Khi Biến Thái Gặp Biến Thái

Chương 1: Đóa hồng duy nhất

Trước Tiếp

Editor: Trang Thảo.

 

Đây không phải lần đầu tiên tôi nhận được tin nhắn quấy rối.

 

Ngay từ ngày đầu tiên gia nhập câu lạc bộ kịch nói, kẻ đó đã theo dõi tôi.

 

Hôm ấy, tôi thử vai Tiểu Hoàng Tử và nhận được lời khen ngợi từ tất cả mọi người. Sau khi kết thúc, tôi cởi trang phục biểu diễn, định ra ngoài thì điện thoại liên tục vang lên tiếng thông báo tin nhắn: [Em là đóa hồng duy nhất trong sa mạc cằn cỗi của tôi, tôi nguyện dùng máu mình để tưới mát cho em.]

 

[Hãy thuần hóa tôi đi, Tiểu Hoàng Tử của tôi.]

 

[Tôi cam tâm tình nguyện làm con cáo của em.]

 

Tôi vừa nghĩ thầm không biết kẻ văn chương sướt mướt nào gửi nhầm tin nhắn tỏ tình, thì giây tiếp theo, đối phương gửi tới một tấm hình của tôi.

 

Đó là một bức ảnh chụp lén.

 

Ống kính tập trung vào khoảnh khắc tôi khom lưng, để lộ vòng ba căng tròn cùng vết hằn đỏ trên đùi do chiếc quần ngắn bó chặt. Ý đồ của kẻ chụp ảnh đã quá rõ ràng.

 

Tôi còn chưa kịp nghĩ ra lời nào để đáp lễ thì đối phương lại lấn tới bằng một tấm hình mới.

 

Một tờ giấy vệ sinh bị vò nát, bên trên dính đầy chất lỏng màu trắng đặc sệt mà ai cũng biết là gì.

 

Lòng tôi bùng lên ngọn lửa giận, tức đến mức muốn gọi điện mắng chửi cả nhà nó.

 

Thế nhưng ánh mắt tôi chợt khựng lại khi nhìn thấy bàn tay đang cầm tờ giấy đó.

 

Bên trong ngón trỏ thon dài có một vết sẹo hình trăng khuyết mờ nhạt.

 

Tôi nhận ra vết sẹo đó.

 

Bước ra khỏi phòng thay đồ, các thành viên trong câu lạc bộ đã về hết. Chỉ còn Đỗ Nhược Thanh ngồi trong góc, vẫn đang đắm chìm vào trò chơi điện tử. Mười đầu ngón tay với khớp xương rõ ràng lướt trên màn hình nhanh như gảy đàn.

 

Suốt buổi thử vai của thành viên mới, anh cứ ôm khư khư chiếc điện thoại như thế, gần như chẳng buồn ngước mắt lên nhìn. Đúng như lời đồn, anh là một kẻ lập dị và lạnh lùng. Không ai biết một người lầm lì như anh tại sao lại gia nhập câu lạc bộ kịch. Có lẽ là vì chủ nhiệm câu lạc bộ là người bạn duy nhất của anh.

 

Với gương mặt như thế, chỉ cần anh đứng trên sân khấu, chẳng cần lời thoại cũng đủ khiến người ta phải thét chói tai.

 

Anh dường như không nghe thấy tiếng động của tôi, hoặc có lẽ là không muốn để ý đến tôi. Tôi đứng yên tại chỗ, chờ đến khi nghe thấy tiếng trò chơi kết thúc mới chủ động bước đến trước mặt anh, nhẹ giọng nói: "Đàn anh, sắp đóng cửa rồi, anh còn chưa về sao?”

 

Lúc này anh mới ngẩng đầu nhìn tôi. Lần đầu tiên tôi nhìn gần đôi mắt ấy đến vậy, sâu thẳm như một mặt giếng không đáy. Tôi có chút ngẩn ngơ, mãi đến khi nghe thấy câu trả lời lạnh nhạt: “Ừ, về đây.”

 

Nói xong, anh cầm lấy cặp sách, đứng dậy đi thẳng như sợ tôi sẽ đuổi theo dây dưa, thậm chí quên cả áo khoác.

 

Tôi nhìn bóng lưng anh đi xa, nhặt chiếc áo khoác lên, đưa sát mũi hít một hơi thật sâu. Một mùi hương sơn chi nhàn nhạt hòa lẫn với hơi ấm còn sót lại từ da thịt.

 

Là mùi hương của anh.

 

Mùi hương ấy xộc từ mũi thẳng vào tận đáy lòng, khuấy đảo mọi thứ đảo điên.

 

À, A Thanh của tôi ơi, hóa ra anh cũng là một kẻ điên sao?

 

Tôi hoàn toàn xác định đôi bàn tay kia chính là của Đỗ Nhược Thanh.

 

Không ai hiểu rõ vết sẹo hình trăng khuyết đó hơn tôi. Nó ẩn khuất đến mức nếu không nhìn chằm chằm vào ngón tay để soi xét tỉ mỉ thì căn bản chẳng thể phát hiện ra. Vậy mà tôi đã nhìn chằm chằm đôi tay ấy không biết bao nhiêu nghìn, bao nhiêu vạn lần. Trong mỗi đêm dài khi d*c v*ng gào thét điên cuồng, chính chúng là thứ đã an ủi tôi.

 

Tôi lôi từ sâu trong tủ quần áo ra một bộ khuôn đúc dấu tay, đặt dưới ánh đèn. Chỉ liếc mắt một cái, tôi đã tìm thấy vết sẹo trăng khuyết được phục chế theo đúng tỉ lệ kia.

 

Chính là anh. Tôi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đó.

 

Nghĩ đến việc bàn tay này chỉ vài giờ trước thôi còn vì tôi mà run rẩy điên cuồng, lần đầu tiên khi tự mình tìm kiếm niềm vui, tôi dường như cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của anh.

 

Đàn anh A Thanh của tôi ơi.

 

Khi ý thức tôi đang lửng lơ bay bổng, chuông thông báo đặc biệt của điện thoại vang lên. Tôi vội vàng lau khô tay, mở điện thoại ra xem. Đỗ Nhược Thanh vừa đăng một trạng thái mới.

 

Vẫn là bàn tay đẹp đến mức khiến tôi phát điên ấy. Đôi tay hơi nắm lại, hướng về phía một chiếc ghế trông có vẻ bình thường. Không có ảnh làm quen, đi kèm là dòng mô tả ngàn bài như một: [Của tôi.]

 

Tôi âm thầm theo dõi anh hơn nửa năm, vẫn không thể hiểu nổi anh đang muốn biểu đạt điều gì. Mỗi một trạng thái đều là một bức ảnh. Một bàn tay dường như đang cầm thứ gì đó, hướng về một khung cảnh không có bất kỳ ngụ ý nào.

 

Chờ đã. Khung cảnh.

 

Tôi đột nhiên thấy chiếc ghế kia rất quen. Đó chính là chiếc ghế tôi dùng để đặt quần áo lúc sinh hoạt câu lạc bộ chiều nay. Như có một tia sáng lóe lên, tôi lập tức lôi chiếc áo khoác mặc hồi chiều ra kiểm tra kỹ lưỡng.

 

Quả nhiên, một chiếc cúc áo đã biến mất.

 

Xem lại những trạng thái trước đó của anh, mỗi khung cảnh đều rất đời thường, nhưng đều là những nơi tôi từng xuất hiện. Và việc tôi thường xuyên đánh mất những món đồ lặt vặt đã trở thành chuyện cơm bữa.

 

Hóa ra là thế.

Trước Tiếp