Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Đào
"Đây là em gái tôi. Hehe, đây là vợ tôi."
Hầu hết các nghệ sĩ đều rời đi vào ngày hôm sau nhưng Lương Tri có mối quan hệ với Phó Kính Thâm nên An Khải đương nhiên cho phép cô về sớm.
Ngoài Lý Hữu Hữu cùng cô rời khỏi bữa tiệc và về phòng ngủ vì men say, những người còn lại vẫn đang vui chơi trong phòng riêng ở tầng dưới khách sạn.
An Khải bị mọi người kéo đi uống rượu nên khi Phó Kính Thâm đến, hai người không có cơ hội gặp mặt.
Anh đi thang máy VIP lên, suốt chặng đường không gặp ai. Khi đến gần phòng của Lương Tri, anh lờ mờ nghe thấy tiếng người nói chuyện.
Tầng này không mở cửa cho người ngoài, cũng vì có Phó Kính Thâm nên Lương Tri mới được ở đây. Cả tầng chỉ có mình cô, bình thường người ngoài không lên được. Sau khi vào phòng, cô và Lương Kỳ Đông bận rộn đi lại khắp nơi, bắt đầu gom tất cả những thứ vứt lung tung mấy ngày qua lại một chỗ, chờ Phó Kính Thâm đến đón.
Lương Kỳ Đông vừa nói chuyện công việc xong với An Khải. Khi làm việc bên ngoài, anh luôn mặc vest, chỉn chu, cả người toát lên vẻ điềm đạm, quý phái của một tinh anh trẻ tuổi.
Nhưng làm anh trai của cô hơn mười năm, dù có lâu không gặp thì sự ăn ý của mười mấy năm vẫn còn đó, cả hai đều hiểu rõ thói quen và tính nết của nhau.
Lúc vừa vào nhà, anh thản nhiên ngồi xuống ghế sofa, vắt chéo chân, lười biếng nhìn Lương Tri dọn dẹp. Khóe miệng anh khẽ cong lên, thầm vui vì cô em gái của mình bao nhiêu năm qua vẫn vậy, ngây thơ và ngơ ngác, trông vẫn giống như "cái đuôi nhỏ" lẽo đẽo theo sau anh, mãi không lớn nổi. Xem ra ba năm không gặp, cô chắc chắn sống rất tốt, ít nhất là được bảo vệ chu đáo.
Còn về việc ai đã bảo vệ cô chu đáo như thế... anh ích kỷ không muốn nghĩ nhiều.
Nhưng anh không muốn nghĩ, Lương Tri lại thỉnh thoảng nhắc đến. Mỗi lần cô nhắc đến Phó Kính Thâm – người mà trong mắt anh tiếng tăm chẳng mấy tốt đẹp – thì khóe môi cô lại vô thức nở nụ cười, ánh mắt và khóe mày đều ánh lên tình yêu không thể giấu giếm.
Lương Kỳ Đông thấy hơi bực bội, cứ cảm thấy cây cải trắng mà mình nuôi bấy lâu nay đã bị heo ủi, mà cây cải trắng lại chẳng tự giác, cứ trước mặt anh mà nói con heo kia tốt đến nhường nào.
Thậm chí cả động tác Lương Tri sắp xếp hành lý cũng khiến anh không hài lòng. Anh biết cô không làm được những việc này. Nhớ lại lúc nãy cô nói Phó Kính Thâm có thể lo liệu mọi thứ cho cô, Lương Kỳ Đông nhíu mày. Vai trò này lẽ ra phải do anh đảm nhận mới đúng, Phó Kính Thâm là cái thá gì chứ.
Anh lại nheo mắt lười biếng nhìn một lúc, rồi thở dài, tiện tay cởi áo vest ném sang một bên. Anh cam chịu đứng dậy đi đến bên vali hành lý của Lương Tri, tháo khuy măng sét, xắn tay áo lên đến cẳng tay, rồi cúi xuống xách cả chiếc vali lên đặt trên quầy bar, lấy từng món đồ ra sắp xếp lại giúp cô.
Lúc Phó Kính Thâm bước vào, anh vừa vặn bắt gặp cảnh tượng này.
Lương Kỳ Đông ra dáng một người đàn ông của gia đình, cắm đầu dọn dẹp quần áo giúp Lương Tri. Còn cô gái nhỏ của anh, vì có người giúp nên trở nên lười biếng, giao phó hết cho anh trai rồi khoanh chân ngồi trên ghế sô pha, vui vẻ nhâm nhi trà sữa, trông vô cùng thoải mái.
Lúc đi lên, anh không gọi điện cho cô, vốn định tạo bất ngờ nhưng cuối cùng lại thành một phen hoảng hốt.
Cô không ngờ anh lại đến sớm như vậy, cũng chẳng báo trước một tiếng mà cứ tự đi lên. Lương Tri nhìn lon trà sữa lạnh buốt còn uống dở trên tay, nhất thời không biết có nên giấu ra sau lưng hay không.
Phó Kính Thâm mặt mày cau có đi thẳng về phía cô, mặc kệ người anh vợ Lương Kỳ Đông đứng bên quầy bar cũng đang sầm mặt giống hệt anh.
Ngay từ ngày đầu gặp gỡ, anh đã tìm hiểu rõ cuộc sống hơn mười năm của cô. Anh biết chuyện cô từ nhỏ đã sống ở nhà Lương Kỳ Đông và có một người anh trai làm luật sư. Chẳng qua anh luôn mong thế giới của họ chỉ có hai người nên chưa từng tiếp xúc nhiều với Lương Kỳ Đông, thậm chí anh ta còn không biết chuyện anh và Lương Tri kết hôn.
Giữa tháng 12, nhiệt độ Càn thị giảm mạnh. Bên ngoài cửa sổ, lá trên cây đã rụng gần hết, mặt đất phủ một lớp lá vàng úa.
Lương Tri mặc một chiếc áo len cổ cánh hoa, lớp ren mềm mại, hồng nhạt xếp quanh chiếc cổ thanh mảnh, làm nổi bật làn da trắng nõn. Cánh tay cô được bọc trong ống tay áo phồng rộng rãi, xù xù ấm áp. Nhưng nếu trên tay cô không cầm chai trà sữa lạnh mà cô chưa kịp giấu ra sau lưng, có lẽ vẻ mặt của Phó Kính Thâm đã dễ chịu hơn một chút.
"Đưa đây." Anh bước tới trước mặt cô, giọng nói trầm xuống, nghe có vẻ không thân thiện cho lắm.
Lương Tri bặm môi, giống như một học sinh mắc lỗi bị bắt quả tang, ủ rũ cúi đầu đưa "thủ phạm" trong tay cho người đàn ông đang sầm mặt trước mắt. Môi cô mấp máy, nghĩ đến việc mình là người sai trước nên đành im lặng.
"Thuốc bổ mà bác sĩ kê cho em mới ngừng mấy tuần, giờ lại muốn uống nữa à?" Giọng người đàn ông nhàn nhạt, ngoài mặt là trách móc nhưng bên trong lại là sự quan tâm không kìm nén được.
Lương Kỳ Đông dù không ưa phong cách làm việc của anh nhưng trong chuyện này lại không khỏi thầm đồng ý: "Đúng thế."
Phó Kính Thâm ra vẻ sắp gọi điện cho bác sĩ riêng ở nhà. Lương Tri vừa nghĩ đến thứ đó đã thấy buồn nôn, cô vội vàng bước tới vài bước, kéo cổ tay anh, vẻ mặt đầy tủi thân chớp chớp mắt: "Đừng mà, nó không lạnh lắm đâu." Thấy anh sắp không nhịn được mà nắm lấy bàn tay mềm mại của mình, cô gái nhỏ càng đáng thương hơn, nhẹ nhàng lắc lắc tay anh: "Phó tiên sinh..."
Cô biết chiêu này luôn hiệu quả với anh. Người đàn ông trước mắt cũng gần như không thể cầm cự được nữa.
Ngay lúc anh gần như không thể cầm cự nổi nữa, Lương Kỳ Đông đứng bên cạnh đang thầm than Phó thiếu thật vô dụng, không nhịn được ho nhẹ một tiếng rồi như không có chuyện gì mà nhắc: "Lạnh đấy, vừa lấy từ tủ lạnh ra, nãy anh còn không dám cầm luôn."
"..." Lương Tri thật sự muốn lập tức đuổi tên khốn Lương Kỳ Đông này ra khỏi nhà, đoạn tuyệt quan hệ, không nhận người anh khốn nạn này nữa.
Ban đầu cô còn nghĩ có anh trai ở đây thì sẽ có người chống lưng, ai ngờ anh lại đứng chung chiến tuyến với Phó Kính Thâm - người mà anh chẳng thân thiết mấy.
Người đàn ông sắp mềm lòng dỗ dành cô cũng ngay lập tức sa sầm mặt: "Chiêu này vô dụng."
Lương Kỳ Đông: "Làm tốt lắm."
"..." Lương Tri bĩu môi, cụp mắt nhìn bàn tay nhỏ bé vẫn đang bị anh n*n b*p. Chiêu này vô dụng thì anh mau buông tay ra đi chứ.
Nhưng Phó Kính Thâm hiển nhiên không có ý định đó. Bàn tay nhỏ bé vẫn nắm, trà sữa đáng vứt thì vứt, thuốc bắc đáng uống thì vẫn phải uống.
Lương Tri giận dỗi rút tay lại, quay người đi, tiện tay đá văng đôi dép lông, ngồi phịch xuống ghế sofa, không thèm nhìn hai người đàn ông đang đồng lòng trước mặt.
Cô gái nhỏ không đi tất, bàn chân non nớt đến móng chân cũng hồng hào, khiến tim Phó Kính Thâm lỡ mất một nhịp. Trong lòng anh thấy khó chịu với cái gọi là "anh trai" đang làm kỳ đà cản mũi, anh tiện tay lấy một đôi tất trong đống tất của Lương Tri rồi đi theo: "Đi vào."
"Không đi!" Cô vẫn còn đang giận. Mặc dù từ đầu đến cuối là cô không nghe lời, không chịu hiểu lý lẽ, nhưng thuốc đã chuẩn bị xong, cô cũng chẳng còn gì để sợ, được anh cưng chiều nên cô rất hay làm mình làm mẩy.
Phó Kính Thâm bật cười. Ngay cả khi cô giận dỗi trông vẫn đáng yêu. Người đàn ông bất lực lắc đầu, quỳ một gối trước mặt cô, bàn tay to lớn nắm lấy cổ chân thon gầy của cô, cẩn thận đi tất vào cho cô.
Kể từ khi quen cô, anh đã không còn giữ được vẻ nghiêm nghị của mình, cũng không phải một hai lần. Cả hai đã quen với cách ở bên nhau như vậy, Lương Tri cũng không thấy có gì lạ.
Trong khi đó, Lương Kỳ Đông đang lặng lẽ gấp quần áo cho em gái, khóe miệng giật giật. Anh cảm thấy em gái mình thật sự lợi hại. Lúc nãy nghe cô nói Phó Kính Thâm tốt, trong lòng anh không tin, chỉ nghĩ cô sợ anh lo lắng nên mới nói cho có lệ.
Giờ tận mắt chứng kiến, anh lại có cảm giác khác hẳn.
Anh còn chưa kịp cảm thán thì đã thấy người đàn ông vừa rồi còn ngoan ngoãn đến rợn người trước mặt Lương Tri buông cô em gái anh ra rồi liếc nhìn về phía anh, dường như lúc này mới để ý đến sự hiện diện của anh.
Lương Kỳ Đông tùy ý gật đầu, xem như chào hỏi. Nhưng người đàn ông này, ngoài việc có thể hạ mình trước mặt Lương Tri, đối với người khác vẫn là Phó thiếu kiêu ngạo không ai bằng.
Anh thậm chí còn chẳng gật đầu lấy một cái, hoàn toàn quên mất người anh vợ này chỉ mới vài phút trước còn báo tin cho anh. Người đàn ông không chút cảm xúc đi đến bên quầy bar, kéo vali hành lý trước mặt Lương Kỳ Đông lại, rồi giật lấy quần áo trên tay anh: "Để tôi làm."
"..."
Lương Kỳ Đông thấy rõ sự chiếm hữu trên mặt người đàn ông này. Anh nhướn mày, quay lại nhìn cô em gái ngây thơ của mình. Anh chỉ giúp em gái gấp quần áo thôi mà Phó tổng bận trăm công nghìn việc này lại còn tranh làm bằng được.
Nhưng ngay sau đó, anh lại chú ý đến hành động của Phó Kính Thâm. Chiếc áo vừa lấy từ tay anh bị vứt bừa trên quầy bar cạnh vali, không hề cho vào trong. Sau đó, Phó Kính Thâm đưa tay về phía đống quần áo mà Lương Kỳ Đông vừa xếp xong.
Lương Kỳ Đông không nhịn được nhắc nhở một cách thiện chí: "Đống đó tôi vừa sắp xếp rồi."
Bàn tay to lớn của Phó Kính Thâm dừng lại một chút, anh chỉ "ừ" một tiếng nhạt nhẽo rồi vẫn cứ tự mình lấy hết quần áo ra, sau đó trầm giọng nói: "Vứt hết đi, thay đồ mới."
"..." Tên này bị điên à! Lương Kỳ Đông đã rất lịch sự và có giáo dục mà hỏi thăm mười tám đời tổ tông của anh trong lòng.
Lương Tri ngây ngô ngồi trên ghế sofa, đôi mắt cong cong vì cười. Hôm nay cô rất vui. Cô cuối cùng cũng gặp được người anh trai đã mấy năm không gặp, kết thúc buổi hội ý thuận lợi, tối nay có thể rời khách sạn về nhà với Phó Kính Thâm. Dù bị ép uống thuốc thêm một tháng, trong lòng cô vẫn vô cùng hạnh phúc.
Lương Kỳ Đông rảnh rỗi ngồi xuống bên cạnh Lương Tri: "Tưởng Chanh Chanh trước đây không nói với em, bảo em tìm anh à?"
Lương Tri ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn anh ta: "Dạ? Ồ, Chanh Chanh có nói với em rồi, bảo em khi nào ký hợp đồng với công ty quản lý mới thì cứ tìm anh, nhưng em vừa mới hủy hợp đồng, lại vừa quay lại trường học nên không vội đâu."
Lương Kỳ Đông vươn tay véo má mềm mại của cô. Anh quen bắt nạt cô từ nhỏ, ra tay mạnh hơn nhiều so với Phó Kính Thâm, khiến Lương Tri la oai oái: "Không có chuyện ký hợp đồng thì không biết tìm anh à?"
"Không phải mà."
Nhưng chưa để Lương Tri nói hết, Phó Kính Thâm đã sa sầm mặt, lạnh lùng liếc nhìn tình cảm anh em thắm thiết này rồi hừ một tiếng: "Hừ, chuyện ký hợp đồng cũng không phiền đến luật sư Lương đây đâu, Phó thị có đội ngũ luật sư hoàn chỉnh nhất trong nước để bảo vệ cho cô ấy rồi."
"Với lại, bỏ cái móng vuốt của anh ra, mẹ nó ai nào cho phép anh véo cô ấy?"
"Đây là em gái tôi." Người này không thân thiện, Lương Kỳ Đông cũng không phải dạng vừa.
"Cô ấy là vợ tôi." Phó Kính Thâm không chút thay đổi sắc mặt tuyên bố chủ quyền.
"Vợ thì sao?! Vợ... vợ?! Mẹ kiếp, anh nói lại xem?!"