Kỷ Nguyên Máu
Chương 7: Nội dung trang thứ năm. Điềm báo ngày tận thế!
Trước
Chọn chương
Chương 1: Ác mộng tuần hoàn
Chương 2: Món quà kì lạ từ ông nội
Chương 3: Chiếc nhẫn thần bí
Chương 4: Giải mã sách cổ
Chương 5: Ảo giác
Chương 6: Giấc mơ thay đổi
Chương 7: Nội dung trang thứ năm. Điềm báo ngày tận thế!
Chương 8: Dấu hiệu đầu tiên xuất hiện
Chương 9: Hoảng loạn và Suy đoán
Chương 10: Gấp rút chuẩn bị
Chương 11: Sương trắng và Sách cổ..
Chương 12: Điên cuồng tu luyện và điềm báo thứ hai xuất hiện
Chương 13: Khủng hoảng
Chương 14: Tận thế hàng lâm, quái vật xuất hiện
Chương 15: Quyết định liều mạng
Chương 16: Chiến đấu gian nan
Chương 17: Sơ sẩy
Chương 18: Bi ca vượt thời không
Chương 19: Viên cảnh sát ngang ngược
Chương 20: Chuẩn bị và Bố trí phòng thủ
Chương 21: Suy đoán và Năng lực mới
Chương 22: Đối đấu quái vật lần thứ hai
Chương 23: Mạo hiểm cứu người
Chương 24: Gian nan thoát hiểm
Chương 25: Lại một giấc mơ
Chương 26: Lê Thành
Chương 27: Lựa chọn
Chương 28: Nguy hiểm cận kề
Chương 29: Nổ!
Chương 30: Ba giây đánh đổi bằng sinh mạng
Chương 31: Giết chết quái vật nhuyễn thể
Chương 32: Lửa thiêu phi trùng
Chương 33: Thừa nước đục thả câu
Chương 34: Virus?
Chương 35: Năng lực kì Lạ!
Chương 36: Người thức tỉnh và Nỗi lo mới
Chương 37: Trần Phong tỉnh lại
Chương 38: Chia phe
Chương 39: Đối đầu
Chương 40: Nguyễn My ra tay
Chương 41: Thỏa thuận
Chương 42: Thay đổi kế hoạch
Chương 43: Dò Xét thế giới bên ngoài
Chương 44: Người sống sót
Chương 45: Cạm bẫy ký sinh trùng
Chương 46: Nguy hiểm dồn dập
Chương 47: Ký sinh trùng
Chương 48: Chiến đấu gian nan
Chương 49: Cá thể mẹ và Vật chủ khủng bố
Chương 50: Vật chủ khủng bố
Chương 51: Chia nhau chạy trốn
Chương 52: Kế hoạch nguy hiểm của Trần Phong
Chương 53: Quái vật Venom
Chương 54: Nghi vấn
Chương 55: Tin tức kinh người
Chương 56: Côn trùng biến dị
Chương 57: Cứu người
Chương 58: Giáo sư Tesla
Chương 59: Sợ hãi tằng thêm
Chương 60: Gien X và Khai phá não vực
Chương 61: Khởi hành và điều kiện của Trần Phong
Chương 62: Phương pháp rèn luyện trí não
Chương 63: Ra tay giúp đỡ
Tiếp
Trần Phong sững sờ đưa cuốn sách lại sát mặt mình quan sát. Hắn kinh ngạc phát hiện ra trang thứ năm vậy mà bỗng dưng xuất hiện chữ viết. Chữ không nhiều, so với các trang trước có lẽ chỉ bằng phân nửa. Trần Phong vội vã sử dụng phương pháp *****̃ để dịch ý nghĩa. Từng dòng chữ đối xứng xuất hiện ở mặt bên kia *****̉a chiếc gương. Nội dung lần này tương đối ngắn, thế nhưng hắn *****̃ng chỉ có thể dịch được vài chục từ. “Trở lại", “chết", “địa ngục", "điểm cuối *****̀ng", “ác ma", “năm “xx”... chờ đã!” Trần Phong giật mình đánh rơi cuốn sách. Hắn vừa thấy cái gì vậy? Trần Phong hoảng hốt nhặt cuốn sách lên, thử đi thử lại khoảng bốn năm lần nữa, cho đến khi xác định được chắc chắn ý nghĩa *****̉a từ cuối *****̀ng trong trang thứ năm là chỉ “năm xx” thì hắn mới thôi. _Năm xx! Không phải là năm nay sao? Thế này… thế này tức là... Bàn tay đang cầm cây bút *****̉a Trần Phong vô thức siết chặt lại. Hắn mơ hồ có một dự cảm xấu. “Phải bình tĩnh lại, ghép nối ý nghĩa những từ mình dịch được với nhau để tìm ra nội dung khái quát *****̉a trang này.” “Trở lại”, “chết", “địa ngục", “điểm cuối *****̀ng", “ác ma", “năm xx”... rồi còn những đoạn này.” Trần Phong lấy bút khoanh tròn vài chỗ, chính là những chữ lẻ mà hắn có thể dịch được. “Đây là kí hiệu chỉ ngày tháng, xem nào, dựa theo số vạch thì đây là ngày 13, còn đây là… tháng 8, phải rồi. Từ nhỏ này có nghĩa là “sẽ", còn từ này… đúng rồi, là "tím", còn đây là “trắng", “trắng… sương?” Càng dịch ra được thêm một số chữ, sắc mặt Trần Phong càng trở nên khó coi. Những từ này đối với hắn rất mẫn cảm, “tím" và “trắng sương?”. Trần Phong ghép nối tất cả các từ đã được dịch với nhau, sau đó sửa lại nội dung bản dịch thô theo cách hiểu *****̉a riêng hắn ra một tờ giấy khác. “Ác ma trở lại, cái chết sẽ đến, địa ngục, điểm cuối *****̀ng? Tím bao phủ, trắng sương xuất hiện? “hợp thành một", “Ngày 13, tháng 8, năm “xx”...” Bờ môi Trần Phong run run đọc từng chữ. Mỗi một câu lại làm dự cảm bất an trong lòng hắn tăng lên. “Chờ đã, "điểm cuối *****̀ng…”, không đúng, chữ này có một phần giống với chữ Hindu cổ. Theo nghĩa *****̉a người Hindu thì “điểm cuối *****̀ng" này còn có nghĩa khác là… tận *****̀ng *****̉a thế giới. Tận *****̀ng… thế giới… Tận… Tận Thế?” Trần Phong hoảng hốt, chiếc gương trên tay vô thức bị hắn buông lỏng, rơi xuống sàn nhà, vỡ tan thành nhiều mảnh. "Ác ma sẽ trở lại, mang theo cái chết, biến thế giới thành địa ngục. Tận thế xảy ra, bao phủ bởi một màu tím, sương trắng xuất hiện, cái gì đó hợp thành một, ngày 13 tháng 8 năm xx.” Một luồng ý nghĩa xuyên suốt trong đầu hắn. Từng từ ngữ rời rạc được lắp ghép lại với nhau thành một đoạn văn tự ngắn mà theo hắn là hợp lý nhất. “Điều này... tất cả những điều này sao giống hệt như những cơn ác mộng *****̉a ta?” Trần Phong hoảng hốt, lúc này hắn đang cảm thấy bối rối và hoảng sợ. Chẳng nhẽ... “Chẳng nhẽ những cơn ác mộng trong suốt chục năm qua không phải là để hành hạ tinh thần ta mà chính là để dự báo. Dự báo về một ngày tận thế đang đến rất gần?” _Haha, ta không có điên, ta không có điên, nó là thật, điềm báo này nhất định là thật, nó là lời giải đáp cho những cơn ác mộng *****̉a ta. Trần Phong bất chợt cười lớn như điên. Hắn nắm chặt cuốn sách cổ vào trong tay. Cuốn sách này quá bí ẩn, quá thần kì. Hắn tuyệt đối không thể đánh mất nó. Trần Phong lặp đi lặp lại câu nói này một cách vô thức. Sự khiếp sợ trong ánh mắt hắn dần bị thay thế bằng sự vui mừng có phần điên cuồng. “Ngày 13 tháng 8, giờ là 30 tháng 7, tức là chỉ còn lại mười bốn ngày?” Sắc mặt Trần Phong trở nên khó coi, theo như cuốn sách viết thì thời gian cho hắn và cả thế giới chỉ còn vỏn vẹn hai tuần.. "Không, không phải chỉ hai tuần, đáng ra ta đã có thể có thêm thời gian. Chỉ là bản thân một mực không nhận ra được những điềm báo này cho đến hôm nay, nhờ vào cuốn sách này. Chẳng nhẽ tất cả chỉ là một sự trùng hợp? Có lẽ chỉ có người *****̉a bộ lạc kì bí đã đưa cho ông nội cuốn sách này là biết rõ nhất.” “Ta phải làm gì bây giờ? Giữ kín chuyện này? Hay là tìm cách cảnh báo cho mọi người biết?” Trần Phong vừa nhặt mảnh gương rơi vỡ dưới đất vừa suy nghĩ. Báo cho người khác biết, thế nhưng hắn không có bằng chứng nào cả. Không nói người khác có tin hắn hay không, nếu đổi là bản thân hắn thì chắc hắn *****̃ng sẽ cho rằng đây là chuyện điên rồ. “Dù sao *****̃ng nên thử!” Trần Phong thầm nhủ. Nghĩ là làm, hắn nhắm mắt, sắp xếp nội dung *****̉a cuộc trò truyện mà theo hắn là đủ thuyết phục nhất. Sau đó hắn lấy ra điện thoại, bấm số *****̉a Bộ Quốc Phòng. _Đây là số điện thoại *****̉a Bộ Quốc Phòng Việt Nam. lưu ý mọi cuộc trò chuyện giữa chúng tôi và bạn đều được ghi âm lại. Xin đợi máy cho đến khi chúng tôi kết nối bạn đến sĩ quan thường trực. Bíp… bíp… _Bộ Quốc Phòng xin nghe… Một giọng nữ trầm nghiêm nghị bắt máy. Trần Phong hít vào một hơi thật sâu, sau đó bắt đầu kể về những gì hắn biết, về cuốn sách cổ, về những giấc mơ *****̉a hắn, về sự trùng hợp giữa chúng với nhau và về những lời dự báo trong cuốn sách. Người phụ nữ yên lặng lắng nghe được vài câu đầu, cho đến khi Trần Phong nhắc về những lời dự báo thì cô ta chợt ngắt lời hắn. _Cậu bé, đây không phải là lần đầu tiên chúng ta nhận được những cuộc gọi có nội dung như thế này, và cậu *****̃ng không phải là người đầu tiên. Ta nói cho cậu nghe nhé, thông báo thông tin sai lệch cho các cơ quan nhà nước, đặc biệt là Bộ Quốc Phòng, có thể làm cậu bị xử lý hình sự đấy. Rảnh rỗi thì nên tập trung học hành đi. Tận thế? Ta thấy đầu óc cậu bị lậm phim nước ngoài quá rồi. Nếu là bình thường ta sẽ phải báo cáo về việc này cho cảnh sát xử lý nhưng hôm nay ta bỏ qua cho cậu. Lần sau sẽ không may mắn như vậy đâu! Phí phạm nửa tiếng đồng hồ *****̉a ta. Một tiếng hừ mạnh, kèm theo đó là tiếng *****́p máy từ đầu dây bên kia. Nó giống như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Trần Phong, nói cho hắn biết việc này là hoàn toàn điên rồ, sẽ không có một ai tin tưởng hắn. Trần Phong trầm ngâm không nói gì. Hắn nhấc máy lên, bấm vào đó một dãy số điện thoại khác. Nếu chính phủ không tin những gì hắn nói, vậy thì hắn sẽ không cố nữa. Bây giờ hắn sẽ cảnh báo những người thân quen *****̉a mình.
Trước
Chọn chương
Chương 1: Ác mộng tuần hoàn
Chương 2: Món quà kì lạ từ ông nội
Chương 3: Chiếc nhẫn thần bí
Chương 4: Giải mã sách cổ
Chương 5: Ảo giác
Chương 6: Giấc mơ thay đổi
Chương 7: Nội dung trang thứ năm. Điềm báo ngày tận thế!
Chương 8: Dấu hiệu đầu tiên xuất hiện
Chương 9: Hoảng loạn và Suy đoán
Chương 10: Gấp rút chuẩn bị
Chương 11: Sương trắng và Sách cổ..
Chương 12: Điên cuồng tu luyện và điềm báo thứ hai xuất hiện
Chương 13: Khủng hoảng
Chương 14: Tận thế hàng lâm, quái vật xuất hiện
Chương 15: Quyết định liều mạng
Chương 16: Chiến đấu gian nan
Chương 17: Sơ sẩy
Chương 18: Bi ca vượt thời không
Chương 19: Viên cảnh sát ngang ngược
Chương 20: Chuẩn bị và Bố trí phòng thủ
Chương 21: Suy đoán và Năng lực mới
Chương 22: Đối đấu quái vật lần thứ hai
Chương 23: Mạo hiểm cứu người
Chương 24: Gian nan thoát hiểm
Chương 25: Lại một giấc mơ
Chương 26: Lê Thành
Chương 27: Lựa chọn
Chương 28: Nguy hiểm cận kề
Chương 29: Nổ!
Chương 30: Ba giây đánh đổi bằng sinh mạng
Chương 31: Giết chết quái vật nhuyễn thể
Chương 32: Lửa thiêu phi trùng
Chương 33: Thừa nước đục thả câu
Chương 34: Virus?
Chương 35: Năng lực kì Lạ!
Chương 36: Người thức tỉnh và Nỗi lo mới
Chương 37: Trần Phong tỉnh lại
Chương 38: Chia phe
Chương 39: Đối đầu
Chương 40: Nguyễn My ra tay
Chương 41: Thỏa thuận
Chương 42: Thay đổi kế hoạch
Chương 43: Dò Xét thế giới bên ngoài
Chương 44: Người sống sót
Chương 45: Cạm bẫy ký sinh trùng
Chương 46: Nguy hiểm dồn dập
Chương 47: Ký sinh trùng
Chương 48: Chiến đấu gian nan
Chương 49: Cá thể mẹ và Vật chủ khủng bố
Chương 50: Vật chủ khủng bố
Chương 51: Chia nhau chạy trốn
Chương 52: Kế hoạch nguy hiểm của Trần Phong
Chương 53: Quái vật Venom
Chương 54: Nghi vấn
Chương 55: Tin tức kinh người
Chương 56: Côn trùng biến dị
Chương 57: Cứu người
Chương 58: Giáo sư Tesla
Chương 59: Sợ hãi tằng thêm
Chương 60: Gien X và Khai phá não vực
Chương 61: Khởi hành và điều kiện của Trần Phong
Chương 62: Phương pháp rèn luyện trí não
Chương 63: Ra tay giúp đỡ
Tiếp