Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Đào
"Không biết dạy cô vợ nhỏ tự mình làm."
Trước đây Lương Tri chưa từng làm bánh kem, nhưng sau một tiếng loay hoay thì thành phẩm cũng ra dáng lắm. Dù không đẹp lộng lẫy như những chiếc bánh trong tủ kính của cửa hàng nhưng lại có ý nghĩa hơn nhiều.
Sau khi hoàn thành, cô nhận hộp quà và ruy băng từ nhân viên. Mọi công đoạn từ trong ra ngoài đều do chính tay cô làm. Phó Kính Thâm khoanh tay trước ngực, lười biếng dựa vào cửa kính. Nụ cười trên gương mặt lạnh lùng, điển trai của anh không thể nào giấu nổi.
Cô nhân viên trẻ là một fan hâm mộ, lén lút nhìn trộm cặp đôi trai xinh gái đẹp, mắt không ngừng lấp lánh như có bong bóng màu hồng bay ra.
Gần đây trên mạng đã lâu không có tin đồn về Lương Tri. Kể từ khi cô trở lại trường học, dần rút khỏi làng giải trí, những đánh giá của dư luận về cô dường như ngày càng tốt hơn. Một cô gái ở tuổi này có ý thức quay lại trường để học hành tử tế, mọi người có vẻ khoan dung và yêu mến cô hơn. Cùng với vụ việc của Tiêu Tâm Vũ trước đó, nhiều người đã lấy hai người ra so sánh, điều này giúp cô có thêm thiện cảm từ công chúng.
Tuy nhiên, khi Lương Tri nổi tiếng nhất, chỉ nhờ khuôn mặt xinh đẹp mà đã có được lượng người hâm mộ khổng lồ. Lúc đó, những kẻ chuyên bôi nhọ trên mạng làm việc vô cùng chuyên nghiệp. Những tin đồn về việc cô được các ông chủ bao nuôi dù cuối cùng không có bằng chứng xác thực nào nhưng vẫn được lan truyền ầm ĩ, thêu dệt một cách sinh động. Trong khoảng thời gian tin đồn lan rộng nhất, ngay cả cô nhân viên, một fan chân chính, cũng không thể tự thuyết phục bản thân. Dù cho Lương Tri và cô ấy chẳng có quan hệ ruột thịt gì nhưng tâm lý của người hâm mộ đã khiến cô không kìm được mà trốn vào một góc lo lắng rồi thầm lau nước mắt, buồn bã vì "tiểu tiên nữ" của mình không biết đã bị lão già béo ú, bụng đầy mỡ nào chiếm lấy.
Giờ đây, người đàn ông bên cạnh Lương Tri, dù xét về vẻ ngoài, vóc dáng hay cách ăn mặc, cũng không phải là ông già tệ hại như cô tưởng tượng. Anh có phong thái cao quý, lịch thiệp, thậm chí còn là vẻ đẹp hiếm thấy trong cuộc sống hàng ngày, có thể sánh ngang với các nam thần đang nổi trên màn ảnh, hơn nữa còn có phần điềm đạm hơn đám trẻ ấy. Trông anh vừa đẹp trai vừa giàu có, vô cùng xứng với "tiên nữ".
Còn ánh mắt sâu thẳm anh nhìn Lương Tri tràn đầy sự nuông chiều và yêu thương vô hạn. Ánh mắt anh dán chặt vào cô, vẻ cao ngạo khi đối diện với người ngoài hoàn toàn biến mất. Anh nhìn cô như muốn moi cả ruột gan cho cô chơi đùa, hoàn toàn không giống với hình mẫu người giàu có trong suy nghĩ của cô, kiểu người thích chơi đùa với các cô gái trẻ đẹp và thay người yêu như thay áo.
Cô nhân viên lại suýt khóc thầm một lần nữa. Cô thực sự mừng rỡ, dù nữ thần nhỏ của cô đã có người đàn ông đồng hành nhưng trông anh lại là một người khiến người khác ngưỡng mộ và an tâm.
Chiếc bánh kem khá lớn, có hai tầng, bên trên còn có những hình nộm nhỏ do chính tay Lương Tri nặn. Các hình nộm méo mó, chỉ có thể phân biệt được một nam một nữ qua trang phục nhưng nụ cười trên mặt thì rất rõ ràng. Phó Kính Thâm yêu tất cả những thứ liên quan đến cô, cảm thấy những thứ cô làm ra cũng đáng yêu, không nhịn được nhìn thêm vài lần. Nhìn kỹ, dù tay của hai hình nộm chỉ là hai que dài không chi tiết, nhưng vẫn nắm chặt lấy nhau. Họ nắm tay nhau, hạnh phúc hiện rõ mồn một.
Lương Tri lấy hộp đựng, đặt bánh vào rồi lúng túng buộc dây ruy băng. Cuối cùng, cô còn thắt một chiếc nơ xinh xắn ở góc trên bên trái, trông rất trang trọng.
Chiếc bánh khá nặng nên sau khi gói xong, đương nhiên Phó Kính Thâm là người xách.
Một tay anh dễ dàng xách chiếc hộp bánh, tay còn lại đưa ra nắm lấy tay cô. Lương Tri sững người một lúc, cảm thấy như quên mất điều gì đó, chợt nhớ ra là chưa trả tiền. Cô vội vàng móc số tiền vừa kiếm được còn chưa kịp ấm túi ra khỏi túi áo, nhét vào tay nhân viên cửa hàng. Chuyến này cô đã quyết tâm dùng tiền của mình, vì vậy cô không chọn loại quá đắt. Vừa đưa tiền, cô vừa nói: "Dạo này em hay quên, sao anh cũng quên vậy, mau cất tiền đi."
Nhân viên cửa hàng bật cười: "Chị Tri Tri, em định tặng chị mà, không lấy tiền đâu. Em là fan của chị thật đấy."
Lương Tri thoáng đỏ mặt vì ngại. Giờ cô đã quen với việc tình cờ gặp fan, không còn lo lắng đến mức không nói nên lời như lúc đầu nữa, nhưng cô vẫn khăng khăng đưa tiền cho cô nhân viên. Làm gì có chuyện nhận đồ của người khác mà không trả tiền.
Chỉ là lúc chuẩn bị rời đi, cô mỉm cười, ghé sát vào cô bé fan nhỏ, nói khẽ: "Chuyện hôm nay đừng kể ra ngoài nhé, chị ngại lắm."
Cô nhân viên ngây người vài giây, lập tức hiểu ý cô. Ôi trời, nữ thần tin tưởng mình đến vậy. Trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác chính nghĩa, muốn cùng "nữ thần" chiến đấu chống lại kẻ thù. Cô siết chặt hai nắm đấm, hùng hồn cam đoan sẽ không để người ngoài có cơ hội đồn thổi bất cứ tin đồn nào.
Buổi tối, Phó Kính Thâm đưa cô đến một nhà hàng đã đặt trước. Toàn bộ sân thượng tầng cao nhất chỉ có hai người họ. Ban đầu, anh vẫn giữ phong thái thường thấy của một thiếu gia giàu có, chuẩn bị sẵn người chơi violin, piano... chờ đợi. Nhưng khi dẫn cô gái nhỏ đến, nhìn thấy vẻ đáng yêu của cô khi mỉm cười và thủ thỉ những lời tình cảm, anh bỗng ích kỷ không muốn để người khác làm phiền. Một cô gái như vậy, chỉ có một mình anh được ngắm.
Cái bánh kem được anh mang theo, đặt lên bàn ăn nhưng không có ý định bóc ra ăn.
Lương Tri ban đầu đứng dậy định bóc, nhưng anh đưa tay ngăn lại: "Ăn cơm đi. Nếu em muốn ăn đồ ngọt, anh cũng đã chuẩn bị rồi. Không động vào cái kia." Anh thản nhiên dặn dò khiến Lương Tri thấy khó hiểu.
Cô bĩu môi, vẻ mặt có chút tổn thương: "Có phải Phó tiên sinh chê bánh kem em làm không?" Cô biết rõ Phó Kính Thâm trân trọng từng ngón chân nhỏ của mình, ngay cả khi bánh có làm tệ đến đâu cũng sẽ không chê. Thế nhưng cô chỉ nghĩ ra lý do này nên lại nói: "Anh đừng thấy vẻ ngoài của nó không đẹp bằng bánh ngoài tiệm, nhưng lúc làm cốt bánh và kem, phần thừa em đều đã nếm thử rồi, hương vị vẫn rất ngon mà..."
Phó Kính Thâm mím môi, khẽ cười: "Không có chuyện đó. Sao anh có thể chê đồ em làm chứ, hả?"
Đôi mắt to tròn của Lương Tri chớp chớp, nhìn anh thật chăm chú.
"Là anh không nỡ ăn. Trên đời này có rất nhiều món ngon, nhưng chiếc bánh kem do chính tay Tri Tri của anh làm, anh thực sự không nỡ động vào." Khi nói câu này, anh bỗng có vẻ cô đơn. Lương Tri nhìn anh, trong lòng đột nhiên thắt lại, sao anh lại nghĩ như vậy chứ, cô thấy xót xa.
Hai người ban đầu ngồi đối diện nhau, cô gái nhỏ nhìn anh một cái, đột nhiên đứng dậy kéo ghế của mình đến gần phía anh.
"Sao thế? Cứ để đấy, anh giúp em."
"Không sao đâu, em đâu phải làm bằng giấy."
Nhưng rồi anh vẫn đích thân đứng dậy nâng ghế của cô đặt sang bên cạnh mình, sau đó nhướn mày nhìn gương mặt nhỏ nhắn của cô.
Lương Tri có chút ngại ngùng, nhưng vẫn khẽ nói: "Em muốn ngồi gần anh hơn một chút."
Lúc này Phó Kính Thâm cảm thấy tim mình như tan chảy.
Nhưng giây sau lại nghe thấy cô dịu dàng nói: "Sau này cứ đến dịp này mỗi năm, em làm bánh tặng anh nhé? Không, cả sinh nhật của anh nữa, hay Giáng sinh sắp tới nữa. Nếu anh muốn, lúc nào em cùng sẽ làm."
Người đàn ông khẽ cười, nhưng giọng nói lại có chút khàn khàn: "Năm nào cũng tặng sao?" Ánh mắt anh sâu thẳm mang theo chút buồn, nhưng trong lòng lại không khỏi mong đợi. Anh cố gắng không nghĩ đến chuyện "mỗi năm" cô nói rốt cuộc là được bao nhiêu năm, không nghĩ đến chuyện nếu một mai cô khôi phục trí nhớ, những lời nói và lời hứa này có còn giá trị nữa không. Hiện tại anh chỉ dám trân trọng khoảnh khắc này, cô gái trước mắt vẫn toàn tâm toàn ý thuộc về anh.
Cô gái nhỏ ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, năm nào cũng tặng." Cô ghé sát tai anh, má đã đỏ bừng, giọng nói ngượng nghịu nhưng vẫn lấy hết can đảm hứa hẹn: "Năm nào cũng tặng, ngoài bánh kem ra, còn có cả em nữa."
"Được..." Nếu không phải vì tính cách lạnh lùng bấy lâu nay, có lẽ lúc này anh đã không thể kìm nén cảm xúc xúc động của mình. Giờ đây, anh cảm thấy mình có lẽ là người đàn ông thành công và hạnh phúc nhất trên đời. Cảm giác này ngay cả khi tập đoàn Phó thị dưới tay anh vươn lên tầm cao không thể với tới ở trong nước lẫn trên thế giới, anh cũng chỉ cười thôi chứ không hề có được sự thỏa mãn như lúc này.
Và tất cả những điều đó đều do cô gái non nớt, ngây thơ trước mặt mang lại cho anh.
Anh không nói gì thêm, Lương Tri cảm thấy vô cùng xấu hổ. Phó Kính Thâm kiên nhẫn bóc vỏ những món ăn dễ làm bẩn tay, rồi kiên nhẫn đút cho cô. Lương Tri ngoan ngoãn há miệng ăn. Bụng đã vơi bớt đói, cô mới bắt đầu không yên phận, ngoảnh đầu nhìn ngó xung quanh.
Nơi này cô chưa từng đến, không gian xung quanh rất đẹp, cách trang trí cũng rất độc đáo. Đi đến lan can chạm khắc màu trắng sữa ở rìa ngoài, nhìn ra xa là một đại dương bao la.
Khi gió biển thổi tới, cô không kìm được rùng mình, nhưng mặt biển lấp lánh thật đẹp. Từng con sóng nhẹ nhàng cuốn theo cát, sỏi và vỏ sò trên bãi biển. Đây là nơi cô đã hằng mong ước được thấy trong suốt mười tám năm qua nhưng chưa bao giờ có dịp.
Nơi này dường như là bãi biển riêng, không có ai vui chơi trên bãi cát rộng lớn. Cách sân thượng nhà hàng không xa là một khóm hoa rực rỡ. Lương Tri ngạc nhiên, trên bãi cát có thể trồng được hoa sao? Nhưng từng đóa hồng trắng tinh khiết đua nhau khoe sắc. Cô không kìm được ngắm nhìn rất lâu. Giữa những bông hoa, một cây đàn piano màu trắng sữa được đặt ở đó, ánh hoàng hôn buông xuống làm cây đàn toát lên một màu vàng nhạt.
Lương Tri cảm thấy cảnh tượng này thật tuyệt đẹp. Cô vừa định hỏi Phó Kính Thâm liệu họ có thể xuống dưới xem không thì quay lại đã thấy lồng ngực rắn chắc của anh. Anh vẫn luôn đứng sau lưng, ở bên cô.
"Phó tiên sinh, chúng ta xuống dưới xem được không?"
"Được chứ, em muốn làm gì cũng được."
Khóe mắt Lương Tri ánh lên nụ cười, cô ngọt ngào cong môi với anh, lúc xuống lầu còn bảo anh mang theo chiếc bánh kem cô làm: "Lát nữa chúng ta có thể ăn trên bãi biển."
"Được."
Anh xách bánh kem đi theo sau cô.
Giữa tháng mười hai, nhiệt độ đã xuống khá thấp nhưng Lương Tri hiếm khi được đến bãi biển nên vô cùng hào hứng. Cô vừa định cởi giày để giẫm lên lớp cát mềm mại thì bị người đàn ông phía sau ngăn lại.
Tuy nhiên, cô nhìn anh bằng đôi mắt đáng thương, nũng nịu xin xỏ. Tim anh mềm nhũn, cuối cùng đành thỏa hiệp, nhưng không cho phép cô xuống nước.
Lương Tri cũng không làm quá, hai người nhường nhau một chút. Cô lập tức dựa vào anh để cởi giày.
Bàn chân nhỏ nhắn của cô gái trắng mịn, ngón chân tròn trịa đáng yêu, móng chân hồng hơn cả cánh hoa hải đường khiến Phó Kính Thâm không kìm được mà nuốt nước bọt.
Cô gái nhỏ chạy nhảy khắp bãi cát, thỉnh thoảng còn nghịch ngợm chạy tới giẫm lên bóng của anh, rồi cười khúc khích bỏ chạy.
Phó Kính Thâm cứ mặc kệ cô. Đến khi cô chơi mệt, r*n r* ôm lấy eo anh, cả người lười biếng không còn chút sức lực, mặt áp vào ngực anh, toàn bộ trọng lượng cơ thể đều dồn lên người anh.
Anh dứt khoát bế cô lên, đi đến chiếc ghế đệm da bên cây đàn piano rồi ngồi xuống.
Lương Tri lại có chút hứng thú với đàn piano. Phó Kính Thâm mở nắp đàn cho cô, cô gõ bừa vài nốt nhạc mà vẫn ra vẻ rất chuyên nghiệp.
Cô không nhớ đã bao nhiêu năm mình chưa chạm vào thứ này. Giờ đây, dựa vào ký ức thuở nhỏ, cô ngắt quãng đàn một bài hát thiếu nhi.
Đây là bản nhạc duy nhất mà cô biết chơi từ khi lớn lên.
"Em nhớ lúc còn nhỏ mẹ đã dạy em chơi đàn. Dường như mẹ cái gì cũng biết, cầm kỳ thi họa đều giỏi cả. Bố nói, mẹ là một tiểu thư khuê các, tiếc là lại đi theo nhầm người. Sau này mẹ mất, nhà nghèo, bán đi rất nhiều đồ, em cũng không còn chạm vào những thứ này nữa." Cô rũ mắt, đôi tay vẫn cố gắng chơi nốt bài nhạc mà mẹ chưa kịp dạy xong cho cô.
Phó Kính Thâm thấy dáng vẻ nhỏ nhắn của cô mà đau lòng muốn chết. Anh từng nghe qua bản nhạc này, bèn đưa tay nắm lấy ngón tay cô, nhẹ nhàng dẫn dắt cô chơi hết cả bài.
"Anh biết chơi sao?" Gương mặt nhỏ nhắn của cô rạng rỡ niềm vui, ánh mắt nhìn anh đầy vẻ ngưỡng mộ.
"Chuyện nhỏ." Anh cong môi, tận hưởng sự ngưỡng mộ của cô gái.
"Có điều gì mà anh không biết làm không, Phó tiên sinh?"
Anh ghé sát tai cô với ý đồ xấu xa: "Anh không biết dạy cô vợ nhỏ tự mình làm."
"Hả?" Cô nhất thời chưa hiểu ra, rồi đột nhiên mặt đỏ bừng, cong khuỷu tay chọc vào người anh.
Phó Kính Thâm cười khẽ, ôm chặt cô vào lòng. Lương Tri giận dỗi giãy giụa, nhưng sức lực quá yếu, chẳng ăn thua gì.
Màn đêm lặng lẽ buông xuống, hai người ngồi trên bãi cát cũng không thấy lạnh. Phó Kính Thâm thắp vài cây nến trên bánh kem, còn Lương Tri xòe tay ra sưởi ấm.
Anh không biết lấy từ đâu ra vài cuộn bản vẽ, mở ra là mấy bức ảnh phối cảnh đẹp và chân thực.
Anh đặt các bức ảnh trước mặt Lương Tri, cô không hiểu ý anh là gì, chỉ nhìn thấy phông nền trong ảnh khá quen thuộc, dường như chính là khung cảnh phía sau lưng họ lúc này.
"Có chuyện gì vậy ạ?"
"Em thích căn nào?"
Mỗi bản vẽ thiết kế đều do chính tay anh làm. Người đàn ông nhìn cô, ánh mắt ẩn chứa tình yêu: "Em nói thích sống gần biển, thích bãi biển vào buổi chiều và cát mềm mịn dưới chân."
Lương Tri gật đầu, cắn môi nhìn gương mặt tuấn tú của anh.
"Chọn một căn đi. Mùa hè năm sau, mọi mong ước của em sẽ thành sự thật."
Anh muốn tự tay biến từng giấc mơ của cô thành hiện thực, chỉ mong sau này trong giấc mơ của cô sẽ có nơi thuộc về anh.