Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Đào
"Hai người này chảy chung một dòng máu..."
Lương Tri đưa tay lên ngắm nghía chiếc nhẫn được thiết kế tinh xảo trên ngón tay. Càng nhìn cô càng thấy quen thuộc, cũng càng thích hơn.
Phải nói rằng, ngoại trừ những lúc chọn quần áo thường ngày cho cô với gu thẩm mỹ hơi "đàn ông" chuộng tông màu hồng phấn ra thì mắt thẩm mỹ của Phó Kính Thâm vẫn rất độc đáo.
Lương Tri vốn không thích đeo trang sức, nhưng giờ đây cô lại thỉnh thoảng đưa bàn tay nhỏ nhắn của mình ra ngắm nghía thứ lấp lánh trên ngón tay, khóe miệng khẽ mỉm cười.
Nụ cười của cô rất đẹp, khiến tim Phó Kính Thâm rung động. Một mặt, nó đẹp đến mức làm anh xao xuyến, mặt khác, anh cũng lo lắng không biết cô có thực sự nhớ ra điều gì không.
Cô gái nhỏ nằm cuộn tròn trong chăn, trong vòng tay ấm áp của anh. Phó Kính Thâm một tay ôm cô, cúi mắt lén quan sát phản ứng của cô. Trên mặt cô ngoài vẻ vui mừng ra thì không còn cảm xúc nào khác. Anh bèn nắm lấy bàn tay nhỏ đang lộ ra ngoài không khí của cô, nhét vào trong chăn để ủ ấm.
Lương Tri ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn anh. Cuộc sống đóng phim dù có người chăm sóc, dù bận rộn nhưng cũng không vất vả, nhưng vẫn không thể sánh bằng cuộc sống được nuông chiều ở nhà. Vốn dĩ cô đã gầy, sau nhiều ngày không gặp, khuôn mặt nhỏ như bàn tay lại càng trở nên thon gọn hơn. Bàn tay cô gái bị anh giữ chặt, cô nhẹ nhàng hỏi: "Có chuyện gì vậy anh?"
Anh cúi đầu dịu dàng hôn lên trán rồi đến đôi môi lạnh buốt của cô. Nụ hôn không hề có chút d*c v*ng nào mà chỉ toàn sự xót xa: "Không sợ lạnh à? Trời mùa đông, tay lạnh buốt thế này rồi?"
Bàn tay Lương Tri lúc này đã được anh sưởi ấm, lòng cô cũng thấy ấm áp. Cô nghịch ngợm lè lưỡi: "Không lạnh đâu ạ, người anh nóng quá." Rồi cô nũng nịu quấn lấy anh, cực kỳ quyến rũ. Phó Kính Thâm chỉ muốn thời gian dừng lại mãi ở khoảnh khắc này.
Không biết cô gái nhỏ vốn nhút nhát này đã học đâu ra những hành động này, khiến trái tim anh mềm nhũn.
Thế nhưng, anh vẫn phải để ý đến sức khỏe của cô. Buổi sáng đã làm cô mệt lử nên bây giờ không thể quá buông thả.
Bàn tay to lớn của người đàn ông lưu luyến v**t v* khuôn mặt trắng nõn của cô một lúc, rồi nghiến răng đứng dậy.
"Anh đi đâu thế?" Cô chớp chớp đôi mắt to tròn.
Người đàn ông thản nhiên nói: "Anh đi lấy chút nước nóng lau người cho em." Anh quấn tạm chiếc khăn tắm của Lương Tri ngang hông, để lộ thân hình săn chắc, vạm vỡ khiến cô gái nhỏ không khỏi đỏ mặt. Cảm giác vừa chạm vào vẫn còn đó, nhưng mùa đông không như mùa hè, thôn Lục Viên cũng không giống ở nhà. Trong phòng không có lò sưởi, giờ lạnh buốt, anh vừa ra khỏi chăn, Lương Tri đã thấy hơi lạnh, huống chi là anh, người không mặc gì cả.
"Mặc áo khoác vào đi, ở đây lạnh lắm." Giờ đây cô đã biết xót anh, nhẹ nhàng nhắc nhở.
Người đàn ông quay lại nhướng mày: "Lạnh à?"
Anh lập tức trở về giường, cúi người đắp chăn kín mít xung quanh cô, chỉ chừa lại cái đầu nhỏ. Cuối cùng, anh còn trải chiếc áo khoác lông vũ dày dặn, chống gió của mình lên trên chăn.
"Còn lạnh không?" Anh kiên nhẫn hỏi.
Cái đầu nhỏ mềm mại của Lương Tri lắc lắc: "Em sợ anh lạnh thôi."
"Anh không lạnh, nóng lắm." Anh nhẹ nhàng nói rồi đi vào nhà vệ sinh nhỏ cũ kỹ bên cạnh. Giờ phút này, máu trong người anh đang sôi sục, làm gì còn cảm thấy lạnh nữa. Thậm chí có thể c** tr*n chạy vài vòng trong tuyết mùa đông, cơ thể có lẽ sẽ dễ chịu hơn.
Khi người đàn ông bước ra, Lương Tri đã tự ôm chăn ngồi dậy, tựa vào thành giường nhìn anh. Anh cầm một chiếc khăn ấm, đi đến nhẹ nhàng lau người cho cô.
Cô gái nhỏ vốn dĩ rất đỏng đảnh. Anh dậy loay hoay chuẩn bị đồ cho cô, còn cô thì cứ yên tâm cuộn mình trong chăn. Anh khẽ mím môi, đôi mắt hạnh trong veo vô tội của Lương Tri chớp chớp. Anh cong khóe môi, không cần nói thêm lời nào.
Cô gái trẻ vừa được anh buông tha, dù giờ tinh thần đã ổn nhưng toàn thân vẫn không còn chút sức lực nào. Cả người mềm nhũn mặc cho Phó Kính Thâm chăm sóc, ánh mắt đầy khao khát và nhớ nhung nhìn anh chằm chằm. Phó Kính Thâm dường như cũng cảm nhận được nỗi nhớ của cô dành cho mình, anh cúi xuống nhẹ nhàng v**t v* mái tóc cô.
"Ngoài trời tuyết rơi rồi, lát nữa ra xem nhé?"
Ánh mắt cô quả nhiên ánh lên vẻ vui mừng. Cô hỏi với vẻ hồn nhiên như một đứa trẻ: "Có nhiều không? Tuyết có dày không?"
"Có, lát nữa em có thể đắp người tuyết." Tuyết dày đến mức đêm qua anh leo lên núi, mỗi bước chân đều lún sâu gần tới bắp chân. Tuy vậy, anh biết cô hẳn là thích tuyết rơi, dù trời lạnh cô cũng vui vẻ như một đứa trẻ. Ba năm qua cô chống đối anh, ở bên anh không vui vẻ, ít khi cười. Khoảnh khắc cô cười nhiều nhất là khi anh vắng nhà, cô thả sức nô đùa trong tuyết. Lúc đó, anh nhìn cô từ căn biệt thự đối diện, cô cười thật vô tư. Một nửa bức tường trong căn biệt thự đó dán đầy những bức ảnh cô vui vẻ nhất trong tuyết.
Đúng như dự đoán, đôi lông mày của cô tràn đầy vẻ hân hoan. Cô thò hai tay ra khỏi chăn, nắm lấy cánh tay anh, gương mặt non nớt nói: "Em muốn ra ngoài chơi, đắp người tuyết, đắp tận tám trăm con!"
"Được." Anh khẽ cười.
Phó Kính Thâm kiên nhẫn mặc từng lớp áo cho cô. Anh quấn cô tròn như cái kẹo, chỉ sợ cô bị lạnh. Một chân cô gác lên đùi anh, bàn tay to lớn của anh nắm lấy bàn chân non nớt của cô, kiên nhẫn đi tất len cho cô. Anh yêu thương cô như báu vật, mọi việc đều tự tay làm, không nỡ để cô phải động một ngón tay.
Lương Tri lười biếng tựa vào đầu giường, buồn chán nhìn chiếc quần bông chống nước dày cộp trên chân. Bên trong còn bị anh bắt mặc thêm quần len giữ ấm, đúng là không lạnh chút nào, nhưng trong lòng cô lại thấy buồn cười: "Nhất thiết phải mặc quần dày thế này sao..."
"Ngoài trời lạnh lắm."
"Nhưng không đẹp." Cô bĩu môi nũng nịu: "Em có loại tất mỏng mà mặc vào cũng ấm lắm!"
"Thế này đẹp rồi, anh thích." Mấy tháng nay anh đã thay đổi rất nhiều thói quen xấu mà cô không thích: bỏ thuốc lá, không xã giao, cũng không gò bó sự tự do của cô. Ngay cả khi làm "chuyện ấy", thỉnh thoảng anh cũng nghe lời cô mà chậm lại, nhẹ nhàng hơn. Tuy nhiên, sự độc đoán trong cốt cách của người đàn ông vẫn không thể kìm nén hoàn toàn. Tối qua anh đã ở ngoài trời suốt mấy tiếng, biết cái lạnh thấu xương đó nên thật sự sợ cô bị cảm lạnh. Nhưng nhiều khi chỉ dỗ dành thôi là không đủ, anh đưa tay véo cằm cô, nhướn mày: "Chẳng lẽ em muốn mặc cho người đàn ông khác xem, hả?"
Lương Tri lườm anh mấy cái, đá chân vào ngực anh. Người đàn ông cười trầm ấm, nắm lấy bàn chân cô, cúi đầu hôn nhẹ lên đôi tất dày rồi cẩn thận đi giày giữ ấm cho cô.
Trước mặt cô, Phó thiếu vẫn luôn là người không hề có chút nóng giận nào.
Bên ngoài không có mấy người, trời lạnh lại đang là kỳ nghỉ, trừ những nghệ sĩ đã xuống núi từ hôm qua, còn lại đều trốn trong nhà ngủ say.
Lương Tri rón rén, khom người rình mò ở cửa một lúc lâu rồi lách người chạy ra ngoài. Phó Kính Thâm mím môi nén cười, từ từ đi theo sau.
"Ồ, dậy rồi à?"
An Khải thì đã ngồi một mình ở ngoài căn nhà chính từ sớm, trên tảng đá phủ rêu. Anh ta châm một điếu thuốc, xuyên qua mái hiên, ngắm nhìn tuyết rơi trắng trời. Dù sao cũng là người làm nghệ thuật nên ít nhiều cũng có chút tâm trạng với những cảnh tượng nên thơ này. Anh ta cứ ngồi như vậy suốt cả buổi sáng, tàn thuốc đầy dưới chân.
Lương Tri ngoan ngoãn chào anh ta, cười hì hì chạy ra bãi tuyết trắng xóa giẫm lên giẫm xuống. Phó Kính Thâm đóng cửa lại, đi đến bên cạnh An Khải, cúi đầu nhìn anh ta một cái.
An Khải cười nhếch mép: "Phó thiếu sống sung sướng quá nhỉ? Nhắc nhở một câu, cẩn thận đấy, mấy ngày tới cô bé nhà anh có cảnh phải quay!"
Phó Kính Thâm nào thèm bận tâm đến mấy lời vớ vẩn của anh ta, tiện chân đá nhẹ vào cổ tay An Khải. An Khải "mẹ nó" một tiếng, tay run lên, nửa điếu thuốc đang kẹp giữa ngón tay cắm đầu xuống tuyết. Phó Kính Thâm giẫm xuống, cả điếu thuốc biến mất.
"Chết tiệt, đá tôi làm gì? Chỉ còn mỗi điếu này thôi, đền cho tôi một bao!" Ai mà tin được, đường đường là công tử nhà họ An, đạo diễn mới nổi đang lên trong giới giải trí lại đi hậm hực với Phó thiếu vì một bao thuốc chỉ 180 đồng.
"Lương Tri không thích mùi này."
"Trời ạ! Liên quan gì đến tôi!"
Phó Kính Thâm đương nhiên không thèm để ý đến anh ta. Lương Tri đang tự mình đắp người tuyết ở lối vào của căn nhà gần phim trường, một mình cô cũng có thể chơi điên cuồng.
Ở nhà, mọi việc của cô gái nhỏ đều do anh tự tay lo liệu, mấy năm nay cô gần như chẳng làm việc gì cả, đến lăn một quả cầu tuyết cũng khó khăn, vậy mà cô vẫn kiên nhẫn, nghiêm túc chìm đắm trong niềm vui này.
Khi Phó Kính Thâm đi tới, cô đang hà hơi vào lòng bàn tay để sưởi ấm. Lúc nãy, cô chê đôi găng tay anh đưa quá dày và vướng víu, không tiện nặn người tuyết nên đã dùng răng cắn để cởi ra một bên. Không ngờ tuyết lại lạnh hơn cô tưởng nhiều, khiến bàn tay nhỏ bé cứng đờ, buốt đau.
Vừa nhìn thấy, người đàn ông đã nhíu mày nắm lấy tay cô. Những bông tuyết còn sót lại trên lòng bàn tay đã tan chảy một nửa bởi hơi ấm từ miệng cô. Anh không nghĩ nhiều mà kéo tay cô vào áo mình lau, rồi kéo khóa áo khoác, nhét bàn tay lạnh như băng của cô vào trong áo, áp sát vào lồng ngực đang đập của mình để sưởi ấm.
Một lúc sau, bàn tay nhỏ của Lương Tri đã ấm trở lại. Anh kiên nhẫn lấy đôi găng tay trong túi áo phồng lên của cô ra đeo lại cho cô: "Không được cởi ra nữa."
Lương Tri gật đầu, bàn tay to lớn của anh vẫn nắm lấy tay cô chưa buông.
An Khải liếc mắt vài cái thấy cảnh này quá chướng mắt, không thể nào nhìn nổi.
Rốt cuộc anh ta đã làm sai chuyện gì mà lại phải ở cái nơi núi non tuyết trắng này xem hai người kia phát cơm chó?
Tuy nhiên, vừa mới hừ lạnh một tiếng, định quay vào nhà tìm gói thuốc lá khác ra hút, anh ta bỗng nghe thấy vài tiếng ho khụ khụ cố ý của ông cụ ngoài cửa.
Là Lục Hồng Uyên.
Lúc này trong sân chỉ có vài người bọn họ, An Khải cười gượng bước tới chào hỏi nhưng ông Lục không để tâm đến anh ta, chỉ gật đầu qua loa, ánh mắt cứ dán chặt vào đôi tay đang nắm lấy nhau của Phó Kính Thâm và Lương Tri.
Ở Càn thị, làm gì có ai không biết Phó thiếu? Mọi người ở trong cùng một giới, hơn nữa, ông nội của Phó Kính Thâm còn được coi là ân nhân của ông Lục, ngày xưa cùng nhau chiến đấu, đã đề bạt ông rất nhiều. Tuy nhiên, cậu trai này lại không đi theo con đường chính trị của ông nội mà tự lập nghiệp, hoành hành trong giới kinh doanh. Việc làm ăn phát đạt, gia sản cũng kếch xù đáng sợ, đến mức về sau, khi nhắc đến ông nội anh ở Càn thị có lẽ không ai biết, nhưng Phó Kính Thâm thì lại là người mà ai gặp cũng phải nể mặt.
Bàn về tài năng, anh là một nhân vật khá giỏi, nhưng tai tiếng thì không được hay cho lắm. Người có thể ngồi ở vị trí này đều có thủ đoạn tàn độc, thô bạo. Đối đầu với anh, chết là điều dễ dàng. Ngay cả những cô gái nhà lành muốn trèo cao cũng phải tự cân nhắc xem gia thế của mình có thể so bì được với anh không, nếu không thì thà tìm một người môn đăng hộ đối sống cả đời hòa thuận, còn có thể nương tựa nhau trong sự nghiệp.
Những ngày qua, hai vị trưởng bối đã dồn hết tâm tư vào Lương Tri. Tuy nhiên, dù sao họ cũng là người trong giới thượng lưu. Chuyện có dòng máu lưu lạc bên ngoài có thể coi là một việc vô cùng nghiêm túc. Ngay cả khi hai vị đã lớn tuổi, bị mờ mắt và dựa vào sự giống nhau về ngoại hình, tính cách mà ngầm nhận cháu, hai người con trai trong nhà cũng sẽ không đồng ý.
Từ nhỏ, họ cũng rất yêu thương cô em gái út. Do đó, nếu Lương Tri thật sự là con gái của Lục Uyển Anh, họ sẽ dốc hết lòng yêu thương nàng công chúa nhỏ duy nhất của nhà họ Lục, còn nhiệt tình hơn cả đối với những đứa con trai "xui xẻo" của mình.
Chỉ là, việc xác nhận thân phận là điều cần thiết. Hai người anh em lo lắng Lục Hồng Uyên chỉ muốn nhận người thân, không đồng ý cho họ làm việc này nên họ đã giấu hai vị trưởng bối âm thầm điều tra cô gái nhỏ.
Có người điều tra Lương Tri, Phó Kính Thâm đương nhiên biết ngay lập tức. Bởi vì dù cho Lục Bắc Xuyên và Lục Nam Xuyên đều là người làm chính trị nhưng nhiều việc vẫn phải qua tay anh - một người làm kinh doanh.
Thân thế của Lương Tri, anh biết còn sớm hơn cả gia đình họ Lục. Sau ngày kỷ niệm, ngày hôm sau khi Lương Tri nhắc đến bản nhạc piano đó, anh đã bắt đầu nghi ngờ. Sau đó, anh đã bảo Từ Cải đi điều tra. Từ Cải đã theo anh nhiều năm, tài năng không thể xem thường, chỉ vài ngày sau, mọi chi tiết về cuộc đời của Lương Tri đã có kết quả.
Anh và gia đình họ Lục không có thù oán gì, tổ tiên còn có giao hảo, thậm chí thế hệ con cháu cũng là anh em tốt chơi với nhau từ nhỏ đến lớn. Xét về gia thế cũng môn đăng hộ đối một cách chính thống nhất. Tuy nhiên, anh cũng biết danh tiếng của mình trong giới kinh doanh những năm qua không được tốt cho lắm. Với thái độ cưng chiều "công chúa nhỏ" của ông Lục, muốn ông chấp nhận một người cháu rể như anh, quả thực là làm khó ông.
Anh tự biết mình thế nào nên cũng có chút tư tâm. Hiện tại, cô sống rất tốt bên cạnh anh, không cần quá nhiều sự quan tâm từ gia đình. Một mình anh cũng đủ để bảo vệ cô an toàn. Chuyện nhận lại người thân, cứ để từ từ thì tốt hơn.
Thế nhưng, số phận dường như đã sắp đặt sẵn. Anh từng biết ơn ông trời đã mang cô đến bên anh, nhưng giờ nhìn lại, ông trời có vẻ nhân từ với tất cả mọi người, từng bước một lại đưa cả cháu ngoại nhà họ Lục trở về.
Cả hai ông bà đến với khí thế hừng hực, đặc biệt là ông Lục Hồng Uyên, nhìn chằm chằm vào bàn tay đang nắm lấy tay Lương Tri, tức giận không nói nên lời. Ông không kìm được lườm Phó Kính Thâm mấy cái. Ánh mắt đó, khắp cả Càn thị này, ngoài Lương Tri ra, chỉ có ông Lục này mới dám xấc xược với anh như vậy.
Ai bảo ông là ông ngoại của Lương Tri, hai người này chảy chung một dòng máu cơ chứ...
"Ông Lục, sao ông lại đến đây?"
"Ông xuống núi thăm cháu đây."
Lúc này, Lục Hồng Uyên nghe Lương Tri gọi "ông", biết Phó Kính Thâm vẫn chưa nói sự thật cho cô, bèn ngẩng đầu nhìn tên khốn trước mặt, càng nhìn càng thấy không vừa mắt. Sau đó, ông gằn giọng nói: "Đi ra ngoài nói chuyện cũ."
Ông cụ chắp hai tay sau lưng rồi ra khỏi cổng phim trường. Phó Kính Thâm nhướn mày, cười tự giễu rồi gật đầu.