Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Dư Lạc vùi đầu vào ngực Lâm Tịch, giọng nói nghẹn lại vì còn vương chút dư vị của trận khóc vừa rồi:
"Anh đừng có mà tự ti như vậy... Em cưới anh, là vì em muốn cùng anh sống đến bạc đầu, chứ không phải vì thương hại hay vì điều gì khác."
Cậu nghĩ thầm, Lâm ca ca của cậu chắc chắn là vì xuất thân hiện tại không bằng cậu, lại còn mang tiếng "làm thiếp", nên mới luôn lo sợ cậu sẽ thay lòng đổi dạ. Cậu phải yêu thương anh ấy nhiều hơn nữa mới được!
Nghĩ đến đây, Dư Lạc cố chịu đựng cơn đau mỏi trên cơ thể, vươn tay ôm lấy cổ Lâm Tịch, hôn một cái thật kêu lên cằm hắn:
"Lâm ca ca, sau này em chỉ có mình anh thôi. Anh đừng sợ nhé."
Ánh mắt Lâm Tịch tối sầm lại. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi môi hơi sưng và ánh mắt chân thành đến ngốc nghếch của Dư Lạc, trái tim vốn dĩ lạnh lẽo và đầy toan tính bỗng chốc mềm nhũn ra. Hắn khẽ thở dài, vùi mặt vào hõm cổ cậu, tham lam hít hà mùi hương thanh khiết thuộc về riêng mình cậu.
"Được, tôi tin em."
Tin rằng em sẽ mãi mãi là của tôi. Tin rằng dù trời đất có đảo lộn, em cũng sẽ không rời bỏ tôi.
...
Sáng hôm sau.
Ánh nắng lọt qua khe cửa sổ, chiếu lên giường hỷ đỏ rực. Dư Lạc tỉnh dậy, cảm thấy thắt lưng mình như muốn gãy làm đôi. Cậu khẽ cử động, và "A" một tiếng đau đớn.
Lâm Tịch đã thức dậy từ sớm, hắn mặc một bộ y phục đỏ đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ cao quý khó cưỡng.
Thấy cậu tỉnh, hắn liền đi tới, đỡ cậu ngồi dậy một cách vô cùng cẩn thận:
"Còn đau lắm không?"
Dư Lạc đỏ mặt, không dám nhìn vào mắt hắn, chỉ dám lí nhí:
"Đều tại anh... sao anh... khỏe thế..."
Lâm Tịch cười khẽ, bưng đến một bát cháo hạt sen ấm nóng:
"Ăn một chút đi, lát nữa chúng ta còn phải đi thỉnh an tổ mẫu."
Dư Lạc vừa ăn cháo vừa nhớ đến bát thuốc mình đã uống hôm qua. Cậu thầm tính toán trong lòng, hệ thống nói khí vận của nam chính rất mạnh, cộng thêm thuốc của cậu là "hàng xịn", chắc là... sớm thôi sẽ có tin vui nhỉ?
Nhìn Lâm Tịch đang dịu dàng lau khóe miệng cho mình, Dư Lạc bỗng cảm thấy một chút tội lỗi. Nếu sau này cậu thực sự mang thai, phải giải thích với Lâm Tịch thế nào đây? Nói là... em tự uống thuốc để "được" sinh con cho anh à?
Mà thôi, chuyện tương lai cứ để tương lai tính!
Hiện tại, được ở bên cạnh Lâm ca ca là hạnh phúc nhất rồi.