Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Đào
"Anh có dùng sức đâu..."
Vòng thử vai của An Khải kéo dài hai ngày. Trưởng khoa rất coi trọng cơ hội này, khó khăn lắm mới có được đường tắt, dĩ nhiên hy vọng sinh viên của mình đều được thử sức. Vì vậy, các tiết học vốn được sắp xếp trong hai ngày này đều bị hủy bỏ, Lương Tri cũng được rảnh rỗi.
Ban ngày cô không cần về trường, ở lại căn hộ cùng Phó Kính Thâm cả ngày.
Đêm qua cô quá mệt nên ban ngày dậy muộn, đến khi hai người ăn xong đã là hai giờ chiều.
Phó Kính Thâm theo thói quen dọn dẹp phòng ăn, cầm mấy cái bát vào bếp để dọn dẹp.
Nhà có máy rửa bát nên anh không cần phải rửa, chỉ cần cho bát đũa đã dùng vào, không tốn nhiều thời gian. Tuy nhiên, Lương Tri vẫn thấy chán khi ở một mình trong phòng khách, thế là cô đi theo sau anh, anh bước một bước, cô theo một bước, như một cái đuôi.
Khi anh đứng yên trước quầy bếp, Lương Tri nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy vòng eo săn chắc của anh từ phía sau, khuôn mặt nhỏ nhắn áp chặt vào lưng anh, lười biếng dựa dẫm vào anh.
Khóe miệng người đàn ông phía trước bất giác nhếch lên. Cả đời này anh vốn chẳng mong cô sẽ đối tốt với mình, chỉ cần cô có thể ở lại bên cạnh, bất kể bằng cách nào.
Trong những ngày cô hôn mê sau vụ tai nạn xe hơi, Phó Kính Thâm như bị ông trời bóp nghẹt cổ họng, mọi việc khác đều buông xuôi, chỉ ngày ngày túc trực bên giường Lương Tri. Lúc đó cô mãi không tỉnh lại, bác sĩ nói nếu mười ngày nữa mà không tỉnh, có lẽ sẽ cứ như vậy cả đời. Vốn dĩ họ khuyên anh nên chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, nhưng người đàn ông này tuyệt đối không cho phép điều đó xảy ra khi anh còn sống. Lương Tri sẽ không chết, chỉ cần anh còn sống một ngày, dù phải dùng bất cứ cách nào, anh cũng phải giữ lại mạng sống cho cô. Anh tin cô sẽ tỉnh lại, nếu cô thật sự ra đi, anh cũng nhất định phải đi theo.
Dù chết anh cũng sẽ không buông tha cho cô. Trên đường xuống suối vàng, chỉ có anh mới có thể đi cùng cô. Cô gái ấy nhát gan như vậy, ngay cả khi chưa mất trí nhớ đã sợ anh đến thế, thỉnh thoảng anh cố tình nghịch ngợm, ngắt điện trong nhà để cô trong bóng tối, cô đã rưng rưng nước mắt, dù không cam tâm tình nguyện nhưng cũng phải tiến lại gần anh vài bước. Vậy thì làm sao anh đành lòng để cô đi một mình.
May mắn thay, có lẽ sự cố chấp của anh ta đã đến mức cả trời cao cũng phải e sợ, sợ khi mang Lương Tri đi còn phải đưa cả anh theo. Người đàn ông này quá ngông cuồng, dù ở đâu cũng khiến mọi người không được yên ổn. Thế là Lương Tri tỉnh lại, quên hết những ký ức không vui trong quá khứ, dần học cách chấp nhận và yêu anh.
Anh từng không tin vào luật nhân quả, nếu có thật thì một kẻ súc sinh như anh đã phải chết không biết bao nhiêu lần và cô gái xinh đẹp, lương thiện mà anh yêu đến chết cũng sẽ không phải chịu đựng nỗi đau của vụ tai nạn.
Nhưng đúng ngày Lương Tri tỉnh lại, Từ Cải thấy Phó Kính Thâm cuối cùng cũng lấy lại được hồn vía giống người, vội đưa cho anh xem vài báo cáo về việc khánh thành trường học tình thương mà anh đã nhận được trước đó.
Anh nhìn chằm chằm vào những dòng chữ đen trên nền giấy trắng của bản báo cáo. Đằng sau báo cáo có đính kèm bức ảnh một đám trẻ con da đen nhẻm, má đỏ hỏn, đang giơ tấm băng rôn cảm ơn do chúng tự vẽ và cười toe toét. Lần đầu tiên, trái tim đã chai sạn nhiều năm của anh cảm thấy rung động.
Đó là dự án mà Lương Tri đã quyên góp và thực hiện bằng khoản thù lao đầu tiên cô kiếm được sau khi đi đóng phim.
Anh nuôi cô bên mình, chiều chuộng như một đóa hoa trong lồng kính. Tổ tiên anh từ nhỏ đã giàu sang phú quý nên khi nuôi dưỡng người phụ nữ mình yêu, đương nhiên không cho phép cô tiêu một xu nào của bản thân.
Thời điểm đó, anh đồng ý cho cô ra ngoài đóng phim không phải vì tôn trọng ý nguyện và sở thích của cô từ tận đáy lòng như bây giờ. Phó Kính Thâm rất cố chấp, lại có chút gia trưởng, thực ra anh coi thường những công việc cần phải lộ mặt. Anh đồng ý cho cô thử sức chỉ vì lo đóa hoa mong manh ấy sẽ chết héo nếu cứ bị nuôi mãi nên mới cho cô ra ngoài hít thở một chút.
Khoản thù lao cô vui vẻ nhận về, thậm chí không bằng số tiền anh tùy tiện tặng cô một món trang sức. Anh yêu và thương cô nhiều đến vậy, cô muốn gì cũng chỉ cần nói một lời nhưng Lương Tri chưa bao giờ đòi hỏi gì ở anh. Dường như hai ba đồng tiền cô vất vả kiếm được mới đáng trân trọng.
Phó Kính Thâm lúc đó thật sự không thể hiểu nổi cảm xúc kỳ lạ này. Đều là tiền thôi thì có gì khác nhau? Sao tiền anh vất vả kiếm được đưa đến trước mặt, cô lại chẳng vui chút nào?
Cô không yêu anh nên anh rất nhạy cảm. Cô bị giữ chặt bên anh, đương nhiên không có gã đàn ông nào liều mạng dám lại gần, nhưng dù vậy, anh vẫn ghen cả với tiền.
Lương Tri đi theo anh, chỉ có thể thụ động nhận tiền và tình yêu của anh, còn số tiền thù lao cô vất vả kiếm được thì chẳng thể tiêu một xu nào.
Tình cờ đọc được tin tức, cô biết về một ngôi làng nhỏ ở ngoại ô, cách Càn thị xa hoa, giàu có chỉ vài cây cầu vượt nhưng lại là một khung cảnh nghèo khổ hoàn toàn khác.
Cô động lòng nhưng chẳng có người quen nào có thể liên hệ, cuối cùng đành nhờ Từ Cải giúp đỡ.
Từ Cải làm việc, Phó Kính Thâm đương nhiên biết, nhưng lần này anh lại không ngăn cản. Cô chỉ có thể tìm người của mình để nhờ vả, điều này lại khiến anh hài lòng một cách khó hiểu.
Tuy nhiên, nếu xét kỹ, anh vẫn không kìm được mà cười nhạo. Cô thà chia sẻ tình yêu thương cho những người xa lạ cách hàng ngàn dặm đó chứ không chịu cho anh một chút nào.
Anh vốn không có lòng từ thiện. Cả đời này anh đã dành toàn bộ nhiệt huyết và tình yêu chân thành nhất cho một mình cô, nhưng cô lại chẳng thèm để mắt đến.
Với anh, việc làm từ thiện chỉ là một dãy số lạnh lẽo. Anh chẳng bận tâm nhiều hay ít, dù sao từ nhỏ anh đã có quá nhiều tiền không biết tiêu vào đâu. Vì cô muốn làm, anh chỉ muốn cô được vui. Anh tùy tiện ký một con số lớn gấp trăm lần số tiền của cô, rồi bảo Từ Cải bắt tay vào lo liệu. Ngay cả Từ Cải - người đã trải qua biết bao sóng gió - cũng không khỏi thán phục trước cách vung tiền không chút chớp mắt của Phó Kính Thâm.
Có tiền mua tiên cũng được, dự án do Từ Cải phụ trách nên không có gì phải lo lắng.
Ngày nhận được tài liệu phản hồi, Phó Kính Thâm đến bên giường bệnh của Lương Tri. Anh đưa những tài liệu đó cho cô xem. Tuy cô không nhớ những việc mình đã làm, anh cũng chỉ kể vài chuyện nhưng cô gái nhỏ tốt bụng vẫn cười với anh một cách chân thành. Lần đầu tiên anh cảm thấy nhận được quả ngọt từ lòng tốt, cô cuối cùng đã tỉnh lại và dường như anh có thể có được cô một lần nữa.
Lương Tri đâu biết rằng cái ôm vô tư của mình lại khiến người đàn ông này suy nghĩ nhiều đến thế. Giờ đây, tình cảm cô dành cho anh trong trẻo và thuần khiết. Anh như mưa xuân thẩm thấu vào cuộc sống của cô từng chút một. Tình cảm của hai người thuận theo tự nhiên, không gợn sóng, vì vậy trong lòng cô cũng thoải mái và vô tư hơn anh rất nhiều.
Anh nghĩ ngợi, động tác trên tay tự nhiên chậm đi vài phần, thực lòng cũng muốn cô cứ thế này ôm anh thêm chút nữa.
Cuối tháng 11 ở Càn Thị, không khí lạnh đã về, thời tiết ngoài trời se se lạnh, may mà trong nhà nhiệt độ luôn ổn định.
Lương Tri mặc một chiếc váy voan mỏng màu xám nhạt, chất liệu thoải mái hợp mặc ở nhà, kiểu dáng vừa trẻ con lại vừa có chút gì đó quyến rũ khác lạ.
Giờ đây Phó Kính Thâm đã học được cách tôn trọng cô, rất hiếm khi can thiệp vào phong cách ăn mặc và sở thích của cô nữa. Thế nhưng Lương Tri ở bên anh lâu như vậy, dường như cũng lén lút tìm hiểu ra rốt cuộc anh thích nhìn cô mặc loại quần áo nào.
Nhưng sở thích của người đàn ông này có vẻ hơi b**n th**, cô không dám mặc những bộ đó ở trường.
Thế nên mỗi lần ở cạnh anh, cô sẽ vô thức chọn những bộ mà bình thường không dám thử.
Đợi khi công việc trên tay đã giải quyết xong xuôi, lòng bàn tay ấm nóng của anh nắm lấy cánh tay hơi lạnh của cô. Cảm nhận thấy cô gái nhỏ phía sau không còn động tĩnh, anh nhướng mày: "Buồn ngủ rồi à? Vào giường nghỉ một lát nhé?"
Giọng anh đầy vẻ trêu chọc, Lương Tri vốn chỉ lười biếng ôm anh, giờ đây lắc đầu như trống. Sau bài học đêm qua, sao cô có thể không hiểu được ý đồ xấu xa của anh.
Người đàn ông cười khẽ. Anh cúi xuống nhìn cổ tay nhỏ nhắn đang bị mình nắm giữ, thon thả không một chút mỡ thừa. Vì da trắng nên chỗ bị anh nắm chặt đêm qua vẫn còn hằn lại vết mờ.
Anh hơi nhíu mày, khẽ "chậc" một tiếng, giọng nói đầy vẻ tiếc nuối và tự trách: "Sao lại yếu ớt vậy, anh có dùng sức đâu..."
Lương Tri cũng không để ý anh đang nói đến cổ tay hay chỗ nào khác, chỉ nghe anh nhắc đến chuyện đó là tim đã đập loạn xạ, mặt đỏ bừng. Cuối cùng, vì không cam tâm bị bắt nạt mà không thể nói ra, cô vùi chặt mặt vào lưng anh, rồi hậm hực tố cáo: "Anh còn bảo không dùng sức? Giờ vẫn còn đau đây này..."
"Đau ở đâu?" Anh đột nhiên cười gian, nói rồi định quay người lại để xem giúp cô.
Lương Tri lườm tên khốn không đứng đắn này một cái rồi nén lại chút đau còn sót, ba chân bốn cẳng chạy nhanh về phía phòng khách.
Khóe môi Phó Kính Thâm mỉm cười, đi theo cô ra khỏi bếp.
Cô gái nhỏ ngồi xuống ghế sofa, ôm một cái gối vào lòng, vẻ mặt đầy đề phòng nhưng ý cười trên mày lại không thể che giấu.
Phó Kính Thâm đưa tay ra, lần này thật sự không dùng chút sức nào đã rút thẳng chiếc gối ra khỏi lòng cô, rồi thản nhiên nói: "Nếu anh muốn làm gì em, em nghĩ ôm cái gối này là anh thoát được à?"
Lương Tri bĩu môi, lời anh nói thô thiển khiến cô giật mình, mặt đỏ bừng.
Người đàn ông ngồi xuống cạnh cô. Anh biết đêm qua quá kịch liệt, lúc này nếu chạm vào cô nữa sẽ dễ làm cô bị tổn thương, vì vậy anh chỉ ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, không động tay động chân. Dù sao thì cô quá quyến rũ, chỉ cần một chút thôi cũng có thể khuấy động anh. Một khi hứng thú đã trỗi dậy thì việc kìm nén rất đau khổ, khoảng thời gian này anh đã nếm trải không ít lần, giờ đây sẽ không tự chuốc lấy rắc rối.
Một lúc sau, điện thoại của Lương Tri rung lên, ánh mắt hai người cùng lúc đổ dồn vào đó. Cô ngơ ngác cầm lên xem rồi nở nụ cười rạng rỡ.
"Có chuyện vui à?" Anh thấy hơi ghen tị, không biết tin nhắn của ai mà cô vui đến thế.
Lương Tri cố ý trêu chọc anh, hất cằm lên, vẻ mặt đầy đắc ý: "Ừm, chỉ là vài tin nhắn sinh viên nam tỏ tình thôi mà, Phó tổng quan tâm à?"
Ngay sau đó, vẻ mặt người đàn ông lập tức lạnh hẳn. Đôi mắt hạnh xinh đẹp của Lương Tri vô tư nhìn anh, thấy anh đưa tay ra với vẻ mặt lạnh nhạt: "Đưa đây, để anh xem thằng nhóc không sợ chết nào muốn động vào người phụ nữ của anh, em tin anh sẽ xử lý tên đó ngay không?"
Lương Tri nắm chặt điện thoại không đưa, vẻ mặt này giống hệt Phó tiên sinh trong mơ của cô, đương nhiên cô tin.
Cô gái nhỏ lo lắng lời nói dối bâng quơ của mình sẽ làm liên lụy người vô tội, vội vàng bỏ điện thoại xuống, mềm mại sà vào lòng anh, cả người ngồi đối diện, vòng tay ôm lấy cổ anh.
Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo, nụ cười nhẹ nhàng. Phó Kính Thâm dù trong lòng đang giận dỗi nhưng cuối cùng vẫn không thể cưỡng lại được sự hấp dẫn này. Anh giữ vẻ mặt căng thẳng, cúi đầu muốn hôn cô.
Cô khẽ hỏi: "Phó tiên sinh hôm nay nghỉ việc cả ngày rồi, lỡ Phó thị sụp đổ thì sao?"
"Sợ anh không nuôi nổi em à?" Anh nhướng mày. Với tài sản của anh, dù có nghỉ hưu ngay lập tức, núi vàng núi bạc cũng đủ để vài vạn người như cô tiêu xài đến già mà không phải lo nghĩ.
Lương Tri lấy điện thoại từ bên cạnh, giơ lên trước mặt anh. Trang tin nhắn vẫn chưa tắt, anh liếc mắt nhìn qua, đó là tin nhắn từ đoàn phim "Như Nguyệt".
Nội dung thông báo cô đã vượt qua buổi thử vai thành công, phía sau là thời gian cụ thể vào đoàn và những điều cần lưu ý.
"Ồ, cô Lương giỏi thật đấy."
Lương Tri cười tít mắt, cong thành hình lưỡi liềm: "Bình thường thôi mà."
Cô vòng tay mềm mại ôm lấy anh, sau đó lấy lòng hôn lên đôi môi hơi lạnh của anh: "Nếu anh không đi làm, vậy để em nuôi anh là được rồi!"
Anh vẫn không nhịn được khẽ cười: "Cô Lương khẩu khí lớn thật đấy."
Bàn tay to lớn của anh đỡ lấy cô, kéo cô sát vào lòng ngực hơn, trán anh chạm vào giữa hai lông mày cô, ánh mắt nóng bỏng nhìn cô chằm chằm: "Em nuôi nổi anh không thì anh không biết, nhưng bây giờ anh đói rồi, em có muốn cho anh ăn trước không?"
"Đừng mà... ưm...!"