Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Đào
"Uống thuốc đi rồi anh cho em đi học."
Cô co người, ngồi nép bên tường.
Phó Kính Thâm từ trên cao nhìn xuống, trong lòng anh cũng không thoải mái hơn cô là bao.
Cô hỏi anh có phải không cần cô nữa không, nhưng rõ ràng từ trước đến nay, chỉ có cô muốn rời xa anh, còn anh sao có thể nỡ từ bỏ cô.
Môi mỏng của người đàn ông khẽ mấp máy: "Ngồi xổm ở đây làm gì, sao em không vào trong?"
"Em không vào được." Không có chìa khóa, anh lại không gặp cô, cô chỉ có thể đứng ngoài thế giới của anh như thế này.
Phó Kính Thâm nhìn một cục bé nhỏ trên mặt đất một lúc, sau đó cúi người trực tiếp bế cô gái đang ngồi xổm lên. Cách bế này thực sự khá tốn sức, nhưng người đàn ông vẫn bình thản ôm chặt cô vào lòng. Mãi sau anh mới lấy lại được giọng nói, anh bảo: "Đặt ngón tay lên đi."
Lương Tri cúi đầu làm theo. Giây tiếp theo, tiếng chuông báo hiệu đã mở khóa vang lên, sau tiếng "cạch", cánh cửa tự động mở ra.
Phó Kính Thâm đứng trước cửa, vẫn ôm cô trong tay. Lương Tri nhìn cánh cửa mở toang, ngây người một lúc.
Thế giới của anh luôn chuẩn bị sẵn sàng để mở rộng cánh cửa đón cô, chỉ chờ cô vô tình quay đầu nhớ đến anh.
Anh nhẹ nhàng đặt cô lên sô pha. Lương Tri không dám ngẩng đầu, cứ cúi gằm xuống nhìn chằm chằm mũi chân mình.
Anh vừa định đưa tay lên v**t v* cô gái nhỏ mà anh ngày đêm nhung nhớ nhưng không dám gặp mặt thì nghe thấy giọng cô run run đầy cẩn trọng. Cô gái có vẻ như sắp khóc, anh còn nghe ra sự tủi thân trong đó. Cô nói: "Phó tiên sinh, có phải em... đã làm phiền anh rồi không...?"
Bàn tay Phó Kính Thâm sắp chạm vào má cô bỗng khựng lại giữa không trung. Anh hơi nhíu mày, mơ hồ cảm thấy những lời cô sắp nói không phải điều anh muốn nghe.
Nhưng chưa kịp mở lời ngăn cản, anh đã nghe thấy cô gái ngốc nghếch nhưng có phần tàn nhẫn này khẽ nói: "Nếu anh thật sự thích cô ấy, em sẽ không chiếm vị trí này nữa. Biệt thự cũng có thể trả lại cho hai người. Em không có nhiều đồ, chỉ vài ngày là dọn xong. Chúng ta có thể... ly hôn..."
Lương Tri không biết khi nói ra những lời này, vẻ mặt mình trông ra sao, nhưng chắc chắn là không đẹp. Cô vừa dứt lời, cả phòng khách rộng lớn im lặng đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy. Cô nín thở chờ anh nói đồng ý.
Nhưng giây tiếp theo, cổ tay yếu ớt của cô gái bị bàn tay to lớn của Phó Kính Thâm siết chặt. Người đàn ông trước mặt bỗng chốc như biến thành một người khác, anh trừng mắt nhìn cô, quai hàm căng chặt.
Anh cúi người, ép cô vào khoảng trống giữa ghế sô pha và lồng ngực mình. Lương Tri vốn đã yếu đuối, giờ càng không thể chống lại thân hình vạm vỡ, cao lớn của anh.
Vẻ ngoài đột ngột này của anh giống hệt người đàn ông xa lạ trong giấc mơ của cô. Nhưng tứ chi bị anh khống chế, lúc này cô chỉ có thể ngẩng đầu nhìn anh. Từng lời của người đàn ông như được nghiến ra từ kẽ răng, ánh mắt sâu thẳm, giọng nói khàn đặc: "Lương Tri, sao em có thể... sao em có thể dễ dàng nói ra hai chữ ly hôn?!"
"Rốt cuộc em có trái tim không hả?" Anh dường như mất kiểm soát, khoảnh khắc anh cúi đầu xuống, Lương Tri sợ hãi mở to mắt.
Lòng bàn tay hơi chai sần của anh tương phản rõ rệt với làn da non nớt của cô. Một tay anh giữ chặt hai cổ tay mảnh mai của cô trên đỉnh đầu, tay kia siết chặt cằm cô, buộc cô phải nhìn thẳng vào mình. Lương Tri nhíu mày, gương mặt đầy vẻ sợ hãi.
Đã là một người trưởng thành, Lương Tri đương nhiên có thể cảm nhận được. Dù hiện tại không còn ký ức của ba năm trước, cô vẫn cảm thấy được sự chiếm hữu sâu thẳm trong mắt anh.
"Hả? Không phải em nói muốn đi học sao? Được thôi, Tri Tri, em hãy cầu xin anh đi, cầu xin anh, biết đâu anh vui, sẽ đồng ý để em đi?" Anh siết chặt cô gái vào lòng. Lương Tri sức lực yếu, bị anh ôm chặt không thể cử động. Cổ tay trắng nõn bị bóp đến hơi ửng đỏ. Dường như chỉ có cách in dấu vết của riêng anh lên người cô, mới khiến anh yên tâm hơn một chút.
Bấy lâu nay được anh nuông chiều, dù bình thường anh vẫn hay trêu cô nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy anh hung dữ như vậy. Cô gái nhỏ vô cùng sợ hãi nhưng không thể phản kháng.
Anh lạnh lùng, ánh mắt dán chặt vào khuôn mặt trắng nõn của cô. Ngay khi bàn tay to lớn của anh chạm vào khóe môi, cô bật khóc. Giọng cô khàn đặc, chứa đầy sự sợ hãi và tủi thân: "Huhu, Phó Kính Thâm! Em sợ!"
Tiếng khóc của cô vang lên bên tai, lưng anh cứng đờ trong giây lát. Anh như bị điện giật mà tỉnh lại. Nước mắt cô chảy dài trên má, trượt xuống cổ rồi đến xương quai xanh.
Cô nức nở trong vòng tay anh, tiếng khóc ấy ngay lập tức khiến anh mềm lòng. Vẻ mặt anh đầy sự hối hận, bàn tay to lớn luống cuống vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của cô, không còn giữ chặt cổ tay cô nữa. Thế nhưng, bàn tay nhỏ bé của Lương Tri vẫn đấm vào ngực anh như mèo cào, khóe mắt sưng đỏ vì khóc, nhưng cô vẫn cố mắng anh: "Đồ khốn, huhu, em không cần anh nữa!"
Bàn tay anh hoàn toàn mất đi sự hung hãn ban nãy, giờ đây cẩn thận ôm lấy cô, nhẹ nhàng kéo cô vào lòng. Đôi môi mỏng của anh không còn sự xâm chiếm trừng phạt nữa, mà là từng chút một dịu dàng hôn đi những vệt nước mắt của cô.
Nỗi sợ của Lương Tri dần tan biến, âm thanh thút thít cũng bớt đi nhiều. Anh hôn cô, cô không còn sức để từ chối, nhưng miệng vẫn lẩm bẩm không dứt: "Không cần anh nữa..."
Anh biết lúc nãy mình đã dọa cô sợ rồi. Vòng tay anh ôm chặt lấy cô, khẽ nói: "Sao anh nỡ bỏ em được? Hửm? Lúc nãy anh đến, em còn hỏi có phải anh không cần em nữa không, làm sao anh nỡ đây? Nhưng bây giờ em lại nói như vậy, Tri Tri à, anh cũng sẽ buồn đấy. Em không biết anh sợ em rời xa anh đến mức nào đâu."
Lương Tri rúc vào lòng anh nức nở, mãi mới thở đều lại được, thỉnh thoảng vẫn hít hít mũi. Hàng mi cong vút còn đọng những giọt nước long lanh, trông cô vừa đáng thương vừa đáng yêu. Phó Kính Thâm cảm thấy có lỗi, nhưng mùi hương của cô lại quá đỗi ngọt ngào. Anh cẩn thận ghé sát mặt cô, như thể đang nâng niu một báu vật, thăm dò hôn nhẹ lên khóe môi cô.
Ban đầu Lương Tri vẫn còn kháng cự, cô vừa thoát khỏi cơn sợ hãi lúc nãy, nhưng tên "xấu xa" này lại là người cô đã mong nhớ suốt mấy ngày qua.
Lần này khác hẳn lúc nãy, hành động của anh nhẹ nhàng, dịu dàng, không giống một con thú điên cuồng mà là nụ hôn ngọt ngào nhất giữa những người yêu nhau, không mang bất kỳ d*c v*ng nào.
Đôi tay cô gái nhỏ vẫn đặt trên lồng ngực rắn chắc của anh. Khi anh hôn, hàng mi cô khẽ run, ban đầu cô còn đẩy anh ra. Nhưng cánh tay Phó Kính Thâm chắc khỏe, dù cô có đẩy thì cũng khó mà tách hai người ra. Cô lén ngước mắt nhìn anh, trong mắt anh tràn đầy dịu dàng, là dáng vẻ quen thuộc nhất mà cô từng thấy. Cô gái bỗng chốc mê muội nhắm mắt lại, bất giác đỏ mặt đáp lại anh.
Lương Tri sau khi mất trí nhớ chưa từng trải qua cảm giác này, cách cô đáp lại vừa vụng về vừa ngây ngô. Nhưng Phó Kính Thâm lại như được tiếp thêm sức mạnh, bàn tay to lớn nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt mềm mại của cô. Khóe môi anh khẽ nhếch lên, tâm trạng vô cùng tốt.
Khi nụ hôn kết thúc, Lương Tri vẫn còn ngây người.
Trong lòng cô vẫn còn giận, giận sự thô bạo và thiếu tôn trọng của anh. Vì thế, khi cả hai đã có một khoảng cách nhất định, cô nhìn thấy khóe môi anh khẽ nhếch lên nụ cười. Cô gái nhỏ đẩy anh ra, trừng mắt nhìn anh một cái rồi vội vàng chạy về phía phòng ngủ.
Hơn một tiếng sau, Lương Tri nằm trên giường, mơ màng cảm thấy toàn thân nóng ran. Có lẽ vì trước đó đã chịu không ít hoảng sợ, cô vốn nhát gan, cộng thêm mấy ngày nay luôn bồn chồn lo lắng, sau khi thả lỏng tinh thần thì lại bắt đầu sốt nhẹ.
Phó Kính Thâm đau lòng vô cùng, trong lòng tự trách muốn chết. Anh gọi cho Từ Cải, bảo anh ta đưa một nữ bác sĩ đến. Từ Cải không yên tâm nên tiện thể gọi luôn cả Lục Tùy – người đang định đi nghỉ mát.
Lục Tùy thầm chửi Phó Kính Thâm cả vạn lần. Nhưng khi đến nơi thì lại không kiềm được mà chửi thẳng ra mồm: "Phó Kính Thâm, tôi đã nói với anh rồi mà, anh đúng là thằng khốn, có phải anh làm ra chuyện này không?!"
Làm một cô gái đang khỏe mạnh đến phát sốt.
Lục Tùy chẳng giúp được gì, ngược lại, nữ bác sĩ đến thì điềm tĩnh và chuyên nghiệp. Cô ấy chỉ nhìn cổ Lương Tri đang lộ ra ngoài, khẽ nhíu mày trước những vệt hồng mờ ám trên đó. Trong lòng cô ấy cũng nghĩ giống như Lục Tùy. Cô nhẹ nhàng quay đầu lại, lễ phép hỏi người đàn ông luôn đứng sát phía sau: "Tôi có thể kiểm tra cơ thể cô ấy được không?"
Phó Kính Thâm đương nhiên hiểu ý của bác sĩ. Vẻ mặt người đàn ông vốn luôn điềm đạm giờ đây lại thoáng chút xấu hổ. Anh tối sầm mặt lại, nói: "Không làm."
Ý tứ rất rõ ràng, nữ bác sĩ gật đầu, dặn dò anh phải biết tiết chế. Vợ anh chỉ bị giật mình nên sốt nhẹ thôi, uống thuốc rồi ngủ một giấc là không sao.
Khi tiễn người đi, Lục Tùy vẫn lầm bầm chửi rủa, nhưng Phó Kính Thâm không có thời gian đôi co với anh ta. Anh đuổi Lục Tùy ra khỏi cửa rồi lập tức đi về phòng ngủ.
Lương Tri chỉ sốt nhẹ, cũng không đến mức quá khó chịu. Cô đã ngủ một giấc, khi bác sĩ hỏi chuyện Phó Kính Thâm thì cô đã tỉnh lại. Cô cũng nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, nhưng cô không mặt dày được như Phó Kính Thâm. Cô cuộn mình trong chăn, mặt đỏ bừng vì xấu hổ, không dám động đậy.
Phó Kính Thâm mang thuốc và một bát cháo nóng vào. Anh biết Lương Tri chưa ngủ nên cất giọng trầm trầm nói: "Dậy ăn chút cháo rồi uống thuốc nào."
Lương Tri siết chặt chăn không nhúc nhích. Cô vừa nhớ lại nụ hôn ban nãy, cảm thấy vô cùng ngượng ngùng nên giả vờ không nghe thấy.
"Ngoan nào, dậy ăn chút gì đó nhé?" Phó Kính Thâm kiên nhẫn dỗ dành.
"Dậy ăn cháo uống thuốc xong, anh sẽ cho em đến trường, được không?" Đây là sự nhượng bộ lớn nhất của anh. Chỉ cần cô chịu uống thuốc, dù đó là điều anh không muốn thấy nhất, anh cũng đành phải gật đầu đồng ý.
Lương Tri trốn một lát rồi nghĩ đằng nào cũng phải đối mặt, thế là chậm rãi chui ra khỏi chăn. Anh đang cầm bát cháo trên tay.
Cảnh tượng này thật quen thuộc, khi cô tỉnh dậy sau vụ tai nạn, lần đầu tiên gặp anh cũng như thế này. Khi đó, anh dỗ cô ăn bánh ngọt, cô vẫn còn sợ anh. Nhưng giờ đây tình cảnh giữa hai người đã khác hẳn.
Lương Tri ngoan ngoãn ngồi trên giường, anh đút một thìa, cô uống một thìa.
Hai người phối hợp khá ăn ý. Một lúc sau, Phó Kính Thâm khẽ thở dài, dường như đã đưa ra một quyết định quan trọng nào đó. Anh đặt chiếc bát rỗng sang một bên, lấy thuốc và nước lọc đưa cho cô, rồi thản nhiên nói: "Tối hôm đó ở thư phòng, em đã thấy tài liệu trên bàn rồi phải không?"
Lương Tri sững người, rồi cụp mắt xuống, đáng lẽ phải thẳng thắn nhưng lại có chút chột dạ: "Em không cố ý nhìn trộm đâu, chỉ thấy tiêu đề thôi, không nhìn kỹ..."
"Hợp đồng của em là do anh hủy."
Lương Tri nhìn anh, trong mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên. Cô không ngờ Phó Kính Thâm lại thẳng thắn nói thật với mình. Cô chớp chớp đôi mắt to tròn không nói gì, dường như đang chờ anh nói tiếp.
"Cự Ảnh không sạch sẽ." Anh khẽ cười, lại đút cho cô một thìa cháo loãng, rồi tự giễu: "Tất nhiên, anh cũng chẳng phải loại người tốt đẹp gì."
"Đáng lẽ anh không muốn cho em biết. Anh luôn nghĩ tốt nhất là em nên quên đi, đừng bao giờ biết thì hơn."
Trong đôi mắt ướt át của Lương Tri ẩn chứa sự băn khoăn và tò mò, nhưng cô vẫn ngoan ngoãn há miệng uống cháo.
"Anh không phải người tốt. Em lấy anh cũng không phải tự nguyện, anh đã dùng một chút thủ đoạn để em về bên anh, dĩ nhiên em không hề muốn." Anh thật sự không muốn kể hết mọi chuyện cho cô, vì vậy dù đang thú thật, anh vẫn nói một cách nhẹ nhàng, lựa lời mà nói. Anh thực sự sợ cô sẽ rời xa anh. "Em tìm cách rời đi, vô tình rơi vào bẫy của một vài người."
"Vụ tai nạn xe đó không phải là ngẫu nhiên, anh không thể ngăn cản, nhưng không có nghĩa là anh sẽ không tính sổ. Bất kỳ ai làm hại em, anh đều không có ý định buông tha."
Lương Tri chăm chú lắng nghe. Viên thuốc được Phó Kính Thâm đút vào miệng, cô uống nước nuốt ực một cái mới nhận ra. Cô nhíu mày, ngước lên lườm anh, dường như đang tố cáo anh đã lén lút cho cô uống thuốc.
"Bất kể là Tiêu Tâm Vũ hay người quản lý của em, hay cả công ty Cự Ảnh, không một ai có thể thoát được."
Lương Tri nghe không hiểu gì, nhưng cô biết anh dường như đang giải thích mọi chuyện với mình.
Thấy vẻ ngây ngô ấy, Phó Kính Thâm không nhịn được đưa tay véo má cô: "Sao em lại tin mấy lời báo chí nói? Báo còn nói, Phó thiếu là đối tượng mơ ước của vô số tiểu thư con nhà danh giá, thế nào, Phó phu nhân có muốn mơ ước một chút không?"
Thấy anh lại có ý đồ xấu, Lương Tri thò chân thon dài ra khỏi chăn, đá mạnh vào anh một cái. Nhưng người đàn ông bị đá lại tỏ ra khá thích thú, khóe môi nhếnh lên, cười khẽ.
Anh nắm lấy bàn chân nhỏ bé chưa kịp rụt về của cô, nhẹ nhàng nói: "Dù thế nào, trong lòng anh chỉ có một mình em. Con của Phó Kính Thâm chỉ có thể được sinh ra từ cái bụng nhỏ này của em thôi." Anh đưa tay chạm vào bụng dưới của Lương Tri, bị cô gái đập tay gạt ra. "Tri Tri, em phải tin anh."
Nhưng ngoài dự đoán của anh, vừa dứt lời, Lương Tri lại gật đầu. Giọng cô gái mềm mại: "Em tin anh."
Anh nhướn mày, ngạc nhiên đến mức khó tin.
Nhưng câu nói tiếp theo của cô suýt nữa làm anh tức chết: "Lúc nãy anh nói, em cưới anh là do bị anh ép buộc à."
Tim anh bắt đầu đập nhanh, biết rằng có những chuyện không nên nói ra.
Cô lại cười: "Em bị anh cướp về..."
"Tri Tri..."
"Phó Kính Thâm, anh chưa từng theo đuổi em mà đã cưới em về nhà rồi..."
Tâm trạng anh lúc này như đang đi tàu lượn siêu tốc, vừa rơi xuống vực sâu, giây tiếp theo đã vọt lên tận mây xanh. Anh gần như muốn quỳ xuống xin lỗi cô gái nhỏ này. Khuôn mặt anh thay bằng nụ cười dịu dàng lấy lòng, lòng bàn tay vẫn nhẹ nhàng xoa lòng bàn chân cô. Anh cong môi cười, nói: "Được, tuy anh già rồi nhưng cũng sẽ học theo người trẻ tuổi theo đuổi em, nhé? Để anh bù đắp lại những thiếu sót trước đây, có được không?"
Lời tác giả:
Tri Tri còn trẻ, sau vụ tai nạn cô đã hồi phục một thời gian và cũng biết diễn xuất của mình chưa tốt nên muốn quay lại khoa Diễn xuất để tiếp tục học, cố gắng nâng cao kỹ năng của bản thân.
Anh Phó cũng có những việc liên quan đến sự an toàn của Lương Tri cần giải quyết. Phần giới thiệu đã nói rõ nhân vật của anh là người độc chiếm, cách anh yêu có phần cực đoan và khiếm khuyết. Đây cũng là một phần rất quan trọng khiến Tri Tri trước đây không thích anh. Tuy nhiên, anh cũng đang học hỏi và cố gắng thay đổi vì Tri Tri. Sự thay đổi này rất khó khăn và tàn nhẫn đối với một người độc chiếm. Mọi người hãy cho anh Phó một chút thời gian nhé.
P/S: Ngay từ đầu tôi đã không xây dựng nhân vật nam chính là tra nam. Tiêu không phải do anh Phó nâng đỡ, cũng không phải để chọc tức Tri Tri. Những chi tiết ngoài thì không thể tiết lộ được nữa đâu, anh Phó oan ức lắm (có một độc giả trong phần bình luận đã nói rất đúng, anh Phó: "Từ đầu đến cuối đều là em không cần anh"). Trong khi đó, anh đã dốc hết lòng mình, đặt cả trái tim vào tay cô để cô tùy ý xử lý rồi.
Đào: Thật ra raw chương này tác giả đã sửa khá nhiều, khác so với convert. Ban đầu khi anh Phó tức giận đã làm ra những hành động như cưỡng ép bé Tri. Nhưng tác giả đã sửa lại nên mình tôn trọng tác giả. Mình edit theo raw chứ không phải convert nhe!!