Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tình hình đang căng thẳng, mà cái kiểu đùa đạo đức giả của cậu lại phá hỏng bầu không khí.
_______________________
“Ta nói này, cháu mà cứ tr*n tr**ng thế này thì bị người ta nắm thóp cho xem. Mau qua đây đi, lát nữa nhỡ có ai tới bắt gian thì sao.” Lục Vũ mặt không đỏ, tim không đập nhanh mà mở miệng nói luôn.
Hoa Văn Viễn tiện tay lấy một chiếc áo khoác phơi ngoài sân mặc lên, y tức giận đến mức vào nhà tóm lấy người đàn bà kia bóp cho ngất xỉu, rồi xách cây cung lớn ra, bực bội nói với Lục Vũ:
“Đó là con gái nhà hộ quân sự, vừa mới góa chồng. Nàng ta bị một tướng lĩnh uy h**p, sai tới quyến rũ ta, muốn dùng cách ấy để hủy danh tiếng, phá huỷ uy tín của ta.”
Kiếp trước, chuyện bẩn thỉu nào y chưa từng gặp qua, nhưng y vẫn tức giận về việc bọn chúng lợi dụng phụ nữ và trẻ em yếu đuối để hãm hại người khác. Bất kể việc hãm hại có thành công hay không, trong thời đại hỗn chiến này, mồi nhử không có sức mạnh để phản kháng sẽ không có cách nào sống sót.
“Đừng giận, đừng giận.” – Lục Vũ dỗ dành y như dỗ trẻ con, đưa tay xoa đầu Hoa Văn Viễn.
Tên nhóc này thật đáng yêu, dũng cảm, chính trực, thiện lương, lại chẳng phải kiểu thánh mẫu mềm yếu, y quyết đoán trong việc giết chóc, khiến cậu càng thêm mong chờ ngày được đem Hoa Văn Viễn về thế giới thật của mình.
Hoa Văn Viễn bị xoa đầu thì hơi ngẩn ra.
Từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai an ủi y như thế. Hoa tướng quân giết người không chớp mắt, lúc này lại hơi lúng túng, ho khan một tiếng, dặn dò nhị thúc nhị thẩm đừng đi lung tung, gọi cận vệ đi làm việc, còn mình thì xách cây cung lớn leo lên mái nhà, ngồi đó chờ người đến “bắt gian”.
“He he, em học từ anh đó. Cử chỉ chuyên dùng để thuần hóa chó con, nhẹ nhàng mà hiệu quả.” Lục Vũ khoe khoang, lắc lắc bàn tay mình.
Minh Yến: “…Anh đâu có thuần hóa chó.”
Lục Vũ dụi đầu lên vai anh, cười xấu xa: “Thuần hoá chồng hay thuần chó thì có khác gì nhau đâu. Dù sao em cũng rất thích bị anh ‘thuần hóa’ như thế.”
Minh Yến nghiêng đầu nhìn cậu, im lặng một lúc, rồi khẽ mỉm cười.
Chẳng bao lâu, người đến bắt gian đã xuất hiện. Vừa đẩy cửa viện, kẻ đi đầu liền bị Hoa Văn Viễn bắn một mũi tên vào đùi, kêu thảm một tiếng quỳ sụp xuống. Một người ngã, rồi lại một, lại một hai ba người liên tiếp quỳ rạp xuống. Bên ngoài mới dừng bước, chẳng ai dám xông vào.
“Tiểu Hoa tướng quân, chúng ta là tới tìm con gái thôi. Con gái thứ của Trần tướng lĩnh không thấy đâu, có người nói nhìn thấy nàng ấy đi về hướng viện của ngài.” người ngoài cao giọng nói.
Hoa Văn Viễn cười lạnh: “Trần tướng lĩnh đúng là nỡ lòng, đến cả con gái ruột cũng đem ra làm mồi nhử. Hoa mỗ thật vinh hạnh.”
Dứt lời, y giương cung, kéo căng, rồi buông tay. Mũi tên đuôi đỏ rực lao đi như tia sét, xuyên qua cánh cửa gỗ, “phập” một tiếng, cắm thẳng vào vai Trần tướng lĩnh, lực mạnh đến nỗi hất cả người ngã nhào ra sau, mãi lâu sau mới rên được một tiếng.
Bên ngoài lập tức rối loạn, ai nấy sợ hãi, không dám tiến lên, chỉ dám run rẩy phủ phục dưới đất.
Lục Vũ kéo Minh Yến trốn vào góc tường, nhỏ giọng nói: “Thấy chưa, chúng ta ngồi nép tường là đúng rồi. Nếu ban nãy mà leo lên tường ngó, chắc chắn bị Hoa Văn Viễn bắn xuyên tim rồi. Khi đó em chỉ có thể hóa thân thành tam thúc trùng sinh, Còn anh thì trở thành nhị thẩm đáng thương, bị ép gả cho tam thúc.”
Minh Yến thúc cùi chỏ vào cậu: “Em bớt nói vài câu đi.” Tình hình đang căng thẳng, mà cái kiểu đùa đạo đức giả của cậu lại phá hỏng bầu không khí.
“Đó cũng là chuyện nghiêm túc mà.” Lục Vũ lẩm bẩm.
Hoa Văn Viễn bắn tên như thần, khiến đám người bắt gian sợ đến vỡ mật, không ai dám đến cứu Trần tướng lĩnh. Chỉ chốc lát, cận vệ đã bắt được ba tên tướng lĩnh còn lại, một người rõ ràng vừa bị lôi ra khỏi giường, hắn ta chỉ mặc một cái q**n l*t, đầu tóc bù xù, miệng chửi rủa.
“Các vị chắc hẳn chưa buồn ngủ đâu nhỉ? Vậy thì cùng đến uống một ly đi.” Hoa Văn Viễn nhảy từ mái nhà xuống, mời cả bọn vào đại sảnh yến tiệc lớn nhất của đại doanh Giang Châu.
Hoa Văn Viễn ra lệnh cho mọi người thắp nến, y ngồi chễm chệ ở ghế chủ vị, mở nắp chum rượu, gọi Tạ Trọng Vân mang rượu rót cho bốn vị tướng lĩnh mặt mày xám ngoét.
Tạ Trọng Vân thấy thú vị, chỉ dùng một ngón tay móc quai chum rượu, đổ ào ào vào bát lớn, rượu văng tung tóe, suýt chút nữa hắt thẳng lên đầu người ta.
Trần tướng lĩnh vẫn còn mũi tên găm trên vai, rượu bắn trúng vết thương, đau đến nhe răng nghiến lợi.
Lục Vũ ngồi trên cao, rốt cuộc cũng moi được từ Minh Yến một gói hạt dưa, vừa vui vẻ vừa “tách tách” nhấm nháp, còn nhiệt tình chia cho Trần tướng lĩnh một nắm: “Nào nào, ăn đi, nhắm rượu cho ngon, đừng khách sáo.”
Trần tướng lĩnh run run môi, chẳng nói nổi câu nào.
Tên tướng lĩnh mặc độc cái q**n l*t lên tiếng gằn giọng: “Hoa Văn Viễn, ngươi có ý gì đây?”
Hoa Văn Viễn không đáp, chỉ thong thả uống rượu.
Kiếp trước, y đã nhịn bốn lão này đủ lâu. Đến khi nhà họ Trình tính toán rõ sổ sách, y mới ra tay tước quyền, phân lại ruộng quân. Còn kiếp này, y chẳng muốn nhịn nữa.
Minh Yến rảnh rỗi, lấy giấy vẽ ra một nắm hạt hướng dương đã bóc vỏ, hất tay Lục Vũ đang định cướp lấy, rồi kín đáo nhét cho Hoa Văn Viễn dưới bàn. Hoa tướng quân mặt không đổi sắc, bỏ thẳng vào miệng, nhai thong thả uống tiếp.
Giữ cả đám ở đó uống đến trời sáng, khi mặt trời vừa mọc, cận vệ đã mang tới mấy rương lớn, theo sau là một đoàn người. Đó là dân trong các hộ quân sự, mỗi nhà cử một người ra lĩnh lương thực.
Nghe nói có phát lương thực, ai nấy đều đến đông đủ.
Hoa Văn Viễn đứng dậy, bảo Tạ Trọng Vân mở rương. Bên trong đó là một xấp giấy nợ.
“Quân điền là để các hộ quân sự cày cấy giữ biên, nuôi sống quân đội chứ không phải để nuôi mấy vị tướng lĩnh!” Hoa Văn Viễn nắm một nắm giấy nợ giơ lên, giọng lạnh như băng.
“Có kẻ vừa làm tướng lĩnh liền tưởng mình là hầu tước, chiếm đoạt đất ruộng quân đội, biển thủ quân lương, thậm chí còn cho vay nặng lãi!”
Chưa dứt lời, một lão nông bật khóc nhào ra quỳ xuống: “Tướng quân! Xin tướng quân làm chủ cho lão! Cả nhà tám miệng ăn của lão đều bị ép chết cả rồi!”
Thì ra, bốn tướng lĩnh kia mượn cớ thiên tai, đã chiếm đoạt đất đai của các hộ quân sự, cho thuê canh tác với giá cắt cổ. Các hộ quân sự Không đủ tiền thuê, phải vay lương thực của các tướng lĩnh, khiến họ lâm vào cảnh nợ nần chồng chất. Nợ không trả nổi, chỉ còn cách bán con.
Hoa Văn Viễn không cần giải thích thêm, đã hiểu ra vấn đề. Y đốt toàn bộ giấy nợ, để chúng cháy thành tro ngay trước mặt mọi người.
Rồi y rút đao, chém chết bốn tên tướng lĩnh kia ngay tại chỗ!
Đám người im phăng phắc, ngây ra vì sợ. Ông lão vừa khóc run run nói: “Tướng… tướng quân, họ cũng là quan triều đình, ngài… ngài giết họ thế này…”
Hành động ấy quá mức táo bạo, hoàn toàn trái với quy tắc.
Hoa Văn Viễn khẽ cười, đỡ lão dậy: “Không sao. Ở chỗ ta, bọn chúng không phải quan. Từ nay, các người cũng không cần làm hộ quân sự nữa.”
Nói rồi, tướng quân chia ruộng đất cho những người đang canh tác, đồng thời ban lệnh cho tất cả binh lính trong quân đội đều có ruộng đất để chia, trước tiên cấp cho các hộ quân sự cũ, sau khi đánh dẹp phản tặc xong, sẽ có thêm ruộng mới để chia.
Những người sáng suốt đã nhận ra Hoa Văn Viễn đang âm mưu gì. Y đến đây không phải để làm tướng. Y muốn tạo phản!
Nhưng tất cả đều chọn im lặng.
【Một khúc hồng tiêu chẳng kể xiết: Hắn tạo phản rồi! Buff trợ giúp sắp mở! Lục cẩu mau mang ta theo, ta phải gặp “buff trợ giúp” đó!】
【Một khúc hồng tiêu chẳng kể xiết tặng siêu du thuyền Chuối Tía X600】