Không Hẹn - Tam Nguyệt Xuân Ngư

Chương 83

Trước Tiếp

Chương 83

Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan

Khi đồng ý gặp mặt cha mẹ Triển Vũ, Triệu Bình đang ở trong trạng thái mà toàn bộ não bộ như bị Triển Vũ đâm cho tan nành, sau khi tinh thần bị đẩy lên điểm hưng phấn cao nhất rồi từ từ rơi xuống, lượng lớn Adrenaline và Dopamine tiết ra khiến cậu có những phán đoán về sự việc vượt quá khả năng chịu đựng thực tế của bản thân.

Đến khi Triệu Bình hoàn hồn trở lại, hiểu ra mình đã hứa hẹn điều gì, sự chột dạ và lo âu mới bắt đầu chậm rãi thức tỉnh.

Sáng hôm sau lúc rửa mặt, Triệu Bình để mặc những giọt nước vương trên mặt, nhìn chằm chằm vào trong gương, làn da cậu trắng đến mức không che nổi một chút khuyết điểm nào, quầng thâm và tia máu đỏ trong mắt càng nhìn càng rõ, khóe mắt và hai bên cánh mũi cũng đã xuất hiện những nếp nhăn li ti. Nhìn lại khí chất tổng thể, lạnh lùng xa cách, con ngươi đen hơi sát mí mắt trên, nếu không mở to mắt và cố ý mỉm cười thì biểu cảm đó trông cứ như đang trưng ra bộ mặt thối vậy.

Không phải kiểu dáng vẻ mà phụ huynh sẽ yêu thích, thậm chí chẳng tính là thân thiện đáng yêu.

Triệu Bình chống tay lên bồn rửa mặt, nản lòng thở dài, chắc hẳn Triển Vũ đã ăn nhầm thuốc ở bệnh viện, trực đêm nhiều quá sinh ra ảo giác, cộng thêm bị một nhát dao đâm vào chân làm tổn thương dây thần kinh, nên mới có thể để cậu bẻ từ một cây nhang thẳng tắp thành một vòng nhang muỗi cong vẹo như thế này.

Cửa nhà vệ sinh bị gõ “cộc cộc”, bóng dáng mờ ảo của Triển Vũ hiện lên trên lớp kính mờ.

“Bình Nhi, em ổn chứ?” Giọng Triển Vũ cách một cánh cửa nghe không rõ lắm, “Anh vào được không?”

“Ưm,” Triệu Bình vơ lấy khăn lau mặt, “Anh vào đi, em xong rồi.”

Tay nắm cửa “cạch” một tiếng xoay chậm, Triển Vũ bước vào với vẻ lo lắng, dán mắt vào Triệu Bình: “Sao ở trong này lâu thế? Cảm thấy không khỏe à?”

Đêm qua anh thực sự có hơi quá đà, trông Triệu Bình hiện tại rất mệt mỏi, cảm xúc cũng không ổn định cho lắm, Triển Vũ thầm nhủ trong lòng “không xong rồi”.

“Không sao,” Triệu Bình cụp mắt suy nghĩ, trả lời có chút lơ đãng, “Chỉ là mỏi lưng với đau đầu gối, chắc là bị tích tụ acid lactic thôi…”

Triển Vũ xin lỗi trước, cẩn thận nắm lấy vạt áo sau của Triệu Bình, thấy cậu không phản đối mới vén lên một chút để xem tình hình sau lưng của cậu.

Da Triệu Bình quá mỏng, lần nào cũng bị ma sát đỏ hết cả lưng, đêm qua Triển Vũ đã chú ý, đa phần đều làm từ phía sau, nhưng vùng thắt lưng nối với xương cụt của cậu vẫn bị đỏ ửng lên như quả táo bị dập.

“Xin lỗi Bình Nhi nhé, lần sau anh sẽ không làm em bị đau thế này nữa.” Triển Vũ lấy Vaseline, bôi một lớp thật mỏng lên lưng Triệu Bình, cậu không thích cảm giác bết dính trên da.

“Không sao đâu, mạnh bạo một chút… cũng tốt.” Triệu Bình lý nhí nói, như thể không kịp suy nghĩ đã buột ra khỏi miệng.

Bàn tay Triển Vũ đang bôi thuốc khựng lại một nhịp mới tiếp tục, anh phát hiện Triệu Bình có xu hướng thích bị ngược đãi trong chuyện này, không biết có phải vì thiếu cảm giác an toàn hay không, Triển Vũ cảm thấy Triệu Bình cần một chút cảm giác đau đớn để xác nhận sự thiên vị không nhìn thấy cũng chẳng sờ thấy được.

Triển Vũ nghĩ lại một chút, hỏi cậu: “Bình Nhi, có phải em sợ gặp cha mẹ anh không?”

Triệu Bình lập tức lắc đầu như bị bỏng.

Triển Vũ hiểu ngay, kéo Triệu Bình đang ủ rũ vào lòng ôm chặt, đung đưa qua lại: “Bình Nhi, đừng gượng ép bản thân, nếu em hối hận vì đã đồng ý…”

“Không hối hận,” Triệu Bình tựa cái cằm mỏi nhừ lên vai Triển Vũ, cắt ngang lời anh, “Em không hối hận, em cũng muốn gặp cha mẹ anh mà, nếu không thì ra thể thống gì nữa? Yêu đương mà lại trốn tránh trách nhiệm gia đình sao? Cứ như mấy gã tồi ấy.”

Nói thì nói như vậy, nhưng Triển Vũ biết, chỉ cần nhắc đến chuyện này là Triệu Bình sẽ cứ nghĩ mãi, lo lắng mãi. Thay vì để cậu cứ phập phồng lo sợ, chi bằng chém nhanh chặt gọn, ngày hôm sau anh liền tranh thủ gọi điện cho bà Lâm.

Hơn nữa, Bình Nhi đã nói rồi, đây là “trách nhiệm gia đình”.

Diễn đàn cựu học sinh mà bà Lâm và lão Triển tham gia là do trường đại học nơi họ công tác trước khi nghỉ hưu tổ chức, tại thành phố nơi Triển Vũ lớn lên, cách thành phố anh đang ở khoảng ba tiếng lái xe, hoặc một tiếng đi tàu cao tốc, không tính là xa.

“Gọi điện có việc gì thế?” Giọng bà Lâm nghe vẫn rất trẻ trung, người không phải đi làm đúng là luôn tràn đầy sức sống.

“Mẹ bảo muốn gặp Triệu Bình, khi nào thì hai người qua bên này?” Triển Vũ hỏi.

“Cái gì?” Bà Lâm nhất thời chưa phản ứng kịp, một lát sau mới nói, “Chẳng phải bảo đứa trẻ đó đang đi công tác sao? Về rồi à?”

“Vâng, về rồi,” Triển Vũ không vòng vo với mẹ mình, “Bên trường mẹ xong việc thì qua đây nhanh đi, con đề cập với Bình Nhi rồi, cậu ấy đang căng thẳng lắm, thà gặp sớm cho xong, đau ngắn còn hơn đau dài.”

Bà Lâm cười mắng: “Ý gì đây? Gặp chúng ta mà tính là đau à?”

“Con đau, con đau, con không chịu nổi cảnh Bình Nhi suốt ngày lo lắng như thế được, cậu ấy không thoải mái là con đau lòng chết đi được,” Triển Vũ cũng cười, nài nỉ một cách không đứng đắn, “Cầu xin hai người đấy, tranh thủ thời gian qua nhanh giúp con.”

Bà Lâm không trêu Triển Vũ thêm mà đồng ý ngay lập tức, bảo cuối tuần tới sẽ qua gặp mặt, bảo Triển Vũ chuẩn bị tiếp đón.

Triệu Bình sau khi biết chuyện đã mất ngủ cả đêm, dù biết là sau này mình sẽ sống với Triển Vũ, nhưng cậu vẫn muốn để lại ấn tượng tốt với cha mẹ anh, muốn mình thể hiện trước mặt họ như một đứa trẻ ngoan lớn lên trong một gia đình bình thường, để họ yên tâm khi để Triển Vũ ở bên cạnh một người như cậu.

Cậu suy nghĩ rất nhiều, và quyết định bắt đầu từ việc chuẩn bị quà cáp.

Cuối tuần, Triệu Bình kéo Triển Vũ đi khắp phố thương mại lớn nhất thành phố để mua quà.

“Cha mẹ anh dạy chuyên ngành gì trong đại học thế? Có sở thích gì không?” Triệu Bình thực sự không có ý tưởng gì, cậu không có kinh nghiệm tặng quà cho người lớn.

“Dạy Hóa học ứng dụng, em không định mua cho họ một bộ bảng tuần hoàn các nguyên tố hóa học đấy chứ?” Triển Vũ suy nghĩ một chút, “Bây giờ họ đều đi du lịch khắp nơi, đa phần là tự lái xe, hay là mua cái mũ che nắng gì đó? Có tấm lòng là được rồi, họ đều rất easy, không khắt khe đâu.”

Triển Vũ cảm thấy không cần mua gì cả, gia đình anh sống kiểu Tây, sau khi anh trưởng thành, họ sống theo nguyên tắc không can thiệp lẫn nhau. Nhưng anh cũng hiểu, thứ Triệu Bình mua không phải là một món quà, mà là “ấn tượng đầu tiên” của chính cậu, có tiêu tiền ra cậu mới cảm thấy an lòng.

Họ dạo quanh phố đi bộ từ sau bữa tối đến tận lúc sắp đóng cửa, Triệu Bình mới quyết định mua xong quà. Quà của bà Lâm, cậu mua bộ kem dưỡng phục hồi sau đi nắng đắt tiền nhất, quà của lão Triển, cậu chọn một chiếc đồng hồ có định vị và đo nhịp tim, một buổi tối mua sắm hết gần hai mươi nghìn tệ, Triển Vũ có cản cũng không cản nổi.

“Thế này tốn kém quá rồi, ai đi gặp phụ huynh mà mua đồ đắt thế này?” Triển Vũ nhíu mày.

“Em á, em mua đồ quý đấy.” Triệu Bình rút thẻ từ trong ví ra quẹt, chẳng thấy xót tiền chút nào.

Nhân viên sắp tan làm mà vớ được đơn hàng lớn, cười rạng rỡ không ngớt lời khen ngợi tấm lòng hiếu thảo của Triệu Bình: “Ngài có mắt nhìn thật đấy, mua cái này tặng cho ba mẹ vợ là hợp nhất, vừa thực dụng lại vừa có thể diện, quan trọng nhất là vợ của ngài cũng sẽ cảm thấy ngài coi trọng, để tâm, đó mới là điều cốt yếu, ngài nói có đúng không?”

Triệu Bình há hốc mồm, bảo đúng cũng không phải, bảo không đúng cũng chẳng xong, quay đầu nhìn sang Triển Vũ, anh đang lấy tay che miệng, mắt cười đến híp tịt.

Triệu Bình nghiến răng lườm anh một cái, rồi quay sang “ừm ừm” đối phó với nhân viên.

“Thế thì mua đi,” Triển Vũ cười một hồi lâu, giọng nghẹn cả lại mới nói, “Để thể hiện sự coi trọng, để tâm của em.”

Lúc họ ra khỏi phố thương mại, cả khu phố đã vắng bóng người, nhiều cửa tiệm bắt đầu tắt đèn đóng cửa, Triệu Bình xách hai túi quà cao cấp, tỏng lòng ngập tràn sự mãn nguyện, tiền tiêu rồi, quả nhiên không còn thấp thỏm như trước nữa.

Triển Vũ nhân lúc ít người qua lại, trời tối chẳng rõ ai là ai, nhanh chóng đón lấy túi đồ từ tay Triệu Bình, nắm lấy tay cậu giữa đường lớn.

“Làm cái gì thế hả?” Triệu Bình căng thẳng nhìn xung quanh một lượt, nhỏ giọng hỏi.

“Nắm tay chồng yêu một cái, chồng yêu tốn kém quá rồi,” Triển Vũ lại cười, “Em mua đồ theo tiêu chuẩn này, anh cứ cảm giác như mình được bao nuôi vậy.”

“Tiêu chuẩn này mà đã gọi là bao nuôi? Yêu cầu của anh thấp quá rồi đấy,” Triệu Bình bật cười, lườm Triển Vũ, “Có tiền đồ chút đi.”

Triển Vũ lấn sát vào người Triệu Bình, hai bờ vai kề sát nhau thân mật: “Tiền đồ của anh chỉ có bấy nhiêu thôi, cảm ơn chồng yêu nhé.”

Hai hộp quà mang về nhà được đặt ngay ngắn trên bàn trà trong phòng khách, chiếm vị trí trung tâm suốt mấy ngày liền, Triệu Bình không cho Triển Vũ động vào, cứ như gậy Định Hải Thần Châm trong Long cung vậy.

Triển Vũ cứ thuận theo cậu, đồng thời suy nghĩ xem nên dùng cách nào để bù đắp lại hai mươi nghìn tệ này cho Bình Nhi nhà mình.

Đến ngày gặp mặt, Triệu Bình mặc một bộ đồ giản dị trông rất trẻ trung, từ màu sắc đến kiểu dáng đều theo phong cách thuần khiết vô hại, cậu đứng ngồi không yên từ lúc thức dậy, chưa đến mười giờ đã thúc giục Triển Vũ ra khỏi cửa để đến nhà hàng đã đặt trước chờ đợi.

“Em nên gọi cha mẹ anh là bác trai bác gái đúng không?” Triệu Bình ngồi ở ghế phụ, lật tấm chắn nắng xuống soi gương, cẩn thận kiểm tra kiểu tóc và cổ áo.

“Ừm, gọi là dì Lâm và chú Triển cũng được,” Triển Vũ mỉm cười, “Anh cũng ít khi gọi họ là cha mẹ, không khí nhà anh thực ra khá không có tôn ti trật tự.”

Bà Lâm và lão Triển tự lái xe đến, lúc mười một giờ rưỡi trưa, họ nhắn tin cho Triển Vũ bảo đang đỗ xe, hỏi tên phòng bao là gì.

Triển Vũ gửi một tin nhắn thoại báo tên phòng, rồi hỏi có cần ra đón hay không.

“Không sao, hai người tụi mẹ chẳng lẽ lại không tìm nổi một cái phòng bao à?” Giọng bà Lâm tràn đầy tiếng cười, trạng thái vô cùng thoải mái.

Ngược lại, Triệu Bình căng thẳng đến mức không chịu nổi, sau lưng đã vã mồ hôi, mặt nóng bừng không kiểm soát được, ngồi trên ghế mà cứ bồn chồn bất an: “Đến chưa? Có phải sắp đến rồi không?!”

“Phải rồi,” Triển Vũ đặt điện thoại xuống, ôm lấy Triệu Bình hôn một cái lên má cậu, “Ôi trời, bé con tội nghiệp căng thẳng đến mức này rồi.”

Triệu Bình đợi anh hôn xong mới đẩy ra, lại chỉnh lại cổ áo: “Anh làm nhăn hết áo em rồi…”

Chẳng mấy chốc, bên ngoài phòng bao vang lên tiếng trò chuyện từ xa đến gần, sau đó cửa phòng được đẩy ra, bà Lâm thò đầu vào trước, mỉm cười híp mắt hỏi: “Hello? Cho hỏi Bình Nhi có ở phòng này không?”

Triệu Bình vội vàng đứng bật dậy, nhẹ nhàng gạt Triển Vũ đang chắn giữa mình và cửa ra, cười gượng ngùng vẫy tay chào bà Lâm: “Có ạ có ạ, cháu chào dì.”

Theo sau bà Lâm, lão Triển cũng bước vào, mỉm cười gật đầu chào Triển Vũ và Triệu Bình.

Ấn tượng đầu tiên của Triệu Bình về bà Lâm là một người phụ nữ trung niên vô cùng dễ chịu.

Mái tóc của bà đã bạc trắng một nửa, nhưng những sợi tóc đó trên đầu bà dường như không hề khiến bà già đi, ngược lại còn mang một vẻ thanh lịch kiểu Pháp, làn da của bà hơi ngăm, đậm hơn da Triển Vũ một chút, khóe mắt và khóe miệng đều là những nếp nhăn của nụ cười, bà mặc một bộ váy phong cách Bohemian trang nhã, toát lên sự tự tin từ trong cốt cách.

Bà Lâm đi tới, cũng gạt Triển Vũ sang một bên, lên trước ôm lấy Triệu Bình một cái, Triệu Bình ngoan ngoãn để bà ôm, sau khi ôm xong, bà Lâm nắm tay Triệu Bình ngắm nghía một hồi, đôi mắt sáng lấp lánh: “Lần trước chúng ta đã gặp nhau qua video của Tiểu Vũ rồi, lúc đó dì đã thấy đây là một đứa trẻ xinh xắn, ngoài đời còn đẹp hơn nữa! Lão Triển, ông thấy có đúng không?”

“Ừm,” Cha của Triển Vũ trông có vẻ là một người nội liễm, gương mặt hiền từ, ít nói, đã quen với việc phụ họa theo ý kiến của bà Lâm, “Bà mau lại ngồi đi, vừa vào phòng đã làm đứa nhỏ sợ rồi.”

“Dạ không sao, ôm được ạ,” Triệu Bình cảm thấy mặt mình chắc chắn đang đỏ bừng đến mức mất mặt luôn rồi, vội vàng đi lấy những món quà đã chuẩn bị từ trước ra, “Cháu có mua chút quà gặp mặt cho chú và dì, không biết dùng có hợp hay không.”

Bà Lâm nhận lấy món quà, tỏ ra bất ngờ một cách tự nhiên như một cô gái nhỏ nhận được quà, lập tức lấy ra xem, Triệu Bình cũng nhờ đó mà thấy vui lây theo.

“Là kem dưỡng da à! Cái này tốt, dì cũng đang cần đây,” Bà Lâm mở ngay ra bôi một chút lên mu bàn tay, “Thấm nhanh thật đấy! Đồ mua ở nước ngoài toàn bị dầu quá, không hợp với chất da người châu Á mình chút nào.”

Cha Triển cũng lập tức đeo đồng hồ lên tay, còn bảo Triệu Bình qua xem giúp ông tờ hướng dẫn sử dụng, xem điều chỉnh cá nhân hóa như thế nào.

Lúc này Triệu Bình mới cảm thấy sự lo lắng trước đó của mình thực sự là dư thừa, cha mẹ của Triển Vũ đều rất biết cách khơi gợi câu chuyện, họ vừa dùng kem dưỡng và đồng hồ để tán gẫu với Triệu Bình về những phong tục tập quán họ thấy khi đi du lịch, vừa cùng hai người trẻ thảo luận xem những món quà này sau này sẽ hữu ích ra sao, Triệu Bình suốt cả buổi không để câu chuyện nào rơi xuống đất.

Bà Lâm cũng hỏi thăm một số tình hình của Triệu Bình, bà không hỏi về gia đình, chỉ hỏi Triệu Bình học chuyên ngành gì, có yêu thích công việc của mình hay không. Khi biết Triệu Bình học đại học chuyên ngành Lịch sử Nghệ thuật, bà Lâm rất vui, bảo sau này Triệu Bình nhất định phải đi chơi cùng bà.

“Cả nhà dì đều là đầu óc dân tự nhiên, chẳng có chút tế bào nghệ thuật nào cả, lần nào đi bảo tàng cũng chỉ như cưỡi ngựa xem hoa,” Bà Lâm cầm điện thoại kết bạn WeChat với Triệu Bình, bảo sẽ gửi cho cậu xem những tác phẩm bà từng xem ở viện bảo tàng, “Giờ thì tốt rồi, nhà mình cuối cùng cũng có chút hơi hướng văn nghệ rồi.”

Triển Vũ suốt buổi gặp mặt cha mẹ đều bị chính phụ huynh nhà mình ngó lơ, cư nhiên cảm thấy có chút buồn chán.

Bọn họ trò chuyện trong phòng bao mãi đến hơn ba giờ chiều, Triển Vũ đi thanh toán, anh vừa ra khỏi cửa, Triệu Bình lại cảm thấy có chút căng thẳng.

Bà Lâm nhìn Triển Vũ đi ra ngoài, ghé lại gần hỏi Triệu Bình: “Bình Nhi, con nói cho dì nghe xem, Triển Vũ thể hiện trước mặt con thế nào?”

“Dạ? Thể hiện… anh ấy thể hiện rất tốt ạ,” Triệu Bình thận trọng suy nghĩ, đây là đang trò chuyện với mẹ của người ta, phải giữ chừng mực thế nào đây? Triệu Bình nghĩ một lát, quyết định trả lời thành thật.

“Triển Vũ rất bao dung cháu, cũng rất có trách nhiệm ạ.”

“Tiểu Vũ ấy mà, từ nhỏ chúng ta đều tôn trọng ý chí cá nhân của nó, không biết có phải là quá tôn trọng ranh giới của nó hay không mà nó cứ thích ở một mình mãi thôi,” Bà Lâm vỗ vỗ vai Triệu Bình, nhìn cậu với vẻ tán thưởng xen lẫn chút tò mò, “Nó coi trọng ý chí tự do, cho nên dì cứ lo nó ở bên người khác sẽ làm cho đối phương phải chịu thiệt thòi. Nếu nó làm con giận, con cứ nói với dì, dù sao giờ cũng có WeChat rồi, dì sẽ giúp con dạy dỗ lại nó.”

“Dạ không phải đâu,” Triệu Bình mỉm cười, sống mũi lại cay cay, chưa bao giờ có một người lớn nào nói thẳng thắn với cậu rằng đừng để bản thân phải chịu ấm ức như vậy, dù là khách sáo hay chân thành, “Triển Vũ rất… tự tại, thực ra trạng thái này của anh ấy cũng ảnh hưởng đến cháu, trước đây cháu vốn là một người hay căng thẳng, Triển Vũ làm cháu cảm thấy rất thư giãn, cảm giác như mình cũng được tự do theo vậy.”

“Đứa nhỏ này,” Bà Lâm mỉm cười liếc nhìn lão Triển một cái, rồi lại nói với Triệu Bình, “Con cũng là một đứa trẻ rất tự do và đáng quý, hai đứa con trai ở bên nhau, trong môi trường trong nước vẫn có những chỗ không dễ dàng gì, cho nên dì muốn cho con cảm nhận được rằng chúng ta rất bao dung với các con, dì đã thành công chưa?”

Triệu Bình mỉm cười gật đầu, bảo mình đã cảm nhận được rồi.

Bà Lâm và lão Triển ăn xong thì định ra về, trước khi rời đi, bà Lâm đưa cho Triệu Bình một chiếc bao lì xì dày cộm.

“Đây là màn gì thế hả?” Triển Vũ cười hỏi.

“Tụi mẹ chẳng biết nên tặng quà gặp mặt gì, con thì kín tiếng như thế, chẳng chịu tiết lộ chút gì cả,” Bà Lâm lườm Triển Vũ một cái, đặt bao lì xì vào tay Triệu Bình, “Dì có hỏi mấy người bạn, họ bảo lần đầu gặp mặt gia đình đều phải đưa bao lì xì đỏ, là cảm giác nghi lễ ấy mà, sau này dì đi chơi sẽ mua quà lưu niệm cho con sau.”

Nói đến mức này rồi, Triệu Bình không tiện từ chối, đành nhận lấy bao lì xì và cảm ơn, cậu cùng Triển Vũ tiễn họ ra bãi đỗ xe, dõi mắt nhìn họ lái xe rời đi.

Khi tiễn biệt Triệu Bình không nhịn được nữa, đưa tay lén lút bóp lòng bàn tay Triển Vũ một cái, khẽ thở phào nhẹ nhõm, hỏi: “Em thể hiện thế nào? Không có chỗ nào thất lễ chứ?”

“Quá là tuyệt vời luôn,” Triển Vũ cười xoa xoa lòng bàn tay Triệu Bình, “Anh sắp cảm thấy em mới là con ruột rồi đấy, bà Lâm cũng giống anh thôi, nhìn thấy Bình Nhi xinh đẹp là mắt không rời ra được, vẫy tay kìa.”

Triệu Bình lập tức hoàn hồn, phía bên kia, chiếc xe của họ từ từ khởi hành, bà Lâm hạ kính xe xuống vẫy tay chào tạm biệt hai người, Triệu Bình mỉm cười vẫy tay về hướng chiếc xe.

“Cha mẹ anh tốt quá đi,” Triệu Bình cười thở dài, “Thực sự rất tốt.”

Hết chương 83

Trước Tiếp