Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 15
Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan
Thật kỳ quái, tổng thời gian Triệu Bình sống chung với Triệu Nghiệp Minh có lẽ chưa được nổi năm năm, sau khi được gửi nuôi ở nhà cô ruột từ năm bốn tuổi, cậu chỉ gặp cha mình mỗi năm một lần, và gần như không gặp lại sau khi trưởng thành, theo lẽ thường mà nói, một người như vậy đáng lẽ phải thuộc phạm vi người lạ đối với Triệu Bình.
Nhưng ngay khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, Triệu Bình đã xác định được, bóng lưng đứng trước giường cô của mình chính là Triệu Nghiệp Minh.
Bóng lưng đó toát ra một mùi hương, trong ký ức của Triệu Bình, mùi hương này bao gồm những ký ức cũ kỹ, cờ bạc, khói thuốc lá, rượu chè, và cả những lời nói dối đã thành bản chất, mùi hương này gắn liền mật thiết với hình ảnh Triệu Nghiệp Minh, xuất hiện trong nền móng của tất cả những cơn ác mộng của Triệu Bình.
Và bây giờ, cơn ác mộng đó đang đứng sừng sững trước mặt Triệu Bình một cách chân thực nhất.
Khoảnh khắc nghe thấy tiếng đẩy cửa, bóng lưng đó quay lại, Triệu Bình nhìn thấy khuôn mặt đó.
Phải diễn tả khuôn mặt vừa lạ lẫm vừa quen thuộc này thế nào nhỉ? Triệu Nghiệp Minh khi còn trẻ thực ra cũng khá ưa nhìn, nhưng giờ đây, đôi mắt đục ngầu, vàng vọt bị che khuất một nửa bởi mí mắt sụp, nhỏ hơn nhiều so với trong ký ức. Đầu mũi và hai má đều ửng đỏ, không biết có phải do uống rượu hay do thói quen nghiện rượu lâu ngày đã làm mao mạch trên khuôn mặt ông ta bị phá vỡ hoàn toàn, khiến tình trạng sưng đỏ b*nh h**n không hề thuyên giảm ngay cả khi tỉnh táo, qua kẽ môi màu đậm, những chiếc răng vì bị ám khói thuốc mà trở nên vàng khè thoắt ẩn thoắt hiện.
Triệu Bình mơ hồ nhớ lại, khi còn nhỏ, đã từng có họ hàng khách sáo khen ngợi cậu đẹp trai, thừa hưởng ưu điểm của cha mẹ. Nhưng cậu thực sự sợ hãi, liệu một ngày nào đó mình có trở thành bộ dạng như Triệu Nghiệp Minh hiện tại hay không?
Thật không công bằng, tại sao người bị bệnh không phải là Triệu Nghiệp Minh, kẻ đã hủy hoại cuộc đời mình? Mà lại là cô ấy, người cả đời sống cẩn thận?
“Yo, đây là ai thế này?” Triệu Nghiệp Minh nhướng một bên lông mày, trên mặt lộ ra một nụ cười chế giễu sắc lạnh, “Khách quý đấy à? Trước khi tao chết còn được gặp con trai mình sao?”
“Nói bớt đi một câu đi! Cứ gặp mặt là cãi nhau!” Kim tiêm lưu trú trên tay cô của Triệu Bình còn đang truyền dịch, cô ấy sốt ruột muốn ngăn Triệu Nghiệp Minh lại nhưng không thể, ống truyền dịch vô ích quấn vòng trên không trung.
Triệu Bình không muốn nói một lời nào, những lời cậu muốn nói với Triệu Nghiệp Minh đã nói hết trong đám tang của mẹ rồi. Giờ đây, nhìn thấy ông ta thêm một lần nữa, Triệu Bình cảm thấy máu dồn l*n đ*nh đầu một cách đột ngột, nhưng đó là máu lạnh, khiến cậu nổi da gà sau lưng, hoa mắt chóng mặt.
Cảm thấy choáng váng, Triệu Bình quay người rời khỏi phòng bệnh ngay lập tức.
Cậu không thể cãi nhau với Triệu Nghiệp Minh trước mặt cô ruột được.
“Thằng ranh vô giáo dục, ông đứng đây mà không thèm chào hỏi, có mẹ sinh mà không có mẹ dạy…”
Triệu Nghiệp Minh bị Triệu Bình làm mất mặt, miệng không hề kiêng nể, tính cách này của ông ta đã như vậy từ khi còn trẻ, giờ già rồi lại càng thêm vô đạo đức hơn.
“Phải rồi, Bình Nhi là đứa trẻ do tôi nuôi lớn,” Triệu Ngọc Hương cười lạnh nói, “Nó có mẹ sinh mà không có mẹ dạy, chẳng phải là do anh và chị dâu đã không nuôi nó à? Giờ anh có tư cách gì mà nói nó vô giáo dục?”
“Ấy, không phải ý đó,” Triệu Nghiệp Minh thay đổi nét mặt cực nhanh, thoáng cái lại là vẻ mặt tươi cười, “Dù sao thì cũng là con trai của tao, không có ông đây thì không thể có con trai, con người không thể quên nguồn cội được.”
Triệu Ngọc Hương ngồi trên giường thở dài, kim tiêm ghim trên mu bàn tay khi nãy vung tay chắc là đã bị động, cảm thấy sưng tấy khó chịu.
“Anh, anh sống cuộc đời như thế này, anh có xứng đáng với cha mẹ hay không? Bọn họ chết cũng không được yên ổn,” Triệu Ngọc Hương nhắm mắt lại, sau đó liếc xéo Triệu Nghiệp Minh một cách kín đáo.
“Anh xem Bình Nhi đi, một đứa trẻ tốt như vậy, bị anh giày vò thành cái dạng gì rồi? Không kết hôn, bao nhiêu năm cũng không yêu đương, tất cả đều là vì anh!”
“Nó không tìm được vợ thì liên quan gì đến tao?” Triệu Nghiệp Minh dựa vào tường, khoanh tay tỏ vẻ không quan tâm, “Người ta không ưa nó chứ sao nữa? Hồi đó điều kiện của tao còn không bằng nó, sao vẫn cưới được mẹ nó đấy thôi? Bây giờ tao còn…”
“Cái bộ dạng này của anh! Anh làm gương kiểu gì?” Giọng nói của Triệu Ngọc Hương vô thức nâng cao hơn, “Chính vì anh, anh đã khiến nó hoàn toàn không còn tin tưởng vào hôn nhân nữa, anh có xứng đáng với ai?! Bình Nhi không nhận anh, anh hoàn toàn là đáng đời!”
“Không nhận tao? Nó còn dám không nhận tao nữa sao,” Triệu Nghiệp Minh ưỡn cổ lên, ra vẻ lưu manh già, “Thằng súc sinh tác nghiệt, nó dám không nuôi dưỡng tao, tao sẽ đi kiện nó!”
Triệu Ngọc Hương quá quen thuộc với cái kiểu cứng đầu cứng cổ, không biết điều này của anh trai mình, dường như chỉ có lợi ích thiết thực mới có thể lay động được trái tim mục nát của đối phương.
Nghĩ đến đó, Triệu Ngọc Hương nhớ lại một chuyện cũ, hạ giọng xuống thấp nhất có thể, đe dọa cảnh cáo, “Hừ, anh dám đi kiếm chuyện với nó ấy à? Tôi nói cho anh biết, tôi vẫn còn giữ giấy tờ chuyển giao con nuôi mà anh đã viết cho chúng tôi năm xưa. Chữ ký của anh rõ ràng trên giấy trắng mực đen, dù tôi và lão Trương không chính thức nhận nuôi, thì nó cũng chứng minh anh có ý định bỏ rơi con trai của mình.”
“Mày… chuyện từ đời nào rồi, mày nói cái đó làm gì?” Triệu Nghiệp Minh quay mặt đi, không nhìn vào mắt em gái.
“Anh ngoan ngoãn ở yên đó, đừng có chạy đi làm phiền Bình nhi, nếu không phải lần này tôi bị bệnh, mấy năm nay nó cũng không thường xuyên đến chỗ của tôi. Chọc giận tôi, tôi sẽ đưa thẳng giấy tờ cho Bình nhi, kiện tụng thì anh cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì đâu!”
Bệnh của Triệu Ngọc Hương không được phép xúc động, sau khi nói một tràng vừa dọa vừa uy h**p, cô cũng cảm thấy mệt lả, cô chỉ vào túi táo mà Triệu Nghiệp Minh mang đến đặt trên bàn.
“Tôi không thích ăn mấy thứ này, anh mang về đi, tự mình ăn chút hoa quả, đừng suốt ngày uống rượu,” Triệu Ngọc Hương thở dài, sau khi đe dọa thì lại dùng lời lẽ dụ dỗ, “Anh sống tốt cuộc đời của mình đi, tôi là em gái của anh, dù sao cũng sẽ không để anh chết đói.”
“Tao cũng chỉ là vì gần đây có chút kẹt tiền, xoay sở được là sống lại thôi,” Triệu Nghiệp Minh ưỡn cổ, cãi cùn, “Bên mày có thể lấy ra bao nhiêu? Đợi tao lấy lại vốn, sẽ trả lại cho mày cả gốc lẫn lời.”
Những lời này nghe như một cái rắm vang tai là được rồi, ai tin là kẻ ngốc.
Triệu Nghiệp Minh khi còn trẻ làm cai thầu, gặp đúng thời điểm phát triển của ngành xây dựng, ngay cả kẻ ngốc cũng có thể kiếm tiền.
Nhưng về sau thì không được nữa, Triệu Nghiệp Minh không có khả năng làm ăn lớn mạnh, trái lại còn học theo thói tiêu khiển của người giàu, số tiền kiếm được cũng nhanh chóng tiêu tan sạch sẽ. Cho đến bây giờ, cơ bản đều là sống lay lắt, đã mượn hết tiền của tất cả họ hàng trong nhà, không còn ai nghe điện thoại của Triệu Nghiệp Minh nữa.
“Anh đừng có mơ tưởng hão huyền,” Triệu Ngọc Hương lườm Triệu Nghiệp Minh, “Tôi cho anh ba ngàn tệ, anh cầm đi ăn uống, đừng nghĩ linh tinh, cũng đừng đi đánh bạc. Tìm việc gì đó ổn định mà làm. Tôi chỉ có thể đưa ra chừng đó thôi, còn phải lo cho Thiến Thiến nữa, đừng hòng mong thêm.”
“Thôi được rồi, tao sẽ tìm cách khác,” Triệu Nghiệp Minh giả vờ thở dài thườn thượt, “Thiến Thiến bao nhiêu tuổi rồi? Ở nước ngoài, chắc kiếm được tiền rồi chứ?”
“Còn lâu lắm,” Triệu Ngọc Hương cười lạnh một tiếng, “Ít nhất phải học thêm năm sáu năm nữa, ở nước ngoài không dễ tốt nghiệp như vậy đâu.”
Triệu Nghiệp Minh thậm chí còn không nhớ nổi năm nay Trương Thiến Thiến bao nhiêu tuổi, cũng đúng thôi, có lẽ Triệu Nghiệp Minh còn không nhớ nổi Triệu Bình năm nay bao nhiêu tuổi.
Triệu Nghiệp Minh là một người ích kỷ như vậy, cũng may là ích kỷ, nếu để Triệu Nghiệp Minh biết Thiến Thiến và Triệu Bình đều có thể kiếm tiền, không biết còn có thể bám lấy để hút máu kiểu gì nữa.
Triệu Ngọc Hương lấy điện thoại ra, chuyển khoản ba ngàn tệ cho Triệu Nghiệp Minh.
Triệu Nghiệp Minh nhận tiền xong thì không còn giả vờ nữa, kể từ khi bước chân vào phòng bệnh, Triệu Nghiệp Minh thậm chí còn không thèm hỏi thăm tình hình bệnh tật của em gái mình lấy một câu, vội vã quay người bỏ đi.
Triệu Nghiệp Minh đến đây chuyến này, cũng chỉ để trực tiếp đòi thêm chút tiền mà thôi.
Triệu Bình bước ra khỏi phòng bệnh, các ngón tay của cả hai bàn tay đều tê dại, chiếc túi giấy cầm trong tay cũng không có cảm giác, như thể có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
Cậu dứt khoát móc quai túi vào cổ tay.
Có nên bỏ đi hay không?
Tại sao cậu lại có nhiều thứ cần phải trốn tránh như vậy chứ? Có phải cuộc đời của tất cả mọi người đều cần phải như cậu, luôn luôn nhìn chằm chằm xuống chân, để tránh giẫm phải mìn hay không?
Triệu Nghiệp Minh làm thế nào có thể tìm đến bệnh viện được? Có phải do cô ấy đã gọi ông ta đến không?
Trong đầu Triệu Bình có quá nhiều nghi vấn và cảm xúc, chúng xoắn lại với nhau, tạo thành một mớ bòng bong không thể gỡ.
Không nghĩ ra cũng không thể ngừng suy nghĩ, Triệu Bình vô cảm suy nghĩ lung tung, không để ý đã bước ra khỏi cổng lớn của khu nội trú.
Cậu đã đi qua đây bằng cách nào? Triệu Bình hoàn toàn không nhớ gì cả, cậu đứng đây chờ đợi, không thể rời đi, cũng không thể tiến lại gần hơn. Cậu nhìn chằm chằm vào mỗi người bước ra từ cầu thang, không rõ mình có đang đợi Triệu Nghiệp Minh hay không, đợi được rồi thì sẽ làm gì? Triệu Bình không biết nữa.
Một lúc sau, có thể là nửa tiếng, cũng có thể là mười phút, Triệu Bình nhìn thấy Triệu Nghiệp Minh bước ra từ cầu thang.
“Ồ? Người bận rộn sao vẫn chưa đi thế?” Triệu Nghiệp Minh nhìn thấy Triệu Bình là không nói lời tử tế, bởi ông ta biết cho dù có nói lời hay ý đẹp cũng vô ích.
Con trai mình hận đến mức muốn mình chết đi, thật là có giá trị thị trường mà.
“Ông mò đến đây bằng cách nào?” Triệu Bình cố gắng khiến giọng mình nghe không run rẩy, cậu tưởng tượng Triệu Nghiệp Minh như một con quỷ dạ xoa, ghê tởm đến mức gây ra phản ứng khó chịu về mặt sinh lý.
“Ê, thằng ranh con nói chuyện với ông mày kiểu gì đấy? Mày quản tao tìm đến bằng cách nào à? Tao đến thăm em gái tao, liên quan đếch gì đến mày?” Triệu Nghiệp Minh xoa xoa mũi, liếc nhìn Triệu Bình một cái, hỏi, “Có thuốc lá không? Cho tao một bao.”
“Nếu có tôi thật sự sẽ cho ông,” Triệu Bình cười một cách độc địa, “Cho ông hút cho nhanh bị ung thư phổi, chết quách luôn đi cho sạch sẽ.”
“Mày nói cái gì?”
Triệu Nghiệp Minh rất thích chửi người, hễ mở miệng là không có từ nào không tục tĩu, nhưng những lời chửi rủa của ông ta lại khô khan, thể hiện nội hàm nghèo nàn và sự yếu đuối khoác lác, những lời chửi của ông ta không có sức sát thương như Triệu Bình, Triệu Bình không hề dùng từ bẩn thỉu nào, nhưng lại có thể nói ra sự căm hận sâu sắc nhất.
Đây có được coi là một loại thanh xuất vu lam* hay không?
(*Thanh xuất vu lam (青出於藍) là một thành ngữ Hán Việt có nghĩa là “màu xanh mọc ra từ màu lam mà lại xanh hơn màu lam”, thường dùng để ví von người học trò xuất sắc hơn thầy, hoặc thế hệ sau giỏi hơn thế hệ trước)
“Ông lấy mặt mũi nào đến bệnh viện thăm cô ấy? Hết tiền rồi phải không? Lừa được của cô ấy thêm bao nhiêu nữa rồi?” Triệu Bình cười giận dữ, hỏi Triệu Nghiệp Minh.
“Tao đệt mẹ mày, tao là ông già của mày, mày đừng có làm ra vẻ ta đây với tao, không có ông mày thì làm gì có mày ngày hôm nay? Mày thà lấy tiền chữa bệnh cho con cô vô dụng của mày chứ không chịu cho ông mày tiêu xài, cái thứ phản phúc!”
“Có người cha như ông, tôi thà rằng đừng được sinh ra, tôi thà rằng lúc đó ông b*n r* rồi lau vào giấy vệ sinh còn hơn,” Triệu Bình chỉ vào mặt Triệu Nghiệp Minh, “Ông đã ép chết mẹ tôi, bây giờ còn muốn đến ép cô của tôi nữa à? Tôi nói cho ông biết, ông chọc điên tôi, tôi sẽ chết cùng ông, ông có tin không?”
Đương nhiên là Triệu Nghiệp Minh tin, sự hung dữ trong mắt Triệu Bình quá chân thật.
Nhưng ông ta cũng không thể nuốt trôi cục tức này, giơ tay lên định tát Triệu Bình.
Đây không phải lần đầu tiên Triệu Bình bị tát, coi như có kinh nghiệm rồi, cậu giơ tay lên chặn cánh tay của Triệu Nghiệp Minh.
Nhưng Triệu Nghiệp Minh là loại người gì? Nổi tiếng là kẻ côn đồ, lưu manh khắp mười làng tám xã, tay bị chặn lại, ông ta dựa vào việc Triệu Bình không che chắn phần dưới, nhấc chân lên và đá mạnh vào mặt trước bắp chân của Triệu Bình.
Ông ta đã lăn lộn ngoài đường bao nhiêu năm, biết rằng da ở chỗ bắp chân này mỏng, đá vào sẽ đau nhất, có thể khiến người ta mất khả năng chống trả ngay lập tức.
Triệu Bình bị cơn đau bất ngờ k*ch th*ch đến mức hoa mắt chóng mặt, sống lưng theo phản xạ cong lại, muốn cuộn tròn người, theo bản năng tự bảo vệ bản thân.
Nhưng cậu đã cố nén lại, đứng thẳng người không hề khuỵu xuống.
Cậu không thể cúi đầu trước Triệu Nghiệp Minh, cả đời này cũng không bao giờ có ngày đó.
Triệu Nghiệp Minh thấy Triệu Bình vẫn đứng vững, làm sao có thể hả giận được? Lại nhấc chân lên định đá tiếp vào người Triệu Bình.
Nhưng cú đá này lại không trúng Triệu Bình.
Một người nào đó từ bên cạnh chen ngang vào giữa hai người đang tranh cãi, cúi người xuống và nhấc chân Triệu Nghiệp Minh lên.
Cảnh tượng lập tức trở nên hài hước, Triệu Nghiệp Minh như một con gà con bị nhấc chân, quẫy quẫy hai cánh tay, kêu “ái ái” và nhảy cẫng lên.
Hết chương 15