Khi Anh Không Còn Chỗ Trong Tôi

Chương 11

Trước Tiếp

Cố Tiêu đứng ngay bên cạnh, nhẹ nhàng chắn phía trước tôi, ánh mắt trầm tĩnh nhưng tuyệt đối không nhân nhượng.

Hứa Gia Niên cuối cùng cũng cứng họng, chỉ biết đứng tại chỗ trơ mắt nhìn chúng tôi rời đi.

Nhưng điều tôi không ngờ tới là, ngay sau đó, Hứa Gia Niên đã công khai mối quan hệ giữa tôi và anh ta với cả thế giới.

Sáng hôm sau, tôi còn chưa tỉnh ngủ thì anh trai đã đập cửa phòng rầm rầm:

“Chúc Niệm, mau ra đây! Anh có chuyện quan trọng muốn hỏi em!”

Tôi lồm cồm bò dậy, ngái ngủ mở cửa.

Trước mắt tôi là Hứa Gia Niên và anh trai đang đứng chình ình ngoài hành lang.

Phản xạ đầu tiên của tôi là muốn đóng cửa lại ngay lập tức, nhưng anh trai giơ tay chặn lại.

“Chúc Niệm, Hứa Gia Niên vừa nói hết mọi chuyện với anh rồi. Em không có gì muốn khai à?”

Tôi nhún vai, giọng vẫn còn ngái ngủ:

“Có gì đâu mà khai, em với anh ta chỉ là anh em kết nghĩa thôi.”

“Nhưng cậu ta nói hai người đã yêu nhau suốt năm năm, rốt cuộc là sao?”

Nghe câu đó, tôi bật cười.

“Ồ, thế à, yêu nhau năm năm cơ à. Vậy Nhị ca, anh có bằng chứng gì không?”

Hứa Gia Niên mấp máy môi, định nói gì đó, nhưng rồi không nói nổi một câu.

Yêu nhau năm năm, không một bài đăng nào trên mạng xã hội liên quan đến tôi.

Có đăng thì cũng là ảnh ba người cùng đi chơi, không có tấm riêng nào.

Suốt năm năm ấy, những món quà trao nhau đều là đồ ăn thức uống, tất cả không để lại dấu vết.

Anh không muốn bị ai phát hiện, không muốn lộ, không muốn có trách nhiệm.

Tôi từng nghi ngờ, từng tổn thương. Anh chỉ nói:

“Em còn nhỏ, anh sợ bố mẹ em phản đối.”

Nhưng giờ tôi đâu còn nhỏ nữa.

Từ năm mười tám tuổi bắt đầu yêu anh, đến giờ tôi đã hai mươi ba.

Thật nực cười, yêu năm năm mà đến một chút bằng chứng anh cũng không thể đưa ra.

Đúng lúc đó, Hứa Gia Niên như chợt nhớ ra điều gì, ánh mắt sáng lên:

“Điện thoại em có mà! Chẳng phải còn ảnh chụp chung sao? Lấy ra cho anh em em xem đi!”

Có chứ, nhưng những bức ảnh chỉ có hai người tôi đã xóa sạch từ lâu.

Trong máy giờ chỉ còn mấy tấm chụp chung lúc đi chơi với cả nhóm.

Anh trai tôi đứng bên cạnh nghe cuộc đối thoại từ đầu tới cuối, ánh mắt dần trở nên khó hiểu.

Rồi anh bắt đầu nghi ngờ, phải chăng Hứa Gia Niên bị điên.

“Cậu nói hai người yêu nhau năm năm, bạn bè xung quanh không ai biết thì thôi đi. Nhưng cậu đến một bằng chứng nhỏ cũng không có là sao. Hứa Gia Niên, cậu chắc chắn là đang yêu em gái tôi à. Yêu đương mà ra nông nỗi này? Cậu có còn là đàn ông không vậy?”

Thấy Hứa Gia Niên vẫn còn định cố chấp chống chế, anh trai tôi bắt đầu mất kiên nhẫn.

“Chúc Niệm, em nói với anh đi! Anh thật sự yêu em năm năm trời. Niệm Niệm, em quên những lời anh từng nói với em rồi sao? Em quên từng nói yêu anh rồi sao?”

Nghe đến đây, tôi chỉ cảm thấy buồn nôn.

Tôi nhàn nhạt đáp:

“Anh à, em thấy chắc Hứa Gia Niên say chưa tỉnh, anh mau đưa anh ta ra ngoài đi.”

Sau đó, tôi chặn toàn bộ liên lạc của Hứa Gia Niên, tin nhắn, cuộc gọi, mạng xã hội, tất cả đều vào danh sách đen.

Lời đã nói rõ ràng, nếu còn tiếp tục quấy rầy thì chẳng khác gì quấy rối.

Thế nhưng Hứa Gia Niên không cam tâm. Sau đó còn mấy lần chạy đến nhà tôi làm loạn.

Gây náo loạn đến mức bố mẹ tôi cũng biết chuyện, cuối cùng phải lấy chổi đuổi anh ta ra ngoài.

Trước Tiếp