Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Đào
"Nhà đầu tư cài thêm một phó đạo diễn."
Chỉ còn chưa đầy hai tháng nữa là phim của An Khải sẽ bấm máy. Vòng tuyển chọn sắp diễn ra, nhà sản xuất đã công bố tên phim là "Như Nguyệt lão sư".
Ba năm trước, một tiểu thuyết khác của tác giả bộ truyện này đã được giới làm phim chuyển thể thành công, khi công chiếu gây được tiếng vang lớn, tạo nên một kỷ lục nhỏ trong số các bộ phim kinh dị, giật gân cùng thời điểm đó.
Tác giả cũng nhanh chóng nổi tiếng trong giới nhờ sự thành công của bộ phim.
Có "viên ngọc quý" đi trước, việc quay cuốn tiểu thuyết thứ hai chắc chắn thu hút sự quan tâm lớn. Những người hâm mộ nguyên tác hy vọng tác phẩm mình yêu thích một lần nữa được thể hiện một cách hoàn hảo nhất trên màn ảnh rộng. Trong khi đó, nhiều người trong ngành điện ảnh lại đứng ngoài quan sát, bởi lẽ trong hầu hết các trường hợp, tác phẩm thứ hai rất khó vượt qua được tác phẩm thứ nhất. Tuy nhiên, lần này An Khải lại là người phụ trách bộ phim nên không ít người vẫn hy vọng được thấy câu chuyện này sẽ được thể hiện ra sao dưới bàn tay của anh. Ngoài ra cũng có một số ít đồng nghiệp núp trong bóng tối muốn xem một đạo diễn trẻ nổi tiếng với dòng phim nghệ thuật, từng thắng lớn tại các giải thưởng lớn, sẽ thất bại thảm hại thế nào dưới áp lực doanh thu của dòng phim thương mại.
Sinh viên khoa Diễn xuất những ngày này luôn ráo riết tập luyện, vì được trưởng khoa ủng hộ hết mình nên bất kỳ ai cũng muốn đến buổi tuyển chọn để thử vận may.
Tiểu Sương thậm chí còn bớt ăn một cái bánh bao nhân thịt mỗi sáng để trông gầy hơn một chút trước ống kính.
Tối hôm đó, Tiểu Sương hiếm hoi lôi tấm thảm yoga ra, cùng Chanh Chanh ngồi xuống sàn khổ sở tập theo các động tác trong video.
Lương Tri lục trong phòng ngủ phụ ở biệt thự ra rất nhiều bản thảo kịch bản phim truyền hình và điện ảnh mà cô đã đóng trong ba năm qua rồi đóng gói mang về ký túc xá. Cô ngồi trên giường vừa bật máy tính xem lại những đoạn phim mình đã diễn vừa so sánh với kịch bản gốc, suy nghĩ xem diễn như thế nào là tốt nhất với những kiến thức đã học được trong mấy tháng qua.
Khi Tiểu Sương quay người lại, cô nhìn Lương Tri hai lần, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Trong suốt hai mươi năm cuộc đời, điều cô khao khát nhất chính là một thân hình ăn mãi không béo. Mặc dù cô bạn thân vẫn không hài lòng với chút mỡ thừa ở bụng nhưng mỗi lần thấy Lương Tri mặc váy ôm sát, cô đều lén lút muốn đưa tay sờ eo thon của bạn.
Tưởng Chanh Chanh ngày nào cũng tập luyện những động tác này nên giờ làm rất dễ dàng, mặt không đổi sắc, nhẹ nhàng không chút vất vả. Còn Thành Tiểu Sương thì có chút chật vật, mấy lần không theo kịp động tác, sau đó thì buông xuôi, chỉ miễn cưỡng giơ tay duỗi chân lấy lệ, cả người lười biếng ngồi trên nệm nói chuyện với hai người.
"Tri Tri, cậu thật sự không đi thử vai bộ "Như Nguyệt" à?" Cô nhắm mắt nằm nghỉ nhưng miệng thì nói không ngừng.
Cô và Lương Tri thân thiết nhất, bản thân mình lận đận thấy không sao nhưng thấy Lương Tri từ chỗ được các nhãn hàng lớn, dự án lớn săn đón giờ lại không có việc gì làm sau khi hủy hợp đồng, trong lòng cô khó chịu khôn tả. Đây là một cơ hội tốt hiếm có, bản thân cô thì hy vọng mong manh nhưng với điều kiện và ngoại hình của Tri Tri, không đi thì quá phí.
Nghe Tiểu Sương hỏi vậy, Tưởng Chanh Chanh đang tập trung cũng quay đầu nhìn cô. Lương Tri bị hai người nhìn chằm chằm nên hơi ngại, vội vàng xua tay, nhẹ nhàng nói: "Không đi đâu, hai cậu cũng biết diễn xuất của tớ rồi mà, đóng vai con bé hầu củi không nói năng gì thì còn tạm. Tớ đã đọc tiểu thuyết rồi. Mấy vai mà đạo diễn công bố thử vai, kể cả không phải vai vai chính, đều khá quan trọng..."
"Cậu còn đọc cả tiểu thuyết đó à?" Tiểu Sương hơi ngạc nhiên, nên biết Lương Tri vốn nhát gan, những cuốn sách thể loại này trước đây cô ấy nhất định sẽ không dám động vào.
Lương Tri gật đầu, vẻ mặt có chút không tự nhiên. Cô khẽ mỉm cười, rồi lại rũ mắt xuống.
Tiểu Sương vô tư, không biết vừa rồi Lương Tri đang nghĩ gì. Nhưng Tưởng Chanh Chanh thông minh, chỉ cần một ánh mắt của Lương Tri là cô ấy đã hiểu ra.
Cô ấy nhận ra Lương Tri thực lòng muốn đi nhưng cô gái này lại không tự tin vào diễn xuất của mình. Dù không thể biết tại sao trước đây Lương Tri lại bất ổn đến vậy, nhưng lần trở về này, tinh thần cô đã thay đổi hẳn, dường như đã trở lại với vẻ ngây thơ và tươi trẻ như lúc mới quen khi huấn luyện quân sự. Tưởng Chanh Chanh cảm thấy vui mừng vì mọi thứ đang tốt đẹp hơn, cô cũng không muốn cô ấy phải e ngại vì những chuyện không hay trong quá khứ.
Tuy nhiên, cô ấy còn chưa kịp mở lời, Tiểu Sương đã nhanh nhảu chuyển hướng câu chuyện sang cô: "Chanh Chanh, cậu cũng không đi sao? Hai người có triển vọng nhất ký túc xá chúng ta là hai cậu, cuối cùng lại chỉ có mình tớ lẽo đẽo đi thi vòng đầu rồi bị loại...". Tiểu Sương cũng không phải là người dũng cảm, ngoại hình của cô ấy không bằng hai người bạn cùng phòng, thực ra trong lòng cũng chẳng tự tin lắm. Cô gái nhỏ dù sao cũng còn trẻ, nghĩ đến việc phải chiến đấu một mình, thế nào cũng cảm thấy sợ hãi.
"Thôi tớ không đi đâu. Với cái tính của An Khải, hai đứa tớ gặp nhau mà không đánh nhau thì cả đoàn phim này phải đốt hương tạ ơn thần linh đấy." Tưởng Chanh Chanh bĩu môi, vẻ mặt chẳng mấy bận tâm. Cô quen biết mấy cậu công tử này từ nhỏ, tuy An Khải có khác một chút so với đám công tử bột lêu lổng như Chu Tĩnh Hàng, cậu ta có sở thích riêng và phát triển khá tốt, được bên ngoài khen ngợi hết lời, nhưng đối với cô thì tất cả đều như nhau, toàn là mấy thằng nhóc nghịch ngợm từ nhỏ đến lớn.
Tiểu Sương lộ vẻ ngưỡng mộ: "Chanh Chanh, cậu cũng quen cả An Khải á! Hai người còn đánh nhau nữa sao?"
Tưởng Chanh Chanh nhướng mày, vẻ mặt đầy tự mãn: "Không phải đánh nhau đâu, chỉ là tớ đơn phương ra tay thôi."
Lúc này, hình ảnh của cô rực rỡ hẳn lên trong mắt hai cô bạn còn non nớt. Tiểu Sương và Lương Tri im lặng lắng nghe, rồi đồng loạt vỗ tay.
"Thôi khiêm tốn chút, kẻo lại bảo tớ không giữ thể diện cho anh ta."
Tiểu Sương cười đến đau bụng, nằm bẹp trên thảm yoga không dậy nổi.
Lương Tri cũng mím môi cười trộm, khi Tưởng Chanh Chanh quay đầu nhìn cô, đôi mắt hạnh xinh đẹp của cô vẫn cong cong như vầng trăng khuyết nhỏ.
"Còn cậu nữa." Chanh Chanh nhìn thẳng vào Lương Tri, thay đổi hoàn toàn bộ dạng lém lỉnh vừa nãy. Khi cô nghiêm túc, quả thật toát lên phong thái của một đại tỷ. Thấy cô nghiêm túc, Lương Tri cũng ngừng cười, ánh mắt chăm chú đợi những lời tiếp theo của cô bạn. Tưởng Chanh Chanh đứng dậy, cuộn tấm nệm lại rồi nhẹ nhàng nói: "An Khải thích bồi dưỡng kiểu "cục cưng" như cậu đấy, ngoan ngoãn, nghe lời lại ham học hỏi. Đừng thiếu tự tin nữa, đồ ngốc này, mấy hôm trước giáo viên dạy diễn xuất vừa khen cậu xong, chẳng lẽ lời thầy cô nói cậu cũng không nghe? Về chuyện diễn xuất trước đây không được như ý, chẳng lẽ không cho phép người khác tiến bộ à?"
Lương Tri há miệng, không nói nên lời, chỉ thấy trong lòng dâng lên một dòng ấm áp.
"Cấm dùng ánh mắt đó nhìn tớ! Nổi cả da gà rồi đây này! Nhìn nữa, tớ móc mắt cậu ra làm bi chơi đấy!" Chanh Chanh vừa giận vừa buồn cười dọa cô.
Lương Tri sợ đến mức nhắm tịt mắt lại. Vẻ mặt đó của cô khiến Tiểu Sương cũng thấy ngốc nghếch, cười khanh khách trên sàn.
Nói xong vài câu, Chanh Chanh cũng dọn xong quần áo để thay. Cô ấy định đi tắm sau khi tập luyện, trước khi vào phòng tắm còn quay lại dặn dò thêm một câu: "Cứ yên tâm đi cùng Tiểu Sương, nếu An Khải dám bắt nạt hai đứa, tớ không ngại cho hắn một trận nữa đâu!"
Vào ngày tuyển chọn "Như Nguyệt", không ít người đã sớm trang điểm, ăn diện lộng lẫy, chờ sẵn ở địa điểm thử vai.
Khi Tiểu Sương kéo Lương Tri đến nơi, phía trước đã có một đám đông người đứng chờ.
Đây là một cơ hội hiếm có, bất kỳ ai cũng sẽ cảm thấy vô cùng hồi hộp.
Một vài người tinh mắt nhìn Lương Tri thêm vài lần. Cô có vẻ ngoài nổi bật, giữa đám đông người chen chúc, ngay cả làn da cũng trắng sáng. Nhiều người dễ dàng nhận ra cô, nhưng vì mọi người sau này đều sẽ đi con đường này, không ai muốn mất mặt mà chạy lên tâng bốc, hạ thấp bản thân mình.
Thỉnh thoảng, vài diễn viên phụ từng hợp tác với Lương Tri trong đoàn phim trước đây lại xúm đầu vào thì thầm.
"Kia có phải Lương Tri không? Cô ta cũng phải đến những chỗ như thế này để thử vai à?" Lời nói của họ đầy vẻ ngạc nhiên nhưng cũng phảng phất sự hả hê.
"Không có diễn xuất lại không có kim chủ chống lưng, dựa vào cái mặt "tiểu bạch hoa" thì kiếm cơm được bao lâu?"
"Đây là phim của An Khải đấy, vậy mà cô ta cũng có mặt...".
"Sợ gì chứ, chỉ có nhà làm phim không có lương tâm mới dám dùng Lương Tri thôi. Lần này đến cô ta chắc chắn sẽ đụng tường, cứ chờ xem."
Trước đây, cô luôn được ưu ái nhận vai chính, dù có gương mặt xinh đẹp nhưng năng lực diễn xuất không tốt. Những người ghen tị và đố kỵ với cô rất nhiều, nên đây không phải là lần đầu tiên cô nghe những lời như vậy.
Cô và Tiểu Sương đứng dưới nắng không xa đó, khu vực râm mát phía trước đã bị những người đến từ sớm chiếm hết. Mặc dù là cuối tháng mười nhưng nhiệt độ không quá thấp, đứng lâu dưới nắng vẫn dễ mệt mỏi.
Tiểu Sương vốn đã không ưa những kẻ bỏ đá xuống giếng, giờ lại còn nói những lời khó nghe ngay trước mặt như thế, cô ấy tức đến mức mặt đỏ bừng bừng.
Cô ấy cố quay đầu lườm đám diễn viên kia nhưng Lương Tri đã kéo lại, vẫy tay ra hiệu rằng cô không để tâm.
Tiểu Sương nhìn vẻ bình thản, điềm nhiên của cô, lần đầu tiên cảm thấy Tri Tri luôn cần được người khác che chở nay đã lớn hơn nhiều. Nghe thấy lời đồn đại mà cũng chẳng hề thay đổi sắc mặt. Nhưng sự trưởng thành này lại khiến cô có chút xót xa, dù biết đó là con đường bắt buộc phải đi đối với những người muốn bước chân vào giới này.
Cô ngượng nghịu thu ánh mắt về, không gây chuyện trong một dịp quan trọng như hôm nay nữa.
Mãi đến khi được vào cửa, một đám người đông nghịt liền ùa vào.
Khu vực chờ đông người chen chúc, phần lớn gương mặt đều lộ vẻ lo lắng.
Chỉ là vòng tuyển chọn đầu tiên, không ai được cầm kịch bản. Rất nhiều người đã tìm tòi, lật những đoạn kinh điển trong tiểu thuyết ra tập luyện rất lâu. Trước lúc lên sân khấu, miệng ai cũng lẩm bẩm học thuộc câu thoại.
Nhưng chỉ một lát sau, đợt người phỏng vấn đầu tiên đã bước ra. Một vài người lắc đầu, thì thầm với những người bên ngoài: "An Khải vẫn chưa đến, người phỏng vấn là một phó đạo diễn, trông không được đàng hoàng cho lắm..."
"Đoàn đội của An Khải lại dùng người không đáng tin à?"
"Nghe nói An Khải bận họp bàn kịch bản cho vai chính. Trong phim không biết có nhà đầu tư nào chen ngang thêm người vào, giờ bên trong cứ như đang đùa giỡn ấy, chúng ta ở hàng đầu đúng là xui xẻo."
"Ai bảo không phải đâu, An Khải tuy nghiêm khắc nhưng dù sao cũng là một đạo diễn đứng đắn..."
"Người bên trong làm cái trò gì thế không biết..."