Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Đào
"Em từng... có tình cảm với anh phải không..."
Hai ngày sau, Chu Tĩnh Hàng lại gọi điện đến báo cáo. Anh ta nóng lòng về nước, lại thêm chuyện này liên quan đến anh em nên làm việc rất hăng hái, hiệu quả cực cao.
"Anh Thâm."
"Ừ." Phó Kính Thâm đứng trước cửa sổ sát đất của tòa nhà tập đoàn Phó thị, ánh mắt dõi theo ánh đèn neon của Càn thị về đêm. Trong tay anh vẫn cầm tấm ảnh của Lương Tri mà anh vừa xem, chỉ khẽ đáp một tiếng từ trong mũi.
"Bên chị Quan có kết quả rồi. Em cho người cho chị ta dùng một chút đồ, rồi lại làm lơ một thời gian. Cái thứ này mà lên cơn thì ai mà chịu nổi, chẳng cần em tra hỏi, vừa thấy người sống là chị ta đã run lẩy bẩy khai sạch rồi." Giọng Chu Tĩnh Hàng thoải mái, tâm trạng sắp được về nước vô cùng vui vẻ.
Phó Kính Thâm khẽ nhíu mày, vẻ mặt tuy lạnh lùng nhưng hiếm khi dặn dò một câu: "Chỗ đó phức tạp, đừng dây vào mấy thứ dơ bẩn. Lão già nhà cậu còn đang chờ cậu về thừa kế mỏ khoáng sản đào mấy đời cũng không hết đấy."
"Ài, em biết rồi mà. Cuộc sống tươi đẹp này em vẫn chưa tận hưởng đủ đâu, em biết chừng mực." Chu Tĩnh Hàng gãi đầu, trước mặt Phó Kính Thâm, vẻ lạnh lùng khi làm việc biến mất.
Bề ngoài người này có vẻ lơ tơ mơ nhưng khi ra tay thì lại rất tàn nhẫn, từ nhỏ đã được Phó Kính Thâm truyền hết bí kíp. Anh ta không hề do dự như người thường nhưng vẻ ngoài lại giả vờ là một công tử bột vô lo vô nghĩ. Nhờ vậy mà anh ta giải quyết mọi chuyện gọn gàng, đây cũng là một lý do rất quan trọng khiến Phó Kính Thâm cử anh ta đi.
Dù sao anh em vẫn là anh em, dù thường ngày hay trêu chọc nhau nhưng trước những chuyện lớn vẫn phải nhắc nhở để tỉnh táo. Chu Tĩnh Hàng hiểu rõ, trong lòng lại cảm thấy ấm áp một cách kỳ lạ trước sự quan tâm của Phó thiếu vốn luôn lạnh lùng, thâm hiểm.
"Chị Quan nói, ba năm trước, khi Phó thị phỏng vấn gương mặt đại diện mới ở khoa Diễn xuất trường Càn Đại, anh đã đến đó một lần. Trong số những người đi cùng, có hai người là của Cự Ảnh. Người của Cự Ảnh rất giỏi quan sát sắc mặt. Khi những người khác đang đoán xem anh sẽ rung động trước gương mặt mới nào đến phỏng vấn, người của họ đã nhận ra cô gái nhỏ làm mất mũ huấn luyện quân sự trong khu nhà tổng hợp chính là mẫu người anh thích. Lương... à, cái mũ của chị dâu nhỏ khi ấy là anh nhặt rồi mang đến phải không?"
"Ừm..."
"Đúng, ngay lúc đó, họ đã để mắt đến chị dâu nhỏ. Ngày hôm ấy, họ dùng chút thủ đoạn để ký hợp đồng. Người đưa thuốc cho chị dâu nhỏ rồi đưa cô ấy lên giường anh đêm đó cũng là bọn họ, chỉ để có thể nắm chặt cái cây hái ra tiền là anh."
Nụ cười trên môi Phó Kính Thâm ẩn chứa sự lạnh lẽo, trông còn đáng sợ hơn cả lúc anh không cười. Một người không có phẩm chất đạo đức tốt đẹp như anh thực ra từ tận đáy lòng lại biết ơn những kẻ ngu ngốc đó đã sớm đưa "bảo bối" của anh đến trước mặt anh. Nếu không có chuyện đó, có lẽ hai người đã không dây dưa với nhau đến ngày hôm nay. Nhưng nghĩ lại, Lương Tri đáng yêu đến thế, nếu ngay từ đầu người họ nhắm tới không phải là anh thì rất có thể cô đã xuất hiện trên giường của một người đàn ông khác.
Ánh mắt Phó Kính Thâm trầm xuống, cả người tỏa ra hàn khí. Chuyện này ngay cả nghĩ anh cũng không thể nghĩ tới, chỉ một thoáng suy nghĩ thôi cũng đủ khiến anh phát điên.
"Anh sống với cô ấy nhiều năm như vậy, chắc cũng biết cô ấy bị gia đình đuổi ra khỏi nhà. Lý do thì người của Cự Ảnh cũng không biết. Chỉ là sau này, chị Quan liên tục phủi sạch trách nhiệm và nói với cô ấy rằng chính gia đình cô ấy đã bán cô ấy cho anh. Cô gái nhỏ vừa phẫn nộ vừa ấm ức nên đã trút hết giận lên đầu anh. Bọn người của Cự Ảnh cũng không ngờ đến chuyện này, ban đầu là muốn khuyên cô ấy ngoan ngoãn chấp nhận số phận, ai ngờ đâu chị dâu nhỏ trông mềm yếu vậy mà thực ra lại có nguyên tắc sống rất mạnh mẽ."
Nghe đến đây, Phó Kính Thâm cũng không thể không đồng ý. Chỉ cần cô bớt đi một chút nguyên tắc thì có lẽ đã sớm chìm đắm trong những lời đường mật và sự tấn công dịu dàng của anh, tận hưởng cuộc sống giàu sang không lo nghĩ, chẳng cần phải tự mình phấn đấu.
"Họ đưa ra không ít yêu cầu cho cô ấy nhưng đều bị cô ấy từ chối. Cô ấy không nghe lời, rất khó sai bảo. Cộng thêm sau lưng lại có anh chống đỡ, người của họ cũng không dám động đến cô ấy nữa. Không đạt được mục đích, họ bèn muốn thay người khác. Việc cấp bách nhất là tách cô ấy ra khỏi anh, đám người này nắm chắc ý nghĩ muốn rời xa anh của cô ấy, sau đó mới có chuyện đó xảy ra."
"Họ nghĩ nếu trốn đi thành công thì tốt nhất, vứt bỏ quân cờ này thay bằng quân cờ khác là được. Dù anh có tài giỏi đến đâu mà cô ấy thoát được thì anh cũng phải nản lòng từ bỏ. Phụ nữ chơi chán thì đổi, không cần thiết cứ phải là cô ấy." Chu Tĩnh Hàng nhận ra Phó Kính Thâm im lặng, trong lòng lo lắng ho khẽ hai tiếng: "Chuyện này, không phải em nói đâu nhé, chỉ là thuật lại thôi. Ai mà ngờ anh lại một lòng một dạ với cô ấy đến vậy, đám người này công cốc, cuối cùng chẳng được gì."
"Không công cốc đâu." Một lúc sau, Phó Kính Thâm mới trầm giọng nói.
"Hả?" Chu Tĩnh Hàng không hiểu.
"Sau này họ sẽ có "những ngày tháng tươi đẹp" để tận hưởng."
Chu Tĩnh Hàng lập tức hiểu ra, nhưng nghĩ lại vẫn thấy hơi run. Bọn người của Cự Ảnh này, không gây sự với ai lại đi gây sự với anh Thâm, haizz.
**
Cuộc hội ý diễn ra đến ngày thứ ba, Lương Tri cầm kịch bản, mang theo lòng thấp thỏm và mong chờ bước vào phòng họp trong khách sạn đã được đoàn làm phim bao trọn từ sớm.
Số lượng diễn viên không nhiều. Vai nữ chính là một người phụ nữ từ nơi khác đến, phát hiện ra làng ma và hồn ma nữ. Cô ấy không có nhiều cảnh diễn chung với vai của Lương Tri, đa số chỉ cần quay phân cảnh riêng. Vì vậy, sau khi bàn bạc xong xuôi hai ngày trước, cô ấy đã vội vã đến lịch trình tiếp theo. Hai người chỉ gặp nhau thoáng qua ở hành lang. Lương Tri từng là "tiểu hoa lưu lượng" nên danh tiếng không hề thấp, đa số người trong giới đều biết cô, thế nên khi gặp mặt cũng chỉ gật đầu chào hỏi xã giao.
Lúc vào cửa, Lương Tri có thấy diễn viên nam đóng cặp với cô. Anh ta cũng là một diễn viên thực lực mới nổi, vừa giành được danh hiệu ảnh đế cách đây không lâu. Danh tiếng của anh ta cao hơn một số diễn viên gạo cội, diễn xuất lại tốt hơn hẳn những diễn viên "lưu lượng" đơn thuần. Có thể thấy đây là một nghệ sĩ mà An Khải sẽ lựa chọn. Ngoài ra, nhiều diễn viên đóng vai khác cũng đều đi cùng người quản lý của mình.
Người đến một mình chỉ có Lương Tri. Chuyện cô hủy hợp đồng với Cự Ảnh từng gây xôn xao trên mạng và cũng không có tin tức nào nói cô đã ký hợp đồng với công ty mới nên việc cô đến một mình lúc này cũng không có gì lạ.
Tuy nhiên, lần này An Khải không công khai vai diễn trên mạng. Một vài nghệ sĩ khi thấy Lương Tri xuất hiện tại buổi thảo luận vẫn không kìm được mà liếc mắt trao đổi với người quản lý của mình.
Vẻ ngoài xinh đẹp quả thật rất được ưu ái trong giới giải trí. Một "bình hoa" đẹp nhưng không có diễn xuất như Lương Tri, lại còn chẳng có công ty nào đứng sau chống lưng, biết bao người đang chờ cô dần hết thời. Thế mà giờ đây, cô lại có thể dựa vào một nhân vật lớn như An Khải, đến một đoàn phim chất lượng cao như vậy để "đánh bóng" tên tuổi.
Nhưng suy cho cùng, mọi người trong giới giải trí đều hiểu rõ, phong thủy xoay vần, những người ỷ thế h**p người và thấy người gặp nạn còn giẫm thêm như Tiêu Tâm Vũ chỉ là thiểu số. Dù trong lòng có băn khoăn thật, ngoài mặt ai nấy đều mang nụ cười được che đậy hoàn hảo.
Lương Tri vừa bước vào, An Khải đã nhìn thấy cô. Đây là lần gặp thứ hai của hai người, lần đầu tiên là ở buổi thử vai vòng tuyển chọn.
Lúc ấy, sau trò hề của Lâm Trứ đến khi anh để ý đến cô thì cô đã nhập tâm vào diễn xuất. Giờ đây, thấy cô gái nhỏ ôm một chồng kịch bản dày cẩn thận đẩy cửa bước vào, anh không khỏi xúc động.
Lương Tri có gương mặt trắng trẻo, thanh tú. Bình thường cô không hay trang điểm, nhưng hôm nay là đến làm việc, xuất hiện với trạng thái tốt nhất là phép lịch sự cơ bản. Lúc ra khỏi nhà, cô trang điểm nhẹ nhàng tự nhiên, đôi môi hồng căng mọng lấp lánh nhưng phần trang điểm mắt thì cô thật sự không biết bắt đầu từ đâu nên đành bỏ cuộc. Vì thế, bất kỳ người đàn ông nào nhìn vào cũng sẽ nghĩ cô đang để mặt mộc.
Nhưng dù có để mặt mộc hay không thì cô thực sự rất đẹp. Khá nhiều đồng nghiệp nam có mặt ở đây dù đã làm việc trong giới khá lâu nhưng phần lớn đây là lần đầu tiên được tận mắt thấy Lương Tri. Những lời khen "có cánh" trên mạng giờ đây xem ra chẳng hề phóng đại, thậm chí người thật còn đẹp hơn vài phần so với những bức ảnh đã chỉnh sửa mà người hâm mộ đăng tải.
Một vài nam nghệ sĩ thấy vậy lập tức ra dáng quý ông, đứng dậy nhường chỗ cho cô. Lương Tri ngại ngùng, lúng túng đứng ở cửa, không dám nhận.
Dù sao thì cũng là những nam nghệ sĩ không quen biết, làm gì có chuyện để người ta nhường ghế cho mình.
An Khải biết mối quan hệ giữa cô và Phó Kính Thâm, phản ứng đầu tiên khi gặp cô chính là, Phó Kính Thâm, cái tên khốn kiếp này, quả nhiên thích kiểu con gái như thế.
Thế nhưng trên mặt anh ta không hề lộ ra biểu cảm gì. Anh ta hiểu rằng việc giữ mối quan hệ đạo diễn - nghệ sĩ bình thường nhất với cô chính là sự bảo vệ lớn nhất dành cho cô và cũng là sự trân trọng mạng sống của chính mình.
Suy cho cùng, đây là người phụ nữ mà Phó Kính Thâm đặt trên đầu quả tim để yêu thương. Cô có thể nắm trọn trong tay Phó thiếu, nếu gặp mặt bình thường, chắc chắn là mấy anh em bạn bè sẽ khóc lóc quỳ xuống trước mặt cô.
Lương Tri đứng lại ở cửa, may mắn có một nữ diễn viên tinh tế ra mặt giúp cô thoát khỏi tình huống khó xử. Giữa các cô gái không có nhiều ngại ngùng, cô ấy tiến lên, kéo Lương Tri về phía mình. Chiếc ghế dài bằng da rộng rãi nhường ra một nửa cho cô: "Ngồi chỗ tôi này. Xin chào, tôi là Lý Hữu Hữu, trong phim đóng vai bạn thân của cô. Sau này có nhiều cảnh diễn chung, mong được cô giúp đỡ nhé."
Lương Tri cười ngọt ngào với cô ấy, gật đầu rồi ngồi sát lại gần, cảm giác lo lắng trong lòng cũng vơi đi nhiều.
Lý Hữu Hữu là nghệ danh. Sau khi vào công ty, người quản lý đã đổi cho cô ấy. Trước đây cô ấy ra mắt với tư cách thành viên nhóm nhạc. Nghệ sĩ còn lại trong nhóm tên là Tả Tả. Khi đó, thị trường nhóm nhạc đã không còn sôi động. Sau hai năm đi xuống, sự phát triển ngày càng yếu ớt, vì vậy họ dần rời khỏi tầm mắt của công chúng. Giới giải trí thay đổi từng ngày, người mới xuất hiện không ngừng. May mắn là Hữu Hữu diễn xuất khá tốt nên trong hai năm qua đã tham gia không ít phim truyền hình.
Hữu Hữu ra mắt từ sớm, dù Lương Tri không có ký ức ba năm qua, cô vẫn nhận ra cô ấy. Khi đó, chính vì nghệ danh của cô ấy thú vị nên cô đã có ấn tượng sâu sắc. Lúc đó, nhóm của cô ấy vừa ra mắt, khá nổi tiếng. Lương Tri từng được Tiểu Sương kéo đi xem vài buổi biểu diễn của họ. Cô cảm thấy cô gái này rất xinh đẹp, hát cũng hay. Cô không ngờ vài năm sau lại quen biết theo cách này, trong lòng không khỏi có chút vừa phấn khích vừa cảm thán.
Buổi thảo luận diễn ra rất suôn sẻ. Trước đó, Lương Tri đã đọc tiểu thuyết và xem lại kịch bản vài lần, nghiên cứu rất kỹ về tính cách của nhân vật. Dù không có kinh nghiệm, cô cũng không làm mọi người chậm trễ.
Vài diễn viên trò chuyện sôi nổi, bầu không khí rất tốt và cũng đã đưa ra nhiều ý tưởng hay khiến An Khải phải sáng mắt.
An Khải hài lòng, mọi người cũng vui vẻ. Chỉ là trước khi ra về, anh ta có dặn riêng Lương Tri một câu. Tính cách của cô khá giống với Như Nguyệt lúc còn sống, nên cô nắm bắt được hình tượng nhân vật này rất tốt. Nhưng sau khi chết, Như Nguyệt hóa thành một con ma nữ, chắc chắn sẽ có sự khác biệt lớn. Lương Tri tính cách hiền lành, ôn nhu, anh ta sợ cô sẽ không diễn được phần này.
Dù sao thì ngay cả nhiều diễn viên gạo cội đóng phim lâu năm cũng hiếm khi có cơ hội diễn một vai đặc biệt như vậy. Lương Tri chưa có kinh nghiệm, vấn đề này là điều khó tránh khỏi.
"Chậc." An Khải cũng thấy khó xử. Nếu là vai bác sĩ, y tá, phiên dịch viên hay pháp y, những nhân vật này có thật ngoài đời, muốn tìm cảm giác thì có thể đến thực tế trải nghiệm. Nhưng trên đời này làm gì có ma nữ, muốn trải nghiệm cũng chẳng có cách nào. Anh ta ngừng lại, nhíu mày, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Về nhà có thời gian thì xem thêm vài bộ phim để tìm cảm giác. Nếu sợ thì rủ vị kia của cô xem cùng."
Trong phòng họp chỉ còn lại hai người, An Khải cũng không bận tâm nhiều mà nói thẳng.
Lương Tri được anh ta nhắc nhở, bất chợt nhớ đến đêm đầu tiên đến căn hộ, khi hai người xem phim "Dâng tặng lễ vật" trong rạp, những hành vi lưu manh của "vị kia nhà cô", má không kìm được mà đỏ lên.
An Khải thấy vậy chỉ mỉm cười: "Nhớ anh ta thì gọi điện, gặp mặt cũng được, người một nhà cả, không cần nhiều quy tắc đến vậy."
Lương Tri mím môi cảm ơn. Trong lòng cô thực sự đang rất nhớ anh.
Sau khi về, Lương Tri không đợi đến lúc ăn cơm mà gọi điện ngay cho người đàn ông đã mấy ngày không nói chuyện.
Vẫn như mọi khi, điện thoại chưa đổ được hai tiếng chuông, bên kia đã bắt máy. Cô còn chưa kịp nói gì, người đàn ông ở đầu dây bên kia đã đầy vẻ oán giận gọi cô là "bé cưng" và nói nhớ cô. Cô cũng đâu khác gì.
"Đạo diễn nói em có thể gọi điện cho anh rồi!" Lương Tri phấn khích nói.
"An Khải?"
"Vâng ạ!"
Phó Kính Thâm nhếch môi, An Khải này đúng là có tinh thần cầu sinh mạnh mẽ. Mấy lần trước gọi điện cho anh, anh ta đều nói cánh cửa đoàn phim luôn rộng mở chào đón anh, chỉ cần anh muốn đến. Nhưng anh biết Lương Tri có những lo ngại riêng, người mới ra ngoài mà phá vỡ quá nhiều quy tắc thì không tốt, sợ cô không thích. Dù An Khải có nói riêng với anh là không sao, anh vẫn nhịn không đến khách sạn tìm cô.
Không ngờ gã khốn này lại thông suốt đến thế, còn nhắc nhở Lương Tri một câu. May là cô gái nhỏ của anh cũng nhớ anh, vội vàng gọi điện cho anh, giúp anh vơi bớt nỗi nhớ nhung.
Đầu dây bên kia, Lương Tri kể cho anh nghe cảm nhận về lần đầu tham gia hội ý với giọng điệu đầy hứng khởi. Nghe có vẻ tâm trạng cô rất tốt, chắc mọi chuyện đều thuận lợi.
Phó Kính Thâm cảm thấy an lòng, kiên nhẫn lắng nghe.
Một lát sau, anh nghe thấy cô ngọt ngào nói: "Anh có biết không, sau lần này, em sẽ kiếm được thật nhiều tiền tiêu vặt!"
Anh bật cười: "Anh cho em thiếu tiền tiêu sao? Vui đến thế cơ à?"
"Không phải mà." Giọng cô mềm mại. "Em muốn mua quà tặng anh, nhưng dùng tiền của anh để mua quà cho anh thì cứ thấy lạ lạ thế nào ấy. Thẻ ngân hàng đựng tiền cát-xê trước đây em cất mà không nhớ mật khẩu, muốn lấy tiền cũng không được. Lần này có tiền tiêu vặt rồi, đầu tiên em sẽ mời anh đi ăn ngon, mua món quà nhỏ tặng anh được không? Trước giờ toàn là anh nuôi em, tặng quà cho em, em cũng có thể giỏi giang mà."
Cô gái nhỏ vui vẻ tự vẽ ra viễn cảnh tốt đẹp cho mình.
Khóe môi Phó Kính Thâm không giấu được nụ cười, hóa ra cô vẫn luôn nghĩ đến anh.
Tuy nhiên, nghĩ đến một loạt lời cô vừa nói, anh thuận miệng hỏi: "Mật khẩu thẻ ngân hàng không nhớ à?"
"Vâng, em thử mấy lần rồi mà không được, khổ thân quá, nghèo chết đi được."
Phó Kính Thâm cười khẽ. Cô vợ nhỏ của Phó thiếu lại kêu nghèo, nói ra ai mà tin.
"Sinh nhật em hay sinh nhật mẹ em? Đã thử hết chưa?"
"Thử rồi, không đúng. Thôi kệ, trước mắt cứ làm phiền Phó tiên sinh nuôi em đã, sau này em kiếm được tiền rồi trả nợ sau."
Ánh mắt anh tràn đầy cưng chiều: "Ai cần em trả nợ?" Rồi anh dừng lại, dường như lại nhớ đến cảnh tượng không đứng đắn nào đó, mỉm cười đầy vẻ cà lơ phất phơ: "Nếu trả trên giường, anh rất mong chờ đấy."
Lương Tri mím môi cười: "Đồ lưu manh!"
Hai người trò chuyện khá khuya, sau đó Lương Tri không chịu nổi cơn buồn ngủ nên đã ngủ thiếp đi. Phó Kính Thâm đặt điện thoại sang một bên, lặng lẽ lắng nghe tiếng thở nhè nhẹ của cô, không nỡ cúp máy.
Ngẩng đầu lên, anh tình cờ nhìn thấy một chiếc thẻ ngân hàng đặt trên góc bàn.
Hôm đó, khi Lương Tri đang dọn hành lý, dì Lâm đã đưa cho cô chiếc thẻ này. Anh nhớ lúc đó cô xua tay nói không nhớ mật khẩu, mang theo cũng vô dụng, nên tiện tay đặt trên bàn.
Người đàn ông nhớ lại những gì cô vừa nói trong điện thoại, anh vươn tay cầm lấy chiếc thẻ, tùy ý mở ứng dụng ngân hàng trực tuyến và thử mật khẩu.
Quả nhiên đúng như lời cô nói, ngày sinh nhật của cô và mẹ cô đều không phải mật khẩu.
Anh ngây người một lúc, rồi như có ma xui quỷ khiến, nhập ngày sinh của mình vào ô mật khẩu. Giây tiếp theo, mắt anh lập tức cay xè. Người đàn ông vốn luôn lạnh lùng, sắt đá nhìn chằm chằm vào màn hình thông báo mật khẩu chính xác và đăng nhập thành công rồi đờ đẫn.
Anh bất giác nhướng mày, sau đó khẽ thì thầm với giọng khàn đặc: "Tri Tri, ngày xưa em... cũng có tình cảm với anh đúng không..."