Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngoại truyện 03
Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan
1/
Sau khi Triển Vũ thông báo với bà Lâm rằng bọn họ đồng ý tổ chức hôn lễ, bà Lâm đã kéo ba người nhà Triệu Bình vào nhóm chat vốn chỉ có ba người nhà mình, giống như bao nhóm chat gia đình bình thường khác, những người nhiệt tình trò chuyện đa phần là các bậc phụ huynh, ba người trẻ tuổi chẳng mấy khi chen được lời nào.
Cảm giác của Triệu Bình rất kỳ diệu, cứ nhẹ bẫng như bay, không biết có phải do nửa ly rượu uống sau bữa tối hay không, cậu ôm điện thoại ngồi trên sofa, nhìn bọn họ gửi vào nhóm những tấm hình chụp ngoại quan, nội thất của nhà thờ và cả những mẫu ảnh hôn lễ từng tổ chức ở đó.
Triệu Bình hoàn toàn không chen vào được, chỉ có thể phát biểu ý kiến khi bà Lâm và cô ruột bảo cậu chọn loại hoa để bàn và hoa cài áo.
“Sao em cảm giác bọn họ đều tính kỹ hết cả rồi, chỉ đợi tụi mình cắn câu thôi ấy nhỉ?” Triệu Bình muộn màng hỏi Triển Vũ.
“Giờ mới nhận ra à?” Triển Vũ hâm nóng sữa cho Triệu Bình, ngồi xuống cạnh cậu cùng xem tin nhắn, “Làm gì có chuyện đặt hôn lễ ở nhà thờ mà nói một cái là có chỗ trống ngay được? Chẳng biết là ai trong số bọn họ nảy ra ý định này đầu tiên nữa.”
Triệu Bình nhấp một ngụm sữa ấm áp, cả người cũng ấm lên theo: “Em đoán… có thể là Thiến Thiến, hoặc là dì Lâm?”
“Anh bầu một phiếu cho bà Lâm,” Triển Vũ cười nói, “Phải làm sao đây? Hình như hai đứa mình bị gài rồi.”
“Thì còn làm sao được nữa?” Triệu Bình nhún nhún vai, “Tụi mình tự nguyện cắn câu thôi.”
Những ngày tiếp theo, Triệu Bình phát hiện mọi người đều vô cùng bận rộn, Lão Triển bận giám sát việc dựng bối cảnh ở nhà thờ, bà Lâm và cô của Triệu Bình thì nhanh chóng trở thành đôi bạn thân, ngày nào cũng tụm năm tụm ba đi mua sắm, Trương Thiến Thiến vẫn phải đi làm bình thường, vì ở nước ngoài không có khái niệm nghỉ Tết Nguyên đán.
Ngược lại, Triển Vũ và Triệu Bình lại trở thành những kẻ nhàn rỗi, ngoại trừ việc phải đi một chuyến để may đo vest và làm người mẫu thử đồ suốt một ngày trời, thời gian còn lại chẳng cần đến hai người.
“Đi chơi đi, đi chơi đi!” Bà Lâm và cô của Triệu Bình xua xua tay, bảo hai người nhanh chóng tìm chỗ nào đó mát mẻ mà chơi, “Hai đứa chỉ cần đảm bảo có mặt đúng giờ vào ngày làm lễ là được.”
Thế là rất kỳ quặc, hai nhân vật chính của hôn lễ trước giờ hành lễ lại nhàn rỗi như những kẻ lang thang, ngày nào cũng lái xe dạo xung quanh Toronto.
“Nhàn rỗi quá đi,” Triệu Bình ngồi ở ghế phụ, bật điều hòa ấm, tùy hứng cầm thìa múc từng viên kem ăn, “Nhàn rỗi đến mức em cảm thấy hơi hoảng loạn, là sao vậy nhỉ?”
Họ vừa xem một bộ phim hài Tết chưa hạ rạp trong rạp chiếu phim, phim hoàn toàn bằng tiếng Anh khiến Triệu Bình xem hơi đuối, tình tiết phim đa phần là đoán mò qua hình ảnh và biểu cảm của diễn viên, điều hòa trong rạp mở như thể điện không mất tiền, nên vừa ra khỏi rạp, Triệu Bình nhất định phải ăn kem để an ủi tâm hồn bị tổn thương và cơ thể đang phát hỏa.
Hai người nhàn nhã đến mức chẳng giống những người sắp kết hôn chút nào.
“Chẳng phải rất tốt sao?” Triển Vũ lái xe, thỉnh thoảng lại ghé mặt sang đòi Triệu Bình đút cho một thìa kem, “Thực ra anh cảm thấy có hôn lễ hay không cũng chẳng cản trở việc chúng ta cùng nhau già đi thành hai ông lão đẹp trai.”
Triệu Bình liếc xéo Triển Vũ một cái, không nhịn được mà bật cười: “Xì, sao da mặt anh dày thế hả? Đã thành ông lão rồi mà còn đẹp trai à?”
“Biết sao được, tự tin nó ngấm vào máu rồi,” Triển Vũ nhún vai, lại nói, “Ơ hay, em lại làm anh lạc đề rồi… Em có nhận ra không, thực ra bọn họ còn mong chờ hôn lễ này hơn cả chúng mình đấy.”
“Hửm? Bọn họ là ai?” Triệu Bình ngậm thìa hỏi.
“Cha mẹ anh này,” Triển Vũ nói, “Và cả cô của em nữa.”
Triệu Bình ngẫm nghĩ, thấy đúng là như vậy, cậu hỏi Triển Vũ: “Sao anh lại nói như thế?”
“Thông thường mà nói, ở tuổi chúng mình kết hôn tại trong nước thì phải làm lễ rình rang, sính lễ, nhà cửa xe cộ, nhưng tình cảnh của tụi mình có chút đặc biệt, kiểu hôn lễ đó bọn họ không thể tổ chức được,” Triển Vũ lại ăn một ngụm kem Triệu Bình đút cho, “Nếu đến cả hôn lễ nhà thờ ở bên này cũng không cho bọn họ bày vẽ, bọn họ sẽ không cảm thấy yên lòng được.”
Triệu Bình im lặng gật đầu, rồi ngả đầu vào gối tựa, nhìn Triển Vũ một hồi lâu mới hỏi: “Triển Vũ, trước đây em chưa từng hỏi anh câu này một cách nghiêm túc…”
“Hửm? Câu gì?” Triển Vũ cười hỏi.
“Anh có từng nghĩ đến không,” Triệu Bình hỏi, “Nếu như không gặp em, anh sẽ sống một cuộc đời như thế nào?”
“Nhanh phi phi phi đi,” Triển Vũ lập tức nhíu mày, “Nói linh tinh cái gì đấy hả?”
Triệu Bình cười nhéo tai Triển Vũ, nói “phi phi”, rồi lại bảo: “Em chỉ nói là nếu thôi mà, anh cứ coi như đó là một thế giới song song đi.”
“À, thế thì anh ở thế giới song song đó thảm hại lắm,” Triển Vũ thở dài, “Em xem, nếu anh không gặp được em, có lẽ sẽ chẳng gặp được người nào thú vị và khiến anh thích đến thế. Mà anh lại bận rộn như vậy, xác suất cao là sẽ cô độc đến già, còn em chắc chắn sẽ sống rất tốt, Triệu Nghiệp Minh cũng đã mất rồi, em nhất định có thể chậm rãi bước ra, lại còn đẹp trai thế này, người theo đuổi chắc chắn là xếp một hàng dài…”
“Ơ, đang nói anh mà, sao lại lái sang em rồi?” Triệu Bình cười nói.
Hơn nữa, sẽ không có chuyện đó đâu, nếu như không có Triển Vũ, Triệu Bình cảm thấy mình sẽ không bao giờ biết được một sinh mệnh thực sự thư thái sẽ có dáng vẻ như thế nào, Triển Vũ chính là tất cả những gì cậu hằng tưởng tượng về sự tự do và niềm vui.
“Ngoài cô độc đến già ra, thì xác suất nhỏ là gì?” Triệu Bình hỏi.
“Xác suất nhỏ là một ngày nào đó anh bỗng dưng chập mạch, hoặc bị thúc giục đến mức không chịu nổi nữa, đi xem mắt rồi quen một cô gái có điều kiện cũng khá, nhưng lại làm lỡ dở của người ta mấy năm. Mà anh thì bận rộn như thế, khéo khi hôn nhân đổ vỡ mất, vạn nhất người ta chịu đựng được đến khi có con, mà anh vẫn bận rộn như thế, ôi chẳng dám nghĩ nữa đâu, chắc chắn sẽ ly hôn thôi, thế thì chẳng phải anh vẫn quay về cái kết cô độc đến già sao?”
Triệu Bình nghe mà bật cười, cậu hiểu Triển Vũ đang nói nhảm để chọc mình vui vẻ, và cậu cũng thật sự vui như một kẻ ngốc vậy.
“Quay lại chuyện cũ, em lại làm anh lạc đề rồi,” Triển Vũ nói tiếp, “Vì bọn họ cần hôn lễ này hơn chúng ta, nên cứ để bọn họ làm theo ý mình đi, chứ nếu để hai đứa mình chuẩn bị hôn lễ trong thời gian ngắn thế này, anh đoán hai đứa mình sẽ suy sụp ngay tại chỗ mất.”
Triệu Bình suy đi nghĩ lại, đúng là vậy thật: “Ưm, nghĩ thế cũng đúng nhỉ? Mọi người đều hài lòng, bọn họ vui mà tụi mình cũng vui, tốt quá còn gì.”
Họ cứ thong dong dạo chơi như thế, cho đến ba ngày trước hôn lễ, họ nhận được thiệp mời.
Thiết kế thiệp mời do Trương Thiến Thiến đảm nhiệm, không có thiết kế gì cầu kỳ, trên tấm thiệp điện tử dùng tiếng Anh trang trọng ghi lại những thông tin súc tích, rõ ràng, chỉ có phần họa tiết dập nổi xung quanh là sử dụng hình hoa hồng trừu tượng, cả Triệu Bình và Triển Vũ đều rất thích.
Triển Vũ chuyển cho Trương Thiến Thiến một cái bao lì xì lớn, rồi quay đầu gửi ngay thiệp mời vào nhóm “Cuối tuần ăn gì”.
Nhóm chat lập tức nổ tung.
Julie: Cái quái gì đây?
Julie: Phiền chết đi được! Tôi đọc tiếng Anh mệt lắm! Ai ra dịch hộ cái coi?
Trương Diệp: Wedding? Mắt của em không hoa đấy chứ?
Chung Viễn Hàng trực tiếp gửi một đoạn ghi âm: “Wedding gì cơ? Hai người sắp kết hôn à?”
Tiếng của Julie sau đó cứ thế nổ liên tiếp từng đoạn một.
Julie: “Đệt?”
Julie: “Đệt? Có ý gì đây? Hai người đi Canada là để lén lút kết hôn sau lưng chúng tôi đấy à?”
Julie: “Tổ sư nhà cậu? Giờ kết hôn mà cũng không định gọi chúng tôi là sao?”
Julie: “Nhạt rồi, tình nghĩa anh em nhạt rồi, đau lòng quá đi!”
Triệu Bình nhìn dòng chữ “Đối phương đang nói…” hiển thị trên màn hình điện thoại mà đau cả đầu.
“Anh nói xem anh gửi vào nhóm làm gì hả?” Triệu Bình bất lực nhìn Triển Vũ, “Giờ thì hay rồi, lúc về phải nghĩ cách dỗ Julie, cô ấy không dễ dỗ đâu đấy.”
“Anh không nhịn được,” Triển Vũ cười cười, liên tiếp gửi năm cái bao lì xì 200 tệ vào nhóm, gửi xong lại nhắn một câu thoại: “Xin lỗi mọi người, là sau khi phụ huynh gặp mặt mới quyết định, chúng tôi cũng chỉ là nghe theo sắp xếp mà thôi. Đợi lúc về sẽ mời mọi người một bữa thật linh đình.”
Trương Diệp là người phản ứng đầu tiên, gửi một lời chúc chân thành và trang trọng, Julie hậm hực giật hết sạch năm cái bao lì xì từ trên xuống dưới, lúc này mới tỏ vẻ nguôi ngoai một chút rồi gửi lời chúc phúc.
Chung Viễn Hàng gọi điện trực tiếp cho Triển Vũ, Triển Vũ nghe máy một lát rồi đi ra ngoài nhà nói chuyện, Triệu Bình cũng không nghe thấy hai người bọn họ trao đổi những gì với nhau.
Ngày trước hôn lễ, các bậc phụ huynh vô cùng mê tín, bắt hai người phải ở riêng, Triển Vũ ở nhà thuê với cha mẹ, còn Triệu Bình phải về Downtown ở cùng cô và Trương Thiến Thiến, bọn họ nói nhìn thấy nhau trước hôn lễ là bad luck.
Triệu Bình không ngờ tới chuyện này, trước lúc đi về nhà cô cứ bám lấy Triển Vũ không rời.
Trong cuộc sống thường ngày trước đây, cậu không thấy việc xa nhau một hai ngày hay một hai đêm là có gì ghê gớm, tính chất công việc của cả hai đều dễ phải làm thêm giờ, nhưng bây giờ thì khác. Triệu Bình lúc này, ở thời điểm quan trọng này, vô cùng ỷ lại vào sự đồng hành của Triển Vũ.
“Nhất định phải đi à?” Triệu Bình xị mặt ra không cười nổi, nhỏ giọng nhõng nhẽo với Triển Vũ, “Hay là anh đi nói một tiếng đi, cứ bảo là không đủ chỗ ở, không tiện.”
“Thật sự không đi à? Chẳng phải lúc nãy em vừa bảo lâu rồi không ở với cô một lát sao?” Triển Vũ nhìn vẻ mặt phân vân của Triệu Bình, “Thế anh đi nói nhé?”
Triệu Bình thở dài, nghĩ nghĩ một lát rồi vẫn giữ Triển Vũ lại: “Thôi, đúng là lâu rồi em chưa nói chuyện hẳn hoi với cô và Thiến Thiến, sau này chắc cũng không có nhiều cơ hội như thế này nữa.”
Đã quyết định qua đó ở, Triệu Bình lại càng bám người hơn, cứ hở ra một cái là cậu lại nép sát vào Triển Vũ, khi không có người nhìn là thỉnh thoảng lại hôn lên mặt, lên môi anh một cái. Không phải kiểu hôn mang mục đích rõ ràng, mà cứ dán lấy, dính lấy, lầm bầm, nũng nịu.
Triển Vũ rất thích Triệu Bình như thế này, bình thường lúc rảnh rỗi mà ôm một lát là Triệu Bình sẽ chê Triển Vũ nóng, chê Triển Vũ táy máy tay chân, chê Triển Vũ hôn làm mặt mũi cổ cánh cậu dính đầy nước miếng, chỉ có những lúc như thế này, khi Triệu Bình chủ động sáp lại, sự ỷ lại của cậu mới được bộc lộ một cách chân thành nhất.
2/
Triển Vũ nhân cơ hội chiếm không ít tiện nghi của Triệu Bình, dây dưa mãi đến sau bữa tối mới lái xe đưa Triệu Bình về Downtown.
“Lên đi, sáng mai anh qua đón em,” Triển Vũ đưa túi xách cá nhân cho Triệu Bình.
“Sớm một chút nhé!” Triệu Bình dặn dò.
Căn hộ Trương Thiến Thiến thuê là kiểu 1 phòng ngủ + 1 phòng đa năng khá rộng rãi. Một phòng ngủ độc lập có nhà vệ sinh riêng, còn phòng đa năng là không gian bán mở, đặt một chiếc ghế sofa giường rất rộng, chỉ cần một tấm bình phong tre ngăn lại là có không gian khá riêng tư, căn nhà này hai người ở là rất thoải mái.
Đã lâu lắm rồi Triệu Bình không ở cùng cô ruột, tính kỹ ra thì cũng đã mười mấy năm, nên trạng thái của cậu nhất thời trở nên lúng túng, suýt nữa là muốn quay đầu xuống lầu tìm Triển Vũ ngay lập tức.
“Không đủ chỗ ngủ nhỉ?” Triệu Bình ngập ngừng hỏi.
“Anh vào phòng mà ngủ,” Trương Thiến Thiến ôm một chiếc chăn ra, “Em với mẹ ngủ bên ngoài.”
“Thế thì sao mà hai người ngủ thoải mái được? Hay là để anh…” Triệu Bình nỗ lực vùng vẫy lần cuối cùng.
“Đừng có nghĩ đến chuyện chuồn đi nữa, sau này hai người có cả đời để ngủ cùng nhau cơ mà, nhịn một đêm đi chứ?” Trương Thiến Thiến đặt chăn lên sofa giường, không nhịn được cười trêu chọc Triệu Bình, “Vả lại đêm nay anh có ngủ ngon được không? Em đã pha Margarita rồi, tụi mình uống rượu tán gẫu đi? Uống đến lúc buồn ngủ rồi hẵng ngủ, sáng mai em còn phải tút tát lại nhan sắc cho anh nữa.”
“Uống rượu?” Triệu Bình liếc nhìn cô ruột một cái, theo bản năng không muốn làm gì quá giới hạn trước mặt người lớn.
“Uống chứ,” cô ruột lại vung tay một cái, tự rót cho mình một ly. Trước khi rót, cô còn thuần thục nhúng miệng ly vào muối hoa hồng, động tác điêu luyện quá mức khiến Triệu Bình há hốc mồm.
“Được rồi,” Triệu Bình chấp nhận sự sắp đặt của số phận, “Uống một chút vậy, ngày mai em định tút tát cho anh thế nào? Cứ làm sơ sơ thôi nhé, đừng quá khoa trương.”
Trương Thiến Thiến ra dấu “OK”, nói: “Yên tâm đi, tuyệt đối đẹp trai một cách tự nhiên không tì vết, ngày mai còn chụp ảnh nữa mà, đảm bảo anh lên hình cực phẩm luôn.”
Chẳng mấy chốc, Trương Thiến Thiến ấn Triệu Bình ngồi vào chiếc ghế sofa nhỏ bên cạnh bàn trà, nhét vào tay cậu một ly Margarita màu xanh bạc hà dịu mát, Triệu Bình còn chưa kịp nhấp được hai ngụm, đột nhiên có một con mèo khổng lồ từ sau sofa lững thững bước ra.
Đó là con mèo Maine mà Trương Thiến Thiến nuôi, bộ lông dài màu xám. Triệu Bình đã nhìn thấy qua ảnh, nhưng cậu không ngờ mèo Maine nhìn bằng mắt thường lại to đến thế, gần bằng kích cỡ của một chú chó loại trung bình rồi.
“Trương Thiến Thiến!” Triệu Bình không dám nhúc nhích, mắt to trừng mắt nhỏ với con mèo, hét lớn: “Cứu mạng!”
Cô ruột cầm ly rượu ngồi bên cạnh, đúng kiểu xem kịch vui không chê chuyện lớn, cười hề hề mà chẳng thèm giúp Triệu Bình.
Bà cụ nhỏ này học xấu nhanh thật đấy.
“Gì thế, gì thế?” Trương Thiến Thiến thò đầu ra từ trong bếp, vừa nhìn thấy đã cười ngất, “Em cứ tưởng chuyện gì, làm quen đi, đây là Tiểu Thiến Thiến nhà mình đó.”
“Tiểu?” Đồng tử Triệu Bình chấn động, “Em lấy căn cứ nào mà gọi nó là Tiểu Thiến Thiến hả? Đực… hay là cái thế?”
“Con gái, triệt sản rồi, tính tình tốt lắm, anh tự chơi với nó đi.” Trương Thiến Thiến lại quay vào bếp.
Tiểu Thiến Thiến nhìn Triệu Bình một lát, mũi khẽ động đậy ngửi mùi trên người cậu, rồi rất tự nhiên bắt đầu dụi vào chân cậu, dụi dụi một hồi, nó nhảy tót lên sofa, dính lấy Triệu Bình mà cọ vào cánh tay cậu.
Lúc Trương Thiến Thiến từ bếp đi ra, Tiểu Thiến Thiến đã đang nhào bột trên đùi Triệu Bình rồi.
“Trên người anh có mùi mèo đúng không? Tiểu Thiến Thiến giỏi phân biệt ai thích nó nhất đấy, gặp đúng người là nó dính như keo luôn.”
Triệu Bình bị con mèo khổng lồ đè đến mức quăng hết cả tính khí, lại không nỡ đuổi con mèo này đi, đành vừa vuốt mèo vừa uống rượu.
Ba người vừa uống Margarita, vừa chậm rãi trò chuyện với nhau.
“Giờ nghĩ lại thì, có một người anh trai thật tốt biết bao,” Trương Thiến Thiến nhìn Triệu Bình đang ngà ngà say mà cảm thán, “Có thể cùng nhau uống rượu, lại còn có thể chuẩn bị hôn lễ cho anh trai.”
“Có phải em coi anh như búp bê Barbie không đấy?” Triệu Bình cười nói với cô, “Cô ơi, quản con gái cô đi kìa.”
“Cái đồ không biết lớn nhỏ,” cô ruột mắng yêu một câu không mấy nghiêm túc, “Cô mà quản nổi nó ấy à? Giờ cô còn đang phải sống dựa vào người ta đây này.”
Trương Thiến Thiến cười hề hề, cười xong mới nói với Triệu Bình: “Có một người anh trai ấy mà, dù ở đâu cũng sẽ không cảm thấy mình cô độc trên thế giới này, gặp chuyện gì cũng cảm thấy vững tâm.”
Cô ruột tặc lưỡi một cái: “Đúng là lớn thật rồi, giờ mới biết có anh trai là tốt à? Hồi nhỏ cái miệng của con là độc nhất đấy, chưa bao giờ nói năng tử tế với anh trai.”
Triệu Bình cười rộ lên, nói: “Anh em nhà nào chẳng vậy hả cô? Bé thì nhìn nhau không thuận mắt, lớn lên mới hiểu được cái hay của việc có anh chị em.”
Đêm đó Triệu Bình không vào phòng Trương Thiến Thiến ngủ, uống đến lúc buồn ngủ là ngủ thiếp đi ngay trên sofa. Bầu không khí thư thái và hòa hợp khiến cậu cảm thấy vô cùng thoải mái, ngủ một mạch đến tận bình minh.
Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng rõ, Trương Thiến Thiến đã gọi Triệu Bình dậy, bắt cậu tắm rửa sấy tóc, rồi ấn cậu ngồi xuống trước bàn trang điểm hí hoáy một hồi lâu.
Mãi đến khi trang điểm xong cả khuôn mặt Triệu Bình mới hoàn toàn tỉnh táo, cậu cũng chẳng biết Trương Thiến Thiến đã bôi những lớp gì lên mặt của mình, cuối cùng nhìn vào gương, quả nhiên trông tinh tế hơn hẳn.
“Tay nghề em khá đấy!” Triệu Bình cảm thán.
“Thường thôi, thường thôi,” Trương Thiến Thiến khiêm tốn, nói “Chủ yếu là nền tảng của anh tốt, các đường nét khuôn mặt vốn đã sắc nét, chẳng cần phải đánh khối nhiều.”
Cô dán chữ Hỷ đỏ mua từ siêu thị Trung Quốc lên cửa sổ sát đất, không khí cần có lập tức hiện rõ ngay.
Thay quần áo xong không lâu, Triển Vũ và bà Lâm đã tới, Trương Thiến Thiến chặn cửa một cách tượng trưng, kiếm được bao lì xì từ tay Triển Vũ rồi mới cho bọn họ vào nhà.
Triệu Bình và Triển Vũ đều mặc vest, trịnh trọng dâng trà cho ba vị phụ huynh trong phòng khách, sau đó mọi người cùng ngồi trên những chiếc xe có màu sắc không hề đồng nhất để đến nhà thờ.
Người đến không nhiều, quay phim và mục sư đều là bạn của Trương Thiến Thiến, khách tham dự hôn lễ còn có vài người bạn học tiếng Anh của Triệu Ngọc Hương, bạn bè của bà Lâm và lão Triển đang cư trú tại Canada. Trong nhà thờ nhỏ, bầu không khí vô cùng ấm áp.
Không có tổng duyệt, lời thoại của mục sư cũng gần giống như những gì đã thấy trong phim, Triệu Bình đều có thể lặp lại theo.
Ngay sau khi cậu nói xong “I Do”, vốn tưởng rằng nghi lễ sẽ kết thúc bằng một nụ hôn mang tính trình diễn, thì Triển Vũ đột nhiên rút ra một túi hồ sơ từ trong áo vest.
“Anh làm cái gì thế?” Triệu Bình liếc nhìn xuống phía dưới, trợn tròn đôi mắt kinh ngạc nhỏ giọng hỏi Triển Vũ.
“Đây là một văn bản pháp lý, nó được gọi là ‘Thỏa thuận giám hộ theo ý định’,” Triển Vũ mỉm cười nói, “Hiện tại chúng ta vẫn chưa thể lấy được tờ giấy chứng nhận màu đỏ, nhưng anh vẫn muốn làm điều gì đó cho em.”
“Cái gì… Giám hộ theo ý định?” Triệu Bình mơ hồ cảm nhận được thứ đựng trong túi hồ sơ này có lẽ là một thứ vô cùng quan trọng, quan trọng đến mức Triển Vũ phải lấy ra vào ngay khoảnh khắc này.
“Có văn bản này, chúng ta có thể thay mặt đối phương đưa ra những quyết định vào những thời khắc quan trọng, có thể ký tên cho nhau khi phẫu thuật, và di sản cũng thuộc về nhau,” Triển Vũ cười cười, nhưng giọng điệu vô cùng trịnh trọng và nghiêm túc, “Nó tương đương với giấy kết hôn của chúng ta.”
Triệu Bình nhìn túi hồ sơ, rồi lại nhìn Triển Vũ, cố kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào.
Khuôn mặt Triển Vũ trở nên mờ ảo qua làn nước mắt của cậu, nhưng giọng nói lại đặc biệt rõ ràng, anh nói: “Bình Nhi, anh cho em một sự bảo đảm về mặt pháp lý, anh muốn cùng em đi đến tận cùng của sinh mệnh.”
Triệu Bình nhìn hồi lâu, lau đi những giọt nước mắt vẫn không kìm được, lau xong, cậu đưa tay xuống phía dưới sân khấu, hỏi: “Bút đâu? Em muốn ký tên.”
Ngày hôm đó có rất nhiều người khóc, cô của cậu khóc dữ dội nhất.
Sau khi đôi trẻ hoàn thành nghi lễ, cô ruột với đôi mắt khóc nhòe cả đường kẻ mắt nắm tay Triệu Bình nói: “Tốt quá rồi, tốt quá rồi, Bình Nhi và Tiểu Vũ nhà mình, hãy sống thật tốt, nương tựa vào nhau nhé.”
Sau khi nghi lễ kết thúc, Triển Vũ dắt Triệu Bình vẫn còn mặc bộ vest trang trọng đi dạo bên bờ sông lúc hoàng hôn. Ánh nắng chiều rất đẹp, họ thoải mái nắm tay nhau nơi đất khách quê người.
Triển Vũ nói với Triệu Bình: “Đợi khi nào chúng mình về hưu, cũng có thể sang Canada, anh sẽ tìm một phòng khám làm ca chiều muộn, em có thể tìm tiệm bánh tây, hoặc tự mở tiệm cũng được. Nếu không muốn mở tiệm, em cứ đi chơi khắp nơi, anh đi làm. Đợi khi anh có quốc tịch, tụi mình có thể chính thức đăng ký kết hôn.”
Triệu Bình suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Vạn nhất em không thích nghi được với môi trường bên này thì sao?”
Triển Vũ nói: “Cũng chẳng sao cả, tụi mình cứ ở trong nước mãi cũng rất tốt mà, có thể giống như bà Lâm và lão Triển ấy, việc gì phải cố định ở một chỗ, cứ mãi trong những chuyến hành trình cũng rất tuyệt. Nếu em muốn ở nhà, chúng mình có thể ở nhà xem hết tất cả các bộ phim trên đời…”
Triệu Bình mỉm cười: “Sao cũng được, anh cứ dắt em đi theo là được.”
Triển Vũ cũng cười: “Tất nhiên rồi, đi đâu cũng phải để anh dắt đi chứ.”
[Tác giả có lời muốn nói]
Đến đây là thật sự kết thúc rồi!
Hy vọng mọi người đều hạnh phúc, mong sớm gặp lại các bạn!
Chan: Chúc mọi người ngày mai valentine vui vẻ, hạnh phúc ^^
-Hết-