Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Đào
"Anh nhớ em rồi, Phó phu nhân."
Ngày còn nhỏ Lục Uyển Anh cũng từng nói câu này.
"Cà rốt xấu lắm, cứ ăn vào là tim lại thấy khó chịu, khó chịu lắm. Mẹ ơi, con không ăn được không?"
Lúc đó, Lục Uyển Anh bĩu môi mè nheo với mẹ, giọng điệu nũng nịu y hệt Lương Tri lúc này.
Ban đầu, bà Lục chỉ nghĩ con gái út cũng như những đứa trẻ khác, ghét mùi lạ của cà rốt nên mới nũng nịu với người lớn.
Nhưng đến khi cô bé lớn hơn một chút và biết cách diễn đạt tốt hơn, bà Lục mới nhận ra có gì đó không đúng, liền vội vàng gọi bác sĩ gia đình đến khám.
Hóa ra là dị ứng cà rốt. Cà rốt không phải là nguyên nhân gây dị ứng phổ biến, may mắn là phản ứng không quá mạnh. Ngoài cảm thấy tim đập nhanh trong vài giờ sau khi ăn thì không còn tổn hại nào khác.
Lục Uyển Anh từ nhỏ đã được nuông chiều, dù không mắc bệnh công chúa đáng ghét nhưng xét cho cùng, cô là viên ngọc quý duy nhất của Lục tướng quân. Trong nhà, cô bé là người nhỏ tuổi nhất và được cưng chiều nhất. Người lớn không muốn thấy cô chịu khổ nên dù Lục Nam Xuyên và Lục Bắc Xuyên thấy cà rốt ăn ngon, trên bàn ăn của gia đình cũng không còn xuất hiện món này nữa.
Cà rốt là do người dân dưới chân núi mang lên. Hai cụ già nhà họ Lục sống trên đỉnh núi, hai người con trai đã tốn bao tâm sức lo toan mọi thứ xung quanh cho họ, tiện thể còn quyên góp không ít tiền cho làng. Người dân trong làng cũng đều là lớp người cũ sống biết ơn, thường xuyên mang những loại rau củ quả theo mùa do nhà mình trồng lên biếu hai cụ.
Có điều, vì không sống chung nên họ không hiểu rõ thói quen và sở thích của nhau. Hai cụ vẫn vui vẻ nhận cà rốt người dân biếu.
Lúc nãy, bà Lục mang lòng kỳ vọng lấy cà rốt ra để thăm dò. Nghe Lương Tri nói vậy, hai người nhìn nhau rất lâu, dù không nói một lời nhưng khao khát trong mắt đối phương đã quá rõ ràng. Họ đang nghĩ về cùng một điều.
Lương Tri đã đói gần nửa ngày, lúc vừa bước vào cửa, bụng đã sôi sùng sục nãy giờ. Giờ đây, cô ăn rất ngon miệng, đôi mắt to chớp chớp, trông thật ngoan hiền, là một đứa trẻ vâng lời.
Hai cụ già hài lòng vây quanh cô, mỗi người một đôi đũa, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho cô, ánh mắt cưng chiều lộ rõ.
Lương Tri thấy hơi ngại, mọi người không thân không quen, nửa đêm cô lại đường đột xông vào nhà người khác. Hai cụ già không những không ghét bỏ mà còn nhiệt tình và dịu dàng tiếp đãi. Trong lòng cô cảm thấy ấm áp, đôi mắt cong cong, mỉm cười híp mắt lại, ngay cả cái lạnh vì dính mưa ban nãy cũng tan biến.
Bà Lục nấu ăn rất ngon, Lương Tri húp mì thơm lừng một cách ngon lành. Tuy đói nhưng cô ăn không được nhiều, mới ăn chưa được nửa bát đã gần no rồi.
Ngày trước ăn cùng Phó Kính Thâm ở nhà, cô nếm mỗi thứ một ít nên rất dễ no bụng. Phó Kính Thâm cũng chiều cô, những món cô ăn không hết thì anh sẽ ăn nốt.
Giờ ở ngoài, từ khi còn nhỏ mẹ cô đã dạy rằng để thừa cơm trong bát là một hành động bất lịch sự. Lương Tri l**m môi, chớp chớp mắt, định bụng cố ăn cho hết.
"Không ăn hết cũng không sao, cứ để đấy, lát nữa bà dọn, không có gì đâu." Bà Lục tinh ý, hai cụ cứ chăm chú nhìn Lương Tri, vẻ mặt của cô gái nhỏ chẳng khác gì Lục Uyển Anh hồi bé, bà nhìn cái là biết ngay cô đang nghĩ gì. Bà ân cần vuốt tóc Lương Tri, dường như nhìn mãi mà vẫn chưa đủ.
Ông cụ Lục nãy giờ vẫn im lặng. Vừa rồi, ông xúc động đến nỗi không biết phải nói gì. Giờ nghe Lương Tri kể, ông bắt đầu lặng lẽ nhớ lại dáng vẻ và nụ cười của cô con gái nhỏ. Thời trẻ ông là một vị tướng sáng suốt, quyết đoán nên sau khoảnh khắc bùng nổ, ông cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp đến thế, ông đã mong mỏi bao năm nhưng không đợi được con gái trở về, giờ lại gặp một cô gái có vẻ ngoài, thói quen và tính cách giống hệt con gái ông. Những năm qua, vì quá nặng lòng nên ông đã nhận nhầm rất nhiều người, nhưng giờ đây, cô gái này ở trước mặt dù thật sự không có chút máu mủ nào với nhà họ Lục, chỉ là một sự trùng hợp kỳ diệu thì ông cũng cho rằng đây là duyên phận. Nếu cô bé đồng ý, ông sẽ yêu thương cô như cháu gái ruột, cả gia tộc họ Lục sẽ che chở để cô sống một đời an yên.
Tuy nhiên, người già vẫn không thể buông bỏ được quá khứ, trong lòng thầm tính toán tuổi tác. Ông trầm ngâm một lát, nhìn ánh mắt quan tâm, yêu thương của bà Lục khi v**t v* cô gái nhỏ, sống mũi cay cay, ông lên tiếng hỏi: "Cô gái nhỏ tên là gì?"
"Con tên Lương Tri, chữ Lương trong Lương Chúc, không phải chữ Lương trong tốt lành." Cô ngoan ngoãn trả lời, nhớ lại mình đã đến nhà người ta tắm nước nóng, ăn ké bữa tối mà chưa giới thiệu bản thân, Lương Tri đỏ tai, tinh nghịch thè lưỡi.
Trên mặt Lục Hồng Uyên, vẻ mặt thoáng tối lại khi nghe cô nói họ Lương, nhưng ông vẫn không cam tâm, khàn giọng hỏi một cách bóng gió: "Tên cô bé hay quá, là cha hay mẹ đặt cho vậy?"
"Mẹ ạ, lúc con còn trong bụng mẹ thì cha đã không còn nữa rồi. Mẹ nói cha hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ, là một người rất vĩ đại."
Bàn tay cầm đũa của ông Lục run rẩy nhẹ, ông cũng không định vòng vo nữa. Cô bé trước mặt trông rất đơn thuần, dù ông có hỏi thẳng thì chưa chắc cô đã nhận ra điều gì bất thường: "Mẹ của cô bé tên gì?"
"Uyển Anh." Cô khẽ mở môi hồng, nhẹ nhàng thốt ra hai tiếng. Đôi đũa trên tay ông Lục rơi "cạch" xuống bàn. Rõ ràng ông xúc động hơn hẳn lúc nãy: "Uyển Anh..."
"Vâng..." Lương Tri không để ý đến vẻ mặt của Lục Hồng Uyên, vẫn tự nói tiếp: "Lúc nhỏ con từng hỏi mẹ, tại sao chỉ có mỗi mẹ họ Uyển, con chưa thấy bạn nhỏ nào họ này cả."
"Họ Uyển..." Lục Hồng Uyên nghẹn lại một lát, nỗi đau trên mặt lớn hơn cả sự phấn khích ban nãy. Người đàn ông này thời trẻ bị đạn bắn xuyên cánh tay trên chiến trường cũng chưa từng kêu một tiếng đau, vậy mà giờ đây, ở tuổi này, nước mắt lại chực trào ra. Ông lẩm bẩm khẽ khàng: "Không phải họ Lục sao... họ Uyển... làm gì có ai họ Uyển..."
Người thế hệ trước dù có mạnh mẽ, sĩ diện đến đâu, chuyện cũ vẫn cứ nghẹn ở trong lòng. Dù vậy, ông cũng không muốn rơi nước mắt trước mặt con cháu. Ông khom lưng, tay chống gậy chậm rãi đi về phía nhà bếp. Lão già quay lưng lại, lén lút lau nước mắt.
Bà Lục thấy vậy cũng không khỏi đau lòng. Uyển Anh là đứa con gái bà mang nặng đẻ đau mười tháng trời. Trên đời này có sự trùng hợp, nhưng cô bé trước mặt rõ ràng là cháu ngoại của mình, không thể sai được. Bà cố nén nỗi chua xót trong lòng, mỉm cười với Lương Tri rồi dọn bát đũa đã ăn của cô vào bếp.
Lục Hồng Uyên vừa vào, bà cũng theo sau.
Bà Lục nhẹ nhàng v**t v* tấm lưng đã còng xuống vì tuổi già của chồng, lặng lẽ bầu bạn bên ông.
"Con bé Uyển Anh chắc hận tôi lắm, nó không muốn có người cha như tôi, đến cả họ của tôi cũng không chịu nhận, Uyển Anh hận tôi... Tôi đáng chết! Thật đáng chết mà!" Người đàn ông cả đời hiển hách, được mọi người kính trọng nhưng trước mặt cô con gái út lại trở nên thấp hèn đến mức bụi bặm. Giọng nói đã khàn đục đầy bi thương. Bà Lục đứng bên cạnh không biết nói lời an ủi nào, chỉ khẽ thở dài rồi nói: "Đừng nghĩ như vậy, cháu ngoại đã về rồi, ông phải sống thật lâu, bảo vệ con bé thật tốt."
Lục Hồng Uyên gật đầu, vội vàng lấy giấy lau mặt, khoác lên vẻ mặt vui vẻ để gặp người cháu ngoại đã hơn hai mươi năm ông chưa gặp.
Khi hai ông bà ra khỏi bếp, Lương Tri vẫn ngoan ngoãn ngồi nguyên tại chỗ.
Có thể thấy cô được giáo dục rất tốt, vẻ ngoài thanh tú, dịu dàng ngoan ngoãn. Cô chống hai tay lên ghế, sau khi ăn cơm thì đung đưa đôi chân nhỏ thảnh thơi. Cô gái hồn nhiên, ngây thơ, dù vừa trải qua trận mưa bão và tiếng sấm sét đáng sợ, giờ đây vẫn bình yên và đáng yêu.
Đây là người cháu ngoại mà họ đã mất đi rồi tìm lại được, là món quà mà ông trời mang đến để ông có thể bù đắp những lỗi lầm trong quá khứ.
Bà nội Lục dẫn Lương Tri đến ghế sô pha trong phòng khách ngồi, ông nội Lục cũng vội đi theo.
Mấy người ngồi xuống, ông nội Lục hỏi: "Sao cô bé lại một mình chạy lên núi này, còn đúng lúc trời mưa nữa, nguy hiểm lắm." Cháu gái cưng của nhà họ Lục, nhìn khắp Càn thị này chẳng có tiểu thư nào quý bằng, vậy mà lại đến mức phải ôm mì tôm đi lang thang dưới mưa.
"Cháu đến đây từ hôm qua, đang quay phim ở dưới chân núi ạ. Vừa nãy cháu định đến nhà trưởng thôn mua ít đồ ăn nhưng không để ý nên lạc đường, không tìm thấy phim trường nữa."
Ông nội Lục nhíu mày, trong lòng có chút không vui: "Mới bằng này tuổi đầu đã chạy lên núi này quay phim chịu khổ rồi! Phim trường dưới chân núi à? Đạo diễn của các cháu tên An Khải phải không?"
"Vâng!" Mắt Lương Tri sáng lên lấp lánh, "Ông ơi, ông cũng biết đạo diễn của chúng cháu ạ?"
Ông cụ này sống ẩn mình trên đỉnh núi trong căn nhà cổ, trông chẳng giống người hay quan tâm đến giới giải trí chút nào. Lương Tri thầm cảm thán danh tiếng của An Khải quả nhiên rất lớn.
Tuy nhiên, giây tiếp theo Lục Hồng Uyên hừ lạnh một tiếng: "Ta biết ngay là cái thằng nhóc thối nhà họ An mà!" Ông quay sang nhìn vợ mình, bực tức nói. "Cái thằng khốn nạn này tìm người quay phim mà còn để người ta đói đến vậy, suốt ngày chẳng làm được chuyện gì tốt." Người già tức giận dù đã ngoài bảy mươi nhưng vẫn đầy khí thế: "Hừ, thằng cháu khốn nạn nhà ta và nó là một hội, toàn một lũ thất bại trong cùng một ổ, chẳng đứa nào ra hồn!"
"Ông ơi, cháu trai ông và đạo diễn của chúng cháu quen nhau ạ?"
"Ừ đúng rồi, nó tên Lục Tùy, lớn lên cùng đạo diễn của các con từ thuở còn cởi truồng tắm mưa!"
Bà Lục cười hiền hậu. Tuy mắng cháu trai là đồ khốn nhưng dù sao cũng là cháu ruột. Bà không có tính nóng nảy như ông Lục, khi nhắc đến Lục Tùy thì ánh mắt tràn đầy sự cưng chiều: "Tri Tri có quen không? Có thể các cháu đã gặp nhau ở phim trường rồi."
Lương Tri lắc đầu, cô chưa từng gặp Lục Tùy nhưng lại thường nghe Phó Kính Thâm nhắc đến anh ta. Nghe nói anh ta còn có một người cô xinh đẹp, biết chơi bản nhạc piano mà cô đã ghi nhớ suốt hơn mười năm nhưng tìm mãi không thấy.
"Không quen thì tốt, nó chẳng phải người tử tế gì đâu. Tiểu Tri Tri ngoan, đừng kết bạn với loại khốn nạn đó, sau này gặp thì cũng đừng để ý." Bộ dạng râu ria dựng đứng của Lục Hồng Uyên khiến Lương Tri thấy buồn cười.
Mặc dù không quen Lục Tùy nhưng cô quen bạn của anh ta, mà còn rất thân, thân hơi quá mức luôn.
Nghĩ đến người bạn thân quá mức này, lòng Lương Tri lại trào dâng nỗi tủi thân.
Lúc nãy cô chạy đi chạy lại trong núi tối đen, trời mưa to mà sấm cũng nổ ầm ầm. Cô sợ chết khiếp, trong đầu chỉ toàn hình bóng Phó Kính Thâm. Dường như chỉ cần nghĩ đến anh, cô mới bớt hoảng sợ.
Khi ấy, cô bỗng nhận ra anh chính là vị thần bảo hộ trong đời mình. Có lẽ suốt thời gian qua, cô chưa từng phải chịu khổ, chưa từng nếm trải cảm giác sợ hãi và bị bắt nạt, tất cả là nhờ có anh ở bên. Anh dùng đôi vai vững chãi của mình để chống đỡ một mái nhà ấm áp, an toàn cho cô, còn cô chỉ cần dịu dàng nép vào lòng anh, anh đã thấy ngọt ngào.
Đó là Phó tiên sinh của cô, cô yêu anh rất nhiều.
Tuy nhiên, khi nghĩ đến anh, cô chợt nhận ra mình đã chạy đi rất lâu rồi. Lúc nãy trên đường không có sóng điện thoại, cô cũng không thể liên lạc với anh. Nếu anh không tìm thấy cô, giờ này chắc chắn đang lo đến mức muốn giết người.
Cô vội vã nói với ông bà bên cạnh rằng mình cần nhắn tin cho bạn bè ở phim trường để họ không lo lắng rồi lập tức lấy điện thoại ra xem.
Lý Hữu Hữu sau khi quay phim xong đã hỏi cô đang ở đâu mấy lần, cô vội nhắn tin trấn an cô ấy.
Bên Phó Kính Thâm cũng có mấy tin nhắn, nhưng may mà hình như anh vừa họp xong, mấy tin nhắn anh gửi đều là từ vài phút trước.
—"Quay xong chưa? Anh vừa họp xong, lâu rồi không được nhìn em, gọi video cho anh nhìn một chút được không?"
—"Sao vậy? Vẫn đang quay phim à?"
—"Sớm muộn gì ông đây cũng g**t ch*t An Khải."
—"Quay xong thì gọi video cho anh, muộn cỡ nào cũng không sao."
Lương Tri cắn môi, cầm điện thoại nhắn tin lại cho anh.
Cô sợ anh lo lắng nên không định kể cho anh nghe chuyện vừa xảy ra.
"Em quay không muộn lắm, quay xong thì lén đi ăn khuya với bạn bè trong đoàn..."
"Bạn trong đoàn là nam hay nữ?"
Lương Tri bật cười, nhưng giờ không trêu anh nữa: "Là con gái, chính là Hữu Hữu, người đã đỡ rượu cho em lần trước đó."
"Ừ."
Anh chỉ trả lời một chữ đơn giản, giây tiếp theo liền gọi video.
Vành tai Lương Tri đỏ ửng. Sao người đàn ông này lúc nào cũng vội vàng thế nhỉ?
Cô không dám để anh biết mình không ở phim trường vào buổi đêm mà lại chạy đến chỗ ở của người khác do nhầm lẫn. Lúc này, cô dứt khoát từ chối. Ngay lập tức, bên kia gửi một dấu hỏi chấm.
"?"
"Bây giờ không được."
"Sao vậy? Anh nhớ em rồi, Phó phu nhân."
Lương Tri hoảng hốt, lời nói dối này phải dùng một lời nói dối khác để lấp l**m. Vốn dĩ cô đã không giỏi nói dối, giờ cứ để cô tự nghĩ thì cũng không nghĩ ra được cái cớ nào hay hơn. Cô đành nói đại một câu: "Nước nóng để tắm vừa sôi rồi, em phải vào tắm đây, lát nữa nhắn cho anh nha."
Đầu dây bên kia Phó Kính Thâm đang nằm một mình trên chiếc giường lớn trong biệt thự, ga trải giường và gối vẫn còn mùi hương của cô. Nghe cô nói vậy, anh lập tức hào hứng: "Vừa hay, để anh xem nào."
Lương Tri: "??? Phó Kính Thâm! Anh bớt vô liêm sỉ đi!!"