Làm Càn Sủng Nịch

Chương 21: Nuôi gia đình

Trước Tiếp

Edit: Đào

"Còn định đi đâu nữa?!"

Tay nghề nấu ăn của Phó Kính Thâm hoàn toàn rèn được trong ba năm kết hôn với Lương Tri. Cô gái nhỏ vốn ăn uống chẳng mấy điều độ, lại kén ăn, rất nhiều món không ăn được. Thế nhưng phần lớn những thứ cô không thích lại tốt cho sức khỏe, nên thỉnh thoảng anh nấu vẫn cố tình cho vào một ít.

Nhưng Lương Tri không thích, lúc đó chê anh, kéo theo cả việc chê luôn món ăn anh nấu. Dù trong lòng thấy hợp khẩu vị, miệng cô cũng chưa từng khen lấy một câu.

Hai người cùng đi đến phòng ăn, Lương Tri bị anh kéo đi rửa tay. Lúc quay lại, nhìn thấy trên bàn bày năm món mặn hai món canh, gương mặt cô đầy ngạc nhiên. Người đàn ông trước mắt rốt cuộc còn giỏi bao nhiêu thứ mà cô chưa biết nữa, khiến cô có cảm giác anh dường như việc gì cũng làm được.

Anh ngồi xuống đối diện cô, múc cơm cho cô, rồi theo thói quen gắp thức ăn bỏ vào bát.

Đây không phải lần đầu tiên hai người ngồi đối diện nhau cùng ăn, nên Lương Tri đã không còn cảm giác căng thẳng ngượng ngùng như lúc ban đầu nữa. Lúc này, sự chú ý của cô đã đặt hết vào những món ăn vừa đẹp mắt vừa thơm ngon trước mặt.

"Em thích cái này lắm." Cô gắp một miếng sườn xào chua ngọt, giơ lên về phía Phó Kính Thâm rồi cho ngay vào miệng, má phồng lên, ăn một cách thỏa mãn.

"Cái này cũng thích nữa."

Mới ăn được vài miếng, cô như thể gom hết lời khen nợ anh suốt ba năm để nói một lần. Anh biết cô thích ngọt, nên hầu hết món đều làm theo khẩu vị của cô.

Thế nhưng cô mới vui vẻ ăn được nửa chừng thì bất ngờ từ trong đĩa thịt xào lộ ra một miếng ớt xanh. Cô vốn chẳng ưa ớt xanh, lúc nào cũng thấy nó có vị gì đó kỳ kỳ. Lông mày khẽ nhíu lại, gần như theo bản năng, cô gắp miếng ớt xanh trong bát mình rồi thả thẳng vào bát anh.

Động tác quen thuộc tự nhiên, thả xong rồi, ngay cả cô cũng ngẩn người ra.

Cô gái đang cầm đũa khựng lại một chút. Khi ngẩng đầu nhìn anh lần nữa, trên mặt người đàn ông lại thoáng hiện một nụ cười mập mờ. Đuôi mày anh hơi nhướng lên, khóe môi cong cong, ánh mắt đầy ý trêu chọc nhìn cô.

Lương Tri ngượng chín mặt, có phần không biết phải làm sao, cầm đũa định gắp lại đồ ăn trong bát anh, hai vành tai đỏ bừng: "Em không cố ý..."

Nhưng còn chưa kịp gắp miếng ớt xanh kia, đũa của anh đã nhanh hơn một bước, kẹp lấy miếng ớt màu xanh trong bát rồi ung dung bỏ vào miệng. Sau đó anh nhìn cô, nửa cười nửa không, giọng trầm thấp mà quyến rũ, khẽ cười một tiếng: "Đừng căng thẳng. Trước đây em cũng luôn như thế. Anh ấy à, chính là cái thùng rác của em. Thứ em không muốn ăn, đều để anh ăn."

Dù có mất trí nhớ, thì thói quen ba năm trời vẫn vô thức lộ ra. Lương Tri cúi đầu, cắn nhẹ đầu đũa, má đỏ bừng, ngại ngùng chẳng dám ngẩng lên nhìn anh.

"Cúi thêm nữa là mặt em vùi vào tô canh luôn đấy. Ngoan, ăn cơm đi."

"..."

Từ sau khi cô gặp chuyện, rất nhiều lúc Phó Kính Thâm đối xử với cô kiên nhẫn chẳng khác nào dỗ con gái. Cô không còn cái kiểu giả bộ nũng nịu hay bướng bỉnh như trước nữa, bản chất thật ra vẫn là một cô gái ngoan ngoãn, cũng vui vẻ để anh chăm lo như thế.

Trước kia ở biệt thự, việc dọn bàn, rửa bát đều do dì Lâm lo liệu. Trước khi quen Phó Kính Thâm, cô chưa từng được người ta phục vụ kiểu đó bao giờ, lúc đầu thấy khá ngại, thỉnh thoảng còn chạy tới bên dì Lâm, định bụng phụ giúp dọn dẹp. Nhưng vài lần như vậy mới phát hiện mình chỉ vướng tay vướng chân, tuy dì Lâm cũng chiều cô, nhưng bản thân cô tự biết rõ. Lâu dần, cô cũng chẳng còn mấy khi bén mảng tới bếp nữa.

Thế nhưng bây giờ trong căn hộ chỉ có cô và Phó Kính Thâm, đêm qua cô được anh chăm sóc cả một đêm, làm anh thức trắng chẳng ngủ được. Sáng nay anh đã dậy sớm làm việc, còn cô thì cứ lười biếng cuộn trong chăn ngủ nướng, đến cả bữa trưa cũng là do anh nấu. Nghĩ mình không thể làm con sâu gạo chỉ biết ăn bám, nên sau bữa cơm, cô thấy mình cần phải đứng dậy dọn dẹp bát đũa.

Lúc cô thu dọn bát đĩa, Phó Kính Thâm đang ở trong bếp múc thuốc mới sắc xong cho cô.

Vừa xếp chén đĩa, cô vừa chợt nhớ lại cảnh sáng nay khi tỉnh dậy, lúc chạy vào thư phòng tìm anh. Trên bàn làm việc của anh chất đầy những tập tài liệu còn đang mở dang dở, anh mới chỉ xem được một nửa. Cô tuy chẳng hiểu nổi chữ nào, nhưng chỉ cần nhìn vào chồng giấy tờ chất cao như núi đó cũng biết, Phó tiên sinh nhà mình phải làm việc vất vả đến thế nào.

Lúc ấy Phó Kính Thâm vẫn còn đang gọi điện ngoài ban công, nói một tràng toàn những thuật ngữ tài chính. Cho dù cô có muốn lén nghe ngóng thì cũng chẳng nhớ nổi được hai chữ. Khi anh quay lại phòng làm việc và tắt máy tính, cô đứng ở góc bàn, không kìm được mà hỏi: "Anh bận lắm à?"

"Không bận." Anh vốn đã quen với cuộc sống chốn thương trường đầy nịnh nọt mưu mẹo. Những công việc ở ngoài nhìn thì rắc rối, đau đầu, nhưng với anh lại thành một niềm vui. Trò chơi thương mại, người ta chơi sao thắng được anh.

Lương Tri ngẩng đầu liếc nhìn chiếc đồng hồ cây cổ điển bên cạnh tủ sách. Đã gần mười hai giờ, vậy mà trên bàn vẫn chất thành chồng những tập hồ sơ đã xử lý xong, trông chẳng giống mới vừa bắt tay vào. Hơn nữa, khi nãy lúc tỉnh dậy, cô còn cố tình sờ sang phía bên kia giường lớn, từ lâu đã chẳng còn hơi ấm.

Lương Tri đứng yên tại chỗ, lặng lẽ nhìn anh một lúc, rồi mềm giọng hỏi: "Phó tiên sinh, tối qua anh không ngủ ngon, hôm nay lại dậy sớm thế à?"

Trong lời nói dường như còn kèm theo chút xót xa. Phó Kính Thâm khẽ nhướng mày, ngẩng lên nhìn cô thật lâu, rồi mới cong môi cười: "Phải kiếm cơm nuôi gia đình mà."

Lương Tri không ngờ anh sẽ trả lời như vậy, ngẩn ra một lát, tim đập nhanh hơn hẳn.

Thế nhưng, đến khi Phó Kính Thâm bưng thuốc từ bếp đi ra thì thấy cô gái nhỏ vừa bị anh "chặn miệng" ban nãy đang vui vẻ dọn dẹp ở bàn ăn. Trông tâm trạng cô có vẻ rất tốt, vừa dọn vừa khe khẽ ngân nga hát.

Anh xưa nay vẫn coi cô như bảo bối mà chiều chuộng, đôi bàn tay của Lương Tri được anh nuông chiều đến mức mềm mịn, chỉ cần anh nắm khẽ thôi cũng đủ khiến tim anh rung động, huống hồ gì nhìn cô làm những việc này.

Người đàn ông bước nhanh vài bước tới bên cô, đưa tay qua, nhận lấy cái bát suýt nữa rơi khỏi tay cô, nhàn nhạt nói: "Những thứ này em không cần làm, uống thuốc đi rồi ra phòng khách chơi, trà sữa anh để sẵn trên bàn trà rồi."

"Em biết rửa mà, rửa bát thì em vẫn làm được." Cô cũng không đến mức kiêu kỳ, mấy việc này vốn ở nhà cô vẫn hay phụ bà làm.

Thế nhưng Phó Kính Thâm không cho cô cơ hội, đưa tay nhéo nhéo má mềm mềm của cô, bất đắc dĩ nói: "Đừng nghịch, ra ngoài chơi đi."

Lương Tri mở to đôi mắt long lanh chớp chớp nhìn anh, môi mím chặt, nhưng trong đáy mắt lại chẳng giấu nổi nụ cười ngượng ngùng.

Cô ngoan ngoãn nghe lời, dưới ánh mắt dõi theo của anh, bịt mũi uống hết bát thuốc, rồi xoay người chạy ra phòng khách.

Đợi đến khi Phó Kính Thâm đi ra, cô nàng không để người ta yên tâm kia đã ôm cốc trà sữa, cười tít mắt ngồi xếp bằng trên sofa xem tivi.

Trong tivi là mấy chương trình tạp kỹ cô lục lọi tìm được, trong đó có một người là bạn cùng lớp của cô. Dù sao cũng là sinh viên khoa biểu diễn, đa phần đều chọn con đường vào giới giải trí, ba năm trôi qua, cũng đủ để vài bạn học ngày nào còn vô danh bắt đầu ló mặt trên màn ảnh.

Lương Tri nhìn gương mặt quen thuộc hằng ngày nay xuất hiện trên tivi, thấy cũng khá mới mẻ.

Phó Kính Thâm đi đến cạnh sofa, ngồi xuống ngay bên cạnh cô. Lương Tri dường như không còn sợ anh như trước nữa, thấy anh ngồi lại còn hơi dịch sang một bên, nhường chỗ chính diện màn hình cho anh.

Vừa ngồi xuống, cô bé lại liếc nhìn hai cái gối ôm mình đang chiếm, rồi rút một cái ra, hào phóng đưa cho Phó Kính Thâm, miệng cười ngọt lịm: "Cái này cho anh ôm."

Anh thoáng sửng sốt, rồi không nhịn được mà mím môi cười, vui vẻ nhận lấy, ôm vào ngực, sau đó lười biếng ngả người lên sofa. Cái gối vừa được rút khỏi lòng cô vẫn còn vương mùi hương dịu nhẹ trên người, anh dường như rất nhạy cảm với mùi này, thậm chí còn có chút say mê, như bị nghiện. Nhưng đàn ông thì cần gì gối ôm, có người đẹp ngay bên cạnh rồi, ôm gối làm gì chứ...

Lương Tri chăm chú nhìn màn hình tivi, chương trình này trước đây đã chiếu rồi, giờ cũng chẳng rõ đang phát lại lần thứ mấy. Phó Kính Thâm chẳng mấy hứng thú, cô xem tivi thì anh tựa bên cạnh, khóe môi khẽ cong nhìn cô.

Cô bé cười khúc khích, thỉnh thoảng còn vỗ vỗ cánh tay anh rồi nói: "Anh xem, kia là bạn cùng lớp của em đó, xinh lắm nhỉ."

Thế nhưng anh lại không hề thấy vậy. Chỉ là cô bé nhà anh không tự biết, gương mặt cô đáng yêu đến mức nào, đẹp hơn bất kỳ ai khác.

Buổi chiều, khi biết anh đang ở chung cư bên này, Từ Cải liền mang chú chó nhỏ đã được khám tổng quát xong qua.

Chú chó nhỏ được tắm rửa sạch sẽ, mặc bộ đồ thú cưng đặt may riêng, hồng hồng xinh xắn, càng làm bộ lông trắng như tuyết nổi bật hơn.

Lúc mới được bế đến, nó còn hơi nhút nhát, đôi mắt tròn vo như hai hạt nho cứ đảo quanh, trốn ở cạnh cửa không dám động đậy.

Lương Tri mặc chiếc váy bong bóng màu vàng ấm, đuổi theo ngồi xổm xuống bên cạnh nó. Một người một chó nhìn nhau, trái tim cô như sắp bị sự đáng yêu này làm tan chảy.

Cô ôm nó vào lòng, liên tục gọi "bé cưng", đôi tay mảnh khảnh ôm lấy khối bông mềm mại kia, khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay cọ vào người nó, yêu thích không rời.

Anh nhìn chằm chằm vài cái, trong lòng lại dấy lên chút ghen tuông. Ngay cả chính anh cũng thấy buồn cười, bản thân sao lại đi tranh giành với một con thú nhỏ. Thế nhưng ánh mắt không mấy thân thiện kia của anh vẫn khiến chú chó nhỏ trong lòng Lương Tri co người lại theo bản năng.

Con vật nhỏ rất tinh ý, nhất là chú chó nhỏ Pomeranian của Lương Tri. Đừng nhìn nó bé xíu thế, chứ khả năng nhìn mặt đoán ý thì còn giỏi hơn cả cô.

Nó vừa đến đã biết ngay cô gái xinh đẹp trước mặt này rất thích mình, còn ông chủ với khí thế lạnh lùng kia thì hình như chẳng ưa nổi. Bị anh liếc cho mấy cái, chó nhỏ lập tức biết điều, ngoan ngoãn chọn phe, rúc thẳng vào lòng cô, dụi cái đầu nhỏ nũng nịu, né không dám nhìn sang chỗ Phó Kính Thâm.

Môi mỏng của anh mím chặt, đôi mắt sắc nhọn nheo lại, ánh nhìn như giấu cả trăm nhát dao lạnh, dán chặt lên cái đầu nhỏ kia. Nó đang dụi vào đâu vậy?! Ngay cả anh cũng chưa từng được chạm vào chỗ đó!

Anh hừ lạnh một tiếng, con chó nhỏ lập tức run lên một cái. Cô cảm nhận được cơ thể bé bỏng trong ngực mình co lại, liền xoay người nhìn anh đang đứng phía sau.

Một người một chó, hai đôi mắt to tròn ngây ngô cùng nhìn anh, làm anh ngược lại trông như người ngoài.

Lương Tri cong môi, nhìn khuôn mặt căng thẳng của Phó Kính Thâm cũng không thấy sợ, chỉ thấy hơi buồn cười. Cô gái nhỏ không kìm được, giọng nói mềm mại cười năn nỉ anh: "Anh đừng bắt nạt nó nữa nhé."

Phó Kính Thâm cười một tiếng, nhìn kỹ lại trông có vẻ vừa nghiêm vừa bao dung, như một ông bố nghiêm khắc mà đầy tình thương. Anh kéo nhẹ khóe miệng, gắng gượng cho con vật kia một vẻ mặt thiện cảm.

Con vật nhỏ vốn rất biết cách gió chiều nào theo chiều nấy, thấy thái độ của Phó Kính Thâm với mình dịu lại nhiều, đuôi nó vẫy vẫy đầy phấn khích.

Tối đó, sau bữa cơm, Phó Kính Thâm lái xe chở Lương Tri và chú chó nhỏ về biệt thự.

Dì Lâm đứng ở cửa đón hai người. Tối hôm qua, khi bà đến chung cư để đưa đồ, Lương Tri đang kéo chăn nằm khó chịu rồi ngủ thiếp đi. Khi bà rời đi, cô mới mơ màng tỉnh lại, vì đau nên toàn thân vẫn mơ màng, chẳng nhớ bà đã đến căn hộ đưa đồ. Giờ bước xuống xe, nhìn thấy dì Lâm ở cửa, Lương Tri bỗng nhiên thấy ngại.

"Phu nhân về rồi à?" Dì Lâm mỉm cười nhận chú chó nhỏ trong tay cô.

Thế nhưng vừa nói xong, khuôn mặt Lương Tri đã đỏ bừng.

Dạo gần đây cô luôn ở biệt thự với dì Lâm, bà luôn chăm sóc cô chu đáo, lại lớn tuổi hơn cô nhiều, trong mắt cô lúc nào cũng coi bà như người nhà.

Tối qua cô không về biệt thự, ở ngoài suốt một đêm, giờ quay về, lòng lại có chút căng thẳng như thể bị bắt quả tang vì "cả đêm không về nhà", cô chậm rãi bước tới trước mặt dì Lâm, không dám nhìn thẳng vào mắt bà, lí nhí nói: "Tối qua... hôm qua quá muộn, nên... con không về... ở ngoài một đêm..."

Dì Lâm tất nhiên không có quyền quản cô, cũng hiểu tối qua đã xảy ra chuyện gì. Thế nhưng trước khi bà kịp nói gì, người đàn ông phía sau đã khóa xe lại, đi tới bên cô, tay cầm túi đựng chó nhỏ, hỏi một cách thờ ơ: "Đang nói chuyện gì vậy?"

"Không có gì..." Mặt Lương Tri nóng rát.

Phó Cẩn Thâm nhướng mày, liếc nhìn khuôn mặt ngượng ngùng của cô, lại nhìn dì Lâm, nửa cười nửa nghiêm túc bổ sung thay cô: "Tối qua cô ấy ngủ với con."

Lời đó là đương nhiên, Lương Tri biết nhưng lại xấu hổ đến mức chỉ muốn chui xuống lỗ. Cô gái nhỏ nhắn, bàn tay bé xíu lén lút đưa ra phía sau đấm vào ngực anh, nhưng lực chỉ như gãi ngứa vậy. Trong mắt Phó Kính Thâm đầy ý cười, bàn tay to lớn của anh lập tức nắm chặt bàn tay cô, khẽ xoa xoa.

"Không cần ngại, Phó phu nhân."

"......"

Tác giả có đôi lời muốn nói:

Phó thiếu: Không cần hỏi, hỏi thì để tôi nói, cô ấy đã ngủ với tôi cả một đêm.

Tri Tri (xấu hổ muốn phát nổ): Không, không phải, đừng nghe lời anh ấy nói lung tung!

Trước Tiếp