Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Dư Lạc nắm chặt dây xích đu, hỏi một cách rất nghiêm túc.
Lâm Tịch quay đầu, đặt bát thuốc trong tay lên chiếc bàn đá bên cạnh.
"Ừm. Ta nhất định phải làm."
Đây là lần đầu tiên Lâm Tịch trực diện đối mặt với vấn đề này của Dư Lạc. Tim Dư Lạc đập "thịch" một tiếng, như thể từ trong màn sương mù dày đặc, cậu đã chạm được vào một góc cạnh chân thực của đối phương.
Nụ cười đắng chát nơi khóe môi Lâm Tịch vẫn chưa thu lại, hắn hỏi:
"Em không muốn ta tranh giành ngôi vị đó phải không?"
Đôi đồng tử màu tím sẫm nhìn chằm chằm vào Dư Lạc, ngữ khí không lộ hỉ nộ, nhưng thái độ vẫn luôn ôn hòa.
"Em vẫn luôn cho rằng, ngai vàng đó thuộc về Thẩm Trác Tuyết."
"Có phải không?"
...
Không phải em cho là vậy đâu.
Mà là Thẩm Trác Tuyết chính là nhân vật chính của cuốn sách này mà.
Nếu cuối cùng kết cục không phải là nhân vật chính làm Hoàng đế, thì nhân vật chính chắc chắn sẽ bị giết.
Đến cuối cùng, chương kết thúc mà phản diện lên ngôi, nhân vật chính chết, lại không để lại con cái để nối dõi khí vận của phe chính diện, thì vẫn sẽ bị phán định là BE (kết thúc buồn).
Trong đầu Dư Lạc lập tức nảy ra vấn đề về BE và HE, nhưng cậu mím môi không nói lời nào.
Ánh mắt Lâm Tịch dường như hơi ảm đạm đi, rồi hắn mới bước tới bế Dư Lạc từ trên xích đu xuống.
"Thời tiết hơi lạnh, vẫn nên về phòng thôi."
Dư Lạc mấy ngày nay ăn ngon ngủ kỹ, lại hầu như chỉ nằm trên giường, xương cốt đều nằm đến cứng đờ cả rồi. Vừa được bế lên, cậu đã nắm lấy tay áo Lâm Tịch nói:
"Em không muốn về phòng, ngột ngạt lắm."
Lâm Tịch cúi đầu hôn nhẹ lên má cậu, cười nói:
"Em trước đó bị đói quá, đại phu nói thân thể em rất yếu. Thôi được, hôm nay em ngoan ngoãn nằm nghỉ đi, ngày mai ta đưa em ra ngoài ăn đồ ngon. Được không?"
Câu này đánh trúng tâm tư của Dư Lạc.
Đôi mắt tròn xoe của cậu lập tức sáng lên, gật đầu thật mạnh. Cậu đã tròn ba ngày không ra khỏi viện này rồi.
Dù là cha hay là Lâm ca ca đều dặn người canh chừng cậu, không cho cậu chạy lung tung, ngay cả đại phu cũng ở viện bên cạnh, sáng tối đều đặn đến bắt mạch một lần.
Họ cứ như coi cậu là một món đồ thủy tinh vậy, dường như chỉ cần va chạm nhẹ một cái là sẽ vỡ tan.
Cậu biết đây là vì mình đang mang thai.
Nhưng đứa trẻ này mang theo khí vận, chắc chắn sẽ không dễ dàng có chuyện gì đâu.
Nhốt cửa giam mình trong phòng buồn chán còn là chuyện nhỏ. Nếu vì lý do này mà bảy tháng tới ngày nào cũng phải nằm trên giường, thì sẽ lỡ dở hết việc mất! Cậu còn phải nghĩ cách tránh cho cuốn sách này đi đến kết cục BE, còn phải cứu nam chính nữa.
Đúng rồi, cứu nam chính.
Rốt cuộc phải làm thế nào mới cứu được mạng nam chính, bảo đảm khí vận phe chính diện không bị diệt vong đây?
"Lâm ca ca, huynh... nếu huynh làm Hoàng đế, có thể, có thể tha cho một số người không."
Dư Lạc trong lòng thật sự không nắm chắc, đành hỏi lại lần nữa. Nguyên tác vốn dĩ là Thẩm Trác Tuyết làm Hoàng đế trước, sau đó Lâm Tịch giết Thẩm Trác Tuyết, rồi mới lên ngôi. Nếu Lâm ca ca nhất định phải làm Hoàng đế, liệu có thể bỏ qua bước giết Thẩm Trác Tuyết không?
Lâm Tịch đẩy cửa sổ ra, quay đầu lại nhìn chằm chằm vào cậu.
Ánh mắt có chút thâm sâu.
"Em đang ám chỉ kẻ nào, nói rõ hơn xem."
Thấy Dư Lạc dường như bị ánh mắt của mình làm cho chấn động, Lâm Tịch thu liễm thần sắc, ngồi xuống bên mép giường, học theo cách của đại phu lúc trước, nắm lấy tay Dư Lạc, day day mấy huyệt đạo đó qua lại.
Hắn day không nhẹ không nặng, giọng điệu ôn hòa hơn lúc nãy rất nhiều:
"Em không nói rõ, sao ta biết em đang nói đến những ai."
"Thôi, không có gì đâu..."
Dư Lạc cảm thấy không khí cứ kỳ kỳ sao ấy, nhưng lại không nói được là kỳ ở chỗ nào. Nhưng câu hỏi đó cứ quanh quẩn trong lòng, Dư Lạc nghĩ đi nghĩ lại không nhịn nổi, đành khơi lại chuyện cũ:
"Vậy huynh có thể không làm Hoàng đế được không..."
"Không được."
Lâm Tịch luôn nhìn cậu, lần này hắn trực tiếp từ chối ngay khi cậu chưa kịp nói hết câu. Khiến người trong lòng cứng đờ.
"A Lạc, rốt cuộc em đang nghĩ gì vậy?"
Lâm Tịch day tay cho cậu một lát, rồi ôm trọn lấy người cậu cùng chăn vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành:
"Em có điều gì khó xử cứ nói với ta, ta sẽ giúp em."
Không phải đâu. Huynh vừa mới từ chối em mà.
Dư Lạc mím môi không nói.
"Chỉ cần là yêu cầu của A Lạc, nếu không quá khó khăn thì ta đều sẽ đồng ý."
Lâm Tịch lại thân mật nhéo má cậu, ngữ khí thoải mái tự nhiên, đặt tay lên bụng cậu,
"Em còn đang mang thai, vất vả thế này, đừng suốt ngày bận tâm mấy chuyện không cần thiết, ta sẽ lo lắng lắm đấy."
Hắn hôn lên trán Dư Lạc, rồi tới chóp mũi, hai người tựa như chim liền cánh, ngủ chung một giường.
Trong phút chốc, không khí lại trở nên ấm nóng.
Bàn tay chai sạn khẽ m*n tr*n vành tai cậu.
Mỗi lần làm thế này, má cậu đều đỏ ửng lên rồi quay mặt đi, lần này cũng không ngoại lệ. Chỉ là động tác né tránh khi quay đầu giống như một chú hươu con lỡ bước rơi vào bẫy, lập tức bị một nụ hôn chặn đứng ngay tức khắc.
Đã lâu rồi hắn không ôm A Lạc hôn nhẹ như vậy.
Thái độ thuận theo của đối phương khiến ngọn lửa hơi bất mãn vừa nãy trong lòng Lâm Tịch dần tắt ngấm – hắn biết "những người đó" mà A Lạc nhắc đến là ai, nhưng hắn không vạch trần.