Không Hẹn - Tam Nguyệt Xuân Ngư

Chương 59

Trước Tiếp

Chương 59

Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan

Phòng tắm trên xe nhà di động rất nhỏ, một người đứng vào thôi cũng không còn nhiều không gian nữa, Triển Vũ đã thử đứng vào cùng Triệu Bình nhưng cuối cùng vẫn phải lùi ra ngoài.

“Đừng tắm lâu quá, xả sạch những chỗ bẩn là được rồi.” Triển Vũ vừa nói vừa nhìn vào vạt áo hoodie và cạp quần đang ướt một mảng của Triệu Bình.

“Ừm.” Triệu Bình đóng cửa lại.

Sau khi dịu lại từ những xung động mê loạn, Triệu Bình dường như trở lại dáng vẻ điềm đạm thường ngày, chỉ là trên cổ, xương quai xanh và bả vai xuất hiện thêm rất nhiều dấu vết đậm nhạt khác nhau, chúng hiện rõ trên làn da trắng như ngà voi của cậu, tựa như những đóa hoa đang nở rộ.

“Anh ở ngay ngoài này thôi,” Triển Vũ áp sát vào cửa nói, “Xong rồi thì gọi một tiếng là anh nghe thấy ngay, anh lấy quần áo thay cho em.”

Triệu Bình nhanh chóng dội nước toàn thân, cẩn thận xoa xoa vùng bụng xem có còn sót lại chất lỏng nào không rồi mới tắt nước. Bản thân cậu đang tr*n tr** ở bên trong, còn Triển Vũ thì mặc bộ đồ cũng chẳng sạch sẽ gì hơn cậu đứng ngay bên ngoài. Cách nhau một tấm cửa mỏng manh, đến cả một tiếng ho hay một nhịp thở hơi nặng nề cũng có thể nghe thấy rõ mồn một.

“Em xong rồi,” Triệu Bình đẩy cửa phòng tắm ra một khe nhỏ, quấn khăn tắm, để lộ nửa con mắt nhìn Triển Vũ ở bên ngoài, “Áo và quần đều dính cả rồi… cả đồ lót cũng phải thay.”

Triển Vũ cười cười đáp “ừm” một tiếng, rời khỏi khe cửa, tiếp đó là tiếng mở tủ lục tìm đồ.

Lúc tình thế cấp bách đúng là chẳng màng được gì, bọn họ còn chẳng kịp cởi hết quần áo ra, chỉ có thể nói là chiếc quần thể thao lúc trước thì quá thuận tiện, mà lúc sau lại quá bất tiện.

Triệu Bình nghe tiếng Triển Vũ tìm đồ, khẽ nới lỏng khăn tắm, lòng dạ xao động cúi đầu nhìn lướt qua cơ thể mình, ngoại trừ những dấu vết có thể thấy trên ngực, phần lớn những chỗ còn lại… đại khái là trông cũng ổn, cậu nâng khuôn mặt đã bị hơi nước nóng làm cho ửng hồng lên, kéo chặt khăn tắm quấn quanh người.

Triển Vũ nhanh chóng gõ cửa phòng tắm, vài giây sau mới đẩy ra một khe cửa, đưa một xấp quần áo vào: “Quần áo đây, mặc xong rồi hãy ra, đừng để bị lạnh.”

Không mặc xong mà đi ra thì đã làm sao? Triệu Bình nghĩ vẩn vơ, rồi lại thấy mình mê muội rồi, qua cái Tết này, sinh nhật tới là mình đã ba mươi mốt tuổi, vậy mà còn phát điên như thế này.

Hơn nữa, bọn họ cũng không còn nhiều nước để tắm rửa thêm nữa.

Triệu Bình ngoan ngoãn mặc quần áo vào, đồ lót là của Triển Vũ nên mặc có chút rộng, phần eo lỏng lẻo, phía trước cũng lỏng lẻo.

Cậu đã từng nhìn thấy qua, và vừa rồi cũng đã chạm vào Triển Vũ, nên biết kích cỡ của anh như thế nào. Nhìn chiếc quần đang vắt trên xương chậu, cậu lại nghĩ ngợi không chút đứng đắn, việc chạm vào nhau và thực sự bước tới bước cuối cùng vẫn còn một khoảng cách khá xa, dù là về mức độ hay về mặt tâm lý.

Bọn họ vừa mới bước qua một ranh giới, Triệu Bình không kìm được, cũng buộc phải nghĩ đến ranh giới tiếp theo.

“Anh vào tắm đi,” Triệu Bình bước ra khỏi phòng tắm với đôi gò má đỏ hồng, “Em đã cố gắng tắm nhanh nhất có thể rồi, nhưng hình như nước vẫn bắt đầu lạnh rồi.”

“Cứ dội qua loa một chút thôi, không sao đâu,” Triển Vũ thản nhiên nói, ôm lấy Triệu Bình rồi lại hít hà trên cổ cậu, “Em đi ngủ trước đi.”

Nước nóng quả thực không còn đủ nữa. Triển Vũ dự tính chuyến đi này không dài, cảm cúm của Triệu Bình lại chưa khỏi hẳn nên anh cũng chưa từng nghĩ sẽ làm chuyện gì, không dự trù tình huống cả hai người đều phải tắm rửa, vì vậy nửa sau anh gần như toàn tắm nước lạnh.

Lúc Triển Vũ chui vào chăn, Triệu Bình lập tức cảm nhận được luồng khí lạnh bao quanh người anh, nghe thấy tiếng “phù” rất khẽ của anh.

Triệu Bình đã chuẩn bị sẵn tâm lý, đưa đôi tay và chân ấm áp qua, quấn lấy tay chân của Triển Vũ.

Lạnh thật đấy!

“Em vẫn chưa ngủ à?” Cậu đã chủ động sát lại, Triển Vũ cũng không né tránh nữa, xoay người ôm trọn lấy Triệu Bình một cách ấm áp.

Khuôn mặt Triệu Bình vùi vào hõm vai Triển Vũ, ngột ngạt đến mức không thở nổi, cậu vùng vằng xoay người, áp lưng vào ngực Triển Vũ để anh ôm mình từ phía sau. Rõ ràng là mình ôm người ta trước, vậy mà lại phàn nàn: “Anh muốn làm em nghẹt thở đấy à.”

Triển Vũ cúi đầu dùng môi cọ xát vào đốt sống cổ hơi nhô ra của Triệu Bình, thở dài một tiếng đầy mãn nguyện.

Suốt cả một đêm, Triển Vũ đều áp sát sau lưng Triệu Bình, Triệu Bình ngủ nông nên sáng hôm sau tỉnh dậy rất sớm, khi mở mắt ra, ngoài cửa sổ là màn sương mỏng, cả bãi cỏ được ánh sáng mờ ảo của lúc bình minh chiếu rọi thành một màu xanh lam, cậu phải suy nghĩ một lát mới nhớ ra mình đang ở đâu.

Triệu Bình chưa từng ngủ chung với người khác, lại còn bị lạ chỗ, hơi thở và những cử động nhỏ của Triển Vũ đều dễ khiến cậu nhận ra. Triệu Bình vặn vẹo eo, nhíu mày đưa tay ra sau đẩy cái đùi của Triển Vũ đang đè lên eo mình ra.

“Anh làm em bị cấn rồi.” Triệu Bình nói với giọng mệt mỏi, uể oải.

“Ừm…” Triển Vũ tỉnh dậy đôi chút, lại rúc vào cổ Triệu Bình hít thật sâu, giống như hít một hơi thuốc lá vào tận phổi vậy.

Triệu Bình vặn người, vỗ một phát rõ đau vào đùi Triển Vũ: “Đừng dính lấy nhau nữa, chúng ta không còn nước để tắm đâu.”

“Bốp” một tiếng, Triển Vũ mở mắt, rút chân ra khỏi người Triệu Bình.

Trên người Triệu Bình nhẹ hẳn đi, nhưng sau khi Triển Vũ nằm thẳng ra, lưng cậu cũng nhanh chóng mất đi hơi ấm, cậu ngập ngừng nằm bò trên giường, mặt cọ đi cọ lại trên gối, cuối cùng quay về phía Triển Vũ để lộ ra mũi và mắt, nhìn vào đôi mắt đang hướng lên trần xe và sống mũi cao thẳng của anh.

“Triển Vũ?” Giọng Triệu Bình nghẹn lại trong gối, “Em đánh đau quá à?”

Cú đánh đó của Triệu Bình thực sự chẳng thấm vào đâu, Triển Vũ cảm thấy nó còn chẳng bằng lực vỗ muỗi.

Nhưng anh nhìn đôi mắt còn hơi sưng vì mới ngủ dậy của Triệu Bình, con ngươi hơi hướng lên trên khi nhìn người khác, anh cảm thấy bản thân Triệu Bình có lẽ không biết rằng cách nhìn người này trông rất dễ bị bắt nạt.

“À.” Triển Vũ nhíu mày, đanh mặt không cười.

Tay Triệu Bình chậm rãi lần mò qua lớp chăn, chạm vào chân Triển Vũ.

Cậu chạm phải vết sẹo để lại sau phẫu thuật ở gốc đùi của Triển Vũ, một cái sẹo dải lồi lên, khác hẳn với vùng da khác, nó mềm mại và có độ đàn hồi, cảm giác như nếu chạm mạnh một chút là vết thương lại có thể rạch ra thêm một lần nữa.

“Về nhà rồi nói tiếp nhé, được không?” Đầu ngón tay Triệu Bình xoa nhẹ theo vết sẹo, xoa đến mức Triển Vũ vừa thấy ngứa ngáy vừa thấy nóng ran, “Có được không?”

Triển Vũ đột nhiên vung tay lên kéo chăn trùm kín đầu của cả hai người, sau đó xoay người đè lên lưng Triệu Bình, anh bẻ khuôn mặt của Triệu Bình ép cậu quay ra đằng sau, thô lỗ hôn cậu từ phía sau, chân áp sát chân, như muốn dọa dẫm mà th*c m*nh vào sau người Triệu Bình vài cái.

Triệu Bình kinh hãi kêu lên mấy tiếng nức nở, đều bị Triển Vũ nuốt chửng hết.

“Cho em chừa tội đánh anh.” Triển Vũ th* d*c từ trên người Triệu Bình lật xuống giường, đi thẳng vào phòng tắm.

Thực ra làm như vậy đúng là kiểu thương địch tám trăm, tự tổn một ngàn, Triển Vũ vào trong đó khá lâu mới đi ra.

Triệu Bình không còn thấy kinh hãi nữa, cậu cười khoái trá, ôm gối nằm bò ở cuối giường, thò đầu ra trêu chọc: “Súng khó đè xuống lắm phải không?”

Triển Vũ ngẩn người trước lời nói của Triệu Bình, người này đại khái là thuộc giống mèo con, bạn tiến lại gần thì cậu trốn, đợi đến lúc bạn có chút lơ là, cậu lại thò đầu ra cào cho bạn một cái.

“Em lại thấy mình ổn rồi đúng không?” Triển Vũ làm bộ muốn tiến lại gần.

Triệu Bình lập tức nhảy dựng lên lùi sâu vào trong góc giường.

“Dậy thôi,” Triển Vũ chộp lấy chiếc áo phao từ trên sofa cạnh giường, phủi sạch lông của Triển Chiêu rồi mới mặc vào bước ra ngoài, “Rửa mặt đi, ra ngoài ăn sáng.”

Triệu Bình đợi đến khi Triển Vũ đóng cửa mới xoay người xuống giường, thong thả làm các động tác chậm chạp để chăm sóc bản thân.

Đêm qua của cậu đã trôi qua vô cùng vui vẻ, đã rất nhiều năm rồi cậu không vui như vậy, vui đến mức cảm thấy không chân thực, nhưng cậu quả thực cũng ngủ không ngon, cách bài trí và các thiết bị điện trên xe nhà di động quá chật chội, những ánh đèn tín hiệu ẩn hiện khiến việc chỉ dựa vào cái ôm của Triển Vũ và việc nhắm mắt đơn thuần là không thể hoàn toàn phớt lờ được.

Cảm giác này giống như đang chiếu phim kinh dị trong một bầu không khí ấm cúng vậy, vô cùng lạc quẻ. Triệu Bình không nói ra được, cậu đưa tay cho Triển Chiêu đang ở cạnh giường cọ đầu một cái, rồi chậm rãi đẩy cửa bước ra khỏi xe.

Lò than lại được Triển Vũ nhóm lên, anh đang dùng một chiếc nồi nhỏ nấu mì gói, nước mì sôi sùng sục đẩy hương thơm lan tỏa đâm sộc vào mũi Triệu Bình.

“Lại đây,” Triển Vũ ngồi trên chiếc ghế đẩu ngoài trời bên cạnh lò, vẫy tay với Triệu Bình, “Uống chút ngũ cốc trước đi, nấu bằng sữa đậu nành Weiwei đấy, anh rất thích vị này.”

Triệu Bình nhận lấy chiếc cốc từ tay Triển Vũ rồi ngửi thử, quả nhiên là mùi sữa đậu nành nóng quen thuộc.

“Hồi nhỏ có phải anh còn uống cả Milo nữa không?” Triệu Bình cười cười hỏi anh.

“Có chứ, bà Lâm vì dỗ cho anh uống sữa mà chiêu trò gì cũng dùng hết,” Triển Vũ nhún nhún vai, “Nhưng anh vẫn thích sữa đậu nành Weiwei nhất, nếu em muốn uống Milo thì lần sau anh sẽ mang cho em.”

Triệu Bình lắc đầu, lúc này uống sữa đậu nành nóng khiến dạ dày cậu rất thoải mái: “Sữa đậu nành Weiwei tốt rồi.”

Hồi nhỏ cậu cũng uống Milo, nhưng hương vị không phải do cậu lựa chọn mà đều phải theo sở thích của Trương Thiến Thiến. Vị chuối mà cô thích có chứa hương liệu khiến Triệu Bình luôn có cảm giác như đang uống nhựa vậy.

Ăn sáng xong, Triển Vũ thu dọn bát đĩa, lò than cũng được dọn dẹp. Anh thu dọn rất nhanh, trông cực kỳ thành thạo. Triệu Bình không giúp gì được nhiều, chỉ ngồi trên ghế đẩu đưa đồ cho anh.

“Chúng ta chuẩn bị về rồi à?” Triệu Bình nhìn xung quanh một lượt, không khí buổi sáng sớm mang theo mùi sương giá, lạnh lẽo và trong lành, ngửi như mùi bạc hà, rất dễ chịu.

“Chưa về ngay đâu, dự báo thời tiết nói chiều nay có một trận tuyết nhỏ, bắt đầu rơi tuyết chúng ta mới về,” Triển Vũ thu dọn lò, vỗ vỗ vào lưng Triệu Bình, “Vào thay giày đi tuyết đi, anh phải dọn ghế.”

“Chúng ta đi đâu?” Triệu Bình hỏi, “Đi bộ đường dài à?”

“Đi dạo loanh quanh gần đây thôi, đưa em đi xem rừng cây bên cạnh,” Triển Vũ nói, “Đội mũ và quàng khăn vào, chỗ xa thì không đi được vì em ngủ không ngon.”

Lúc xuất phát, Triển Vũ tìm cho Triệu Bình một đôi gậy leo núi, nắm lấy tay của cậu điều chỉnh dây đeo cổ tay, rồi lại ngồi xổm xuống bẻ khóa chốt để chỉnh độ dài.

“Chống xuống đất một cái, cảm nhận xem độ dài có phù hợp hay không.” Triển Vũ ngẩng đầu lên nhìn Triệu Bình.

“Dài bao nhiêu thì tính là phù hợp?” Triệu Bình cầm gậy chống xuống đất, “Em cảm thấy dài hay ngắn một chút đều được.”

“Chúng ta không leo dốc nhiều, em cầm nó sao cho góc giữa cánh tay trên và cánh tay dưới khép lại thành 90 độ là phù hợp.” Triển Vũ đứng dậy, chỉnh lại cánh tay của Triệu Bình, rồi lại ngồi xuống chỉnh gậy ngắn đi một chút, “Xong rồi, đi thôi.”

Triển Vũ dẫn đi rất chậm, đi một đoạn lại dừng lại cho Triệu Bình nghỉ chân, việc leo l*n đ*nh ngọn đồi nhỏ trước mắt mất nhiều thời gian và mệt hơn Triệu Bình dự tính, sau lưng cậu đã rịn mồ hôi, khăn quàng cũng đã tháo xuống.

“Trước đây có phải anh từng đứng ở đằng kia chụp hình không?” Triệu Bình chỉ vào ngọn núi cao hơn hỏi Triển Vũ.

“Hửm? Đúng vậy, sao em biết?” Triển Vũ ngạc nhiên.

“Trong tập tài liệu hướng dẫn anh gửi cho em có mà,” Triệu Bình nhìn anh cười cười, “Hai lạng hành hoa không bún.”

“Em xem hết rồi à?” Triển Vũ cũng cười, “Lúc đó chỉ có mình anh leo lên được, người ở trại nói trông anh cứ như người que ấy, nên mới chụp lại.”

Điểm dừng xe Triển Vũ chọn rất tốt, khoảng cách đến đỉnh đồi nhỏ gần nhất gần như toàn là dốc thoải. Mặt dốc và đỉnh núi có rất nhiều cây gỗ mọc dại, vào mùa đông chúng hiện lên màu xanh lục đậm hơi ngả sang xanh lam, trông rất xanh tốt.

“Đây là những cây gì thế?” Triệu Bình chỉ vào cánh rừng sắp đến gần, khẽ th* d*c.

“Cây hương chương, cây tùng,” Triển Vũ chỉ vào đám cây cao trước, nói xong lại chỉ sang đám cây thấp, “Chỗ kia là cây táo.”

“Táo?” Triệu Bình thoáng ngạc nhiên, “Cây táo trông thế này á? Trước đây em từng dùng gỗ táo để nướng bánh mì, sẽ có mùi thơm đặc trưng, cây táo ở đây có ra quả không?”

“Không biết nữa,” Triển Vũ lắc đầu, “Đến lúc ra quả chúng ta lại qua đây xem nhé.”

Triệu Bình gật gật đầu: “Nếu không ngon thì em sẽ dùng làm bánh táo, bên vườn nướng bánh có lò nướng bằng củi, có thể dùng gỗ táo làm nguyên liệu, bánh mì nướng ra sẽ có mùi thơm tự nhiên của cỏ cây.”

Triển Vũ đã nói sẽ đến, Triệu Bình cảm thấy nhất định bọn họ sẽ đến.

Triển Vũ nhìn vào con ngươi đen thuần khiết dưới mí mắt trắng ấm của Triệu Bình, nâng lấy gò má của cậu lên và hôn lên bờ môi đỏ nhạt như quả táo, m*t nhẹ phần môi đầy đặn của cậu, anh tưởng tượng Triệu Bình chính là loại hương thơm cỏ cây nướng đó.

Triệu Bình thực sự có mùi thơm.

“Về thôi nhỉ?” Triển Vũ nhéo nhéo má Triệu Bình, dùng ngón tay cái gạt đi một bông tuyết nhỏ li ti vừa rơi xuống: “Tuyết rơi rồi.”

**

Chan: Ảnh mới yêu lần đầu mà ảnh ấp áp :) ảnh còn phát hiện ra Triệu Bình ngủ không ngon.

Hết chương 59

Trước Tiếp