Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Đào
"Dù sao thì Phó tổng cũng là của em rồi..."
Lục Hồng Uyên quay lưng nhìn tuyết trắng xóa, nghe thấy tiếng bước chân, biết là Phó Kính Thâm đã ra ngoài.
Ông không ngoảnh lại.
Dù anh là Phó thiếu nổi tiếng khắp Càn thị nhưng dù sao ông cũng là chủ Lục gia, đối với Phó Kính Thâm mà nói cũng là bậc trưởng bối đáng kính trọng. Lục Hồng Uyên xoay hai quả cầu trong tay, trong cái thời tiết lạnh giá này, ngón tay ông đã tê cóng. Ông khẽ thở dài, không hề tức giận như Phó Kính Thâm tưởng tượng mà thẳng thắn mở lời hỏi: "Phó tổng năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"
Ông gọi anh là "Phó tổng", rõ ràng trong lòng vẫn còn chút bất mãn.
Phó Kính Thâm sống ngần ấy năm, cảnh tượng nào mà chưa từng trải qua. Nếu là một người đàn ông bình thường khác khi gặp mặt người nhà vợ có khí chất mạnh mẽ như vậy, e rằng sẽ ấp úng mãi không nói nên lời. Còn anh chỉ điềm tĩnh đáp: "28."
"28 rồi..." Giọng Lục Hồng Uyên dường như đang cảm thán, nhưng lại không thể nghe ra ý tứ trong lời nói của ông. Dù sao cũng là người từng trải quen với chuyện nịnh bọt chốn quan trường, lời khách sáo cứ tuôn ra không có trọng tâm, "Hơn A Tùy một hai tuổi, đúng rồi, ông nội cậu vốn hơn tuổi tôi khá nhiều, bố cậu lại là con trai độc nhất ông ấy sinh ra khi còn trẻ, chậc, thời gian trôi nhanh thật. Mới ngày nào còn thấy cậu hồi nhỏ cùng đám A Tùy, Tiểu An vây quanh cô con gái nhỏ nhà tôi, giờ đã lớn thế này, có thể tự mình gánh vác mọi chuyện rồi."
Còn cô con gái nhỏ hiền lành, dịu dàng của ông năm xưa giờ cũng đã yên nghỉ dưới lòng đất hơn mười năm rồi.
Phó Kính Thâm không lên tiếng, anh hiểu rằng chuyến đi này của ông Lục không phải để hàn huyên chuyện cũ với anh.
Người đàn ông đứng thẳng tắp sau lưng ông cụ, dáng người cao lớn vạm vỡ. So với dáng vẻ nửa bước vào quan tài của ông Lục, anh quả thực thích hợp để bảo vệ Lương Tri trọn đời hơn ông.
Nhưng một bên là tình thân ruột thịt, một bên là tình yêu.
Tình thân khó dứt bỏ, còn tình yêu lại chẳng phải là thứ thủy chung đến chết.
Hiện tại, thế lực của Phó Kính Thâm ở Càn thị không ai có thể sánh kịp. Nếu anh yêu thương Lương Tri, tất nhiên có thể cưng chiều cháu ngoại của ông lên tận trời, biến cô thành nàng công chúa được ngưỡng mộ nhất toàn Càn thị. Tuy nhiên, lòng dạ đàn ông khó lường, huống hồ với điều kiện xuất sắc, làm việc gì cũng có thể thao túng như anh, vô số cám dỗ cứ nối tiếp nhau, khó đảm bảo anh sẽ không thay lòng đổi dạ. Nếu anh đã thay lòng rồi thì có thể làm gì anh đây? Tuy nhà họ Phó từ đời anh đã không còn làm chính trị nhưng quan và thương đâu thể tách rời. Mối quan hệ mà ông Phó đã tích lũy, giờ đây ít nhiều cũng phải nể mặt Phó Kính Thâm.
Lòng người cách một lớp da. Ông cụ đã sống bảy tám chục năm, chứng kiến bao nhiêu cặp đôi từng yêu nhau nồng nhiệt rồi chỉ vài năm đã đường ai nấy đi. Ông lo lắng cho cô cháu gái nhỏ, nhưng lại có bài học của con gái mình trước mắt, ông muốn xen vào lại không dám, hoặc có thể nói, đối tượng là Phó Kính Thâm, ông không thể nhúng tay được.
Một lúc sau, Lục Hồng Uyên cất giọng khàn khàn: "Cậu lớn hơn Tiểu Tri nhà ta khá nhiều."
Phó Kính Thâm cau mày. So với bạn bè cùng tuổi của Lương Tri, anh đúng là lớn hơn không ít, đặc biệt là giờ cô đã quên đi ký ức của mấy năm, tâm tính vẫn dừng lại ở tuổi 18, chưa thoát khỏi vẻ trẻ con, nhìn lại càng nhỏ hơn.
"Cháu đã đi nhiều hơn, trải qua nhiều hơn, chịu khổ nhiều hơn cô ấy. Mọi việc đều có cháu đứng ra gánh vác, cô ấy chỉ cần thoải mái tận hưởng thế giới dưới sự che chở của cháu là được. Những gì cô ấy muốn, cháu đều có thể cho cô ấy." Đây là sự đảm bảo mà tuổi tác anh hơn cô có thể mang lại.
Hai người đều xuất phát từ việc muốn tốt cho Lương Tri, lập trường giống nhau, đương nhiên không phải kẻ thù đối nghịch.
Lục Hồng Uyên thở dài một hơi: "Nói thì là như vậy, nhưng lòng người sẽ thay đổi, ta sợ sau này Tiểu Tri phải chịu khổ."
Tuyết rơi trên mái tóc bạc phơ của ông cụ, Phó Kính Thâm nhìn bóng lưng ông mà lòng trĩu nặng. Anh hiểu cảm giác lo lắng, sợ hãi cho người mà mình muốn bảo vệ là như thế nào. Ông Lục đã từng mất đi người con gái yêu thương và anh không thể để Lương Tri đi vào vết xe đổ đó. Cả đời này anh phải bảo vệ cô thật tốt, bất kể có chuyện gì xảy ra cũng không lùi bước. Nhưng lời hứa thì quá mỏng manh, nói ra không cần chịu trách nhiệm, ai muốn nói, bịa chuyện cũng có thể nói hai ngày hai đêm không hết. Anh có thể nhận rõ lòng mình, nhưng ông Lục chưa chắc đã thấy được.
Ánh mắt người đàn ông sâu thẳm, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Trước khi đến đây, cháu đã nghĩ ông sẽ tìm cháu. Hôm qua cháu tiện thể mang theo thứ này." Không biết từ lúc nào, anh đã cầm tập tài liệu đưa cho Lục Hồng Uyên. "Cháu vẫn luôn làm việc này, từ khi quen cô ấy, cháu không ngừng bổ sung vào. Cháu cho cô ấy tất cả những gì cháu có, những gì cháu có thể cho, mong cô ấy và ông bà ngoại đều có thể yên lòng."
"Ông bà ngoại" mà anh nói chắc chắn là Lục Hồng Uyên và vợ ông. Cả đời này ông Lục chỉ có một người con gái là Lục Uyển Anh và một người cháu ngoại là Lương Tri. Ông vẫn chưa nhận lại Lương Tri nên dĩ nhiên cả đời này chưa từng nghe ai gọi mình là "ông ngoại".
Người đàn ông từ nhỏ đã theo Lục Tùy gọi mình là ông Lục, vậy mà giờ đây lại là người đầu tiên đổi cách xưng hô. Trong lòng Lục Hồng Uyên dâng lên bao cảm xúc lẫn lộn, vừa xúc động vừa rối bời. Cuối cùng, ông quay đầu nhìn anh một cái, nhưng vẻ mặt vẫn không mấy dễ chịu.
Trong tập tài liệu Phó Kính Thâm đưa cho ông, gần như tất cả tài sản của anh đều được trao cho Lương Tri. Nếu sau này một trong hai người thay lòng, người chịu thiệt thòi chỉ có thể là anh.
Bàn tay cầm tài liệu của ông cụ Lục hơi run lên, quả cầu trong tay còn lại cũng không xoay nữa. Vẻ mặt ông nghiêm nghị, không thể hiện chút vui mừng nào.
Phó Kính Thâm nói tiếp: "Cháu biết ông không tin tưởng đội ngũ pháp lý của tập đoàn, vì vậy cháu đã tìm Lương Kỳ Đông - người lớn lên cùng Lương Tri - đến đây. Có lẽ tối nay anh ấy sẽ tới nơi. Sau khi ông nhận cháu gái, hai ông cháu cùng dỗ cô ấy ký, Lương Kỳ Đông chắc ông cũng nghe danh rồi. Anh ấy không phải người của cháu, chỉ một lòng vì Lương Tri nên ông cứ yên tâm."
Lục Hồng Uyên hừ lạnh một tiếng: "Tiểu Tri nhà chúng tôi tâm tư trong sáng, sẽ không chịu ký thứ này đâu."
Phó Kính Thâm mím môi. Giọng điệu của Lục Hồng Uyên không tốt, nhưng anh vẫn giữ vẻ mặt bình thản, trong lòng thầm cảm thán mối quan hệ máu mủ quả thật kỳ diệu, dù ông cháu cả đời chưa tiếp xúc nhiều nhưng vẻ ngang bướng lại giống nhau như đúc.
Anh khẽ cười, giọng nói lại đầy vẻ điềm tĩnh của một người đàn ông trưởng thành: "Cháu biết, cháu cũng đã nghĩ đến chuyện này. Nhưng như ông nói đấy, cô ấy tâm tư trong sáng, không nghĩ được nhiều thứ. Chuyện này đối với cô ấy chỉ có lợi mà không có hại. Chúng ta cứ lừa dối cô ấy một chút là sẽ ký thôi."
"Cậu còn dám lừa con bé!" Lời này vừa thốt ra, ông cụ Lục cũng biết mình có hơi bướng bỉnh nên mặt mày không được tự nhiên. Phó Kính Thâm rất biết ý, im lặng để giữ thể diện cho ông.
Lục Hồng Uyên cũng là người nhìn Phó Kính Thâm lớn lên từ nhỏ, ông nội anh từng có ơn với ông nên ông vừa quý vừa mâu thuẫn với cậu trai này. Giờ đây, cách làm của anh không có gì để chê trách, nhưng khi nghĩ đến cô cháu gái bé bỏng của mình lại hồ đồ gả cho anh, ông vẫn không thể yên tâm.
Những điều trong chồng tài liệu và hợp đồng kia được viết rõ ràng, rành mạch. Ông chỉ lướt qua đã nắm được tình hình, rồi tiện tay ném lại cho anh. Ông lão thở dài: "Ông nội cậu mà biết cậu phá của thế này, e là nắp quan tài cũng chẳng giữ nổi. Đúng là một hôn quân." Ông dừng lại một chút, rồi chợt nhớ ra cô gái khiến vị hôn quân này mê mẩn lại là cháu ngoại của mình: "Nhưng Tiểu Tri nhà chúng tôi cũng xứng đáng, hừ."
Phó Kính Thâm biết ông Lục đã nguôi giận, vẻ mặt cũng dễ chịu hơn lúc mới đến: "Phó gia bắt đầu chuyển từ chính trị sang kinh doanh từ đời cháu. Giờ đây, mỗi đồng cháu đưa ra đều do tự cháu kiếm được. Cháu nghĩ ông nội cháu ở dưới đó cũng chẳng có gì để nói, xin ông ngoại cứ yên lòng."
"Ai là ông ngoại cậu... Tôi sợ ông nội cậu mời tôi xuống uống trà sớm quá, ông già này còn phải bảo vệ Tiểu Tri nhà chúng tôi thêm vài năm nữa!" Ông quay người đi vào trong nhà, Phó Kính Thâm theo sau. Đây có lẽ là lần anh kiên nhẫn nhất trong đời, ngoại trừ với Lương Tri.
Tuy tuyết dày đến ngập bắp chân, cứ bước một bước là lại lún xuống một hố nhưng Phó Kính Thâm vẫn không cúi đầu, tâm trí sớm đã bay về phía Lương Tri, người chắc hẳn đang nặn người tuyết trong nhà. Anh không biết đôi giày đi tuyết của cô có chống thấm tốt không, nếu tuyết tan ngấm vào trong thì khó chịu lắm. Cô gái này vốn ham chơi, đã chơi thì quên hết mọi thứ, lát nữa anh phải xem thử cho cô. Nếu không ổn, anh sẽ bắt cô về nhà thay giày.
Ông cụ đã có tuổi, chân cẳng không còn khỏe như anh, tuyết lại quá dày nên ông đi chậm, Phó Kính Thâm cũng bước chậm theo.
Lục Hồng Uyên chắp tay sau lưng nói: "Tiểu Tri nhà chúng tôi là người của nhà họ Lục. Dù không thể sánh với Phó nhưng sau này cũng có thể sống sung sướng, đủ đầy. Con bé lấy cậu không phải vì những thứ tài sản này của cậu."
"Cháu biết."
"Ta chỉ mong sau này cậu đừng làm con bé buồn. Cách nó đối mặt với tình cảm giống hệt mẹ nó, đừng thấy vẻ ngoài mềm yếu cần người dỗ dành, trong lòng lại bướng bỉnh và cố chấp vô cùng. Nếu cậu làm nó đau lòng, ông già này dù có liều mạng cũng sẽ liều với cậu."
"Con sẽ không để ông ngoại có cơ hội liều mạng đâu."
"Hừ, miệng lưỡi đàn ông toàn lừa ma dối quỷ."
Lục Hồng Uyên không quay đầu lại mà đi thẳng vào nhà.
Khi đến sân, người tuyết của Lương Tri mới chỉ đắp được một nửa, quả cầu còn lại bị vứt chỏng chơ bên cạnh nát bấy đã bị một lớp tuyết mới rơi che phủ. Phó Kính Thâm nhướn mày kéo cô vào lòng, sờ lên má cô đang lạnh buốt hỏi: "Sao lại không chơi nữa?"
Lương Tri cầm điện thoại, lập tức mở miệng tố cáo: "Đạo diễn đá vỡ quả cầu tuyết của em rồi!"
"Mẹ nó?!" Anh ta suýt quên mất cô gái nhỏ này là người được Phó Kính Thâm nuôi dưỡng bao năm, ít nhiều cũng có chút tính cách đỏng đảnh. Vừa nãy anh ta lợi dụng lúc anh không có mặt để bắt nạt cô một chút, giờ thì rước họa vào thân rồi.
Phó Kính Thâm nhướn mày. Quả nhiên, ngay lập tức anh liếc mắt giết người. Ánh mắt lạnh lẽo ấy như chứa hàng vạn con dao sắc nhọn khiến An Khải sợ hãi run rẩy: "Nhầm lẫn, chỉ là nhầm lẫn thôi..."
Lương Tri cười vui vẻ. Có Phó Kính Thâm chống lưng, cô chẳng còn chút rụt rè nào như lúc nãy nữa. Cô gái nhỏ mặc đồ tròn vo như một chiếc bánh trôi, nấp sau lưng "ông xã", ôm lấy eo anh, gương mặt nhỏ nhắn dán vào lưng anh đầy đắc ý.
Lục Hồng Uyên nhìn thấy cũng bật cười. Nếu cô có thể cười vui vẻ như thế này cả đời thì khi xuống dưới suối vàng, ông cũng có thể yên tâm mà gặp con gái mình.
Buổi chiều, lần lượt có các nghệ sĩ và nhân viên đến hoạt động. Để tránh bị dị nghị, Lương Tri không dám bám chặt lấy Phó Kính Thâm như lúc sáng không có ai. Cô tỏ vẻ không thoải mái, cùng vài diễn viên quần chúng nhỏ tuổi trong đoàn chơi ném tuyết, đắp người tuyết. Sau đó, cô lễ phép nói "cảm ơn" với người đàn ông thỉnh thoảng đi tới, giả vờ vô tình đưa cho cô vài củ cà rốt để làm mũi người tuyết.
Phó Kính Thâm thấy dáng vẻ lo lắng của cô rất đáng yêu nên cố ý trêu chọc cô mấy lần. Sau đó, cô không nhịn được lườm anh, người đàn ông chỉ cười khẽ rồi bất lực quay về chỗ An Khải.
Thỉnh thoảng có nữ diễn viên đến chào hỏi, anh vắt chéo chân, lười biếng ngồi trên ghế dài, chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.
Đợi nữ diễn viên lúng túng đi khuất, An Khải mới hừ một tiếng: "Phó thiếu, anh thiên vị quá rồi đấy. Đều là diễn viên trong cùng đoàn phim, sao anh lại tốt với cô Lương thế, nào là đưa củ cải, nào là đưa khăn quàng. Có mỗi việc đắp người tuyết mà cũng phải phiền đến tổng giám đốc đích thân phục vụ à?"
Phó Kính Thâm cong môi, chửi thề một tiếng "chết tiệt", vẻ mặt vẫn lạnh nhạt: "Ông đây không thiên vị cô ấy thì thiên vị ai? Nếu không phải cô ấy ở đây, thằng nào rảnh mà chạy đến cái nơi khỉ ho cò gáy này vào ngày tuyết rơi?"
**
Buổi tối, Tiểu Sương và Chu Tĩnh Hàng đến đoàn phim trước.
Địa thế của thôn Lục Viên cao, dù tuyết đã ngừng rơi từ chiều nhưng vẫn chất đống quá dày, khi họ đến chân núi, xe vẫn không thể lên được. Không còn cách nào khác, họ đành xuống xe đi bộ.
Chu Tĩnh Hàng vừa đỗ xe ở bìa làng thì đã thấy chiếc xe thể thao bị lớp tuyết trắng dày bao phủ suốt một đêm đang yên lặng đậu dưới chân núi.
"Trời ạ, đây là xe của anh Thâm mà..." Cậu ta lẩm bẩm, Thành Tiểu Sương đeo ba lô đầy đồ ăn vặt đi xuống. Chu Tĩnh Hàng liếc nhìn, không nghĩ ngợi gì mà đưa tay định xách giúp cô.
Thành Tiểu Sương còn không kịp bảo vệ, giật mạnh dây đeo ba lô không buông: "Anh làm gì thế! Đây là đồ tôi mang cho Tri Tri, trên núi không mua được đồ ăn ngon đâu, anh đừng có cướp!"
"Ai thèm cướp đồ ăn vặt của cô, tôi vác giúp cho. Leo lên ngọn núi này có tin là sẽ mất nửa cái mạng không?! Tốt bụng mà bị hiểu lầm thành người xấu!"
Thành Tiểu Sương đâu ngờ vị công tử bột được nuông chiều này lại có lúc thấu hiểu lòng người như vậy, cô bạo dạn lè lưỡi sau lưng anh rồi ngoan ngoãn đi theo lên núi.
"Anh vừa nói đây là xe của ai?"
"Anh Thâm của tôi chứ ai."
"Phó tổng?"
"Ừ, bạn trai của Lương Tri." Anh ta gắt gỏng nói. Chính xác thì phải là chồng của Lương Tri, nhưng có vẻ cô nàng ngốc nghếch này vẫn chưa biết bạn thân của mình đã sớm bị "sói xám" tha về hang nên anh ta không nói gì thêm.
Thành Tiểu Sương gật đầu. Chân cô không dài bằng Chu Tĩnh Hàng, thể lực cũng không tốt bằng. Mấy cậu ấm cô chiêu nhà giàu này tuy bình thường chẳng học hành gì nhiều nhưng thể lực thì thuộc hạng nhất. Các môn leo núi, bơi lội, cưỡi ngựa rèn luyện thể chất đều không bỏ qua, nên giờ đây anh ta dễ dàng bỏ xa cô nàng chậm chạp phía sau. Anh ta bực bội quay lại nhìn bước đi ngốc nghếch của cô rồi lại quay trở lại cùng cô leo lên.
"Biển số xe bị tuyết che hết rồi chẳng thấy gì cả mà anh cũng nhận ra được à?"
Thành Tiểu Sương vừa thở hổn hển, một tay bị anh ta kéo đi một cách khó nhọc, miệng thì nói không ngừng nghỉ.
Chu Tĩnh Hàng nhìn cô với vẻ mặt ghét bỏ nhưng tay vẫn nắm chặt tay cô không buông: "Cả nước không tìm ra nổi chiếc thứ hai đâu, không phải anh ấy thì còn ai nữa. Chẳng có người thứ hai nào giữa đêm khuya bất chấp tuyết rơi lại một mình chạy vào chốn thâm sơn cùng cốc này. Chỉ có anh ấy thôi, cứ nghĩ đến vợ ở trong núi là lại liều mạng đến bên cô ấy. Chậc, tình cảm đúng là cái thứ kỳ diệu chết tiệt, cô nói xem sao nó lại có thể biến một người đàn ông máu lạnh thành một người chồng tốt như thế nhỉ."
"Haha, sau này nếu anh tìm được vợ, anh cũng sẽ giống hệt Phó tổng thôi, chẳng qua không biết cô gái nào thiếu sáng suốt mà lại chịu bị anh làm khổ." Thành Tiểu Sương cười nhăn nhở.
Chu Tĩnh Hàng tức đến mức suýt buông tay: "Còn nói bậy nữa, tôi quẳng cô lại đây một mình đấy!"
Tiểu Sương lập tức co rúm lại im bặt. Nhưng đoàn làm phim ở lưng chừng núi, mà cô lại kéo chân khiến cả hai leo chậm. Tiểu Sương vốn là người nói nhiều, giờ phải kìm nén khiến cô khó chịu muốn chết. Quả nhiên không lâu sau, cô lại vô tư hỏi tiếp: "Sao anh biết Phó tổng đến từ tối qua?"
Chu Tĩnh Hàng gần như muốn chết vì cái sự ngốc nghếch của cô nàng. Vốn dĩ anh đã không kiên nhẫn, giờ không kìm được mắng cô một câu: "Cô có bị thiếu trí tuệ không vậy! Không qua một đêm thì tuyết trên nóc xe không đọng được dày như thế, cô không biết à? Trời ơi, không biết Càn đại tuyển sinh kiểu gì mà có sinh viên như cô. Này, Thành Tiểu Sương, nói thật đi, có phải nhà cô giàu có, bố cô chạy cửa sau cho cô phải không?"
Thế nhưng, Tiểu Sương nghĩ đến ông bố cờ bạc của mình lại không khỏi thở dài: "Nhà tôi làm gì có mỏ nào... Sắp bị ông bố phá hết rồi."
Chu Tĩnh Hàng thu lại vẻ mặt, bình thường anh đối xử với con gái rất nhẹ nhàng, không hiểu sao mỗi lần gặp Thành Tiểu Sương là cảm xúc lại dễ xáo trộn. Hai giây trước còn cãi nhau chí chóe, giờ thấy cô ủ rũ, anh lại nhận ra mình có vẻ hơi quá đáng. Vừa định mở lời xin lỗi thì nghe cô nhóc vô tâm vô tư này nói: "Khoa diễn xuất mà, chắc thấy tôi xinh nên nhận thôi..."
"..." Chu Tĩnh Hàng mím môi, không muốn tiếp tục nói chuyện với kẻ mặt dày này nữa.
Tiểu Sương cười đắc ý, bước chân cũng nhanh hơn một chút.
Hai người vừa đi vừa cãi nhau, vô cùng trẻ con. Vừa đến cổng đoàn làm phim, Lương Tri đã nghe thấy tiếng cãi nhau quen thuộc.
Cô phấn khích chạy ra ngoài, hai cục bông tròn tròn ôm chầm lấy nhau, kích động như thể mấy kiếp chưa gặp mặt.
"Tiểu Sương, cậu gầy đi nhiều quá!"
Câu nói dễ dàng gắn kết tình cảm giữa các cô gái nhất chính là khen đối phương gầy đi. Mắt Thành Tiểu Sương sáng rực: "Thật không! Dạo này tớ vẫn đang giảm cân mà! Không thể mãi đóng vai quần chúng được. Thầy giáo dạy diễn xuất của chúng ta bảo tớ béo quá, nếu gầy đi thì con đường diễn xuất sẽ rộng mở hơn!"
Hai cô gái tay trong tay la lối om sòm. Chu Tĩnh Hàng thấy ồn ào, nếu là bình thường chỉ có một mình Thành Tiểu Sương, anh đã châm chọc rồi, nhưng giờ bên cạnh cô ấy lại có cả chị dâu của mình, lấy đâu ra gan mà làm thế, chỉ đành nhíu mày chạy vội vào trường quay.
Phó Kính Thâm và An Khải đều ngồi bên trong, anh cũng nhanh chóng đi tới.
"Ôi trời, leo lên ngọn núi này muốn lấy mạng em rồi, còn kéo theo cả một cái đuôi nữa!"
An Khải cười khẽ: "Tôi thấy Chu thiếu cũng vui vẻ lắm mà?"
Chu Tĩnh Hàng không thèm để ý đến anh ta, chẳng khách sáo chút nào mà tìm một chiếc ghế đến ngồi cạnh hai người rồi báo cáo với Phó Kính Thâm: "Anh Thâm, công ty quản lý mà anh bảo em và Sở Cựu lo liệu đã thành lập rồi, nhưng chưa chắc chị dâu đã đồng ý đâu."
"Để tôi nói với cô ấy."
"Ê, không phải. Anh trai "nửa đường" của cô ấy cũng đang lo chuyện này. Người anh ta tìm là con gái lớn của nhà họ Chu ở Hành thị, Chu Cừ. Tính theo vai vế, em còn phải gọi cô ta một tiếng chị họ."
Phó Kính Thâm nhướng mày, ra hiệu cho anh ta nói tiếp.
Tuy nhiên, anh ta còn chưa kịp mở lời, An Khải đang chăm chú xem đi xem lại đoạn phim quay mấy hôm trước trên máy tính bảng đã nhanh miệng nói: "Người này tôi quen. Là một quản lý nổi tiếng trong giới, chị Cừ đấy. Nghệ sĩ dưới tay chị ấy không ai là không nổi tiếng, quan trọng hơn là, vừa nổi tiếng mà danh tiếng lại rất tốt, không ai dám ra tay bôi nhọ người do chị ấy quản lý. Em gái chị ấy trước đây chẳng phải cũng đoạt giải Ảnh hậu sao, chính là do chị ấy một tay dẫn dắt, danh tiếng cũng không nhỏ, chỉ cần nói tên ra là mấy người đều biết."
"Chu Phù à, cũng là chị họ của tôi." Chu Tĩnh Hàng cười nói.
An Khải: "..."
"Anh Thâm, người đó rất giỏi, lại rất biết bảo vệ nghệ sĩ của mình, hơn nữa sau lưng còn có Chu gia ở Hành thị làm chỗ dựa. Năng lực và kinh nghiệm đều hơn hẳn em và Sở Cựu. Lương Kỳ Đông chắc muốn chị dâu ký hợp đồng với họ, thật lòng mà nói, em cũng thấy rất đáng tin."
Phó Kính Thâm im lặng không nói gì. Trong lòng anh, việc giao Lương Tri cho một công ty quản lý khác là điều anh không muốn. Kế hoạch ban đầu của anh là bỏ tiền ra mở một công ty quản lý chỉ dành riêng cho cô. Phó gia giàu có, dùng tiền thì mọi việc đều dễ dàng. Lại thêm Sở Cựu và Chu Tĩnh Hàng thường xuyên hoạt động trong giới, những tài nguyên tốt dù là vì thể diện của hai cậu công tử này cũng sẽ ngoan ngoãn dâng lên tận tay. Muốn lăng xê Lương Tri không phải là vấn đề. Cô có thể thoải mái, vô tư theo đuổi ước mơ diễn xuất của mình, còn mọi chuyện phải lo lắng khác cứ để anh lo.
Thế nhưng, sáng nay đoạn giới thiệu ngắn và vài tấm poster của phim 《Như Nguyệt》 do An Khải đăng trên mạng đã thu hút sự chú ý của Chu Cừ. Cô ấy cũng biết chuyện Lương Tri hủy hợp đồng trước đó gây ồn ào không nhỏ, giờ không có công ty nào dám ký với cô. Vì thế, cô ấy hào hứng liên hệ với Lương Kỳ Đông – người đang ra sức lo liệu cho Lương Tri. Hai người họ từng hợp tác, nay đối tượng lại là em gái của Lương Kỳ Đông, cô ấy đương nhiên thể hiện sự chân thành tuyệt đối.
Đằng sau Chu Cừ có cả gia tộc họ Chu chống lưng, nếu đặt vào giới giải trí thì đó thực sự là bến đỗ tốt nhất cho các ngôi sao. Phó Kính Thâm cũng hiểu rõ điều này, nhưng từ sâu thẳm trong lòng, anh chỉ muốn giữ Lương Tri ở bên cạnh mình.
Tuy nhiên, sau một thời gian dài, anh đã học được cách tôn trọng và nhường nhịn. Anh trao quyền lựa chọn vào tay Lương Tri, cho cô sự tự do lớn nhất.
Buổi tối, Lương Kỳ Đông và Tưởng Chanh Chanh cùng nhau đến. Hai người họ đến khá muộn, tuyết trên núi đã tan gần hết. Trưởng làng lo lắng dân làng đi lại bất tiện nên đã cho vài thanh niên trai tráng dọn tuyết trên đường lên núi sang hai bên trước khi trời tối, vì vậy họ đã lái xe lên thẳng.
Khi Lương Tri và Tiểu Sương ra đón, Tiểu Sương liên tục cằn nhằn với Tưởng Chanh Chanh: "Hai người may mắn quá, lái xe lên thẳng được. Cậu không biết lúc nãy bọn tớ trèo lên thảm hại thế nào đâu, Chu Tĩnh Hàng suýt nữa thì đá tớ xuống chân núi!"
Trên mặt Lương Tri nở nụ cười. Cô nhớ sáng nay trên WeChat, Chanh Chanh đã nói sẽ đi cùng Tiểu Sương, sao đến tối người bên cạnh lại là anh trai cô. Cô mơ hồ nháy mắt với Chanh Chanh: "Chanh Chanh, không phải cậu nói sẽ đi cùng Tiểu Sương sao?"
Tưởng Chanh Chanh vốn chẳng sợ trời sợ đất lại hiếm khi tỏ ra lúng túng, ấp úng vì chột dạ: "Tiểu Sương, Tiểu Sương đến sớm, tớ vẫn chưa làm xong việc... ừm..."
Lương Kỳ Đông làm sao không biết em gái mình đang nghĩ gì, anh thực sự muốn vươn tay bịt miệng cô lại, đừng có nói linh tinh nữa nhưng người em rể xui xẻo kia vẫn đang đứng ở hành lang nhìn chằm chằm đầy vẻ đe dọa. Anh lo mình không thể sống sót rời khỏi đây, nghĩ ngợi một lát rồi đành rút tay về.
Tối hôm đó, Lương Kỳ Đông nói với cô chuyện này trước, Lương Tri rõ ràng có chút bất ngờ. Phó Kính Thâm giận dỗi, cũng nghiến răng nghiến lợi nhét thẳng hồ sơ công ty của mình vào tay cô.
Cô rất nể mặt xem xét từng chút một, nhưng trong lòng vẫn thiên về lựa chọn của anh trai. Cô không thể dựa vào tiền của Phó Kính Thâm cả đời, có người trong giới đánh giá cao cô là chuyện tốt. Cô cũng muốn thoát khỏi cái bóng của anh để ngắm nhìn bầu trời rộng lớn, trải nghiệm và rèn luyện bản thân.
Phó Kính Thâm nhìn thấy Lương Tri ký hợp đồng với Giải trí Á Tinh, dù không muốn, anh cũng không ngăn cản cô.
Chỉ là, sau khi cô ký xong, anh lại tức giận kéo cô vào căn phòng ngủ nhỏ hẹp của cô. Không bật đèn, anh ôm cô từ phía sau, ghé sát tai cô, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Làm bà chủ công ty nhà mình không tốt hơn sao? Hả? Nhất định phải ra ngoài chịu khổ à?"
Lương Tri cười tít mắt, quay người lại chui vào lòng anh. Cơ thể anh ấm áp, mùi hương cũng là loại cô quen thuộc và yêu thích nhất. Cô gái nhỏ mềm mại cọ cọ vào người anh thủ thỉ: "Làm bà chủ hay không cũng chẳng sao cả, em ra ngoài kiếm tiền của người khác, dù sao thì Phó tổng cũng là của em rồi..."