hạ Hòe Tự.
Hạ Hòe Tự không để trong lòng, giơ tay cho anh xem: “Tối qua chơi cùng Tiểu Hoa bị móng chân cào, không sao, hôm nay anh nhờ đồng nghiệp xem cho, không phải tiêm.”
Lộ Ngân Đường không nói gì, cầm tay hắn quan sát một lát, không dám sờ, thấy không nghiêm trọng thật mới buông xuống.
“Sao anh không nói với em.” Lộ Ngân Đường đứng đó không đi, chỉ nhìn Hạ Hòe Tự.
Hạ Hòe Tự cười: “Anh có phải trẻ lên ba đâu, vết thương cỏn con còn mách với phụ huynh.”
“Nhưng cũng nên nói với em.” Lộ Ngân Đường nhét tay vào tay Hạ Hòe Tự, mười ngón tay đan vào nhau, nhìn Tiểu Hoa đang gặm cỏ trước mặt, lại quay sang Hạ Hòe Tự, hạ giọng: “Chắc chắn em vẫn thương anh nhất mà.”
Hạ Hòe Tự giả vờ kéo dây Tiểu Hoa lại: “Ừ, vậy em nói trước mặt Tiểu Hoa đi.”
“Ấy ấy ấy!” Lộ Ngân Đường nóng nảy, nắm tay Hạ Hòe Tự không cho hắn động đậy, “Anh làm gì, làm gì đấy!”
Hạ Hòe Tự: “Chẳng phải em thương anh nhất hay sao, phải để cho nó biết.”
“Bớt giả vờ với em đi, chắc chắn anh đã giáo huấn nó rồi.” Lộ Ngân Đường nắm tay hắn, nghiêng đầu trừng, “Hôm nay nó ân cần với anh thế cơ mà, đang lấy lòng anh đó.”
“Cún tâm cơ.” Hạ Hòe Tự cười đáp.
Lộ Ngân Đường hừ một tiếng, cân nhắc một lát lại nói: “Sao nó lại giống Kiều Tâm Viễn thế nhỉ.”
Những lời bất công không thể để Tiểu Hoa nghe thấy, cũng không thể để Kiều Tâm Viễn nghe thấy, nếu không cả hai lại cùng kháng nghị.
Dẫn chó đi dạo xong về nhà đã muộn, Lộ Ngân Đường muốn tắm táp trước, nhiệm vụ cho cún ăn giao cho Hạ Hòe Tự.
Hạ Hòe Tự rót sữa, lấy thức ăn cho chó, dẫn Tiểu Hoa ra ban công, đặt bát cơm trước mặt nó.
Một người một cún nhìn nhau mấy giây, Hạ Hòe Tự cười nói: “Ăn đi.”
Tiểu Hoa là một chú cún vừa ngoan ngoãn vừa thông minh, có thể nghe hiểu các mệnh lệnh đơn giản, chủ nhân nói “Ăn đi” nó mới bắt đầu ăn, đồng thời nó cũng hiểu Hạ Hòe Tự không cho nó l**m hắn, nhưng đôi khi không nhịn được vẫn muốn l**m.
Trong thế giới của Tiểu Hoa, người thân nhất của nó là ba – Lộ Ngân Đường, còn chú Hạ – Hạ Hòe Tự cũng đối xử tốt với nó, chỉ là không hay nói chuyện và thân thiết với nó như Lộ Ngân Đường, tuy nhiên nó vẫn thích chú Hạ, đồng thời phần nào hiểu được nguyên nhân Lộ Ngân Đường thích chú Hạ, vì vậy nó nghe lời chú Hạ.
Hạ Hòe Tự không biết suy nghĩ nội tâm của Tiểu Hoa, vừa sờ đầu nó vừa cầm miếng xương mài răng, thi thoảng nhắc nhở nó không được nuốt, như thể không xem Tiểu Hoa là cún mà là con người.
Tiểu Hoa không so đo với hắn, không cho nuốt thì không nuốt, nó quỳ trên sàn mài răng, cái đuôi vẫy điên cuồng.
Lộ Ngân Đường ra khỏi phòng ngủ nhìn thấy một người một cún trên ban công, Tiểu Hoa tập trung ăn, Hạ Hòe Tự ngồi đối diện, cúi đầu nhìn nó, không làm gì hết, chỉ nhìn thôi, ánh mắt rất dịu dàng.
Lộ Ngân Đường đứng tại chỗ xem một lát, bị Hạ Hòe Tự phát hiện mới lại gần, ngồi xuống.
Tiểu Hoa nhả miếng xương trong miệng ra, lập tức nhào vào lòng Lộ Ngân Đường, chia cắt Hạ Hòe Tự đang muốn ôm lấy anh, suýt nữa khiến anh ngã ngửa.
Lộ Ngân Đường bật cười, giang tay ôm lấy Tiểu Hoa, Hạ Hòe Tự bất đắc dĩ ngồi dậy, vỗ bốp một cái lên mông Tiểu Hoa.
“Cún hư.” Hạ Hòe Tự nói.
Lộ Ngân Đường ôm cánh tay Hạ Hòe Tự, hôn lên má hắn, sau đó cúi đầu thơm lên trán Tiểu Hoa: “Cún ngoan.”
Hạ Hòe Tự nhìn Lộ Ngân Đường và Tiểu Hoa chơi đùa một lát, sau đó lấy khăn lông, kéo anh đến trước người ngồi xuống, chậm rãi lau tóc cho anh.
Lộ Ngân Đường ngả người ra sau dựa vào Hạ Hòe Tự, được hắn ôm từ phía sau. Lau khô tóc xong, Hạ Hòe Tự cúi đầu hôn lên cổ anh, Tiểu Hoa thấy thế cũng dụi vào lòng Lộ Ngân Đường.
Lộ Ngân Đường bị hai người làm cho vừa buồn cười vừa ngứa, cuối cùng giữ chặt đầu Tiểu Hoa không cho nó dụi, sau đó quay đầu hôn người anh thương nhất.
Tiểu Hoa không được chọn ngồi trước mặt hai người kêu gâu gâu mấy tiếng, cái đuôi lại quẫy tít.
Một ngày nữa kết thúc.