Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 77
Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan
Triệu Bình bắt đầu làm việc tại tiệm mới.
Nòng cốt của đội ngũ vẫn là những người đó, Tiểu Lưu buộc phải ở lại tiệm cũ, nhưng Trương Diệp lại theo nửa đội ngũ còn lại sang đây, Triệu Bình rất ngạc nhiên khi nhìn thấy cậu ta.
“Sao cậu lại sang đây? Cậu đâu có ở gần đây đâu.” Triệu Bình hỏi.
“Không sao đâu, Tiểu Bồ Đào đi mẫu giáo rồi, dạo này nó bám bác sĩ Chung hơn,” Trương Diệp mỉm cười, “Hơn nữa từ nhà em đến tiệm mới có tàu điện ngầm tuyến số 1 đi thẳng, thời gian đi làm cũng chỉ nhiều hơn trước mười phút mà thôi.”
Triệu Bình gật đầu, những lời cảm ơn dư thừa cậu không nói ra được, ân tình cũng không phải chỉ dựa vào một câu cảm ơn là có thể trả hết.
Nợ ân tình của Trương Diệp đã khiến Triệu Bình cảm thấy tự trách như vậy, huống hồ là đối với Triển Vũ…
Triệu Bình chỉ biết dồn toàn bộ sức lực vào công việc, di chuyển trên lộ trình độc đạo giữa chỗ ở và tiệm bánh, cố gắng che giấu mọi hành tung của mình.
Cậu chỉ lau dọn sơ qua những nơi cậu cần dùng hàng ngày như phòng đọc sách, bếp và nhà vệ sinh trong nhà cô, mỗi tối sau khi ăn cơm xong, cậu lại tra cứu các quy định pháp luật, tư vấn cảnh sát, tư vấn luật sư. Cậu còn mua một chiếc bút ghi âm mang theo bên người, nếu Triệu Nghiệp Minh lại tìm đến, cậu có thể ghi lại toàn bộ cuộc đối thoại giữa bọn họ một cách tốt nhất có thể.
Tuy nhiên, việc muốn cắt đứt quan hệ với Triệu Nghiệp Minh về mặt pháp lý không hề dễ dàng, luật pháp Trung Quốc không hỗ trợ việc đoạn tuyệt quan hệ giữa con cái và cha mẹ. Ngay cả khi Triệu Bình đưa cho Triệu Nghiệp Minh một số tiền đủ lớn để lão ký vào thỏa thuận đoạn tuyệt quan hệ, nó cũng không có hiệu lực về mặt pháp lý.
Trừ khi Triệu Bình có thể thu thập đủ bằng chứng chứng minh Triệu Nghiệp Minh có hành vi phạm tội nghiêm trọng đối với mình, ví dụ như ngược đãi, bỏ rơi, cố ý gây thương tích.
Triệu Bình thậm chí trong lúc bế tắc đã từng nghĩ đến ý định cực đoan là cho Triệu Nghiệp Minh một cơ hội để lão thực hiện hành vi cố ý gây thương tích cho mình.
Nhưng nghĩ lại rồi thôi, bây giờ mỗi khi nảy ra những ý tưởng đáng sợ nào đó, Triệu Bình luôn nhớ đến Triển Vũ. Chỉ cần nhớ đến anh, những cảm xúc cực đoan, thậm chí là tự hủy hoại đó sẽ đột ngột tan biến, giống như nấm mốc trong bóng tối bị ánh mặt trời chiếu rọi, tan thành tro bụi.
Nhất định sẽ còn cách khác.
Chỉ có những lúc cực kỳ hiếm hoi, Triệu Bình mới không kìm được cảm thấy tủi thân.
Cậu vẫn ngủ trên chiếc giường xếp của dượng trong phòng đọc sách, đồ vật từ thời đại đó để lại chất lượng rất tốt, chiếc giường này vẫn chắc chắn như hồi Triệu Bình còn nhỏ, chỉ phát ra tiếng “két” nhẹ khi nằm xuống hoặc trở mình. Khác biệt duy nhất là chiều cao hiện tại của Triệu Bình so với chiếc giường này có phần hơi khiên cưỡng, mỗi tối cậu đều phải cuộn tròn người lại, nhiều khi chẳng thể nào chợp mắt nổi.
Vì vậy, khoảng thời gian trước khi ngủ trở thành lúc Triệu Bình đau buồn nhất.
Mỗi ngày cậu đều gửi tin nhắn cho Triển Vũ, báo cho anh biết mình đã đi làm, đã tan làm, đã ăn cơm, đã đi ngủ.
Triển Vũ đều trả lời từng tin một, từ những từ đơn giản ban đầu, đến sau này mỗi ngày đều gửi ảnh Triển Chiêu và mèo con cho Triệu Bình xem. Nhưng thái độ của anh vẫn rõ ràng là đang giận. Mỗi khi Triệu Bình thể hiện ý muốn anh nói thêm vài chuyện bên lề để làm hòa, Triển Vũ sẽ không thèm để ý đến cậu nữa.
Đến lúc này, Triệu Bình không còn nghi ngờ việc Triển Vũ đã biết chuyện của Triệu Nghiệp Minh nữa. Cậu chỉ không biết rốt cuộc Triển Vũ biết bằng cách nào, nhưng điều đó không ngăn cản việc cậu muốn loại trừ Triển Vũ ra khỏi rắc rối này.
Thế nên bọn họ vẫn cứ giằng co như vậy, Triển Vũ nhất định muốn Triệu Bình mở lời, còn Triệu Bình thì ngoại trừ chuyện này, việc gì cũng sẵn lòng thỏa hiệp với Triển Vũ.
Trạng thái này kéo dài suốt một tuần lễ, sắp đến cuối tuần, Triệu Bình nhắn tin hỏi Triển Vũ cuối tuần này có ca trực hay không, có muốn gặp mặt nhau không.
Tin nhắn gửi đi nửa tiếng đồng hồ không có hồi âm, ngay lúc Triệu Bình sắp bỏ cuộc thì điện thoại của Triển Vũ gọi đến.
Đã một tuần Triệu Bình không được nghe giọng nói của Triển Vũ, bàn tay cầm điện thoại của cậu run lên vì xúc động.
“Alô? Triển Vũ?” Giọng Triệu Bình thậm chí có chút dè dặt, “Anh tan làm chưa?”
“Ừ, vừa tan làm,” Giọng Triển Vũ nghe có vẻ nghẹn lại, im lặng một lát, anh vẫn hỏi: “Mấy ngày nay em thế nào?”
Thực tế là khi Triệu Bình gửi tin nhắn, Triển Vũ đã nhìn thấy ngay lập tức, anh đã soạn rồi xóa trên điện thoại rất lâu, muốn nói “tùy em”, lại sợ Triệu Bình thực sự không đến, nhưng nếu bình thản nói “em đến đi” giống như Triệu Bình, anh lại sợ cậu cứ thế mà lấp l**m cho qua chuyện này.
Nghĩ đi nghĩ lại, Triển Vũ vẫn không nhịn được mà gọi điện thoại cho Triệu Bình.
“Em? Em rất tốt mà,” Triệu Bình vẫn như trước đây, cười thoải mái bình thản, “Chỉ là khối lượng công việc lớn hơn tiệm cũ một chút, doanh thu mỗi ngày ở đây gấp khoảng ba lần tiệm cũ.”
Triển Vũ lại im lặng một lát, dặn dò Triệu Bình chú ý nghỉ ngơi.
“Triển Vũ, cuối tuần này anh có ca trực không?” Triệu Bình thử thăm dò.
“Có trực.” Triển Vũ nói với giọng cứng rắn.
“Hả? Ồ…” Triệu Bình có chút thất vọng.
“Em qua đây đi,” Triển Vũ tiếp tục nói bằng giọng cứng rắn, “Cuối tuần có người đến nhận nuôi mèo con, anh không có nhà, em qua đây bàn giao một chút đi.”
Nói xong, Triển Vũ cúp máy.
Triệu Bình vẫn áp điện thoại vào tai, nghe tiếng “tút tút” máy bận sau khi ngắt máy, rồi chậm rãi mỉm cười.
Đêm đó Triệu Bình ngủ rất muộn, khoảng thời gian này cậu đều ngủ muộn, trong đầu suy nghĩ quá nhiều chuyện, không uống thuốc thì không ngủ được.
Lúc một giờ sáng, cậu vừa xem các bản in về các vụ án tranh chấp gia đình vừa bóc một viên thuốc an thần, đang chuẩn bị uống thì điện thoại reo lên.
Đã giờ này rồi, ai lại gọi điện cho mình?
Trái tim Triệu Bình thắt lại, cầm điện thoại lên xem, là cô ruột gọi đến.
Cậu hắng giọng, bắt máy.
“Bình Nhi.” Cô vừa mở lời vốn dĩ là đang cười, gọi tên Triệu Bình xong lại nghẹn ngào một tiếng.
“Cô? Sao thế? Cô cảm thấy không khỏe à? Thiến Thiến có ở bên cạnh cô không?” Triệu Bình nhíu mày hỏi.
“Không phải,” Cô hít sâu một hơi bình tĩnh lại cảm xúc, xót xa hỏi: “Có phải Triệu Nghiệp Minh đã tìm cháu không? Ông ta còn nói muốn quậy phá công việc của cháu?”
“Cô… cô nghe chuyện đó từ đâu thế?” Khóe miệng Triệu Bình giật giật, không biết nên thể hiện vẻ mặt gì.
“Triệu Nghiệp Minh nhắn tin đấy! Cháu và Thiến Thiến còn định giấu cô đến khi nào nữa, có giấu nổi không?!” Cô có chút kích động, hỏi Triệu Bình: “Ông ta rốt cuộc đã làm gì cháu rồi?”
“Không có gì đâu, lúc đó cháu chỉ diễn kịch trước mặt lão một chút thôi chứ không thực sự nghỉ việc,” Triệu Bình an ủi cô, “Cháu chỉ đổi sang một chi nhánh khác, vẫn đang làm việc bình thường mà.”
“Cháu đừng lừa cô nữa.” Cô không mấy tin tưởng.
“Không có, thật sự không có mà,” Triệu Bình cười thở dài, “Cháu đang trốn lão ta, không có chuyện gì đâu.”
Cô bình tĩnh lại cảm xúc hồi lâu, đột nhiên nói với Triệu Bình: “Bình Nhi, cháu hãy đoạn tuyệt quan hệ với Triệu Nghiệp Minh đi.”
Triệu Bình ngẩn người.
Thực tế cô vẫn luôn không thể hoàn toàn buông bỏ người anh trai không ra gì này, miệng thì bảo Triệu Bình đừng quan tâm đến Triệu Nghiệp Minh, nhưng cậu biết cô vẫn luôn ôm hy vọng Triệu Nghiệp Minh có thể quay đầu là bờ, sống một cuộc đời bình thường và hòa giải quan hệ với cậu. Sự cố chấp đối với tình thân máu mủ của thế hệ trước, Triệu Bình không hiểu, nhưng cũng không định thay đổi.
Lúc này, cô lại nói rõ ràng việc muốn cậu đoạn tuyệt quan hệ với lão ta.
“Cháu… cháu từng nghĩ đến rồi,” Triệu Bình nói, “Nhưng về mặt pháp luật thì gần như là không thể.”
“Có thể đấy,” Giọng của cô quyết tuyệt, dường như đã hạ quyết tâm rất lớn, “Trước đây Triệu Nghiệp Minh vì muốn chúng ta phải chăm lo cho cháu mãi mãi, đã từng ký một bản thỏa thuận cho nhận con nuôi.”
“Cái gì cơ?” Triệu Bình hoàn toàn sững sờ. “Cho nhận con nuôi? Cho cháu làm con nuôi? Cho ai”
“Cho chúng ta,” Cô nói, “Trước khi dượng mất mới dặn dò cô, bản thỏa thuận này dượng đã mang đi đăng ký với chính quyền rồi, đã có hiệu lực, một mặt là để thuận tiện cho chúng ta với tư cách là người giám hộ cho con đi học, mặt khác…”
Cô thở dài một hơi: “Dượng muốn để lại cho cô một sự bảo đảm, mặc dù Thiến Thiến ở nước ngoài, nếu cô cần người phụng dưỡng thì con cũng có thể góp sức.”
“Tại sao…” Triệu Bình nghẹn lời một hồi lâu, gần như không nói nên lời, “Tại sao không nói cho cháu biết?”
“Cô không cần con phụng dưỡng, huống hồ con là đứa trẻ do cô nuôi nấng từ nhỏ, cháu là người thế nào cô hiểu rõ nhất,” Giọng của cô lại nghẹn ngào, “Cô còn tưởng rằng ông ta sẽ có ngày tỉnh ngộ, sao ông ta có thể chà đạp con như vậy chứ!”
“Cô… thật sự…” Nước mắt lăn dài từ khóe mắt Triệu Bình, chảy qua gò má, ngưa ngứa, “Cháu thực sự là con trai của cô và dượng rồi sao?”
“Phải, con vẫn luôn là con của chúng ta,” Cô nói, “Con vào phòng đọc sách của dượng tìm trong tủ sách đi, thỏa thuận nằm ở cái hộp đựng tài liệu dưới cùng phía sát cửa ấy.”
“Cháu… con biết rồi.” Triệu Bình có chút bàng hoàng, cậu thực sự không muốn khóc, nhưng nước mắt cứ thi nhau trào ra khỏi hốc mắt như vỡ đê.
“Cầm lấy bản tài liệu đó, con muốn đi kiện ông ta tội bỏ rơi, muốn đoạn tuyệt quan hệ cha con với ông ta thế nào đều tùy con,” Cô thở dài, “Bình Nhi, con cứ luôn không chịu nói gì với chúng ta… sau này đừng việc gì cũng gánh vác một mình nữa.”
Viên thuốc an thần đã bóc vẫn nằm yên trên bàn không động đến, Triệu Bình dễ dàng tìm thấy bản tài liệu cho nhận con nuôi trong tủ sách, trên đó có chữ ký của dượng, của Triệu Nghiệp Minh, còn có cả chữ ký của cô ruột và mẹ.
Cậu cầm bản tài liệu này, đọc đi đọc lại từ đầu đến cuối, cậu ngồi trên chiếc giường xếp chật hẹp, tiếng thút thít dần biến thành tiếng khóc nức nở, như muốn gào thét ra hết mọi tủi thân bao nhiêu năm qua.
Bản tài liệu này là sự tự do của cậu, là một nhát dao sắc bén chặt đứt mối quan hệ giữa cậu và Triệu Nghiệp Minh.
Tay Triệu Bình bám chặt lấy cạnh giường xếp dưới thân, nó đã rất cũ, rất hẹp, nhưng đối với cậu bấy nhiêu đã là quá đủ rồi.
Triển Vũ mua thức ăn và hoa quả khi về nhà, cuối tuần Triệu Bình sẽ đến, tủ lạnh trong nhà chẳng còn gì cả.
Khoảng thời gian này Triển Vũ chưa từng nấu nướng ở nhà, ngày ba bữa đều ăn qua loa ở căng tin bệnh viện. Văn phòng luật mỗi ngày đều phản hồi tin tức về Triệu Nghiệp Minh cho Triển Vũ, lão ta có vẻ đã im hơi lặng tiếng, trong suốt một tuần qua lão chỉ ra ngoài đánh bài một lần, thời gian còn lại đều không rời khỏi căn phòng thuê đó.
Mỗi khi nhận được tin từ văn phòng luật, Triển Vũ đều rất muốn liên lạc với Triệu Bình, cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống. Những lúc thực sự không nhịn nổi, anh lại mở tin nhắn thoại đó của Triệu Bình ra nghe đi nghe lại.
“Em vào rồi, bên này hơi nhiều bụi.”
Nghe nhiều lần quá, Triển Vũ cảm thấy mình như có thể nghe thấy cả tiếng bụi bặm đang bay lơ lửng trong không khí nơi đó.
Người yêu vốn dĩ tốt đẹp như thế, một Triệu Bình ngày càng bám dính lấy mình như thế, ấy vậy mà lại trở nên lạnh nhạt không một bước đệm, Triển Vũ chịu không nổi, anh nghĩ tại sao Triệu Bình có thể nhẫn nhịn như vậy? Tại sao chỉ riêng chuyện này lại kiêu ngạo đến thế? Tại sao không thể hạ mình một chút để làm phiền anh?
Anh quyết định khi gặp lại Triệu Bình, bằng mọi giá phải ép cậu nói ra khỏi miệng.
Nhấn dấu vân tay, khóa mật mã kêu “tít” một tiếng liền mở ra. Triển Vũ bước vào nhà trong lúc đang suy nghĩ xem phải cưỡng ép Triệu Bình như thế nào, thì lại nhìn thấy cạnh tủ giày có một đôi giày không thuộc về mình.
Một đôi bốt Martin sạch sẽ, một chiếc đứng, một chiếc đổ nghiêng. Dường như khi cởi ra chủ nhân của nó đã rất mệt mỏi, mặc kệ cho đôi giày nằm ngổn ngang, Triển Vũ liếc mắt một cái đã nhận ra đó là giày của Triệu Bình.
“Triệu Bình?” Triển Vũ gọi vào trong nhà, “Bình Nhi?”
Từ hướng phòng khách có tiếng “ừm” thấp vẳng lại đáp lời anh, thấp đến mức gần như không nghe thấy.
Triển Vũ đặt túi đồ mua sắm trên tay xuống đất, cũng chẳng kịp thay giày, lao ngay vào phòng khách.
Trên sofa không có người, ban công không có người, trong bếp cũng không có người. Triển Vũ tìm một vòng mới phát hiện ra trong chiếc lều ở phòng khách có một người.
Triệu Bình đang ôm chân, đầu vùi giữa hai đầu gối, cuộn tròn trong chiếc lều vốn luôn dựng sẵn đó thành một cục nhỏ xíu.
“Bình Nhi?” Trái tim Triển Vũ thắt lại đau đớn, anh chậm rãi đi về phía chiếc lều, quỳ xuống trước mặt Triệu Bình.
“Em sao thế?” Triển Vũ hỏi.
Triệu Bình ngẩng đầu nhìn Triển Vũ, đôi mắt sưng húp như quả đào, lòng trắng đầy tia máu.
Suốt thời gian qua, sự bình thản, điềm tĩnh, lý trí và độc lập mà Triệu Bình cố gồng mình giả vờ đều tan nát hết thảy, để lộ ra sự yếu đuối và bất lực vô cùng dưới lớp vỏ bọc.
“Có chuyện gì vậy?” Triển Vũ không màng đến chuyện gì nữa, mặc kệ cái gọi là cãi nhau, mặc kệ cái gọi là “anh đừng quản nữa”, anh v**t v* đôi gò má đã gầy đi rất nhiều của Triệu Bình, hôn lên mí mắt vương vị mặn chát nước mắt của cậu.
“Triển Vũ,” Triệu Bình vươn cánh tay ra, chậm chạp và quờ quạng ôm lấy Triển Vũ, giọng khàn đặc nói: “Anh đừng giận nữa có được không? Em sai rồi.”
“Không đâu, anh không giận nữa, anh chỉ muốn em tin tưởng anh mà thôi…” Triển Vũ ôm chặt lấy lưng Triệu Bình, cũng chui vào trong lều, “Sao lại thành ra thế này rồi? Nói với anh nghe xem nào?”
“Em tin anh mà,” Triệu Bình lầm bầm nói, “Em yêu anh.”
**
Chan: Ban đầu dưới sự phán đoán của tui thì tui biết sự xa cách của Bình Nhi đối với cô ruột có lẽ thuộc về sự tự ti của chính bản thân cậu, bởi tuổi thơ ăn nhờ ở đậu của cậu nên mặc dù cậu rất quan tâm và lo lắng cho cô nhưng vẫn không dám tỏ ra thân thiết, bởi vì cậu luôn tâm niệm đó là mẹ của Thiến Thiến, gia đình của Thiến Thiến, không phải của cậu. Và với một người lớn như cô ruột, cô biết sự xa cách đó của Bình Nhi đến từ đâu, nên tui để 2 cô cháu xưng hô cô-cháu.
Chương này ban đầu tui định để cô xưng mẹ với Bình Nhi, nhưng sau đó tui sửa lại, chỉ giữ lại chữ “con” thay cho chữ “cháu”, vì tui sợ thay đổi như vậy quá đột ngột, sau chương này, tui sẽ để xưng hô “mẹ-con” với Bình Nhi, tất nhiên, đó là khi raw để “ta-ngươi”, còn nếu Bình Nhi vẫn gọi cô là “cô” tui vẫn để theo raw nhé.
Hết chương 77