Làm Càn Sủng Nịch

Chương 42: Đánh cho cậu một trận

Trước Tiếp

Editor: Đào

"Ngẩng đầu lên nhìn anh này, bảo bối."

Trong bãi đỗ xe dưới tầng hầm, Tiêu Tâm Vũ đứng sững tại chỗ, ánh mắt thất thần. Cái lạnh của nền xi măng lan tỏa khắp cơ thể cô ta.

Chiếc váy lụa màu xám mà cô ta đã cất công chọn, thuê người làm nhái, giờ đã rách nát vì cô ta vừa hoảng loạn bò đi sau tiếng la hét.

Cánh tay và bắp chân trắng nõn của người phụ nữ cũng dính đầy bụi bẩn, bề mặt bị nền xi măng gồ ghề làm trầy xước rướm máu. Từng mảng đỏ sẫm lẫn với bụi đất trông thật kinh hãi.

Gương mặt vốn trang điểm tinh xảo giờ đây đầy những giọt nước mắt không kìm được vì sợ hãi, tóc tai rũ rượi. Thế nhưng bên tai cô ta, giọng nói trong trẻo ngọt ngào của Lương Tri dường như vẫn còn vang vọng không ngừng.

Ở đầu dây bên kia, cô nũng nịu với người đàn ông tàn nhẫn, độc ác và đầy thủ đoạn kia. Giọng điệu của cô ấy tự nhiên, thân thiết, trong lời nói còn ẩn chứa sự tùy hứng và dựa dẫm của một cô gái nhỏ.

Tiêu Tâm Vũ vốn nghĩ một người kiêu ngạo, lạnh lùng, tự chủ và đứng trên đỉnh cao như Phó Kính Thâm dù không thích cô ta thì cũng sẽ không yêu ai khác. Kiểu người này chỉ cần người khác phục tùng vô điều kiện, sẽ không hạ mình vì những tình cảm lặt vặt giữa nam nữ. Dù có quan hệ nam nữ thì cũng chỉ là đôi bên lợi dụng lẫn nhau.

Trong mắt thương nhân chỉ có lợi ích. Chuyện tình cảm, một khi đã nghiêm túc thì cái giá phải trả quá lớn, do đó họ sẽ tránh rủi ro, tuyệt đối không để mình sa lầy.

Thế nhưng, vẻ tàn nhẫn lạnh lùng của anh lúc nãy khi nghe thấy giọng nói của Lương Tri lập tức trở nên dịu dàng như nước. Cô chỉ nhẹ nhàng than vãn vài câu ngọt ngào như một cô bé thôi mà anh đã cố gắng dỗ dành hết mực, đúng là cưng chiều như bảo bối vậy.

Vừa nghe cô nói mệt anh liền xót xa, lên xe, không quay đầu lại mà lập tức nhấn ga rời đi.

Ba năm ghen tị, ba năm bắt chước, giờ phút này, cô ta cảm thấy mình chẳng khác gì một trò cười.

Khi cậu ấm nhà họ Lâm – Lâm Trứ khoan thai bước đến, trong gara đã chỉ còn lại một mình Tiêu Tâm Vũ.

Phó Kính Thâm không đâm vào cô ta. Chiếc xe thể thao có hiệu suất cực tốt, ngay khoảnh khắc đạp phanh, nó chỉ cách cô ta một chút xíu.

Nếu là trước kia, khi anh chưa gặp Lương Tri, chưa đưa cô vào thế giới của mình, với bản tính kiêu ngạo, tàn nhẫn và hung bạo ấy, có lẽ anh sẽ không đạp phanh. Cô ta chỉ là một kẻ hề đáng ghét, sau đó anh chỉ cần ném đủ tiền là có thể giải quyết được. Nhưng giờ đây, trong cuộc đời anh không chỉ có một mình anh nữa. Cô gái nhỏ của anh trong sáng đáng yêu như thế. Anh hy vọng mình có thể trở thành một chỗ dựa vững chắc sạch sẽ cho cô.

Vết thương của Tiêu Tâm Vũ là do cô ta hoảng loạn mà va phải, thực ra không có gì nghiêm trọng, chỉ là cô ta đã quá sợ hãi, giờ đây trông thảm hại như một con búp bê xấu xí bị vứt ở ven đường.

Lâm Trứ trước đó thấy cô ta uyển chuyển rời khỏi phòng riêng không thèm quay đầu lại, lòng đã dấy lên sự bực bội. Anh ta không phải chưa từng chơi bời với phụ nữ. Những người đó phần lớn đều thèm khát tiền tài, quyền lực của anh ta, hầu như đều vì thế lực của bố anh ta mà đối tốt với anh ta.

Bản thân anh ta tất nhiên cũng hiểu rõ, nhưng đã diễn thì phải diễn cho trót vai. Cả hai cùng vui vẻ một đêm, sau đó đường ai nấy đi, anh ta không có ý kiến gì. Nhưng với loại phụ nữ như Tiêu Tâm Vũ, diễn chưa xong đã ngay trước mặt anh ta đi bám cành cao khác thì đây là lần đầu tiên anh ta gặp phải.

Bị cắm sừng ngay trước mắt, bất kỳ người đàn ông nào cũng không thể chấp nhận được. Anh ta tức tối đi theo xuống, chỉ muốn xem rốt cuộc là thằng khốn nào dám khiến nhà họ Lâm mất mặt như vậy.

Anh ta chưa từng nghĩ cô ta lại có gan lớn đến mức đụng vào con quỷ Phó Kính Thâm. Nhưng khi thấy cô ta đi theo Chu Tĩnh Hàng, anh ta đã nghĩ là Chu Tĩnh Hàng. Tiêu Tâm Vũ vẫn đang sững sờ trên mặt đất, anh ta lại gần cô ta, vẻ mặt có chút quái dị: "Mẹ kiếp, Chu Tĩnh Hàng với tao thì có gì khác nhau? Chẳng phải cũng chỉ là mấy thằng sống dựa vào tiền của bố à?"

Giọng của Lâm Trứ hơi to, nhưng phải một lúc sau Tiêu Tâm Vũ mới khẽ ngẩng đầu. Đôi mắt cô ta sưng đỏ vì khóc, mái tóc rối bết vào má, chiếc váy rách nát nhưng bờ ngực trắng nõn vẫn kiêu hãnh. Lâm Trứ liếc nhìn, bất ngờ cảm thấy có chút hưng phấn một cách khó hiểu. Cảm giác khoái lạc quái dị từ sự tàn tạ này khiến máu anh ta sôi lên.

Anh ta không đợi Tiêu Tâm Vũ lên tiếng, kìm nén sự vui sướng điên cuồng khó hiểu của mình, nhanh chóng nhét cô ta vào xe rồi chở đi.

Tiêu Tâm Vũ hoàn toàn không có sức chống cự, đêm hôm đó bị anh ta giày vò sống dở chết dở. Gã đàn ông này lăn lộn ở Vịnh Tiểu Dạ đã lâu, khác với loại người như Chu Tĩnh Hàng hay Sở Cựu. Hắn chơi bạo và dơ bẩn, chẳng hề biết giữ mình trong sạch, suốt ngày đêm chìm đắm trong ăn chơi trác táng, dĩ nhiên học được không ít thủ đoạn đùa giỡn người khác. Vẻ ngoài của Tiêu Tâm Vũ trong bãi đậu xe đêm nay thực sự mang lại cho hắn nhiều cảm giác mới lạ và k*ch th*ch. Một mình chơi không đã, hắn còn kéo cả đám bạn bè thường ngày cùng ăn chơi nhảy múa đến, gọi đó là món quà sinh nhật lớn. Bọn họ chơi bời cả một đêm, Tiêu Tâm Vũ cũng kêu la cả một đêm. Sau đó, giọng cô ta khản đặc đến mức không thể phát ra tiếng nữa, toàn thân gần như mất hết cảm giác. Xung quanh là một lũ quỷ dữ điên loạn, tay cầm điện thoại quay lại không ít video. Tiếng cười khoái trá của gã đàn ông kia khiến cô ta tuyệt vọng.

Đêm đó, cùng lúc cô ta bị cưỡng ép phải chiều lòng người, bên trong Cự Ảnh lại bất ngờ nhận được lời mời đóng phim mà trước đó gần như đã bị hủy. Phó đạo diễn của đoàn làm phim cho người đến báo lại, bày tỏ mong muốn được ký hợp đồng với cô Tiêu càng sớm càng tốt, tốt nhất là công bố tin hợp tác vào đúng 0 giờ đêm nay.

Đội ngũ marketing của đoàn phim đã chuẩn bị sẵn sàng. Dù trong lòng chị Quan vẫn còn nghi ngờ nhưng trước cám dỗ quá lớn, chị ta khó mà không động lòng. Chị ta không thể liên lạc với Tiêu Tâm Vũ. Nhớ lại kế hoạch chị ta đã nói với cô ta tối nay và thái độ nhiệt tình của đoàn phim, chị ta đương nhiên cho rằng cô ta đã gặt hái được thành công lớn. Trong lòng chị ta cũng thay đổi chút ít cái nhìn về cô gái ngốc nghếch này.

Đối phương bỗng dưng quay lại, chị Quan cũng mong chờ lần hợp tác này đã lâu. Dù không liên lạc được với Tiêu Tâm Vũ, chị ta vẫn lập tức gặp mặt người phụ trách của đối phương để ký hợp đồng, chốt quy trình quảng bá rồi đúng 0 giờ đêm đó công bố tin hợp tác.

Tin tức vừa được tung ra, các chủ đề liên quan ngay lập tức xuất hiện trên hot search. Trong đó, có không ít lời đồn thổi do những người qua đường và antifan đẩy lên hàng đầu.

#Tiêu Tâm Vũ gia nhập phim mới#

#Tiêu Tâm Vũ đóng phim kinh dị#

#Đạo diễn An Khải tuyển diễn viên#

#Tiêu Tâm Vũ phẫu thuật thẩm mỹ#

Sự việc này dường như còn được bàn tán sôi nổi hơn cả tưởng tượng của chị ta. Họ đã thuê đội ngũ "thủy quân" chuyên nghiệp để quảng bá. Bên cạnh đó, tác phẩm lần này cũng có không ít fan nguyên tác. Tuy nhiên, Tiêu Tâm Vũ không đóng vai chính nên độ hot cao như vậy đã vượt quá dự kiến và tầm kiểm soát của đội ngũ Cự Ảnh.

Việc lăng xê quá đà dễ thất bại, hơn nữa trước đây Tiêu Tâm Vũ vốn đã dính nhiều tin đồn tiêu cực, lại không có gương mặt dễ gây thiện cảm như Lương Tri. Chị Quan nhìn những hot search được thổi phồng một cách bất thường, thái dương giật liên hồi.

Chị ta làm trong nghề này đã lâu, trực giác luôn rất nhạy bén. Chỉ khoảng nửa tiếng sau, trên mạng bắt đầu xuất hiện hàng loạt bình luận tiêu cực.

"Nghe nói vai này là nữ quỷ à? Cái mặt cô ta phẫu thuật đến mức mẹ cũng không nhận ra, đúng là chỉ hợp đóng nữ quỷ!"

"Mọi người đừng quên, trong truyện gốc, nữ quỷ lúc còn sống là một mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành. Hai hình tượng đó phải do người đóng. Cái dạng như cô ta mà cũng dám nhận vai sao?"

"... Quả nhiên, con người vẫn nên biết mình là ai."

"Một dự án lớn thế này, chỉ cần đóng vai nhỏ cũng nổi tiếng. Cái kiểu như Tiêu Tâm Vũ này sao mà ghê gớm thế, lại quen được đạo diễn An Khải. Nghe bảo đạo diễn này có cá tính lắm mà, sao lại chọn cô ta nhỉ?"

"Haiz, người trong giang hồ, thân bất do kỷ mà. Dù là đạo diễn nổi tiếng cũng phải kiếm cơm thôi. Nhìn xem Lương Tri xinh đẹp như thế còn thua cả cái cô mặt nhựa này, chắc là vì không biết cách lấy lòng, không được các kim chủ ba ba yêu thích đấy mà."

Cuộc bàn tán của cư dân mạng dần dần lại chuyển từ bộ phim sang các diễn viên. Phim còn chưa quay xong, việc công bố diễn viên cũng chỉ tạo được sự chú ý nhất thời, phải xem xong rồi mới nói được. Chỉ có chuyện tình yêu, thù hận của các ngôi sao mới là chủ đề bất tận. Mọi người bàn tán náo nhiệt, chị Quan tức đến suýt hộc máu.

Trong khi đó, vào đêm ấy, cô gái nhỏ Lương Tri – người bị cư dân mạng tiếc nuối, than thở rằng không biết cách lấy lòng "kim chủ" nên đành phải rời xa làng giải trí, quay về trường học một cách thảm hại – lại đang được Phó thiếu nổi tiếng khắp Càn thị dốc hết tâm tư để dỗ dành.

Tối hôm đó, nhân lúc rảnh rỗi chờ bộ phim bắt đầu chiếu, cô đi dạo vài vòng dưới tầng lầu của khu phức hợp điện ảnh cùng với Tiểu Sương. Tình cờ, hai người đi ngang qua một cửa hàng nhỏ chuyên làm tranh ghép hình từ ảnh. Trong tiệm không có nhân viên, chỉ có năm sáu chiếc máy in và ghép hình tự động được sắp xếp gọn gàng. Hai cô gái nổi hứng, đầu kề đầu, cùng rút điện thoại ra, nghiêm túc chọn ảnh trong đó.

Tiểu Sương chọn một bức ảnh đẹp của nữ thần của mình lúc tập thể dục, nói là sẽ ghép xong rồi treo ở đầu giường để lúc nào cũng có thể tự động viên mình cố gắng giảm cân.

Lương Tri ngẩn ra một lúc rồi nói: "Treo ở đầu giường, thế chẳng phải chỉ khi đi ngủ mới nhìn thấy sao? Giảm cân trong mơ à?"

Tiểu Sương tức đến mức cù vào eo cô, làm cô nhột: "Còn nói linh tinh nữa, tớ đánh cậu đấy."

Lương Tri bị cô ấy chọc cười khanh khách.

Bức ảnh cô vừa tải lên cũng đã hiện rõ nét. Trong ảnh là cảnh cô đứng cạnh Phó Kính Thâm, ngẩng đầu chu môi xin một nụ hôn. Người đàn ông tay còn xách Cầu Cầu nghịch ngợm. Anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt tràn ngập yêu thương.

Dưới ánh nắng, cả bức ảnh toát lên vẻ ấm áp. Đây là bức ảnh chụp chung đầu tiên của họ kể từ khi cô mất trí nhớ. Lương Tri thấy đẹp nên đã đổi cả hình nền điện thoại của Phó Kính Thâm sang tấm này. Lúc này lấy ra cũng không có gì lạ, chỉ là Tiểu Sương ở bên cạnh kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

Tiểu Sương không biết mặt Phó Kính Thâm, chỉ thấy Lương Tri có bức ảnh thân mật thế này với một người đàn ông xa lạ. Tim cô ấy đập nhanh, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn cô bạn thân đang tươi cười rạng rỡ bên cạnh. Cô ấy nhớ Lương Tri là một nữ diễn viên đã nổi tiếng, bức ảnh này tuyệt đối không thể để người khác nhìn thấy. Cô ấy theo bản năng thò đầu ra ngoài qua khe rèm, quan sát một lượt, chắc chắn bên ngoài không có ai mới kéo rèm lại thật kín.

Cô ấy nhéo tai Lương Tri, ghé sát vào, giọng nhẹ đến mức chính mình cũng khó nghe thấy, nhưng sự lo lắng trong lời nói vẫn rất rõ ràng: "Chuyện gì vậy? Sao cậu lại có bức ảnh thế này, còn dám lấy ra ở ngoài này? Lỡ bị người khác thấy thì sao!"

Thành Tiểu Sương tỏ vẻ lo lắng, Lương Tri bị cô ấy giáo dục một lúc, ngại ngùng lè lưỡi rồi đỏ mặt, khẽ nói với cô ấy: "Bạn trai tớ đấy."

"Cậu có... có cái này từ lúc nào!" Tiểu Sương vẫn cảnh giác hơn, đến hai chữ "bạn trai" cũng không dám lặp lại, đưa tay véo má Lương Tri, bảo vệ cô như gà mẹ bảo vệ gà con: "Thôi thôi, đừng nói với tớ, in xong thì cất đi nhanh. Lần sau còn mang ra, tớ đánh đấy."

Lương Tri cố nín cười: "Tiểu Sương bạo lực quá."

Thành Tiểu Sương lườm cô một cái rồi ra ngoài canh chừng giúp.

Buổi tối, được Phó Kính Thâm đón về nhà, cô hào hứng đổ đống mảnh ghép lên tấm thảm mềm, rồi bất chấp hình tượng nằm rạp xuống sàn. Đôi chân nhỏ vung vẩy, toàn bộ sự chú ý dồn hết vào món đồ chơi này.

Phó Kính Thâm bước tới, tay cầm món bánh ngọt mà cô dặn anh mang về. Lúc này cô đang mải chơi nên không để ý ăn uống, anh cũng ngồi xuống thảm cùng cô, thỉnh thoảng lại đút cho cô vài miếng.

"Đây là cái gì vậy?"

"Trò chơi ghép hình." Cô không ngẩng đầu nhìn anh, tùy ý trả lời, rồi lại thấy anh ngồi đây chiếm chỗ nên nói tiếp: "Anh ra ghế sofa bên cạnh ngồi được không, anh che mất của em rồi."

Người đàn ông nhướn mày: "Chê anh à?"

Gần đây cô nhóc này càng ngày càng bạo dạn. Nghe anh nói vậy, cô còn cười hì hì, rồi đưa luôn cho anh nửa còn lại của miếng ghép, không thèm ngẩng đầu lên sai bảo: "Anh giúp em phân loại đi, đằng sau có số, anh xếp mấy cái giống nhau vào một chỗ nhé."

Phó Kính Thâm chiều theo ý cô mà nhận lấy. Thế nhưng, cô nhóc này vừa về đã chẳng để ý đến anh, cứ mải mê với món đồ chơi này. Anh thấy có chút ghen tị, dù đối tượng chỉ là một bộ xếp hình, anh vẫn không thoải mái.

Giọng người đàn ông trầm thấp, mang theo vẻ lười biếng: "Tri Tri."

"Dạ..." Cô gái nhỏ lơ đãng đáp.

"Ngẩng đầu lên nhìn anh đi bảo bối."

"Một lát nữa nhìn." Cô vẫn tập trung cao độ.

Lần này anh không thể nhịn được nữa, bế bổng cô từ trên thảm lên. Lương Tri hét lên một tiếng, cười đấm vào ngực anh, đôi chân nhỏ không ngừng cựa quậy muốn xuống chơi tiếp.

"Anh làm gì đấy?"

"Buồn ngủ rồi, đi ngủ thôi!"

"Thế thì anh tự ngủ đi chứ."

"Không được, phải có Phó phu nhân đi ngủ cùng mới được."

Đào: Tự nhiên thấy cũng tội nghiệp cô Tiêu : Tác giả viết cái kết cho cổ cũng ác quá đi...

Trước Tiếp