Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 65
Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan
Triển Chiêu sinh con trước khi Triệu Bình đi, điều này khiến lòng người khá an tâm, những ngày sau đó, Triệu Bình trải qua trong việc vừa thu dọn đồ đạc vừa chăm sóc cả gia đình nhà mèo.
Thực tế lũ mèo con cũng không cần Triệu Bình phải chăm sóc quá nhiều, Triển Chiêu là một mèo mẹ rất có trách nhiệm, ngày đầu tiên sau khi sinh, nó hầu như không ra khỏi thùng giấy để ăn, đồ đóng hộp và sữa dê đều phải đợi Triệu Bình múc vào bát rồi bưng đến tận miệng nó mới ăn. Những lúc không nhịn được phải đi khay vệ sinh, Triển Chiêu toàn chạy vù đi, Triệu Bình còn tận mắt thấy nó bị trượt chân mấy lần trên nền gạch men bóng loáng, vừa buồn cười vừa xót xa.
Nuôi mèo con mới sinh quả thực là một công việc vô cùng vất vả, cứ cách hai tiếng lũ mèo con lại kêu “meo meo” đòi bú sữa, còn chuẩn xác hơn cả cái đồng hồ hẹn giờ trong bếp của Triệu Bình.
Nhìn lũ mèo con vânc còn chưa mở mắt, Triệu Bình thầm nghĩ ông trời thật khéo an bài, để một người như mình lại đi thích đàn ông, định sẵn là không thể lập gia đình theo kiểu truyền thống, cũng sẽ không có con cái, Triệu Bình cảm thấy mình thực sự không hợp với vai trò làm “cha”, ngay cả một chú mèo chỉ mất vài tháng là lớn mà cậu còn không biết nên dùng lực thế nào để bế, càng không thể tưởng tượng nổi mình sẽ phải làm sao để đồng hành cùng một đứa trẻ suốt mười mấy năm trời cho đến khi nó trưởng thành.
Cậu chưa từng cảm nhận được một gia đình có “tình yêu” trông sẽ như thế nào, đứa trẻ lớn lên trong một gia đình như vậy sẽ có dáng vẻ ra sao? Chắc hẳn sẽ giống như Trương Thiến Thiến, yêu ghét rõ ràng, thích hay hận đều có thể dễ dàng nói ra, ngay cả việc xin lỗi cũng có thể hào phóng và chân thành. Hoặc có lẽ sẽ giống như Triển Vũ, tự do và thư thả, chắc chắn anh ấy rất hợp làm phụ huynh, cũng rất hiểu cách để yêu một người, ngay cả Triệu Bình khi ở bên anh, dường như cũng trở nên lười biếng và trẻ con hơn rất nhiều.
Hai ngày nay Triển Vũ đều rất bận, thực ra bận rộn có lẽ là trạng thái thường thấy của bác sĩ. Triệu Bình nhớ lại những lần gặp Triển Vũ trước đây, đa số đều là ở bệnh viện, trong khoảng thời gian nghỉ trưa ngắn ngủi, Triển Vũ đều gọi điện cho Triệu Bình, cho dù là đeo tai nghe không nói lời nào, chỉ nghe tiếng đối phương nhai thức ăn thôi cũng tốt, giống như có thể tưởng tượng ra cảnh hai người đang ngồi cùng một bàn, vai kề vai cùng nhau ăn cơm.
Thời gian như vậy cũng không nhiều, Triển Vũ ăn xong sẽ vội vàng quay lại phòng khám, hoặc đi họp, anh nói là hội chẩn hay thảo luận chuyên đề gì đó, Triệu Bình không nhớ rõ lắm.
Mỗi ngày Triển Vũ về nhà đều kêu đói, Triệu Bình liền thay đổi thực đơn làm món khuya cho anh. Đồ ăn ngoài quanh khu phố cổ về đêm đa phần là quán nhậu và đồ nướng, thỉnh thoảng ăn một hai lần thì cảm thấy mới lạ, nhưng không thể chịu nổi nếu ngày nào cũng ăn. Với cường độ làm việc như của Triển Vũ, nếu ăn uống không tốt sẽ hỏng dạ dày mất.
Nhưng Triệu Bình đi một lần là hai tháng trời, hai tháng này Triển Vũ phải làm sao đây? Thế là Triệu Bình vừa tính toán thời gian, vừa thu dọn hành lý, đồng thời bắt đầu tích trữ lương thực vào tủ lạnh cho Triển Vũ.
Cứ như thế, vừa bận rộn vừa ngắm mèo con, thời gian Triển Vũ không có nhà cũng trôi qua rất nhanh.
Điều duy nhất khiến Triệu Bình lo lắng chính là chú mèo quýt ra đời cuối cùng kia, có lẽ vì bị kẹt trong đường sinh gây thiếu oxy vài phút, Triệu Bình cảm thấy chú mèo này dường như không được thông minh và cũng không được khỏe mạnh cho lắm, khi bú sữa cùng các anh chị khác, nó luôn mất nhiều thời gian hơn mới tìm thấy vị trí, khó khăn lắm mới bú được thì lại bị con khác đẩy ra, sau hai ngày, kích thước của nó có vẻ nhỏ hơn hẳn một vòng so với những con khác.
Đôi khi Triệu Bình nhìn không nổi, liền tự tay giúp Bé Quýt giành chỗ bú sữa, còn dùng tay chặn không cho những con mèo con khác lấn lướt bé Quýt, chính bản thân cậu cũng cảm thấy mình thật buồn cười.
Dưới bài đăng vòng bạn bè, những người đòi xin mèo đa phần chỉ là nhất thời hứng thú khi nhìn thấy ảnh, Triệu Bình không phản hồi, nên cũng có nhiều người không còn tha thiết nữa.
Tất nhiên cũng có những người đặc biệt kiên trì, ví dụ như Trương Diệp và Chung Viễn Hàng.
Ngày đầu tiên Trương Diệp không nhận được phản hồi trên vòng bạn bè, sáng ngày thứ hai điện thoại của Chung Viễn Hàng đã gọi tới.
Triệu Bình và Chung Viễn Hàng không có nhiều giao thiệp, khoảng thời gian duy nhất bọn họ liên lạc với nhau là khi Triển Vũ bị thương nằm trong ICU. Cậu ta là bạn trai của Trương Diệp, điểm này đối với Triệu Bình luôn có chút khó xử, không phải vì Triệu Bình còn tình cảm gì với Trương Diệp, quan hệ của hai người bọn họ bây giờ thuần túy chỉ là bạn bè, có lẽ còn thân hơn bạn bình thường, có thể coi là tâm giao, nhưng cảm giác chừng mực của Triệu Bình nhạy cảm hơn người bình thường, nên khi nghĩ đến Chung Viễn Hàng, điều đầu tiên cậu làm là tránh hiềm nghi.
Khi Chung Viễn Hàng gọi điện thoại đến, lúc đầu Triệu Bình còn tưởng Triển Vũ đã xảy ra chuyện gì, bắt máy rất nhanh, vừa mở miệng đã hỏi: “Triển Vũ làm sao vậy?”, khiến Chung Viễn Hàng sững người một hồi mới cười bảo không có chuyện gì.
“Triển Vũ trong mắt anh rốt cuộc là hình tượng gì thế? Chẳng lẽ tôi gọi điện đến cứ nhất định phải là anh ấy có chuyện à?” Chung Viễn Hàng có chút dở khóc dở cười.
Triệu Bình thở phào nhẹ nhõm, sau đó mới thấy ngại ngùng: “… Cũng không phải, bác sĩ Chung có việc gì không?”
“Cũng không có gì đâu,” Giọng điệu của Chung Viễn Hàng thoải mái và khách sáo, “Hôm qua Tiểu Bồ Đào nhìn thấy hình ảnh mèo con các anh đăng, chúng tôi muốn giúp thằng bé nhận nuôi một chú mèo bò sữa đen trắng, hôm nay tôi cũng hỏi Triển Vũ rồi, anh ấy nói tất cả đều nghe theo anh, cho nên tôi đến hỏi ý kiến của anh.”
“Tiểu Bồ Đào? Con trai của Trương Diệp?” Triệu Bình nhớ ra rồi, nhưng Chung Viễn Hàng gọi một cuộc điện thoại chỉ vì chuyện này thôi sao?
“Đúng vậy, anh cứ suy nghĩ thêm, không cần cảm thấy khó xử đâu…”
“Được được, không khó xử đâu,” vỗn dĩ Triệu Bình cũng muốn tìm chủ nhân thích hợp cho lũ mèo, trong nhà đã có Triển Chiêu rồi, thêm sáu con nhỏ nữa thực sự không kham nổi, tìm được chủ nhân đáng tin cậy như Trương Diệp và Chung Viễn Hàng là chuyện tốt, Triệu Bình đồng ý ngay, “Chỉ cần cam kết triệt sản và không bỏ rơi là được.”
“Tất nhiên rồi, cảm ơn thầy Triệu,” Chung Viễn Hàng nói xong lại ngập ngừng một chút, hỏi tiếp: “Tôi nghe Trương Diệp nói, vài ngày tới cậu ấy sẽ đi tu nghiệp cùng anh, là đến bên trường nghề phải không?”
Đúng rồi, Chung Viễn Hàng gọi điện đến, phần lớn vẫn là vì Trương Diệp. Triệu Bình thầm trong lòng nghĩ quả nhiên là như vậy, mỉm cười trả lời cậu ta: “Đúng vậy, đi hai tháng, nền tảng của cậu ấy chưa vững lắm, đi theo có thể học thêm lý thuyết và thực hành, nhưng tôi không hứa với anh là cậu ấy sẽ không mệt đâu nhé.”
Suy nghĩ một lát, Triệu Bình lại nói thêm: “Về chỗ ở thì chắc là sẽ ở ký túc xá của trường, những người đi từ cửa tiệm đều sẽ được sắp xếp ở cùng nhau, an toàn và các vấn đề khác đều không cần phải lo lắng.”
“Vậy thì tốt quá rồi, cảm ơn nhiều,” Chung Viễn Hàng nói, “Cũng đừng làm việc quá sức nhé, cả ngài nữa.”
Chung Viễn Hàng dùng từ “ngài”, tự đặt mình xuống thấp hơn, ngang hàng với Trương Diệp, ban đầu cậu ta coi Triệu Bình là bạn, giờ thì coi như một người thầy thực thụ.
“Việc nên làm mà.” Triệu Bình nói.
Giờ đây cậu thực sự không còn là chàng trai trẻ mới vào đời dễ bị lo sợ nữa, trải nghiệm và sự lắng đọng đã khiến con người ta trưởng thành. Ít nhất là trong ngành nghề của mình, Triệu Bình có thể không cần quá khiêm tốn khi để người khác gọi một tiếng “ngài”, vốn liếng tự tin và kỹ thuật cứng cỏi của cậu đều do tự mình thắng từng cuộc thi, làm từng đơn hàng mà có được, cho đến bây giờ, cậu cũng đã có năng lực để giúp đỡ người khác.
Tối hôm đó Triển Vũ về nhà, Triệu Bình đã kể chuyện này cho anh nghe.
Triển Vũ vốn không quá để tâm chuyện nhận nuôi, chuyện này Triệu Bình sẽ đồng ý có xác suất cao, anh hiểu rõ điều đó, anh lập tức bắt được một trọng điểm khác.
“Người của cửa tiệm đều được sắp xếp ở cùng một chỗ?” Triển Vũ vừa ăn hoành thánh vừa hỏi Triệu Bình ngay lập tức.
“Ừm, ở chung với sinh viên không tiện cho lắm.” Triệu Bình đã xếp xong quần áo, tranh thủ lúc nói chuyện với Triển Vũ để thong thả dọn dẹp đống sách định mang theo.
“Em cũng ở chung với người khác ư?” Triển Vũ lại hỏi.
“Anh lo cái này à?” Triệu Bình cười cười, “Dù sao em cũng được coi là ‘chuyên gia trong ngành’, được sắp xếp ký túc xá phòng đơn, không ở chung với ai đâu, đừng lo lắng.”
“Trước đây em đổi chỗ ở có bị ảnh hưởng đến giấc ngủ không?” Triển Vũ không hoàn toàn là ghen tuông, anh lo lắng cho giấc ngủ của Triệu Bình hơn.
“… Có,” Triệu Bình nghĩ nghĩ, thành thật mở miệng, “Nhưng khi mệt quá thì cũng không quản nổi nữa, cùng lắm thì uống thuốc an thần cũng được.”
“Nếu ngủ được thì đừng uống thuốc, thuốc an thần dễ bị nhờn thuốc đấy,” Triển Vũ nói, “Nếu thực sự không ngủ được thì gọi điện cho anh, anh nghĩ cách cho.”
Triển Vũ có thể nghĩ ra cách gì được chứ? Triệu Bình không biết, nhưng vẫn cười trả lời “được”.
Ngày cuối cùng trước khi đi, khi Triển Vũ ra khỏi nhà vào buổi sáng, Triệu Bình vẫn còn đang ngủ, anh ăn sáng xong lại chui vào chăn, ôm Triệu Bình hít hà mấy cái lên cổ cậu, hít người như hít mèo vậy, Triệu Bình chưa tỉnh hẳn, chỉ hừ hừ xoay người né nhột.
“Hôm nay anh về sớm, chúng ta cùng ra ngoài ăn một bữa thật ngon nhé.” Triển Vũ nói với Triệu Bình đang mơ màng ngủ.
Thế nhưng anh lại không thể về kịp, thậm chí còn không kịp tiễn Triệu Bình ra cửa vào sáng ngày hôm sau.
Lúc gần tan tầm buổi chiều, khoa cấp cứu chuyển gấp một bệnh nhân nguy kịch từ bệnh viện tuyến huyện lên, những lúc thế này, các bác sĩ có thể hội chẩn đều không thể rời đi, phương án đã được định là chuẩn bị phẫu thuật, đợi trạng thái bệnh nhân ổn định đôi chút là vệ sinh vùng phẫu thuật, gây mê, rồi lên bàn phẫu thuật ngay lập tức.
Triển Vũ chỉ kịp tranh thủ khoảng trống giữa hội chẩn và phẫu thuật để gửi cho Triệu Bình một tin nhắn, nói rằng có thể sẽ về muộn, còn muộn đến lúc nào thì anh cũng không dám chắc.
Triệu Bình trả lời “Không sao đâu”, Triển Vũ cũng không nhắn lại, chẳng biết đã xem chưa.
Đêm cuối cùng trước khi đi mà không gặp được người, lý trí Triệu Bình hoàn toàn thấu hiểu, nhưng cảm xúc thì luôn giống như chiếc lá thiếu nước, không có cách nào giãn ra được, cả đêm này Triệu Bình ngủ không yên giâc, Triển Vũ có thể cả đêm không về, nhưng cũng có thể về vào một lúc nào đó vào giữa đêm khuya, trong trạng thái này, người không về được thì luôn nóng vội, mà người đợi ở nhà cũng luôn giữ một sợi dây thần kinh căng thẳng, khó lòng ngủ say giấc.
Mãi đến sáng sớm ngày hôm sau, Triển Vũ vẫn chưa về nhà, Triệu Bình đành tự mình kéo chiếc vali siêu lớn ra khỏi cửa.
Vừa lên xe đối mặt với Trương Diệp, cả hai đều sững người, dưới mắt cả hai đều treo quầng thâm rõ rệt, dáng vẻ như thiếu ngủ trầm trọng, đờ người ra một lúc, cả hai đều bật cười.
“Bác sĩ Chung cũng không về nhà à?” Triệu Bình tránh những người khác, vừa tự giễu vừa có chút trêu chọc hỏi Trương Diệp.
“Cả đêm không về,” Trương Diệp cười xoa xoa mặt, một lát sau cũng cười hóm hỉnh đáp lại Triệu Bình, “Anh Bình không coi em là người nhà đấy à?”
“Nói thế là sao?” Triệu Bình nhíu mày.
“Bác sĩ Triển ấy,” Trương Diệp cười thở dài, “Em còn phải thông qua Viễn Hàng mới biết chuyện của hai người đấy?”
“Tôi không định nói ra bên ngoài,” Triệu Bình nghĩ đến bài đăng gần như là khoe khoang kia của Triển Vũ cũng thấy buồn cười, “Chẳng qua là không cản nổi Triển Vũ muốn xòe đuôi thôi, tôi quản không nổi anh ấy.”
“Tốt mà,” Trương Diệp nói nhỏ, “Anh ấy cảm thấy đó là chuyện tốt, cảm thấy anh đặc biệt tốt, nên mới không nhịn được mà muốn… xòe đuôi chứ?”
Là như vậy sao? Triệu Bình cười cười, không nói gì thêm.
Đến trường là đủ loại thủ tục lặt vặt và tạp sự, Triệu Bình dẫn theo vài trợ lý chạy đôn chạy đáo ở phòng giáo vụ cả buổi sáng, đợi đến khi về chỗ ở cất xong hành lý, Triển Vũ mới gọi điện đến, nghe giọng có vẻ như vừa mới rảnh tay.
“Bình Nhi, mọi người đều đến trường rồi chứ?” Giọng Triển Vũ đầy vẻ áy náy, “Xin lỗi em nhé, anh vừa mới được nghỉ tay.”
Triệu Bình thở phào nhẹ nhõm, cảm giác đầu tiên vẫn là xót xa, cậu hỏi Triển Vũ: “Cả đêm anh không ngủ đấy à?”
“Giờ đang chuẩn bị về ngủ đây,” Triển Vũ nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không nhịn được vẫn ngáp một cái, “Anh ngủ một mình thôi.”
“Làm gì có, anh còn có Triển Chiêu cơ mà,” Triệu Bình trêu chọc anh, “Về nhà đi đã, về đến nhà thì gọi điện cho em nhé, hôm nay em không có tiết, có thể nghe máy.”
Nhà cửa vô cùng sạch sẽ, khi Triển Vũ về đến nhà, trên bàn vẫn còn đặt một chiếc bánh sandwich đã bọc màng thực phẩm, là Triệu Bình làm cho anh trước khi ra khỏi cửa. Đi tiếp vào trong bếp, trên tủ lạnh dán một tờ giấy ghi chú khổ A4 viết đầy chữ, Triển Vũ gỡ xuống xem, đều là nét chữ xinh đẹp, ngay ngắn của Triệu Bình.
Bánh bí đỏ nhân trứng muối và bánh mì trong tủ lạnh không để lâu được, ăn trước nhé.
Sủi cảo và hoành thánh ở ngăn đông bên dưới, đã chia sẵn theo lượng mỗi bữa rồi, mỗi lần nấu một túi.
…
Dưới tờ ghi chú còn viết rất nhiều lưu ý khi hâm nóng đồ ăn, Triển Vũ cầm tờ giấy mở tủ lạnh ra, quả nhiên cả ngăn mát và ngăn đông đều được xếp đầy ắp, chứa rất nhiều món ăn thành phẩm và bán thành phẩm mà Triệu Bình đã chuẩn bị sẵn.
Triển Vũ cảm thấy trái tim trong lồng ngực như bị một bàn tay ấm áp, mềm mại bóp nhẹ, một cảm giác ấm áp âm ỉ.
Anh cầm tờ giấy ghi chú ngồi xổm trước tủ lạnh, sờ điện thoại gọi cho Triệu Bình.
Triệu Bình mất một lúc lâu mới bắt máy, giọng điệu vẫn thanh lãnh như cũ nhưng ngữ khí thì ôn hòa, mang theo ý cười, cậu hỏi Triển Vũ có phải đã về đến nhà rồi hay không.
“Bình Nhi,” Triển Vũ trầm giọng nói, “Anh nhớ em rồi.”
**
Chan: Trước đây tui để Triệu Bình với Trương Diệp xưng hô khách sáo 1 chút là vì trước đó Triệu Bình có chút ý tứ với Trương Diệp, nhưng sau đó lại cố gắng giữ khoảng cách với cậu ấy, còn Trương Diệp cũng biết ý tứ nên cũng như vậy, nhưng giờ 2 người đều có người yêu rồi, nên tui sẽ để Trương Diệp xưng anh em cho nó đúng với sự thân thiết với mối quan hệ “bạn tâm giao” nhé. Còn Triệu Bình thì tui vẫn giữ nguyên như ban đầu vì tui cảm thấy tình cách của Triệu Bình nên để như vậy mới hợp lý.
Còn về phía Triệu Bình với Chung Viễn Hàng thì là vì 2 người không quen biết, không thân thiết nên cứ xưng “anh” với đối phương thôi. Ở chương này Chung Viễn Hàng chấp nhận gọi Triệu Bình là “ngài” “thầy Triệu” là có ý tứ nhờ vả chăm chóc Trương Diệp trong chuyến công tác, cũng như gọi giống với Trương Diệp. Raw ghi “ngài” và “thầy Triệu” thì tui vẫn sẽ ghi “ngài” và “thầy Triệu”, còn nếu raw ghi “ngươi” thì tui vẫn để “anh” thui.
Hết chương 65