Kim Điện Tiêu Hương - Lệ Tiêu

Chương 204

Trước Tiếp

Chương 204: Liêm Tiêm

Nghe đến đây, Ngưng chiêu nghi thở phào, nói: "Nếu hương sau là do người hầu hạ Thẩm quý nhân đốt thì càng không thể trách người khác được. Quách ngự y chỉ cần dốc lòng giúp Thẩm quý nhân bình an sinh nở là được."

Quách Hằng Định chuẩn bị đáp vâng, lại nghe hoàng hậu nói: "Bổn cung thì thấy chuyện này có gì đó kỳ lạ."

Quách Hằng Định khựng lại, mọi người đều quay sang nhìn hoàng hậu, ngay cả hoàng đế cũng nghiêng đầu hỏi: "Hoàng hậu có ý gì?"

Hoàng hậu nói: "Tuy hoa nghệ tây là hương liệu thường dùng, nhưng như thần thiếp vừa nói, tô hợp hương lại không phổ biến. Huống hồ tô hợp hương vốn có tác dụng hoạt huyết, Thẩm quý nhân đang mang thai, mọi việc đều cẩn thận, lý nào lại dùng thứ ấy? Vậy mà hôm nay lại trùng hợp đến mức hai loại hương có tác dụng hoạt huyết cùng xuất hiện?"

Nói đến đây, nàng ta đứng dậy, khom người hành lễ với hoàng đế: "Thần thiếp cho rằng chuyện này nên điều tra kỹ càng. Nếu thật sự chỉ là trùng hợp thì tốt, còn nếu có ẩn tình khác cũng cũng phải điều tra rõ, không thể để Thẩm quý nhân và hoàng tự rơi vào nguy hiểm mập mờ như thế."

Vệ Tương cười lạnh trong lòng, cúi đầu tán đồng: "Hoàng hậu nương nương nói có lý. Dù sao sự việc liên quan đến hoàng tự, nếu Thẩm quý nhân bình an sinh con, kẻ đứng sau thấy chưa thành công, e rằng sẽ còn có lần sau nữa, như thế Thẩm quý nhân sao có thể yên tâm được?"

Khi Vệ Tương nói, Kiểu tiệp dư theo phản xạ gật đầu, sau đó lộ vẻ lo lắng: "Nhưng hiện giờ Thẩm quý nhân đang lâm bồn, chúng ta không tiện giữ ngự y ở đây để tra hỏi, hay là để sau hãy bàn được không?"

Vệ Tương mỉm cười: "Tỷ tỷ nói đúng, nhưng không sao. Ngự ý đã bẩm báo xong, cứ để ông đi chăm sóc Thẩm quý nhân. Còn lại chỉ là thẩm vấn các cung nhân, không cần ngự y phải ở lại. Hơn nữa vừa rồi chẳng phải đã gọi hết các ngự y và thái y đang ở Thái Y Viện đến đây chờ lệnh rồi sao?"

Sau đó nàng chợt nghĩ đến một việc, quay đầu nhìn ra cửa: "Quỳnh Phương, đi xem Khương Hàn Sóc có ở đây không, nếu có thì gọi vào."

Quỳnh Phương nhận lệnh lui xuống.

Vệ Tương quay sang nói với đế hậu: "Thường ngày Khương Hàn Sóc chăm sóc sức khỏe cho thần thiếp, tuy y thuật không bằng bốn vị ngự y nhưng làm việc rất tỉ mỉ. Những việc như kiểm tra hương liệu không khó với hắn, để hắn chờ ở đây là được, đừng chậm trễ Quách ngự y."

Hoàng hậu nghe vậy thì bắt đầu sinh nghi, vừa quan sát nàng vừa ra lệnh: "Nhược Bội, đi gọi Điền ngự y. Thẩm quý nhân đã có ba vị ngự y khác chăm sóc, chắc cũng đủ rồi."

Lời này rất hợp ý Vệ Tương. Ngự y Điền Văn Húc là người chăm lo cho long thể của thánh thượng, nàng càng mong ông ta đến đây. Ban đầu nàng không mở lời chính là để đợi hoàng hậu lên tiếng. Đích thân hoàng hậu gọi thì phản đòn mới càng thú vị.

Thế là điện bên lại có người ra người vào. Quách Hằng Định trở về chăm sóc Thẩm quý nhân, còn Điền Văn Húc và Khương Hàn Sóc được gọi tới.

Ba cung nữ thân cận và hai thái giám hầu hạ Thẩm quý nhân cũng bị gọi vào. Họ vừa hành lễ xong, một thái giám bên cạnh hoàng hậu liền bước tới, túm tóc Liêm Tiêm kéo lên, cười lạnh: "Trước kia không phải ngươi hầu hạ Duệ thần phi sao? Sao lại chạy đến hầu hạ Thẩm quý nhân?"

Liêm Tiêm hoảng loạn, dập đầu giải thích: "Bẩm bệ hạ, trước đây hoàng hậu nương nương có hạ lệnh cắt giảm cung nhân, bên Duệ thần phi không thể giữ nhiều người, nên nô tỳ bị đuổi ra ngoài. Vừa hay Thẩm quý nhân có thai, thiếu cung nhân hầu hạ, Thượng Cung Cục thấy nô tỳ làm việc chu đáo nên điều đến. Việc này không hề liên quan đến Duệ thần phi."

Hoàng hậu nhếch mép cười lạnh: "Có liên quan hay không, bệ hạ và bổn cung sẽ điều tra rõ, ngươi không cần vội bênh vực chủ cũ như vậy."

Liêm Tiêm nghe thế nghẹn lời, cúi đầu không nói nữa.

Vệ Tương dịu dàng nói: "Chúng ta từng là chủ tử, giờ xảy ra chuyện thế này, bổn cung không sợ bị nghi ngờ, nhưng cũng không muốn ngươi mất mạng oan uổng. Khi nãy Quách ngự y nói trong hương mà Thẩm quý nhân dùng có Tô hợp hương, là thứ hoạt huyết, ngươi nói xem chuyện này là thế nào?"

"Tô hợp hương?" Liêm Khiêm sững sờ, rồi khăng khăng lắc đầu: "Không thể! Quý nhân nương tử vô cùng cẩn thận, dù thai ổn định cũng hết sức dè chừng, còn đặc biệt nhờ người tìm mấy loại hương an toàn, tuyệt đối không có loại như vậy! Chẳng lẽ... Là kiểm tra sai? Nô tỳ không rành việc này, nhưng toàn bộ hương liệu có quý nhân nương tử đều do một mình nô tỳ giữ, chưa từng để người khác động vào. Nô tỳ dám lấy tính mạng ra thề, tuyệt đối không có ai có thể giở trò với hương liệu!"

Lời nói dõng dạc khiến bầu không khí trong điện trở nên thú vị hẳn.

Trước đó hoàng hậu ngầm ám chỉ Liêm Tiêm không trong sạch, ngay cả lời Vệ Tương nói cũng mang ý nghi nàng bị lợi dụng. Nhưng giờ Liêm Tiêm nói năng mạnh mẽ như vậy cứ như thể hoàn toàn không nghĩ rằng mình là kẻ đáng nghi.

Ngưng chiêu nghi bật cười: "Nha đầu này đúng là có dáng vẻ thân ngay chẳng sợ bóng nghiêng." Rồi nàng nhìn hoàng đế, "Bệ hạ có muốn kiểm tra lại lần nữa không?"

Vệ Tương nói ngay: Tốt nhất là kiểm tra thêm." Sau đó, nàng quay đầu gọi, "Khương Hàn Sóc..."

"Cứ để ngự y kiểm tra đi." Hoàng hậu lườm Vệ Tương một cái, không để Khương Hàn Sóc nhận lệnh đã nói tiếp, "Điền ngự y, ông đi đi."

"Vâng." Tuy không rõ đầu đuôi, nhưng Điền Văn Húc biết đây là đấu đá hậu cung, thế nên liền nơm nớp lo sợ đi làm việc ngay.

Chờ đợi thêm một lúc, khoảng một khắc sau, Điền Văn Húc quay lại, sắc mặt trông đã nhẹ nhõm hơn hẳn. Ông bước lên bẩm báo: "Bệ hạ, vi thần đã kiểm tra kỹ, trong hương liệu còn sót lại trong lư hương... Hoàn toàn không có tô hợp hương."

"Gì cơ?" Hoàng hậu thốt lên. Nhưng ngay lập tức nàng ta nhận ra mình thất lễ, liền cố nén lại, thản nhiên hỏi, "Khi nãy Quách ngự y quả quyết nói có, sao giờ lại không?"

"Có lẽ do mùi hương lẫn lộn nên kiểm tra nhầm." Điền Văn Húc cúi đầu đáp, "Thần sợ sai sót, khi nãy đã mời thêm vài đồng nghiệp cùng kiểm chứng, quả thực không thấy có tô hợp hương. Bệ hạ và hoàng hậu nương nương có thể gọi họ tới hỏi."

Hoàng hậu im lặng.

Lúc này, Vệ Tương lẩm bẩm: "Thế thì đúng là lạ..."

Đến lúc này mọi người trong điện cũng cảm thấy có gì đó kỳ lạ, cả điện yên tĩnh một lúc. Ngưng chiêu nghi nói nhỏ một câu, mọi người đồng loạt quay sang, Kiểu tiệp dư là người ngồi gần nhất liền hỏi: "Chiêu nghi nói Duệ thần phi cái gì?"

Ngưng chiêu nghi mím môi: "Ta nói... Vốn tưởng chuyện này nhằm vào hoàng tự trong bụng Thẩm quý nhân, nhưng giờ xem ra lại giống như nhằm vào Duệ thần phi." Rồi Ngưng chiêu nghi nhìn Vệ Tương, nhíu mày nói tiếp, "Chẳng qua không biết kẻ đó sơ suất ở bước nào nên mới để lộ sơ hở như vậy."

Sau đó, Ngưng chiêu nghi nhìn Liêm Tiêm: "Giờ xem ra ngươi là then chốt của chuyện này, ngươi thử nghĩ lại xem còn điều gì đáng nghi không?"

Liêm Tiêm nhíu mày, lắc đầu đáp: "Không có gì cả..." Nhưng còn chưa nói hết câu, Liêm Tiêm giật mình nhìn Vệ Tương, "Nương nương, chẳng lẽ là..."

Trước Tiếp