Làm Càn Sủng Nịch

Chương 51: Ông xã

Trước Tiếp

Editor: Đào

"Chúng ta đã từng chưa?"

Lâm Trứ bị Chu Tĩnh Hàng đánh cho thảm hại. Dù nửa đầu đời thiếu gia nhà họ Chu có chơi bời nhưng bản chất vẫn khác xa so với đám người "thú đội lốt người" như Lâm Trứ. Những chuyện anh tình tôi nguyện, xem tình cảm như trò đùa như Sở Cựu, Chu Tĩnh Hàng còn không thèm nhúng tay hay học theo. Nhưng giờ đây, trước mắt anh ta, có kẻ ức h**p một cô gái nhà lành mà anh ta quen biết, c**ng b*c người ta thì lại là một chuyện khác. Anh ta ra tay tàn bạo, chẳng màng đến tình nghĩa giữa bố mình và ông cụ nhà họ Lâm, đánh gần như là muốn lấy mạng.

Lâm Trứ xui xẻo đụng phải một kẻ điên như thế, lại không có ai dám ra tay giúp, suýt nữa thì bỏ mạng ở đó thật.

Vẫn là Tiểu Sương, với gương mặt lem luốc vì khóc, hớt hải chạy đi tìm Lương Tri, nhìn thấy cảnh này liền vội vã lao đến ngăn lại, la lớn đừng để xảy ra án mạng, Chu Tĩnh Hàng mới chịu dừng tay.

Mắt anh ta vẫn còn đỏ ngầu, nhưng nhìn gương mặt bẩn thỉu của Tiểu Sương, vừa thấy ghét lại vừa thấy xót một cách khó hiểu. Tuy nhiên, khi định thần lại, anh ta tự thấy mình chắc đã bị Lâm Trứ chọc cho phát điên rồi, những ý nghĩ vớ vẩn cứ xông vào đầu. Anh ta mặt lạnh tanh, không cho Tiểu Sương sắc mặt tốt, giọng nói đanh thép: "Cô bị điên à? Ngăn tôi làm gì? Muốn xin xỏ cho loại người này à?"

Tiểu Sương ngẩn người ra khi bị anh ta quát. Cô ấy vốn nhát gan, lại thường nghe Tưởng Chanh Chanh nói Chu Tĩnh Hàng là một tên khốn, trong lòng cô đương nhiên sợ anh ta. Cô gái nhỏ cúi đầu không dám nhìn, miệng lẩm bẩm: "Đừng đánh chết anh ta... Đánh chết rồi thì mình cũng gặp rắc rối, không đáng đâu..."

Lâm Trứ vẫn đang lăn lộn dưới đất. Người trợ lý luôn túc trực bên cạnh thấy Chu thiếu gia dường như đã nguôi giận và định dừng tay, liền chạy nhanh đến bên cạnh, cúi xuống định đỡ anh ta dậy.

"Thằng khốn nào cho mày động vào! Bỏ xuống!" Chu Tĩnh Hàng trợn mắt, bộ dạng ngang ngược của một "tiểu bá vương" dọa người trợ lý không dám cử động.

Đồ ngốc Thành Tiểu Sương nói cũng không sai, vì tên thối nát này mà làm bẩn tay anh ta thì không đáng. Tuy nhiên, anh ta biết mấy cú đánh vừa rồi không thể lấy mạng hắn, nhưng để hắn nằm dưới đất đau thêm một lúc nữa thì vẫn hả hê lắm.

Thành Tiểu Sương cũng đứng đơ ra một bên, căng thẳng muốn chết. Chu thiếu gia này rõ ràng mỗi lần gặp Lương Tri đều cười toe toét, nhìn chẳng khác gì một chú "chó con" hiền lành. Vậy mà bất ngờ nổi giận lại đáng sợ đến vậy, dù không phải giận cô, cô cũng thấy rợn người.

Nhưng cô còn chưa kịp lén rời đi, sự chú ý của Chu Tĩnh Hàng sau khi nổi giận lại chuyển sang cô: "Cái mặt bẩn chết đi được này của cô chạy lung tung khắp nơi định dọa ai thế? Mi giả sắp rụng rồi kìa."

Tiểu Sương ngơ ngác nhìn anh ta, một lát sau vội đưa tay quẹt lên mắt. Anh ta quả thật không lừa cô, thế là cô dứt khoát giật phăng hàng mi giả đã dính lỏng lẻo ra.

"Chậc." Chu Tĩnh Hàng tặc lưỡi.

Tiểu Sương cũng ngại không dám nhìn anh ta. Chuyện giật mi giả giữa thanh thiên bạch nhật thế này, dù mặt cô có dày đến mấy cũng thấy ngượng.

Cô xoay người định đi thì bị anh ta kéo lại: "Chạy cái gì, ông đấy đã làm gì cô đâu."

"Tri Tri nói đi giặt khăn thay tôi nhưng đi lâu rồi không thấy về, tôi sợ cô ấy bị người nằm dưới đất kia tóm được giữa đường nên ra ngoài tìm..." Cô rụt rè kể lại hết, trong lòng sợ người đàn ông trước mặt chết khiếp.

"Đứng yên đấy, cô cô cô, cô về đi! Xấu chết đi được, tôi sẽ đi tìm cô ấy về cho!"

Tiểu Sương gật đầu, che khuôn mặt xấu xí của mình quay về phòng chờ. Nhưng ngồi đợi hồi lâu, không thấy Lương Tri đâu, lại chỉ thấy một mình Chu Tĩnh Hàng quay lại.

"Tri Tri đâu...?"

Chu Tĩnh Hàng trông có vẻ hoảng hốt, anh ta xua tay: "Cô ấy, cô ấy bảo có việc nên về trước rồi, dặn cô đừng đợi nữa."

Nhưng chưa kịp để Tiểu Sương trả lời, anh ta lại gân cổ gào lên: "Cô không tin tôi à?!"

Giọng Tiểu Sương nhỏ hơn tiếng muỗi kêu: "Tôi có nói là không tin đâu..." Người đàn ông này bị gì mà cứ động tí là gào lên vậy, bị điên à! Nhưng cô quá nhát gan, giờ lại có một mình, cô cúi đầu, bị ánh mắt kia nhìn đến mức không dám nói thêm gì nữa.

Thế mà cái kẻ điên này vẫn không buông tha cho cô. Bàn tay anh ta nắm cổ tay cô, kéo cô ra ngoài rồi nhanh gọn nhét cô vào xe, khóa lại, sau đó bắt đầu tra hỏi.

"Lương Tri có bạn trai rồi à?" Anh ta hỏi một cách thô lỗ.

Tiểu Sương xem chuyện của Lương Tri quan trọng hơn cả chuyện của mình. Cô là một nữ diễn viên có tiếng trên mạng, chuyện này dù có bị đánh chết cô ấy cũng sẽ không nói với một người ngoài như anh ta.

Nhưng Chu Tĩnh Hàng cũng không phải tay vừa, biết đánh chết cô ấy cũng vô ích, anh ta chẳng có ý định đánh chết, chỉ buông một câu nhẹ tênh: "Nếu cô không nói, tôi sẽ lập tức gọi điện phong sát cô ấy. Cô có tin không?"

Cô tin, cũng vô cùng sợ hãi, sau đó lập tức gật đầu: "Có bạn trai rồi..."

"Ai vậy?"

"Không quen..."

"Chưa gặp bao giờ à?"

"Nhìn qua trong ảnh rồi..."

Chu Tĩnh Hàng nhướng mày, tim đập nhanh hơn một chút. Anh ta lấy điện thoại ra, tùy tiện tìm một bức ảnh của Phó Kính Thâm rồi đưa ra trước mặt cô ấy: "Có phải người này không?"

Mắt Tiểu Sương mở to một thoáng rồi lập tức cụp xuống, lén liếc nhìn người bên cạnh. Biết không thể giấu được, cô ấy chán nản gật đầu.

"Đệt."

Chu Tĩnh Hàng hít một hơi lạnh, không nhịn được mà văng tục. Lúc này, sống lưng anh ta lạnh toát, tính toán xem nửa đời còn lại nên sống ở đâu mới không thê thảm.

Trong lòng anh ta tức giận, vô cớ lái xe chở cô ngốc xấu xí này đến dưới ký túc xá của cô. Nhưng cô ấy vừa rời xe, Chu Tĩnh Hàng đã thấy bóng người quen thuộc đang rón rén dòm ngó cách đó không xa.

Cuống họng Chu Tĩnh Hàng không kìm được mà nuốt nước bọt. Đờ mờ, tốc độ của anh Thâm cũng nhanh quá rồi. Vừa nãy anh đã phá hỏng chuyện tốt của anh ấy, biết với tính cách của anh ấy thì sau này anh sẽ khổ dài dài, nhưng quả báo đến cũng đột ngột quá. Anh ta còn chưa kịp thở đã bị trừng phạt ngay lập tức.

Mấy người mặc vest chỉnh tề, được huấn luyện bài bản khiêng anh ta thẳng ra sân bay. Xe vừa chạy vừa nói: "Chu thiếu, xin lỗi anh."

Xin lỗi thì các người đờ mờ hãy thả tôi xuống đi chứ!

Đến khi Sở Cựu hả hê ôm người đẹp, uống rượu ngon gọi video cho anh ta, Chu Tĩnh Hàng đã không còn cười nổi nữa.

Sở Cựu nhìn chiếc khăn bịt đầu kín mít để tránh bụi bẩn của anh ta: "Ôi, anh bạn, món này sành điệu phết đấy!"

"Tất nhiên rồi, mẫu mới nhất ở châu Phi đấy!" Chu Tĩnh Hàng nghiến răng nghiến lợi.

"Bên đó thế nào rồi?"

Chu Tĩnh Hàng thấy cái vẻ đáng ghét của anh ta là không muốn nói chuyện nữa.

"Có nắng không? Đào than có dễ không?"

"Tao nhịn mày lâu lắm rồi đấy!"

Khoảnh khắc Chu Tĩnh Hàng phá hỏng chuyện tốt của Phó Kính Thâm trong phòng trang điểm, Lương Tri thực ra cũng đã có chút đ*ng t*nh. Thế nhưng trong ký ức tuổi mười tám của cô chưa từng có chuyện nào quá đáng như vậy, cảm giác đó vừa lạ lẫm vừa kỳ lạ, khiến cô xấu hổ vùi mặt vào ngực anh, không dám ngẩng lên.

Sau đó, khi cô vội vàng chạy trốn ra ngoài, má vẫn còn đỏ ửng chưa kịp phai.

Dù cô đã rời đi nhưng dường như bên tai vẫn còn văng vẳng giọng nói khàn khàn đầy khó chịu của Phó Kính Thâm. Mấy ngày nay cô rất nhớ anh, vừa nãy thấy bộ dạng của anh, tim cô đã mềm nhũn ra rồi. Nhưng giờ đang ở bên ngoài, cô lại nhớ Tiểu Sương vẫn đang đợi mình nên không thể để anh làm bậy được.

Sau khi An Khải quay lại, hiệu suất làm việc rất cao. Khi Lương Tri đến phòng chờ, bên trong đã bớt người đi quá nửa. Cô tìm khắp nơi nhưng không thấy bóng Tiểu Sương, điện thoại rung lên. Đó là tin nhắn của Tiểu Sương, cô vừa mở ra xem được vài chữ thì điện thoại của Phó Kính Thâm đã vội vã gọi đến. May mà cô biết Tiểu Sương đã về ký túc xá an toàn nên trong lòng cũng không còn lo lắng gì nữa.

"Trốn đi đâu rồi?"

Lương Tri nắm chặt điện thoại, mặt nóng bừng. Cô vẫn nhớ dáng vẻ anh đè cô trên bàn trang điểm, mặc sức làm càn lúc nãy.

Lúc này, cô cắn môi, nghe giọng anh qua điện thoại mà vẫn thấy ngại.

"Em đang ở phòng chờ..." Cô đáp khẽ.

"Về nhà với anh. Anh cho người đưa bạn em về nhé?"

"Thôi ạ." Lương Tri mím môi cười trộm. Lúc này, cô có thể nghe thấy tiếng hít thở sâu của anh khi nghe cô từ chối. Cô gái nhỏ không nhịn được, trêu anh một lúc rồi ngọt ngào nói qua điện thoại: "Em ra xe đợi anh nhé."

Tối đó, Phó Kính Thâm không đưa cô về biệt thự. Anh lái xe có hơi nhanh, lại lo cho cô ngồi bên cạnh nên cố kìm nén cơn nóng trong lòng.

Chiếc xe chạy về phía căn chung cư của Phó Kính Thâm, nơi chỉ thuộc về hai người.

Cô gái nhỏ vừa vào đến cửa, đang cúi xuống định cởi giày nhưng chưa kịp làm gì đã bị Phó Kính Thâm vác lên vai. Cô giật mình kêu lên rồi lại không nhịn được cười. Phó Kính Thâm có đôi tay mạnh mẽ, ôm cô rất chắc chắn, cô chẳng lo mình sẽ ngã xuống. Chỉ là trong lòng mơ hồ cảm thấy Phó Kính Thâm tối nay rất khác lạ.

Cô dường như biết tối nay sẽ xảy ra chuyện gì, có chút mong chờ, nhưng lại lo lắng nhiều hơn.

Anh vác cô trên vai, giọng nói mang theo chút đe dọa. Đây là lần thứ ba trong ngày anh hỏi cô: "Có nhớ anh không, hả?"

Lương Tri chỉ cười mỉm, không trả lời. Nhưng người đàn ông dường như cũng chẳng cần câu trả lời đó nữa. Anh bế cô thẳng lên bàn ăn, ngón tay bóp cằm cô, khóe miệng cong lên nụ cười đầy vẻ trêu chọc: "Không nhớ? Vậy Phó phu nhân có muốn biết anh nhớ em thế nào không?"

Bàn tay to lớn của anh vòng qua lưng cô, ánh mắt ẩn chứa h*m m**n không thể che giấu.

Lương Tri đối diện với đôi mắt sâu thẳm của anh, trong lòng đột nhiên mềm nhũn. Lúc này đang ở nhà, anh muốn làm gì cũng được. Cô thay đổi vẻ lém lỉnh ban nãy, dịu dàng nhìn anh, đôi tay mềm mại vòng lên cổ anh rồi nũng nịu nghiêng người ghé vào tai anh: "Rất nhớ anh... ông xã..."

Anh vốn đã chẳng còn chút hy vọng nào, giờ đây nghe thấy tiếng cô nói nhớ nhung và cái cách cô gọi anh mà trước giờ anh chưa từng nghe, sống lưng anh cứng lại trong giây lát.

"Cái gì?" Anh khàn giọng hỏi.

"Nhớ anh, nhớ anh lắm." Cô biết má mình lúc này chắc chắn đã đỏ bừng.

Lòng bàn tay Phó Kính Thâm vẫn còn ấm, dán chặt vào eo cô, theo bản năng siết lại.

"Câu sau!" Anh gần như gầm lên.

Lương Tri cắn môi nhìn anh, hít một hơi thật sâu rồi cả người treo lên người anh: "Ông xã ơi... mừng anh về nhà."

Khoảnh khắc đó, Phó Kính Thâm không thể kìm nén được nữa, anh cúi xuống cổ cô, nhất định phải hoàn thành nốt chuyện còn dang dở trong phòng trang điểm.

Lương Tri lúc này vừa hoảng loạn vừa mong chờ, nhìn bộ dạng gấp gáp của anh, cô không kìm được chủ động tiến tới.

Anh gần như phải cố gắng giữ lại chút lý trí cuối cùng để không xé toạc chiếc váy nhỏ mà cô rất thích. Người đàn ông bế cô về phòng ngủ, tim Lương Tri đập mạnh.

Trong ký ức hiện tại của cô không có ba năm điên cuồng trước đây, hôm nay là lần đầu tiên của cô kể từ khi mất trí nhớ.

Cô gái nhỏ vẫn sợ hãi và xấu hổ, khóc thút thít một lúc. Anh lúng túng dỗ dành. Trải qua bao tháng ngày kiêng khem, người đàn ông đã "no đủ" suốt ba năm qua cũng trở nên lóng ngóng.

Ngay trước khoảnh khắc ấy, Lương Tri khe khẽ hỏi anh: "Chúng ta, chúng ta đã từng làm chuyện này chưa?"

"Rồi."

"Nhưng em vẫn sợ..." Giọng cô run run, khiến Phó Kính Thâm gần như phát điên. Bảo bối của anh, nếu lúc này bảo anh dừng lại, anh thà bỏ mạng còn hơn.

Thế nhưng, anh vừa định mở lời dỗ dành cô thì lại nghe cô gái nhỏ ngượng ngùng ôm lấy cổ anh và nói: "Phó tiên sinh, anh phải nhẹ nhàng đấy nhé..."

Sau đó, cô nhắm mắt lại, vẻ ngoan ngoãn như thể "phó mặc cho anh tùy ý" khiến anh không kìm được mà bật cười khe khẽ.

Cô ngơ ngác giơ tay đánh anh, anh nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô trong lòng bàn tay, không chịu buông ra.

Khoảnh khắc hoàn toàn chiếm hữu cô, anh bỗng thấy mắt mình cay xè. Điều này khác hẳn với mỗi lần của ba năm trước, miệng cô khe khẽ gọi tên anh. Anh hỏi, và cảm nhận được sự đáp lại vừa ngại ngùng vừa dũng cảm của cô.

Một cuộc ** *n đầy thỏa mãn. Mắt cô thất thần, hàng mi cong vút vẫn còn vương những giọt nước mắt. Đêm đó, cô đã được trải nghiệm một cách triệt để việc anh đã "nhớ" cô đến mức nào. Thậm chí, giây phút cuối cùng trước khi ngất đi, bên tai cô vẫn còn văng vẳng giọng nói trầm khàn của anh.

"Tri Tri."

"Dạ..."

"Đừng bao giờ rời xa anh!"

"Huhu..."

Trước Tiếp