Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngoại truyện 01
Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan
1/
Sau Tết Dương lịch, còn hơn một tháng nữa là đến Tết Nguyên đán, để tích góp được 10 ngày nghỉ đón năm mới, Triển Vũ không còn một ngày cuối tuần nào để nghỉ ngơi, ngay cả thời gian ngủ cũng có phân nửa là ở phòng nghỉ của bệnh viện.
Triển Vũ trực đêm ở bệnh viện, nếu cửa tiệm của Triệu Bình không có đơn hàng gấp phải làm thêm giờ, cậu sẽ đến bệnh viện đưa đồ ăn khuya cho anh, thường thì đưa xong sẽ ngủ lại luôn tại phòng trực.
Chiếc tủ quần áo trong phòng trực họ mua rất nhỏ, lúc đặt hàng Triệu Bình còn rất ưng ý, cảm thấy chiếc tủ này vừa vặn nhét vào khoảng không gian hẹp giữa giường và điều hòa, khít khao đến mức khiến người có hội chứng cưỡng chế như cậu cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Tuy nhiên, khi mùa đông đến, quần áo mỗi chiếc đều có kích thước không hề nhỏ, chẳng mấy chốc, chiếc tủ bé tẹo đã bị nhồi nhét chật ních bởi hai chiếc áo phao to như lốp xe của Triển Vũ và vài chiếc áo khoác Triệu Bình để lại khi ngủ qua đêm, mỗi lần muốn lấy món đồ gì ra, họ đều phải vất vả đẩy đống quần áo khác sang một bên.
Cả hai đều chưa từng nảy ra ý định thay chiếc tủ này, mà chỉ tìm mọi cách để sắp xếp thu dọn, mua thêm những ngăn kéo nhỏ bằng nhựa acrylic để phân khu bên trong.
Hai người không làm chuyện đó ở phòng nghỉ bệnh viện nữa, tuýp kem dưỡng tay mà Triệu Bình mua cũng chỉ dùng để thực hiện chức năng thuần túy nhất của nó. Đi làm đã đủ mệt rồi, Triệu Bình nhận ra thời gian trực đêm của Triển Vũ rất vụn vặt, thường là vừa nằm xuống nhắm mắt chưa được bao lâu đã phải bật dậy chạy ra ngoài. Về sau, Triệu Bình còn để ý đến những điều kiêng kỵ tâm linh không tên ở bệnh viện hơn cả Triển Vũ. Thậm chí ở nhà cậu cũng không mua xoài nữa, vì cậu từng tận mắt chứng kiến một y tá thực tập ăn xoài, kết quả là hôm đó Triển Vũ bận rộn suốt cả đêm, còn chuẩn hơn cả dự báo thời tiết.
Cho nên, họ cùng lắm cũng chỉ giở trò lưu manh ở mức độ điểm tới là dừng, da mặt Triệu Bình vẫn mỏng, thỉnh thoảng đang ôm ấp nhau mà nghe tiếng gọi ngoài hành lang là Triển Vũ có thể cảm nhận được cậu rùng mình một cái, như thể bị điện giật vậy.
Hiện tại cả hai đều đeo nhẫn, thế là họ dùng nhẫn để bày ra đủ trò.
“Lần sau anh có thể đừng dùng nhẫn mài lên ngực em được không?” Triệu Bình phàn nàn với Triển Vũ.
“Thế thì em cũng đừng dùng nhẫn mài anh chứ?” Triển Vũ cười cười, trở mình xuống giường lấy khăn giấy và khăn ướt.
“Chẳng phải lúc nãy chính anh bảo em cứ tùy ý… như nào cũng không sao à?” Triệu Bình chê bai nhìn chiếc nhẫn dính nhớp, “Cứ thế này mãi, nhẫn không bị ăn mòn đấy chứ?”
Triển Vũ cầm khăn ướt quay lại, ngồi xổm bên giường nhìn Triệu Bình cười cười: “Nói lý chút đi, anh là người nhân tạo sinh học à? t*nh d*ch tiết ra có tính ăn mòn mạnh à? Nhẫn là bạch kim, chắc không sao đâu.”
“Thế anh giúp em rửa nhẫn đi…” Triệu Bình lười biếng thò tay ra khỏi chăn, đặt trước mặt Triển Vũ.
“Được được được, rửa cho em,” Triển Vũ tháo chiếc nhẫn khỏi ngón áp út của Triệu Bình, lấy khăn ướt lau sạch tay cho cậu, “Đúng rồi, kết quả kiểm tra sức khỏe của em có rồi, hôm nay anh đi lấy về.”
Tay Triệu Bình gầy và trắng, làn da nhào bột lâu ngày rất mịn màng nhưng mỏng, mùa đông rất dễ bị thương, Triển Vũ lau vô cùng cẩn thận, lau xong lại giúp cậu bôi kem dưỡng tay.
“Ừm,” lòng bàn tay Triệu Bình bị Triển Vũ lau đến mức vừa nhột vừa nóng, ngón tay khẽ co lại, “Anh xem giúp em đi, nhiều cái em xem cũng không hiểu lắm.”
Năm mới bọn họ sẽ đi Canada đoàn tụ với cô ruột, trước khi khởi hành, Triển Vũ đã giục Triệu Bình làm một cuộc kiểm tra sức khỏe toàn thân.
Trước đây Triệu Bình không mấy coi trọng việc khám sức khỏe, hồi ở khách sạn Thành phố Hải cũng có khám sức khỏe định kỳ cho nhân viên, nhưng kiểu khám đó giống như làm cho có lệ, chẳng khác gì khám sức khỏe xin việc bình thường, cơ bản không tra ra được gì, sau khi đến tiệm bánh Lily, Julie cũng sắp xếp khám sức khỏe cho nhân viên, Triệu Bình lại càng ngại phiền phức, mấy lần cứ trì hoãn mãi rồi lại bỏ qua.
Lần này là do Triển Vũ ép buộc thì Triệu Bình mới đồng ý. Ban đầu anh chỉ nói là cần phải khám sức khỏe trước khi ra nước ngoài, nhưng Triệu Bình nhìn tờ đơn khám, về cơ bản những gì có thể kiểm tra đều có đủ, trọng điểm tập trung vào phần tim mạch, không biết có phải vì Triển Vũ là bác sĩ khoa Tim mạch hay không.
Hồi hai mươi mấy tuổi, cậu thấy mình ngoại trừ ngủ không ngon thì cũng chẳng có bệnh tật gì, qua tuổi ba mươi, cậu lại không dám đi khám, sợ tra ra bệnh. Thế là Triệu Bình cứ trì hoãn đến khi không thể trì hoãn được nữa, bị Triển Vũ thúc giục mấy lần mới chậm chạp dành ra hai ba ngày để hoàn thành hết các hạng mục kiểm tra.
“Ngoài việc cân nặng hơi thấp, thiếu máu nhẹ, thì không có vấn đề gì khác, sau này phải ăn nhiều trứng gà và thịt đỏ vào.” Triển Vũ dùng tăm bông thấm cồn, tỉ mỉ lau sạch các kẽ nhẫn rồi đeo lại cho Triệu Bình.
“Em đã bảo là không có vấn đề gì rồi mà, sao anh cứ bắt em đi khám,” Triệu Bình thở phào nhẹ nhõm, “Hơn nữa bây giờ em cũng không mất ngủ mấy nữa, đã trở nên rất khỏe mạnh rồi.”
Triển Vũ lại giúp Triệu Bình lau miệng và cằm, lúc dọn dẹp khăn giấy đã qua sử dụng, anh mới thản nhiên nói với Triệu Bình: “Triệu Nghiệp Minh và cô của em đều có vấn đề về tim, anh sợ em sẽ bị di truyền, mà vấn đề về tim ở nam giới có tỷ lệ mắc cao hơn nữ giới.”
Triệu Bình nhìn Triển Vũ vứt đống giấy ăn và khăn ướt vò nát vào thùng rác, cậu sờ vào bàn tay và khuôn mặt sạch sẽ sảng khoái của mình, Triển Vũ rất tỉ mỉ, tỉ mỉ về mọi mặt.
“Thế tim em có vấn đề gì không?” Triệu Bình thò tay ra ngoài chăn, ngón trỏ móc lấy vành tai của Triển Vũ hỏi.
“Hiện tại thì không,” Triển Vũ cũng đưa tay xoa tai Triệu Bình, “Nhưng sau này năm nào cũng phải đi khám, đừng có ngại phiền, anh sẽ canh chừng em đi khám.”
“Được.” Triệu Bình không còn thấy phiền nữa, cậu cảm thấy mình đang được quan tâm từ những điều nhỏ nhặt nhất, mang theo cả sự lo xa và chuẩn bị kỹ lưỡng của một người khác dành cho mình.
2/
Ngày 26 Tết, Triệu Bình và Triển Vũ cùng đáp máy bay sang Canada.
Gần đến Tết, nhà ga chuyến bay quốc tế rất ít người, những người đợi chuyến cùng họ lưa thưa chưa đến hai mươi người, một nửa là người da trắng.
Hai người nhàn rỗi Bà Lâm và lão Triển đã đến Canada từ nửa tháng trước, Triển Vũ đi làm bận tối mắt tối mũi, giấy tờ và đồ dùng du lịch của hai người đều do Triệu Bình một tay chuẩn bị dưới sự hướng dẫn của bà Lâm, Triển Vũ chỉ lộ diện đúng lúc làm hộ chiếu.
Trong quá trình chuẩn bị, Triệu Bình cũng không có cảm giác mình sắp đi xa đến vậy, cậu chưa từng đi du lịch nước ngoài, lúc nhỏ không có điều kiện, khi có điều kiện lại không có người đồng hành, cậu từng dự tính lần đầu ra nước ngoài có lẽ sẽ là những tuyến du lịch phổ thông không quá xa như Thái Lan hay Nhật Bản, không ngờ lần đầu tiên đã làm một cú băng qua đại dương, bay thẳng đến tận nửa kia bán cầu.
Cho đến khi thực sự ngồi ở khu vực chờ bay, nhìn thấy những gương mặt người da trắng mũi cao mắt sâu, Triệu Bình mới có chút cảm giác chân thực.
“Giấy tờ kiểm tra lại lần nữa đi, mang đủ hết chưa?” Triệu Bình bắt đầu lo lắng, kéo túi nhỏ đựng giấy tờ trong balô ra xem, nhưng bên trong lại trống không, cậu lập tức hoảng hốt, mặt đỏ bừng, mồ hôi lạnh toát ra: “Ơ? Sao không thấy đâu nữa rồi?”
“Ở đây này,” Triển Vũ kéo bàn tay đang hốt hoảng của Triệu Bình khỏi balô, đặt lên đầu gối mình, rồi mở chiếc túi đeo chéo nhỏ của mình cho Triệu Bình xem, “Lúc nãy qua cửa an ninh xong để hết chỗ anh rồi, em quên à?”
“… Quên rồi,” Triệu Bình nhìn hai cuốn hộ chiếu màu đỏ sẫm, lại lật xem thẻ căn cước kẹp bên trong, thấy vẫn còn đó mới thở phào nhẹ nhõm, “Làm em hú hồn.”
“Căng thẳng à?” Triển Vũ cũng không tránh né mọi người, nắm lấy tay Triệu Bình xoa xoa, “Còn một lúc nữa mới lên máy bay, anh đi mua cho em cái gì đó nóng nóng để uống nhé?”
“Thôi đi anh, sân bay rộng quá, em sợ lát nữa đột nhiên gọi lên máy bay,” Triệu Bình nắm ngược lại tay Triển Vũ, ngón tay đan vào kẽ ngón tay theo kiểu mười ngón đan xen, mắt nhìn chằm chằm Triển Vũ, không giấu giếm ánh mắt đầy sự ỷ lại, “Nếu em không tìm thấy anh thì phải làm sao?”
“Được, anh không đi đâu cả.”
Triệu Bình nắm tay phải của Triển Vũ, thực ra khá bất tiện, nhưng Triển Vũ cho đến tận lúc lên máy bay vẫn không buông tay ra, Bình Nhi của anh thiếu cảm giác an toàn, đặc biệt là lúc này phải đi đến một nơi hoàn toàn xa lạ, cũng không đơn thuần là đi chơi, mà đến nơi còn phải đối mặt với cảnh tượng phụ huynh hai bên gặp mặt.
Triển Vũ hiểu rằng, tất cả những điều này đối với Triệu Bình đều là một bước tiến cực kỳ quan trọng, bước ra khỏi pháo đài quen thuộc mà cậu tự mình xây dựng từng viên gạch một, sợ hãi là điều khó tránh khỏi, nên Triển Vũ sẽ dắt tay cậu cùng nhau đi.
Mùa đông ở Canada kéo dài và phủ đầy tuyết trắng, đất đai rộng thênh thang, khoảng cách giữa các thị trấn rất xa, Triển Vũ có bằng lái quốc tế, vừa xuống máy bay anh đã thuê một chiếc Dodge tại sân bay, lái xe thẳng về khu Downtown nơi Trương Thiến Thiến và cô của Triệu Bình đang ở.
Trương Thiến Thiến hiện tại vẫn đang thuê nhà, căn hộ 1 phòng ngủ không đủ chỗ cho nhiều người như vậy. Cô ấy đã thuê trước cho họ một căn nhà độc lập Airbnb, đừng nói là ở bốn người, có thêm bốn người nữa cũng dư sức.
“Em thuê to quá rồi,” Triệu Bình xem nhà xong liền gọi điện thoại cho Trương Thiến Thiến, “Hết bao nhiêu tiền? Anh chuyển khoản cho em.”
“Thôi đi anh, em là chủ nhà mà lại để anh chi tiền chắc? Em phải giữ thể diện cho anh chứ,” Trương Thiến Thiến hớn hở, hỏi trước lịch trình của bọn họ sau khi hạ cánh, “Ngày mai em đưa mẹ qua, bà nhớ anh đến phát điên rồi, nếu không phải em cản lại chắc bà muốn lao qua đây ngay lập tức rồi.”
“Đừng mà?” Triệu Bình nhìn đống vali bày bừa khắp phòng khách, “Hiện tại bọn anh vẫn còn đang lộn xộn lắm, cô mà đến chắc chắn sẽ không ngồi yên được mà muốn giúp dọn dẹp cho mà xem.”
“Thì đấy,” Trương Thiến Thiến cười cảm thán, “Đúng rồi! Chị dâu… à anh dâu của em, cha mẹ anh ấy bao giờ thì đến? Mấy ngày nay mẹ cứ bắt em đưa đi mua quần áo, chỉ sợ đến lúc đó làm anh mất mặt thôi.”
Triệu Bình đang bận lấy đồ từ vali ra nên không rảnh tay cầm điện thoại, cậu để điện thoại tùy ý trên bàn trà bên cạnh, bật loa ngoài, chỉnh âm lượng lên mức tối đa, Triển Vũ đang đun nước định nấu mì trong bếp cách đó chưa đầy năm mét, muốn không nghe thấy cũng là chuyện bất khả thi.
“Em… khụ khụ khụ…” Triệu Bình cuống lên nên cổ họng thắt lại, bị sặc chính nước miếng của mình, ho sặc sụa đến kinh thiên động địa.
“Từ từ thôi, làm gì mà gấp gáp vậy?” Triển Vũ lập tức đi tới vỗ lưng cho Triệu Bình để cậu đỡ cơn ho, giọng nói cũng không hề hạ thấp.
Chắc hẳn Trương Thiến Thiến ở đầu dây bên kia đã nghe thấy một giọng nói khác hẳn với anh trai của mình, kêu lên một tiếng “Mẹ ơi!”, rồi điện thoại kêu “tút tút” cúp máy.
Triệu Bình lần này bị sặc rất lợi hại, ho một hồi lâu mới dừng lại được, dừng lại được rồi cổ họng vẫn ngứa ngáy, chỉ cần k*ch th*ch nhẹ là lại ho vài tiếng.
“Uống chút nước đi,” Triển Vũ lấy nước lọc nhìn Triệu Bình uống từng chút một.
“Anh dâu là đang nói anh đấy à?” Triển Vũ không nhịn được bật cười, hỏi Triệu Bình.
Triệu Bình suýt nữa lại phun nước ra ngoài.
“Anh lại muốn làm em sặc thêm phát nữa đúng không?” Triệu Bình đặt cốc nước xuống, cười lườm Triển Vũ một cái, “Em chẳng có nói gì hết đâu nhé.”
“Thôi được rồi, anh dâu thì anh dâu, dù sao cũng là anh dâu cơ mà,” Triển Vũ cười cười, “Cha mẹ anh ngày mai là đến Toronto rồi, địa chỉ anh cũng gửi cho hai người họ rồi, họ bảo muốn đặt nhà hàng, bữa đầu tiên họ mời khách.”
“Không ăn ở nhà sao?” Triệu Bình nhìn vào trong bếp, “Trương Thiến Thiến bảo dụng cụ nhà bếp đều có đầy đủ, có thể nấu nướng được.”
“Thôi bỏ đi, đất còn chưa ấm chỗ, siêu thị ở đâu còn chưa biết nữa là, với lại em ngồi máy bay lâu như vậy không mệt à?” Triển Vũ ngáp một cái.
Đúng là khá mệt.
Triệu Bình bị Triển Vũ lây nên cũng ngáp theo, ngồi máy bay mười mấy tiếng đồng hồ đúng là mệt rã rời, cộng thêm lệch múi giờ, trạng thái của hai người đều đang mơ màng như say rượu, thế là bọn họ dứt khoát không dọn đồ nữa, lên phòng ngủ tầng hai kéo rèm che sáng lại đi ngủ trước.
Trước khi ngủ, Triệu Bình nhận được tin nhắn của Trương Thiến Thiến.
Trương Thiến Thiến: Mẹ ơi! Sao anh lại bật loa ngoài thế? Chị dâu nghe thấy hết rồi à?
Trương Thiến Thiến: Nhớ hỏi anh ấy xem cha mẹ anh ấy bao giờ đến nhé, mẹ em bảo ngày mai muốn qua thăm hai anh, chắc là sau bữa trưa sẽ đến nơi.
Triệu Bình cười không ngớt được, lại đưa tin nhắn cho Triển Vũ xem.
“Nói thật nhé, với kiểu kết hợp như tụi mình, bọn họ nên gọi anh là gì nhỉ? Lúc thì ‘chị dâu’, lúc thì ‘anh dâu’.” Triệu Bình nhất thời không nghĩ ra được.
“Thì gọi là anh thôi, gọi em là anh, cũng gọi anh là anh không phải là xong rồi sao?” Triển Vũ vùi đầu vào hõm cổ Triệu Bình vừa ngửi vừa cười, “Em làm con trai út của mẹ anh, anh cũng làm cháu trai thứ hai của cô em.”
Cũng đúng.
Triệu Bình trả lời Trương Thiến Thiến.
Triệu Bình: Gọi anh ấy là Anh Lốp Xe đi.
Trương Thiến Thiến: ???
Trương Thiến Thiến: Hai người có kiểu thú vui quái gở gì thế?
Trương Thiến Thiến: Anh? Người đâu rồi?
Triệu Bình đã cầm điện thoại ngủ thiếp đi từ lâu rồi.
Hết ngoại truyện 01