Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 81
Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan
Triệu Nghiệp Minh chết rồi?
Triệu Bình ngẩn người hồi lâu, mới dần dần lý giải được mấy chữ này.
“Làm sao mà…” Đầu óc Triệu Bình trống rỗng, cũng không biết nên nói cái gì, “Làm sao mà… chết?”
“Nghe nói không có dấu hiệu bị sát hại, chắc là đột quỵ do bệnh tim,” Triển Vũ dán mắt vào Triệu Bình, quan sát kỹ lưỡng biểu cảm và phản ứng của cậu, “Lão ta đã mấy ngày liền không ra khỏi cửa, chủ nhà đến đòi tiền thuê mới phát hiện ra, đã… được nhiều ngày rồi. Cảnh sát và người của khu phố đều có mặt, người của văn phòng luật sư cũng đã qua đó. Bây giờ bọn họ cần chúng ta cũng phải có mặt để quyết định bước tiếp theo nên làm gì, có cần khám nghiệm tử thi hay không.”
Nói một cách khắt khe, đáng lẽ phải là Triệu Bình quyết định bước tiếp theo, vì cậu là người thân duy nhất của Triệu Nghiệp Minh ở trong nước. Nhưng Triển Vũ lại nói là “chúng ta”. Về mặt tâm lý, anh không muốn Triệu Bình cảm thấy mình phải đơn độc đối mặt với vấn đề này.
“Không cần khám nghiệm đâu,” Triệu Bình suy nghĩ một lát rồi lắc đầu, “Đưa thẳng đến nhà tang lễ đi.”
Suy nghĩ kỹ lại, thực ra khi Triệu Nghiệp Minh đến tìm Triệu Bình, trông tình trạng sức khỏe đã thực sự rất tệ rồi, Triệu Bình vẫn còn nhớ rõ sắc môi tím tái bất thường của lão ta, hơi thở nồng nặc mùi rượu thuốc lá hun đúc nội tạng tỏa ra khi nói chuyện, tất cả đều là những dấu hiệu của một sinh mệnh đang dần dần lụi tàn.
Chỉ là lúc đó Triệu Bình thực sự không có tâm trí đâu mà quan tâm đến sức khỏe của Triệu Nghiệp Minh. Triệu Nghiệp Minh không giống một người cha, vậy thì Triệu Bình cũng sẽ không giống một người con.
Trước khi ra khỏi cửa, Triệu Bình gửi một tin nhắn cho Trương Thiến Thiến, thông báo tin buồn về Triệu Nghiệp Minh, dặn cô nhất định từ từ mới nói cho cô ruột biết.
— Cứ bảo là bị đột quỵ tim rồi đi lúc đang ngủ, lúc đi không có đau đớn gì.
Thực ra Triệu Bình không quan tâm Triệu Nghiệp Minh có đau đớn hay không, nói thật là cậu vẫn chưa kịp phản ứng lại. Cậu chỉ theo bản năng nhìn giờ bên Canada, thấy bên đó đang là nửa đêm, quá muộn rồi, không thích hợp gọi điện quấy rầy giấc ngủ của mọi người.
Phải, cái chết của Triệu Nghiệp Minh đối với Triệu Bình mà nói, không đáng để Trương Thiến Thiến hay cô ruột phải hy sinh một đêm ngủ ngon quý báu.
Lúc Triệu Bình đến đây chỉ mặc một chiếc áo khoác dạ màu lạc đà nhạt, mặc bộ đó đi đến chỗ có người chết dường như không thích hợp cho lắm. Triển Vũ tìm một chiếc áo khoác đen của mình cho Triệu Bình mặc, áo hơi rộng, bàn tay hơi lạnh của Triệu Bình giấu trong ống tay áo, chỉ lộ ra một chút đầu ngón tay.
Triển Vũ lái xe đưa Triệu Bình xuất phát, hướng về phía đồn cảnh sát khu nhà thuê trước.
“Bình Nhi, em ổn chứ?” Triển Vũ vẫn luôn quan sát sắc mặt của cậu.
Từ khi nghe tin Triệu Nghiệp Minh chết, Triệu Bình vẫn luôn vô cùng bình tĩnh, không vui mừng, cũng chẳng bi thương, dường như cậu vẫn luôn suy nghĩ điều gì đó, phản ứng chậm chạm hơn bình thường một chút, Triển Vũ không rõ tâm trạng hiện tại của cậu như thế nào.
“Dạ?” Triệu Bình nhìn Triển Vũ một cái, mỉm cười nhàn nhạt, rồi lại quay nhìn cơn mưa lớn bên ngoài cửa sổ xe, “Vẫn ổn, chỉ là có chút chưa kịp phản ứng lại mà thôi.”
Triển Vũ bật máy sưởi và thông gió trong xe, không nói gì thêm với Triệu Bình nữa, chỉ im lặng ở bên cạnh cậu.
Triệu Bình cứ nhìn chằm chằm cơn mưa bên ngoài cửa sổ mà thẫn thờ, rất lâu sau, lâu đến mức Triển Vũ nghĩ cậu sẽ cứ thẫn thờ như thế cho đến tận đồn cảnh sát, thì Triệu Bình mới lên tiếng với giọng rất thấp.
“Sao lại chết nhỉ?” Giọng điệu của Triệu Bình chỉ mang theo một chút thắc mắc nhàn nhạt, “Em vừa mới định tính sổ với lão ta về đống nợ nần bao nhiêu năm qua, lão ta cư nhiên lại chết như thế.”
Triển Vũ dần dần hiểu được cảm giác của Triệu Bình.
Một người mà cậu căm ghét bao nhiêu năm nay, xua không đi đuổi không được, kẻ nợ nần tất cả mọi người nhưng chẳng phải chịu bất kỳ hình phạt nào, cứ như thế mà chết, lại chết ngay đúng lúc Triệu Bình vừa cầm được giấy tờ cho nhận con nuôi, có thể đường đường chính chính cắt đứt hoàn toàn mọi quan hệ với lão ta.
Lão ta chết một cách nhẹ bẫng như thế, dùng một dấu chấm hết đột ngột khiến mọi kế hoạch của Triệu Bình bị cưỡng chế dừng lại.
“Cũng coi như là một cách đoạn tuyệt mọi quan hệ theo nghĩa khác vậy.” Triển Vũ thở dài, v**t v* ngón tay Triệu Bình đang lộ ra bên ngoài ống tay áo.
Đến đồn cảnh sát, Triệu Bình mới biết được sơ bộ khoảng thời gian trước khi chết của Triệu Nghiệp Minh trôi qua như thế nào.
Sau khi bán nhà của ông bà nội, Triệu Nghiệp Minh có được một khoản tiền mặt không quá lớn, lão ta không có khả năng kiếm tiền, muốn tìm việc nhưng lại không muốn bỏ sức lao động, thế là mang khoản tiền đó lao đầu vào sòng bạc.
Có tiền, cuộc sống của Triệu Nghiệp Minh trở nên vung tay quá trán, không chút tiết chế, lão ta chơi bài, uống rượu cả ngày lẫn đêm, tìm đến những tiệm massage không lành mạnh, rất nhanh đã tiêu sạch mấy chục nghìn tệ không còn một xu, lão ta lại định mặt dày đi cầu xin người em gái dễ mềm lòng, mới phát hiện ra hoàn toàn không thể liên lạc được nữa, hỏi ra mới biết Triệu Ngọc Hương đã ra nước ngoài. Sau đó, lão ta mới bắt đầu tìm cách tìm Triệu Bình.
Ở chỗ của Triệu Bình không đòi được chút lợi lộc nào, vào một đêm sau khi thức trắng chơi bài, Triệu Nghiệp Minh lại uống rất nhiều rượu. Trái tim không còn chịu đựng nổi lối sống tồi tệ đó của lão ta nữa, giống như một cỗ máy già cỗi mục nát, đột nhiên ngừng hoạt động.
Triệu Nghiệp Minh không có bạn bè, không có gia đình, cũng không có ai cần đến lão ta, chính vì vậy sau khi chết, lão ta nằm trong phòng trọ hai ba ngày, có lẽ là bốn năm ngày, mới được chủ nhà đến đòi tiền thuê phát hiện ra.
Chủ nhà cũng ở đồn cảnh sát, vẫn còn sợ hãi kể lại với cảnh sát và Triệu Bình về cú sốc mà mình phải chịu đựng.
“Ôi trời ơi, dọa chết tôi rồi, gõ cửa nửa ngày không ai thưa, tôi tìm chìa khóa dự phòng mở cửa ra, ôi chu choa, cái mùi đó, đám ruồi nhặng đó!” Chủ nhà che mắt tặc lưỡi, “Thật là… cái nhà này của tôi sau này còn cho thuê kiểu gì nữa? Bán kiểu gì đây?”
Người cảnh sát tiếp nhận vụ việc đập “bạch bạch” xuống bàn làm việc hai cái, ngăn chủ nhà than vãn lại: “Cái nhà đó của ông vốn dĩ là nhà tự xây dựng trái phép, cho thuê cũng không có hợp đồng, ông còn đang phải đối mặt với xử phạt hành chính đấy, bình tĩnh lại đi! Còn nghĩ đến chuyện bán nữa cơ à?”
Giọng của chủ nhà nhỏ đi một chút, rồi lại quay đầu trợn trừng mắt với Triệu Bình: “Ông già nhà cậu là tự chết đấy nhé, không liên quan gì đến nhà của tôi hết. Việc dọn dẹp, vệ sinh nhà cửa sau này…”
Triển Vũ kéo Triệu Bình ra phía sau lưng mình, cắt ngang lời chủ nhà: “Ông đừng có nhắm vào cậu ấy, cậu ấy đã được người khác nhận nuôi trên danh nghĩa rồi, về mặt luật pháp không còn tính là con trai nữa. Còn về việc vệ sinh và thay thế nội thất, bên chúng tôi có luật sư, ông tự xử lý đi, sau đó cầm hóa đơn đi tìm luật sư. Khoản nào chúng tôi nên trả thì một xu cũng không thiếu, nhưng nếu ông còn định đến làm phiền cậu ấy thì đừng trách tôi không khách sáo.”
Chủ nhà liền xẹp lép như quả bóng xì hơi, tự ngồi một góc lẩm bẩm số mình thật đen đủi, cho thuê nhà còn phải bù thêm tiền.
Triệu Bình cuối cùng vẫn đưa cho chủ nhà một khoản tiền, thừa thiếu tính sau. Khoản tiền này cậu đã định sẵn là sẽ đưa khi mới đến, dù sao đi nữa, một người như Triệu Nghiệp Minh chết trong nhà người ta thì đúng là một chuyện xui xẻo. Chủ nhà vốn đã bị Triển Vũ cảnh cáo một phen, giờ nhận được tiền cũng cảm thấy yên tâm phần nào, để lại thông tin liên lạc rồi rời đi.
Không còn tranh chấp nào khác nữa, tiếp theo là làm thủ tục theo quy trình, cấp giấy chứng tử, hủy hộ khẩu của Triệu Nghiệp Minh, cấp giấy phép mai táng.
“Ngài Triệu, bên phía ngài có cần khám nghiệm tử thi hay không? Nếu muốn biết thời gian và nguyên nhân cái chết chính xác hơn, khám nghiệm sẽ chuẩn xác hơn đấy,” Người cảnh sát hỏi Triệu Bình với vẻ đồng cảm, “Chúng tôi đã khám nghiệm hiện trường sơ bộ, hiện tại không phát hiện dấu vết người ngoài đột nhập, pháp y phán đoán sơ bộ nguyên nhân tử vong có thể là do đột quỵ tim.”
Thông thường, người chết cần biết rõ ngày giờ sinh để làm các thủ tục tâm linh sau đó.
Nhưng Triệu Bình lại lắc đầu, bình tĩnh và lịch sự nói với cảnh sát: “Không cần đâu, chúng tôi không có ý kiến gì.”
Mãi đến khi hoàn tất xong mọi thủ tục, bọn họ mới được nhìn thấy thi thể của Triệu Nghiệp Minh trong nhà tang lễ.
Triển Vũ không muốn để Triệu Bình xem, anh là bác sĩ, anh quá hiểu những thi thể không được phát hiện kịp thời sau khi chết thì xác suất cao là sẽ không được tươm tất cho lắm.
Nhưng Triệu Bình khăng khăng muốn xem.
“Em muốn xem,” Triệu Bình nắm chặt tay Triển Vũ trong góc hành lang nhà tang lễ, cậu nắm rất mạnh, như muốn hút lấy chút dũng khí từ bàn tay ấm áp của anh, cậu nhìn vào mắt Triển Vũ, kiên định nói: “Em muốn làm một sự kết thúc cho chính mình.”
Triển Vũ không màng đến những người qua lại thưa thớt xung quanh, kéo tay Triệu Bình ôm cậu vào lòng, siết thật chặt, môi dán lên tóc mai của cậu: “Được, anh đi cùng em.”
Có lẽ ở nhà tang lễ, những sự an ủi như vậy không hề hiếm gặp, chẳng mấy ai để ý đến bọn họ.
Triệu Nghiệp Minh mặc một bộ đồ khâm liệm kiểu Trung Sơn rẻ tiền, không còn ồn ào như lúc sinh thời, lặng lẽ nằm trong quan tài. Gương mặt sưng phù biến dạng, Triệu Bình phải đối chiếu tên tuổi bên ngoài quan tài mấy lần mới dám chắc chắn người này là Triệu Nghiệp Minh.
“Sợ không?” Triển Vũ vẫn nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của Triệu Bình, hỏi cậu.
“Thực ra chẳng có cảm giác gì cả,” Triệu Bình thản nhiên nói, “Nhìn không ra cho lắm.”
“Vậy thì đừng xem nữa.” Triển Vũ mạnh mẽ kéo Triệu Bình rời khỏi phòng tiễn biệt thi hài.
Theo lý mà nói, một người rời bỏ thế gian, thủ tục mà người thân phải làm vô cùng phức tạp. Nhưng Triệu Nghiệp Minh thì không có được những đãi ngộ đó. Mọi quá trình đều đơn giản, không nghi lễ tiễn biệt, không linh đường, không người phúng viếng, cũng không có mộ phần, Triệu Bình đưa giấy phép mai táng cho nhân viên, thi thể Triệu Nghiệp Minh nhanh chóng được hỏa táng.
Mọi oán hận và những món nợ không tên đều biến thành một nhúm tro tàn xám xịt trong tiếng gầm rú của lò hỏa táng, được đựng trong hũ tro cốt phổ thông và rẻ tiền nhất, trao vào tay Triệu Bình.
“Tro cốt em định tính sao?” Triển Vũ hỏi Triệu Bình.
“Em không biết, định đổ vào bồn cầu, nhưng lại thấy có lỗi với cái bồn cầu quá,” Triệu Bình cư nhiên lại đùa một câu, nhưng rồi vẫn nói, “Đợi ý kiến của cô đã, nếu cô không có ý kiến gì khác thì rải xuống sông cho xong.”
“Được, tùy em hết.” Triển Vũ đi cùng Triệu Bình rời khỏi nhà tang lễ.
Lúc lên xe, Triển Vũ không lái đi ngay mà lấy từ trong túi ra một lá bùa hộ mệnh, đưa cho Triệu Bình.
“Cái gì đây?” Triệu Bình cầm lá bùa lên xem, là một gói vải lụa nhỏ gấp thành hình tam giác, trông có vẻ được làm khá tùy tiện.
“Bùa hộ mệnh, anh vừa tìm mua ở chỗ bán hương nến giấy tiền lúc nãy, ông chủ bảo bên trong có tờ sớ trừ tà,” Triển Vũ nhìn lá bùa trong tay Triệu Bình cười cười, “Mua một cái đi, dù sao cũng đã đến đây rồi.”
Triệu Bình “phì” một tiếng cười ra một cách không mấy hợp thời điểm, nhưng vẫn cất lá bùa vào túi của mình.
“Anh là bác sĩ mà đi nhà tang lễ còn tiện tay mua quà lưu niệm nữa à?” Triệu Bình nhìn Triển Vũ trêu chọc, “Tinh thần khoa học đâu rồi?”
“Thế thì em không biết rồi, trong bệnh viện đôi khi có những chuyện khó giải thích lắm, nếu ai trực đêm mà mang xoài với thanh long đến ăn, chắc chắn sẽ bị vứt thẳng tay ra ngoài,” Triển Vũ cười nổ máy xe, “Sau này anh kể dần cho nghe, mấy chuyện này đôi khi chỉ là để cầu an thôi, có tác dụng hay không cứ mang theo bên mình đi.”
Triệu Bình nhớ lại chuỗi tiền xu trừ tà đã bạc màu treo trên gương chiếu hậu xe mình, đó là cô ruột cầu từ trong chùa về, thực ra cậu chẳng tin chút nào, vậy mà vẫn treo cái món đồ mỹ nghệ không mấy tinh xảo đó trong xe cho đến tận lúc bạc màu.
Triệu Bình tựa người vào lưng ghế, nghiêng đầu nhìn góc nghiêng của Triển Vũ, nói: “Thôi được, mua cũng mua rồi, em sẽ mang theo cẩn thận.”
Mặc dù Triệu Bình luôn tỏ ra bình tĩnh, nhưng đêm đó cậu vẫn không ngủ được mấy, Triển Vũ luôn ở bên cạnh cậu, Triệu Bình muốn trò chuyện một lúc, anh liền tán gẫu vu vơ cùng cậu, Triệu Bình muốn nhắm mắt nghỉ ngơi, anh liền ôm lấy cậu, nhẹ nhàng vỗ lưng như dỗ dành trẻ con.
Mãi đến lúc trời sắp sáng, Triệu Bình mới ngủ thiếp đi được một lát, chưa đến trưa đã lại tỉnh dậy.
Cậu vẫn luôn khá trầm mặc, phần lớn thời gian đều ở trong trạng thái bàng hoàng không biết nên làm gì, cho đến khi điện thoại của cô ruột gọi đến.
Triển Vũ tránh ra ban công chơi với Triển Chiêu và Cao Hứng, nhường phòng khách lại cho Triệu Bình.
Giọng của cô ruột nghe như vừa mới khóc xong, giọng mũi hơi nặng, nhưng trạng thái tổng thể vẫn khá bình hòa, cô hỏi thăm Triệu Bình về quy trình xử lý hậu sự, cuối cùng thở dài một tiếng thật dài.
“Tro cốt cứ làm theo ý con đi, kiếp này duyên phận anh em giữa cô và ông ấy coi như đến đây là hết,” Cô ruột u sầu nói, “Sau này cô chỉ còn có con và Thiến Thiến thôi.”
“Được, vẫn còn tụi con mà, cô đừng buồn.” Triệu Bình an ủi cô.
“Để một mình con phải đối mặt với những chuyện này, vất vả cho con rồi.” Cô ruột nói.
“Thực ra…” Triệu Bình nhìn về phía ban công, từ góc độ này, cậu có thể nhìn thấy tấm lưng rộng và vững chãi của Triển Vũ, “Thực ra cũng không phải mình con đâu cô. Cô, con có người yêu rồi.”
“Thật sao?” Giọng cô ruột cuối cùng cũng có chút vui mừng, “Cô gái thế nào vậy con? Tính cách có tốt không?”
“Không phải con gái,” Yết hầu Triệu Bình chuyển động, cậu căng thẳng nắm chặt nắm đấm, móng tay vô thức bấm vào lòng bàn tay, “Cô, con thích đàn ông. Con và bác sĩ Triển đang ở bên nhau, anh ấy đã luôn ở bên cạnh con.”
Hết chương 81