Kết Cục Khi Nhận Nhầm Phản Diện Điên Chấp!

Chương 153: Chương 56: Trùng phùng

Trước Tiếp

"Nhưng em..."

Dư Lạc dùng lực lau mạnh nước mắt, sau khi được Bùi Hàn Lẫm an ủi, cậu lại càng thấy đau lòng hơn.

"Căn bản là chẳng ai thích em cả..."

Lời nói này thốt ra thật quá đỗi tủi thân, mỗi một chữ đều như nghẹn lại ở cổ họng, phải khó khăn lắm mới ép ra được.

"Ai bảo thế, tôi thì ——"

Bùi Hàn Lẫm đột nhiên siết chặt tay, không biết vì cớ gì mà khựng lại một hồi lâu, mới quay mặt đi chỗ khác,

"Tôi thấy khá thích đấy chứ."

Dư Lạc giờ đã "ăn một vố đau nhớ đời", khôn ra không ít. Cậu dùng ống tay áo lau mạnh lên mặt một cái:

"Anh lừa em."

"Hồi mới gặp em, anh đã nói rồi, anh thích người biết võ công, chịu được khổ, tốt nhất là còn biết cầm quân đánh trận nữa."

Dư Lạc càng nói càng thấy bớt tủi thân hơn, lại cầm ống tay áo chùi sạch dấu vết nước mắt trên mặt,

"Anh cũng không cần phải gượng ép bản thân để an ủi em đâu. Em không sao mà."

"Em biết, em không thông minh, lại hay gây thêm rắc rối, việc gì cũng làm không xong..."

"Em không có không thông minh..."

Dư Lạc hít hít mũi, ánh mắt mang theo vài phần sầu muộn:

"Đến nước này rồi, anh trai anh nhận ra thân phận của Thẩm công tử, vậy mà chỉ gọi hai người vào trong, để mình em ở ngoài."

"Chẳng phải là sợ em biết được thân phận của Thẩm công tử rồi sẽ lỡ miệng nói ra ngoài sao."

"Không phải, là vì em là người nhà họ Dư."

Bùi Hàn Lẫm lỡ miệng, khi thấy ánh mắt của Thẩm Trạo Tuyết mới kinh giác mình lại nói hớ. Nhưng đã lỡ nói ra nửa câu đầu, Dư Lạc nhất quyết không chịu bỏ qua.

"Thế này là có ý gì? Em là người nhà họ Dư thì sao, tại sao em lại không được biết thân phận của Thái tử điện hạ?"

"A Lạc."

Bùi Hàn Lẫm nhíu chặt mày,

"Chúng tôi không có ý đó, chỉ là chuyện này càng ít người biết càng tốt, cũng là vì sợ em gặp nguy hiểm."

Dư Lạc nhìn vào đôi mắt của Thẩm Trạo Tuyết, dường như nghĩ ra điều gì đó:

"Tại sao anh trai anh chỉ nhìn hình vẽ miếng ngọc đó mà đã biết Thẩm công tử cực kỳ có khả năng là Thái tử đương triều?"

Bùi Hàn Lẫm cũng không định giấu Dư Lạc, liền kể lại lai lịch của miếng ngọc. Miếng huyết bích làm nên ngọc bội này chính là năm xưa anh trai hắn dẫn quân mở núi tình cờ có được, tiến cống cho Thái hậu nương nương đời trước. Thái hậu có được bảo ngọc hiếm thấy trên đời này, liền sai người chế tác thành một cặp ngọc bội chạm trổ tinh xảo, hòa quyện làm một.

Trong đó một miếng đã ban tặng cho Ngụy Cung Tuân khi đó vẫn còn là tướng quân.

"Tại sao Thái hậu nương nương lại ban tặng miếng ngọc quý giá như vậy cho Ngụy tướng quân?"

Dư Lạc hỏi,

"Vì ông ấy có chiến công hiển hách nên được thưởng sao?"

Ánh mắt Bùi Hàn Lẫm khựng lại, hắn sinh sau đẻ muộn, chuyện đời trước thực ra hắn cũng không hiểu rõ lắm. Chỉ đáp:

"Chắc là vì nể mặt Ngụy Hoàng hậu chăng."

Thẩm Trạo Tuyết lại chú ý tới điểm khác, hỏi Bùi Hàn Lẫm:

"Anh nói miếng ngọc này vốn là một cặp, vậy miếng còn lại đã ban tặng cho ai?"

Trong đầu Dư Lạc bỗng nhiên có một sợi dây đàn căng bắn lên. Cậu dường như biết đáp án của câu hỏi này.

Năm đó cậu nhận nhầm Lâm Tịch, chính là vì trên người Lâm Tịch cũng có một miếng ngọc bội y hệt như vậy.

Quả nhiên, Bùi Hàn Lẫm đáp:

"Miếng còn lại, ban tặng cho vị Thái tử họ Tiêu vừa mới được sắc phong năm đó, khi ấy mới lên ba tuổi —— Tiêu Hằng."

Quả nhiên là hắn.

Chuyện này lại một lần nữa ấn chứng cho phán đoán của Dư Lạc: Lâm Tịch thực sự chính là đại phản diện Tiêu Hằng.

Bùi Hàn Lẫm hỏi tiếp:

"Thẩm công tử đã từng gặp người sở hữu miếng ngọc còn lại sao?"

"Chưa."

Thẩm Trạo Tuyết lắc đầu, "Chỉ là tiện miệng hỏi thôi."

Bùi Hàn Lẫm cau mày, vẻ mặt có chút thất vọng:

"Nếu có thể tìm thấy người còn lại giữ miếng ngọc này thì tốt quá."

"Tại sao ạ?" Tim Dư Lạc đập thình thịch.

"Bởi vì anh trai tôi nói —— Thái tử nhà họ Tiêu mang trong mình mối thù diệt quốc. Một kẻ đủ thông minh nhưng lại không từ thủ đoạn như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ mang đến tai ương ngập trời cho thiên hạ. Nhưng hắn cũng là hậu duệ duy nhất còn sót lại của Tiêu thị —— Nếu có thể tìm ra kẻ này, g**t ch*t hắn trước khi hắn gây ra tai họa lớn hơn, thì thế lực tiền triều dù có mạnh đến đâu cũng không còn chỗ dựa, như vậy mới có thể dập tắt hoàn toàn mầm mống họa loạn này."

Ý của Bùi Hàn Lẫm là muốn giết Lâm ca ca.

Dư Lạc lảo đảo lùi lại hai bước, sắc mặt trắng bệch.

"Sao vậy A Lạc? Chẳng lẽ em có manh mối gì sao... Phải rồi, Lâm công tử ở phủ em có từng nói gì với em không? Ví dụ như, tung tích của Tiêu Hằng chẳng hạn."

"Không... không có."

Tim Dư Lạc đập loạn xạ, khi nói dối lúc nào cậu cũng lắp bắp, suýt thì cắn phải lưỡi:

"Em... em còn chẳng biết là anh ta lừa em, sao anh ta có thể... nói với em những chuyện này chứ."

Lâm Tịch chính là Tiêu Hằng. Ý của Bùi tiểu Vương gia là nếu biết được thân phận thực sự của Lâm Tịch, sẽ ra tay g**t ch*t hắn trước sao?

Dư Lạc nhận ra mình đã luôn bỏ qua một chuyện cực kỳ quan trọng. Hiện tại không có cách nào theo đúng kế hoạch ban đầu (mang thai con của nam chính để nối kéo vận khí).

Vậy để tránh kết cục BE, cậu nhất định phải giúp nam chính thoát khỏi sự truy sát của phản diện, thậm chí là đánh bại phản diện.

Trước Tiếp