Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc

Chương 32: Từ hôn

Trước Tiếp

Ta vốn định làm một kẻ đại ác.

_______________

Ba người men theo con đường nhỏ, chạy thẳng đến phủ họ Trình. Đúng lúc đó, một tiểu thư đồng của Hoa phủ mang đồ đến, nói nhất định hôm nay phải giao tận tay cho Trình tiểu thư.

Người gác cổng nghe nói là quà từ Hoa phủ, vội vàng cho người vào báo. Từ chỗ cao nhất của mái nhà, Hoa Văn Viễn đứng tay khoanh lại, lạnh mắt nhìn món đồ ấy được truyền tay, cuối cùng dừng lại ở viện của Thất tiểu thư.

Thất tiểu thư mất mẹ từ nhỏ, chỉ còn một người mẹ kế tham tiền. Bà ta cầm món đồ mở ra xem, thấy chỉ là một đóa hoa gấm thì tỏ vẻ thất vọng, phẩy tay cho nha hoàn mang đi.

Hoa Văn Viễn nhảy qua mấy nóc nhà, nhẹ như gió, dừng lại đúng trước cửa sổ khuê phòng của thất tiểu thư.

Nàng nhận hoa lụa, đuổi thị nữ ra ngoài, ngồi trong tiểu viện, ngơ ngác nhìn hoa, lông mày nhíu chặt vì lo lắng.

Giọng thiếu niên vang lên, trong trẻo mà ngạo nghễ: “Trình tiểu thư nhận lễ vật của tại hạ, cớ sao lại buồn bã thế này?”

Thất tiểu thư ngẩng đầu, bỗng ngây người. Trên tường, là một thiếu niên áo đỏ, tay chống đùi gối, dung mạo như ngọc, y mỉm cười hỏi nàng sao lại không vui. Trình tiểu thư sững sờ trước dung nhan của nam nhân trên tường. Y đẹp đến mức khó tin, nàng chưa từng thấy ai đẹp đến thế. Nàng nghe nói y là Hoa Văn Viễn, y vị tướng quân tương lai mà mình bị ép gả cho, trong lòng vừa kinh ngạc vừa bối rối.

Tin đồn nói Hoa tướng quân là kẻ thô kệch, da ngăm, vai u thịt bắp. Nhưng người đang ngồi trên tường kia, rõ ràng là phong tư tuyệt thế, khí độ hiên ngang, chẳng khác gì tiên nhân lạc xuống phàm trần.

Phía sau bức tường, Lục Vũ đang cúi người rình, nhỏ giọng hừ một tiếng:

“Cô ta có vấn đề về thẩm mỹ à? Hắn còn chẳng đẹp bằng một phần trăm của Minh Yến nhà chúng ta!”

Minh Yến liếc cậu một cái, nhàn nhạt nói: “Đó không phải người anh vẽ.”

“Ồ?” Lục Vũ nhướng mày.

“Thư sinh này là người yêu của Trình tiểu thư, theo lý thuyết, hắn lẽ ra phải là kiểu nho nhã, thanh tú, khiến tiểu thư động lòng mà cam tâm tình nguyện trốn đi cùng. Nhưng tổ họa sĩ có vẻ… mang chút tư thù cá nhân.”

Lục Vũ nhìn chằm chằm vào người đang bị dọa run rẩy bên dưới, khẽ nói:

“Yến Ca, lấy dây thừng trói hắn lại. Ta không thể nhấc hắn lên được, nếu không sẽ ảnh hưởng đến phân cảnh ngầu lòi của thằng ba nhà ta.”

Minh Yến cười nhẹ, phất tay, liền có một sợi dây thừng hiện ra. Lục Vũ nhanh chóng trói gọn gã thư sinh, còn chừa lại một đoạn dài. Còn đe dọa thư sinh không dám phản kháng: “Ngoan ngoãn một chút!”

Đến khi Hoa Văn Viễn nói: “Nếu cô nương đã không thích, tại hạ có lễ vật khác,”

—thì sợi dây kia được ném tới tay y.

Hoa Văn Viễn nhận lấy dây thừng, quay người lại, liếc nhìn Nhị thúc đang giơ ngón tay cái lên, khóe môi khẽ nhếch, vung cánh tay dài như móc câu, ném thư sinh vào trong viện.

“Bộp!” Gã thư sinh rơi xuống sân, lăn mấy vòng.

“Trương lang!” Thất tiểu thư thét lên, nhào tới ôm lấy người yêu bị trói như đòn bánh, nước mắt trào ra.

Hoa Văn Viễn đứng trên tường, giọng trầm lắng:

“Trình tiểu thư, còn gì muốn nói không ? Nếu không, tại hạ mời Trình lão gia tới đây, để sớm giải quyết việc hôn sự này.”

Thất tiểu thư run rẩy, cuối cùng quỳ phịch xuống, giọng nghẹn ngào:

“Tiểu hầu gia thứ tội… Thiếp thật sự không còn cách nào khác. Thiếp và Trương Lãng thật lòng yêu nhau, nhưng chàng liên tiếp thi trượt. Trình gia khinh thường chàng, không chịu nhận lời cầu hôn của chàng. Mẫu thân thiếp mất sớm, để lại cho thiếp một  kế mẫu độc ác, tham lam. Ép thiếp phải gả vào Hoa gia…”

Lục Vũ tựa vai vào tường, thì thầm bên tai Minh Yến: “Hoa gia vốn là thế gia tước hiệu đời đời. Trước kia Tiên đế bị hoạn quan xúi giục, nổi điên, cướp mất ấn tín của Hoa gia. Tân hoàng đế lên ngôi đã thề sẽ khôi phục lại tước hiệu cho Hoa gia, nhưng vẫn chưa trả lại sắc phong. Trình tiểu thư gọi là ‘tiểu hầu gia’ chẳng qua là muốn nịnh nọt Hoa Văn Viễn, nâng cao địa vị của y. Hoa Văn Viễn im lặng một lát, rồi ném một bọc vải xuống đất, nói: “Hai người đi đi.”

Trình tiểu thư sững sờ, không thể tin nổi những gì mình vừa nghe. Hồi lâu sau, nàng run rẩy cầm lấy bọc vải. Nàng mở ra xem bên trong, suýt nữa thì kêu lên kinh ngạc. Bên trong là những món hồi môn quý giá nhất của nàng, cũng là phần tài sản gia đình mà nàng đáng lẽ phải được hưởng với tư cách là tân nương trong Trình giá.

Hai người sững sờ hồi lâu, rồi nhìn nhau, nước mắt lưng tròng. Cùng nhau quỳ xuống lạy tạ Hoa Văn Viễn: “Đa tạ tiểu hầu gia, đa tạ Hoa tướng quân!”

Họ không dám chần chừ, mang theo bọc đồ chạy vội ra sau phủ.

Hoa Văn Viễn nhìn theo, ánh mắt phức tạp. “Ta vốn định làm một kẻ đại ác…”

Lục Vũ vỗ vai y, mỉm cười: “Tuân theo lòng mình là được. Có những anh hùng, sinh ra là để bảo vệ, chứ không phải để tàn nhẫn.”

Hoa Văn Viễn nhìn cậu, giọng thấp: “Nhị thúc, rốt cuộc ngài là ai?”

Y vừa mới trọng sinh, nóng lòng muốn hủy hôn, vẫn chưa kịp suy tính kỹ cho tương lai. Vì những chuyện kiếp trước, y căm ghét bọn hoạn quan phản loạn, nội bộ tranh giành quyền lực giữa các sĩ phu, sự chuyên chế của hoàng đế, và hơn thế nữa là sự đốt phá, giết chóc, cướp bóc của quân Mông tộc. Y muốn từ bỏ ý định làm một tên gác cổng trung thành mù quáng, tuy chỉ một ý nghĩ mơ hồ, nhưng nhị thúc đã thẳng thắn giúp y hiểu ra.

“Thiên cơ bất khả lộ.” Lục Vũ cười đầy thần bí, nhưng Hoa Văn Viễn vẫn cứng đầu nhìn cậu, nên cậu chỉ có thể ngượng ngùng nói: “Thật ra, có thể bại lộ. Ta sẽ nói cho cháu biết sau. Đi thôi, chúng ta ra tiền viện giải quyết mọi chuyện trước đã.”

Trong nguyên tác, Hoa Văn Viễn thả hai người đó đi rồi trở về nhà, chờ Trình gia phát hiện tân nương biến mất, ầm ĩ một trận, dây dưa hồi lâu mới hủy hôn thành công. Nhưng Lục Vũ cảm thấy Lục Đại Vũ viết vẫn còn bảo thủ, chưa đủ sảng khoái. Chuyện rõ ràng chiếm lý như vậy, chẳng phải nên đến tiền viện làm loạn một trận sao? Dù sao sau này Hoa Văn Viễn cũng định làm phản tặc, gây thù với phe văn quan đối với con đường sau này của y cũng chẳng có ảnh hưởng gì.

Không bao lâu sau, bà tử đến thử y phục cưới cho tân nương thì phát hiện không thấy tiểu thư đâu, liền kêu ầm lên.

Lục Vũ chỉ vào chiếc khăn trùm đỏ rơi trên đất, cảm khái nói với Minh Yến:

“Chậc chậc, nếu đây là tiểu thuyết đam mỹ thì chắc sẽ có một đứa con thứ đáng thương bị nhét vào kiệu hoa thay thế tân nương, sau đó sẽ cùng Hoa Văn Viễn trải qua mối tình vừa yêu vừa hận, đuổi theo đến tận chiến trường, dùng trí tuệ và tài năng để kiếm tiền, thu phục văn nhân, cuối cùng trở thành mẫu nghi thiên hạ, trở thành một đời nam hậu truyền kỳ. Đáng tiếc đây lại là truyện vô CP.”

Minh Yến liếc cậu một cái.

Ba người đường hoàng đi thẳng vào từ cổng chính.

Hoa Văn Viễn hỏi Lục Vũ: “Nhị thúc, người định làm gì vậy?”

Lục Vũ phất tay: “Cháu đừng lo, nhị thúc sẽ giúp cháu xả giận.”

Hoa Văn Viễn hơi do dự, cảm thấy làm ầm lên thế này không ổn lắm — dù sao nhị thúc bề ngoài vẫn được xem là người đã chết, nếu để phụ thân cậu biết, nhất định lại bị đuổi đánh gãy ba cái chân.

Lục Vũ cười ha hả: “Không sao, ta có thể hi sinh một chút, khán giả thích xem mà.”

Hoa Văn Viễn: “???”

Sau khi vào Trình gia, Lục Vũ đẩy đám người hầu đang ngăn cản mình ra, Lục Vũ vắt chân ngồi lên ghế chủ vị trong chính sảnh: “Ta là nhị đường thúc của Hoa Văn Viễn, một hiệp khách giang hồ. Vừa đi ngang qua, nghe thấy người hầu nhà các ngươi hô to gì mà ‘tân nương mất tích’, nên gọi cháu ta đến hỏi cho rõ chuyện.”

Gia chủ Trình gia mồ hôi đầm đìa, vốn định tìm được tân nương trước khi tin tức bị lộ, cùng lắm thì lấy đứa con gái phòng khác thay vào để kết hôn cũng được — chỉ cần Hoa gia chưa phát hiện, đến lúc người đã gả đi, gạo nấu thành cơm thì Hoa gia cũng chẳng làm gì được. Không ngờ giữa đường lại đột nhiên nhảy ra một “đường thúc hiệp khách”, người này rảnh quá đi quanh nhà ông ta làm gì chứ?

“Nhị thúc à, đây đều là hiểu lầm thôi,” gia chủ Trình gia cố tỏ ra bình tĩnh,: “Là do người hầu nhầm lẫn thôi.”

“Hừ.” Lục Vũ lạnh lùng hừ một tiếng, ném mạnh chén trà trong tay xuống đất:“Nói thật cho ngươi biết, ta vốn đã biết cô nương nhà ngươi có người trong lòng, sợ cháu ta mù mờ mà biến thành rùa đội nón xanh, nên mới kéo nó đến đây đòi lại công bằng, không ngờ lại vừa khéo bắt gặp màn kịch hay của các ngươi!”

Cả Trình gia đồng loạt biến sắc, gia chủ thì ngây ra như tượng.

Lục Vũ tự hỏi liệu có phải hệ thống bị lỗi, chẳng lẽ bị đứng hình rồi? Nhân vật phụ này xây dựng mỏng manh quá đi — liền rút cây thất huyền cầm đen sau lưng ra, tùy tay gảy hai tiếng.

Người Trình gia “sống lại”, có gia nhân ghé tai gia chủ thì thầm mấy câu, sắc mặt gia chủ tái nhợt, đầy xấu hổ và phẫn nộ: “Chúng ta quả thực không biết… lại xảy ra chuyện nhục nhã thế này.”

Một trận gà bay chó sủa, ồn ào hỗn loạn, cuối cùng gia chủ Trình gia đành cúi đầu, chủ động từ hôn.

Trình gia vốn định lấy lý do Thất tiểu thư đột ngột qua đời, bắt Hoa Văn Viễn cưới bài vị về, như vậy vừa giữ được thể diện, vừa cho Hoa Văn Viễn một danh tiếng tốt.

Trong nguyên tác cũng có tình tiết này, nhưng Hoa Văn Viễn không đồng ý — y sắp tạo phản rồi, cần gì cái danh tiếng rởm ấy. Ban đầu còn định dây dưa đôi chút, nhưng bị Lục Vũ gây rối một phen, chẳng còn đường xoay sở, đành phải lui hôn, mọi lỗi lầm đều do Trình gia gánh.

Trình gia không chỉ trả lại sính lễ, còn bồi thêm cho Hoa Văn Viễn một hộp châu báu vốn định làm của hồi môn.

Hoa Văn Viễn đứng ở hành lang Hoa gia, nhìn đám gia nhân khiêng từng rương lễ vật trở về, ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn trên cao:

“Đợi khi thiên hạ thái bình, ta cũng sẽ có một nương tử thật lòng yêu ta.”

Lục Vũ mỉm cười, không nói gì, chỉ khẽ thì thầm sau lưng y: “Nhóc con, xin lỗi nhé, cháu chẳng đợi được gì cả.”

Hoa Văn Viễn quay lại nhìn cậu: “Nhị thúc nói gì vậy?”

Lục Vũ xua tay: “Không có gì, cháu đi lo cho phụ thân đi, đừng để ý đến ta với Minh Yến.”

Hoa lão gia vì chuyện Trình gia đột ngột từ hôn mà đang nổi cơn thịnh nộ, sợ ông già này tức quá làm liều, nên vẫn phải để Hoa Văn Viễn đi trông chừng.

Đợi cậu đi xa, Lục Vũ ôm lấy Minh Yến từ phía sau, đặt cằm lên vai đối phương, thở dài: “Thằng ba thật đáng thương, lúc nào cũng cô độc. Sau này có được thiên hạ rồi vẫn chỉ mãi cô đơn, tội nghiệp quá.”

Nói rồi dụi mặt vào vai Minh Yến, chà chà mấy cái, may mà cậu có vợ.

Minh Yến trợn mắt: “Người đáng thương là thằng ba, chứ không phải em.”

Lục Vũ bĩu môi: “Anh cũng thấy đó, em cũng đáng thương mà.”

Trăng đã lên cao, Hoa gia vẫn sáng đèn rực rỡ.

Hoa Văn Viễn chậm rãi bước trên hành lang dẫn vào chính viện, dần hòa vào màn đêm náo nhiệt.

Tới đây, ba chương đầu kết thúc, ngày đầu tiên của buổi livestream cũng chính thức khép lại.

Ngay khoảnh khắc màn hình tối đi, khán giả còn nghe thấy tiếng kêu thảm của Lục Vũ: “Á— anh đánh em! Em mách giáo viên đấy!”

Trước Tiếp