Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 01
Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan
Mùa hè dường như đã sắp kết thúc.
Hoa hồng leo trên sân thượng không phát triển tốt, sự kết thúc của mùa hè phương Nam thường đi kèm với những trận mưa dầm không ngớt, có những trận mưa nhỏ kéo dài âm ỉ suốt nhiều ngày, cũng có những trận mưa rào chỉ trong vòng một giờ đồng hồ đột ngột kéo theo gió lớn và sấm sét.
Triệu Bình che cây dù Thiên Đường màu xanh kẻ ô bị thủng lỗ. Thỉnh thoảng có những giọt mưa lọt qua khe hở của tán dù, rơi xuống tóc, thấm qua lớp tóc bồng bềnh và dần dần trở nên lạnh lẽo.
Nụ hoa hồng leo dường như đã hút quá nhiều nước, cuống hoa yếu ớt cong xuống, không thể ngẩng đầu lên được, cánh hoa quá nặng nên không thể bung nở, bị úng hỏng ngay trong nụ hoa khép chặt, những cánh hoa bên ngoài cùng nhăn dúm lại, lấm tấm những đốm màu cam đỏ.
Triệu Bình nhíu mày, khó chịu rũ những giọt mưa đọng trên đầu, lấy điện thoại ra chụp ảnh nụ hoa đang rũ đầu, không kịp nhìn kỹ hơn, liền quay người rời đi.
Cây dù rách nát được Triệu Bình tiện tay xếp lại, nhét sau ống nước cũ trong hành lang.
Không biết cây dù này là của ai vứt đi, Triệu Bình lên sân thượng thường quên mang dù, mỗi lần đều trông cậy vào cây dù này để dùng tạm. Dù chỉ là một cây dù rách, che mưa chắn gió bấy lâu cũng nảy sinh tình cảm.
Đợi đến khi nó không thể dùng được nữa, hoặc bị hàng xóm khác lấy mất, lúc đó cậu sẽ tự mua một cây khác, giấu ở nơi kín đáo hơn.
Triệu Bình nghĩ như vậy, rồi đi xuống lầu.
Khi ngồi vào xe, bảng điều khiển hiển thị 8:25 sáng. Giờ này, đến cửa hàng vẫn còn sớm hơn mười mấy phút, nhưng nếu không đi ngay thì không biết giờ cao điểm buổi sáng sẽ tắc đường đến bao lâu. Ngay trong những phút giây vừa thong thả vừa vội vã này, Triệu Bình đã truy cập vào diễn đàn trồng hoa, đăng nhập tài khoản “Lão Triệu Trồng Hoa”, cân nhắc ngữ khí, gõ một dòng văn bản.
— Hoa trên sân thượng sáng nay là thế này, mọi người xem có phải là bệnh đốm lá hoa hồng không.
Kèm theo bức ảnh vừa chụp, rồi nhấn gửi.
Khu chung cư Triệu Bình sống là một khu nửa mới nửa cũ, cậu mua một căn hộ cũ ba phòng ngủ một phòng khách. Việc mua nhà đã xây sẵn đáng tin cậy hơn mua nhà trên giấy dự án, và cũng rẻ hơn mua ở các khu mới.
Theo lý mà nói, một người đàn ông đồng tính trung niên vừa qua tuổi ba mươi như cậu không cần phải mua một căn nhà lớn đến vậy, nhưng mặc kệ đi, cậu chỉ muốn cô độc đến già trong một căn nhà rộng rãi thoải mái.
Đó là nguyện vọng cuối cùng của đời cậu.
Tuy nhiên, nguyện vọng cuối cùng của Triệu Bình còn đi kèm một điểm phiền phức giống như bệnh da mãn tính, không chết được nhưng kéo dài không dứt, thỉnh thoảng lại nổi lên làm người ta bực mình, đó chính là những con đường một chiều chật hẹp như ruột dê quanh khu chung cư, và tình trạng giao thông tắc nghẽn đáng phát buồn nôn trong giờ cao điểm buổi sáng.
Ví như hôm nay, xe vừa ra khỏi cổng khu chung cư, quả nhiên đã bị kẹt cứng giữa dòng xe dày đặc.
Mưa rơi nặng hạt hơn một chút, đập vào cửa kính lách tách gây ồn ào, khiến cho âm nhạc phát ra từ dàn âm thanh trên xe nghe như chất lượng âm thanh bị hỏng toàn phần.
Trong xe đang phát ngẫu nhiên bài [Love Songs for Soul], cùng với dòng xe ùn tắc giờ cao điểm chậm rãi nhích từng chút trên đường, giai điệu đa tình lười biếng liên tục bị tiếng mưa và tiếng thông báo tin nhắn ngắt quãng, không thể làm dịu cảm xúc của Triệu Bình. Âm nhạc ủy mị không hề hợp với nhịp điệu vội vã của buổi sáng đi làm, gây ra cảm giác bực bội vô lý. Triệu Bình nén lại sự thôi thúc muốn bóp còi, nhìn chằm chằm vào đồng hồ đếm ngược của đèn đỏ.
Tốc độ xe chậm đến mức, ngay cả chuỗi tiền xu trừ tà đã bạc màu treo trên gương chiếu hậu cũng không lắc lư mạnh.
Chuỗi tiền xu kém chất lượng, nhẹ bỗng, không nặng được một lạng này, là do cô của Triệu Bình tiện tay mua về khi đi chơi ở một ngôi chùa nào đó. Một nắm to những thứ vô bổ, mỗi người trong nhà đều có một cái, tiện thể cũng đưa cho Triệu Bình một cái, bảo rằng có thể bảo vệ an toàn khi lái xe, ra ngoài là kiếm được tiền.
Đánh rắm đấy à? Cục nhựa đen thui sơn một lớp vàng, ngay cả lớp sơn của chính bản thân nó còn không giữ được, làm sao bảo vệ được sự an toàn của con người?
Ngẩng đầu không nhìn thấy camera điện tử, Triệu Bình tranh thủ lúc dừng xe xem tin nhắn.
Hai tin là từ Tiểu Lưu, trợ lý trong cửa hàng, hỏi hôm nay cần chuẩn bị hương vị nguyên liệu nào, còn một tin là từ cô của cậu, hỏi Triệu Bình khi nào thì về nhà ăn cơm.
Triệu Bình vò đầu bứt tai loạn xạ một hồi, làm cho mái tóc chải ngược gọn gàng trở nên rối như ổ quạ, rồi lại ngoan ngoãn chải vuốt lại bằng hai tay.
Cậu trả lời Tiểu Lưu trước, rồi trước khi đèn tín hiệu chuyển xanh, cậu trả lời cô của mình.
— Tuần này không về, thuốc còn không ạ?
Trả lời tin nhắn xong, Triệu Bình ném điện thoại sang ghế phụ, bấm nút chuyển bài trên bảng điều khiển.
Giọng hát của Trương Kính Hiên nhỏ dần, ngẫu nhiên chuyển sang bài [Under Pressure] của Queen. Tiếng trống mạnh mẽ hòa cùng tiếng mưa, giọng hát kích động của Freddie lại hợp với cái buổi sáng tồi tệ, rệu rã này.
Bị tắc đường gần ba mươi phút, xe của Triệu Bình cuối cùng cũng dừng lại ở bãi đậu xe ngầm của phố đi bộ.
Vào giờ này ở bãi đậu xe ngầm của phố đi bộ, đa số là nhân viên đến mở cửa đi làm. Thang máy dành cho khách vẫn chưa được dọn dẹp và mở, bên ngoài thang máy dành cho nhân viên xếp một hàng dài. Nhìn lướt qua một lượt, ai nấy đều mang vẻ mặt nghiêm nghị, sự oán giận vì phải đi làm buổi sáng sớm không ngừng bốc lên.
Triệu Bình không muốn chen chúc với người khác.
Đợi thang máy thì mùi bữa sáng trộn lẫn với đủ loại nước hoa gây ngột ngạt; đi cầu thang bộ thoát hiểm thì cầu thang bộ thoát hiểm của phố đi bộ thương mại quanh năm không thông gió, ủ mùi mốc thoang thoảng không bao giờ tan và những mùi khó chịu khác không thể gọi tên.
Đây quả thực là lòng bàn tay hay mu bàn tay đều dính bẩn.
Triệu Bình vật lộn vài phút, tính toán khả năng mình có thể nín thở suốt quãng đường đi bộ từ tầng B3 lên tầng LG, sau đó hít một hơi thật sâu, đẩy mạnh cánh cửa an toàn nặng nề và lao thẳng vào cầu thang bộ thoát hiểm.
Leo ba tầng cầu thang mà không th* d*c một hơi, Triệu Bình cảm thấy lượng vận động của mình hôm nay đã đạt tiêu chuẩn, động lực để đến phòng gym sau khi tan ca lại giảm đi một chút.
Ba mươi tuổi, chính là cái tuổi dễ dàng từ bỏ như thế.
“Ể? Thầy đến rồi ạ?”
Triệu Bình còn đang đứng ngoài cửa an toàn chống tay lấy hơi, Tiểu Lưu không biết từ đâu đột nhiên xuất hiện, vác trên vai một bao bột mì.
“… Ừm.” Triệu Bình chỉ có thể phát ra một từ.
“Bột mì cao cấp mà anh cần trong kho không còn, em vừa đi kho lớn vác về một bao,” Tiểu Lưu cười toe toét, không biết lấy đâu ra nhiều tinh thần như vậy vào sáng sớm, “Có cần chuẩn bị bánh mì que với thịt xông khói không ạ?”
“Ừm,” Triệu Bình vẫn còn cảm thấy tim đập thình thịch, “Cậu vào trước đi, tôi, lát nữa.”
“Vâng ạ.” Tiểu Lưu lại cười hề hề vác bột mì vào cửa hàng.
Triệu Bình lại thư giãn vài phút, lấy điện thoại ra xem.
Trong diễn đàn vẫn chưa có ai trả lời “Lão Triệu Trồng Hoa”, nhưng cô của cậu đã trả lời tin nhắn.
Chiếc điện thoại thông minh của cô là hàng “xách tay” mà em họ mang về khi về nước nghỉ phép từ Canada hai năm trước, dùng ba năm rồi mà cô vẫn chưa quen với bàn phím gõ chữ, nên cô đã gửi tin nhắn thoại cho Triệu Bình.
Sáu mươi giây, ba tin. Triệu Bình không có dũng khí bấm nghe, nên đã chuyển thành văn bản.
Một đống từ ngữ cảm thán lộn xộn, xen giữa là lời trách móc nhẹ nhàng về việc Triệu Bình tuần này không về nhà, hai câu quan tâm xã giao cũ rích, và một câu nói rằng thuốc còn đủ dùng nửa tháng nữa, cần Triệu Bình dành thời gian đưa cô đến bệnh viện lấy thuốc.
Triệu Bình nhíu mày, gõ một chữ “Được”, kèm theo biểu tượng mặt cười, vội vàng gửi đi, rồi quay người, đi qua mấy cái thùng rác cao nửa người, vào cửa sau nhà bếp của tiệm bánh.
“Chào thầy Triệu!”
“Thầy Triệu đến rồi ạ!”
Các nhân viên đã đến trước trong bếp đã bắt đầu làm việc. Nhìn thấy Triệu Bình bước vào, tất cả đều gật đầu chào cậu trước.
Làm việc đến nay, Triệu Bình cũng được xem là một thợ làm bánh giàu kinh nghiệm, dẫn dắt sáu bảy người học việc, và quyết định hương vị hàng ngày của một tiệm bánh không nhỏ trong thành phố lớn này.
Triệu Bình tuần tự vào phòng thay đồ nhân viên, thay bộ đồ đầu bếp của mình.
Kiểm tra một lượt trước gương soi, từ đầu đến chân, chỉnh tề, nghiêm chỉnh. Triệu Bình nhìn vào biểu cảm khóe miệng trĩu xuống của mình trong gương, thực sự không đẹp. Cậu cố nặn ra một nụ cười giả tạo, rồi bắt đầu một ngày làm việc mới.
Nhào đủ loại bột khác nhau, làm đủ loại nhân có hương vị khác nhau, đánh bông từng lòng trắng trứng. Triệu Bình biết, lúc này, từ kẽ móng tay đến sợi tóc, chắc chắn cậu đã thấm đẫm mùi thơm ngọt ngào, ngấy ngụa lan tỏa ra từ phản ứng nướng của bơ và bột mì.
Bản thân Triệu Bình không thể ngửi thấy mình có mùi gì.
Ba năm trước, khi Triệu Bình còn làm việc ở Thành phố Hải, đã từng có một đối tượng vô duyên nói với Triệu Bình trong một buổi hẹn hò.
“Mùi trên người cậu dễ chịu lắm, có một loại ảo giác ngon miệng.”
Triệu Bình nghe xong, từ lỗ tai đến phao câu, nổi lên một lớp da gà dày đặc, và rùng mình ngay tại chỗ.
Có lẽ đàn ông làm trong ngành ẩm thực, không nên có vẻ ngoài như Triệu Bình.
Mảnh khảnh, trắng xanh, thiếu máu, đôi mắt và tóc đều đen như mực nhỏ, cộng thêm quầng thâm mắt thường lờ mờ dưới mí mắt mỏng manh, tổng thể trông giống như một con quỷ quyến rũ trẻ con trong tranh vẽ tỉ mỉ, về mặt thị giác rất khó để liên kết hình ảnh này với hai từ “ngon miệng”.
Tan làm đã là tám giờ tối, Triệu Bình nhận được điện thoại, có một bưu kiện điền sai địa chỉ, gửi đến điểm giao nhận đối diện tiệm bánh.
Triệu Bình thay quần áo, hiếm hoi không tan làm bằng cửa sau mà đi qua cửa hàng.
Đi ngang qua khu vực phục vụ tại chỗ, có hai nhân viên bán hàng ở sảnh trước đang dọn dẹp vệ sinh.
Đèn đã tắt đi một nửa, nhân viên là một nam một nữ, trông thấy Triệu Bình đi ra, bọn họ lịch sự chào cậu.
“Thầy, tan làm rồi ạ?”
“Ừm.” Triệu Bình cười gật đầu.
Nhiều nhân viên ở sảnh trước Triệu Bình không quen, trong hai người này, cậu có ấn tượng mơ hồ về nam nhân viên, có vẻ như đã làm việc ở cửa hàng hơn một năm, còn cô gái nhìn còn lạ lẫm, có lẽ là nhân viên mới đến gần đây.
Nhân viên bán hàng của tiệm bánh, nói thật thì cũng có tính lưu động lớn. Tuy nhiên, tiệm bánh Triệu Bình đang làm việc, ông chủ đối đãi tốt hơn các tiệm khác, mua bảo hiểm xã hội cho nhân viên cố định, được xem là một công việc không tồi.
Triệu Bình không biết bưu kiện bị sai địa chỉ này rốt cuộc là mua cái gì, vì vậy khi nhân viên điểm giao nhận bưu kiện đặt một cái túi da rắn vượt ngoài sức tưởng tượng của cậu “rầm” một tiếng trước mặt, mí mắt đang khẽ sụp xuống của Triệu Bình lập tức nâng cao lên 2mm.
“Cái quái gì đây?” Triệu Bình kinh ngạc hỏi.
“Chính anh mua, không biết là cái gì à?” Nhân viên trừng mắt với Triệu Bình một cái, cúi xuống nhìn tờ đơn bưu kiện bẩn thỉu trên túi da rắn, “Thức ăn cho mèo!”
À, nhớ ra rồi, Triệu Bình thở dài một hơi.
20 cân thức ăn cho mèo, xem ra hôm nay thực sự không cần đi phòng gym nữa, cứ dùng 20 cân thức ăn cho mèo này thay cho việc nâng tạ vậy.
Triệu Bình nhìn bộ áo sơ mi vải cotton lanh họa tiết chìm hiệu Uma Wang mà mình mới mua chưa được hai ngày đang mặc trên người, hôm nay mặc nó ra ngoài đúng là xui xẻo.
Thở một hơi người khác không nghe thấy, Triệu Bình nắm hai góc túi da rắn, khom lưng, cố gắng không để cái túi chạm vào quần áo, lóng ngóng nhấc túi da rắn lên.
Với tư thế này, vừa đi qua đường, Triệu Bình đã cảm thấy cánh tay không chịu nổi, túi thức ăn cho mèo rơi xuống đất, phát ra tiếng bịch nặng nề.
“… Thầy?” Có người gọi.
Triệu Bình ngẩng đầu lên, là nam nhân viên vừa nãy ở cửa hàng.
“Ừm, xin chào.” Triệu Bình gật đầu, phủi phủi bụi dính trên tay, nhìn đống thức ăn cho mèo tiếp tục lo lắng.
Người đó không rời đi, bước lại gần nửa bước, cũng nhìn cái túi bẩn trên mặt đất.
“Thầy đang chuyển cái gì vậy? Trông có vẻ nặng,” nam nhân viên hỏi một cách có chừng mực, “Có cần giúp không ạ?”
“Hả?” Triệu Bình ngạc nhiên nhìn đối phương một cái.
Người này trông có vẻ còn trẻ hơn Triệu Bình, mặt mũi hiền lành, khi cười lên mắt cong cong, khóe mắt có nếp nhăn cười không rõ rệt.
“Không sao, xe của tôi ở dưới hầm,” Động tác phủi tay của Triệu Bình chậm lại, “Chỉ là… không làm phiền cậu chứ?”
“Không phiền không phiền, cũng không xa lắm.” Người đàn ông cúi xuống vác cái túi lên vai, rồi đi về phía thang máy xuống hầm.
“Ồ,” Triệu Bình đi theo sau người đàn ông, muốn đưa tay giúp đối phương giữ một chút, nhưng lại rụt tay về, có chút ngại ngùng xoa xoa ngón tay, “Cảm ơn cậu nhé.”
“Thầy khách sáo rồi.”
Người này không nói nhiều, nói xong câu đó, cậu ta không tìm đề tài nói chuyện với Triệu Bình nữa, vác cái túi da rắn đi thẳng đến cốp xe của Triệu Bình.
Sau khi đặt cái túi xuống, Triệu Bình nhìn thấy một vết bụi rõ ràng trên lưng người đàn ông.
“Tôi lái xe đưa cậu về nhé?” Triệu Bình ngại ngùng, “Áo của cậu bị bẩn rồi, tôi sẽ trả tiền giặt khô.”
“À, không sao, không sao,” người đàn ông đóng cốp xe lại, không bận tâm phủi phủi vai, “Tiện tay thôi mà, ngài khách sáo quá, tôi đi xe máy về.”
Người đàn ông dường như thực sự không để tâm, trông có vẻ đã quen làm việc này, cậu ta cười lớn, vẫy tay với Triệu Bình, rồi quay người bước đi.
Điều này lại khiến Triệu Bình trở nên có vẻ câu nệ.
Triệu Bình ngây người một lát, rồi tự mình ngồi vào xe.
Lái xe về đến nhà, Triệu Bình do dự một hồi, cuối cùng vẫn tìm một chiếc áo phông không biết đã nhét vào cốp xe từ bao giờ, thay chiếc áo cotton lanh kiểu cách, cầu kỳ trên người xuống.
Áo phông bị nhét trong xe quá lâu, nhăn nhúm như dưa muối lấy ra từ trong chum, còn có một mùi không dễ chịu cho lắm.
Rất thích hợp để mặc đi bê 20 cân thức ăn cho mèo.
Triệu Bình căn bản không hề nuôi mèo.
**
Chan: Mở truyện mới, vì tên truyện là không hẹn, nên cũng không có lịch đăng >_ chúc ngụ ngon >_