Kế Mẫu Của Ý Trung Nhân

Chương 2

Trước Tiếp

06

Khi ta tới viện của mẫu thân, bên cạnh giường đã vây kín người.

Nhìn sắc mặt trắng bệch của bà trên giường, tim ta như bị bóp nghẹt!

“Rốt cuộc là chuyện gì? Rõ ràng giữa trưa vẫn còn khỏe mà.”

Trương ma ma tức giận chỉ vào Phương di nương. Phu nhân vốn đang chơi đùa với tiểu công tử và tiểu tiểu thư, ai ngờ Phương di nương đột nhiên nói vài lời không nên nói trước mặt người, rồi phu nhân bắt đầu thấy không khỏe.

“Được dìu về viện chưa bao lâu thì nôn ra m//áu!”

Ta lạnh lùng nhìn sang Phương di nương.

“Bà ta nói gì?”

Phương di nương cầm khăn lùi về sau, vẻ mặt hoảng sợ không dám nhìn ta.

Trương ma ma nói: “Bà ta nói Nhị tiểu thư sắp gả cho Tạ công tử rồi, may mà năm đó hắn từ chối hôn sự với tiểu thư, nếu không một con rể tốt như vậy đâu đến lượt nàng ta. Còn nói dù hiện giờ cô gia là Thái phó thì sao chứ? Con trai ngài ấy còn trẻ như vậy, sau này biết đâu chức quan còn cao hơn cả phụ thân hắn, đến lúc đó người vẫn phải nhìn sắc mặt con gái bà ta mà sống.”

Nhớ tới những lời con gái bà ta vừa nói trong hoa viên, một luồng giận dữ bốc lên từ tận đáy lòng.

Ta đứng dậy bước về phía Phương di nương, giơ tay lên.

“Chát!”

Một cái tát giáng thẳng lên mặt bà ta.

“Phương di nương, đã rất lâu rồi ta chưa tức giận đến thế này. Con gái bà leo được lên Tạ Liễm thì liên quan gì đến mẫu thân ta? Bà dám lấy chuyện này k*ch th*ch bà ấy, ta nhất định sẽ nói việc này với phụ thân!”

Nhưng Phương di nương lại ôm mặt ngẩng đầu lên, dường như không còn sợ hãi nữa.

“Đại tiểu thư, người đã xuất giá rồi, chuyện của Giang phủ e rằng người cũng không quản được bao nhiêu. Hơn nữa con gái ta sắp gả vào Tạ gia làm chính thất, sau này địa vị chẳng kém gì người, người cũng không thể kiêu ngạo được bao lâu đâu!”

“Phương di nương, con gái bà có thể gả cho con trai ta hay không, dường như ta cũng có quyền quyết định. Nếu ta phản đối, chưa chắc nó cưới được. Nếu bà còn dám lấy chuyện này k*ch th*ch nhạc mẫu và phu nhân của ta, ta tuyệt đối không bỏ qua.”

Ta ngẩng đầu nhìn lên.

Người vừa lên tiếng… vậy mà là Tạ Chính Uẩn!

“Phu quân!”

Nhưng lần này hiếm hoi hắn không dính lấy ta, chỉ khẽ gật đầu, cả người toát lên uy nghiêm.

Sắc mặt Phương di nương lập tức trắng bệch.

“Tạ Thái phó, Đại tiểu thư, ta biết sai rồi, xin hai người đừng cản trở hôn sự của con gái ta. Sau này ta tuyệt đối không dám nhắc tới chuyện này trước mặt phu nhân nữa!”

Tạ Chính Uẩn quay sang nhìn ta, dường như muốn ta đưa ra quyết định.

07

Cuối cùng Phương di nương bị phạt cắt ba tháng tiền tiêu vặt, cấm túc một tháng.

Sở dĩ chỉ cấm túc một tháng là vì hôn sự của Giang Nghiễn Nhu đã định, đúng một tháng sau thành thân.

Khi chúng ta trở về Tạ phủ thì trời đã tối đen.

Tạ Hoan và Tạ Từ sớm đã được Tử Yên dỗ ngủ.

Tạ Chính Uẩn sau khi tắm rửa xong liền ngồi sau lưng chải tóc cho ta.

Trong gương, ánh mắt hắn nhìn ta tràn đầy cưng chiều, động tác dịu dàng vô cùng.

“Nguyệt nhi, tháng sau là đại hôn của Tạ Liễm và Giang Nhị tiểu thư.”

“Theo lễ nghi thì chuyện hôn sự nên do nàng lo liệu.”“Nhưng nếu nàng còn để tâm chuyện cũ, ta có thể để Từ ma ma thay nàng xử lý.”

Ta nhẹ nhàng kéo tay hắn xuống, nhìn hắn qua gương đồng.

“Phu quân, vốn dĩ giữa thiếp và Tạ Liễm cũng không có gì.”

“Trước khi được ban hôn, bọn thiếp thậm chí còn chưa từng gặp mặt.”

“Thiếp không có gì phải để tâm cả.”

“Huống hồ chúng ta vẫn đang ở trong phủ, nếu giao cho Từ ma ma lo liệu, người ngoài biết được sẽ chê cười, cũng ảnh hưởng thanh danh của chàng và thiếp.”

“Vẫn nên để thiếp làm đi.”

Hắn nhìn ta chăm chú, trong mắt lấp lánh vui sướng.

“Nguyệt nhi, ta biết nàng quang minh lỗi lạc, trong lòng chỉ có mình ta.”

Ta bật cười, đưa tay đánh nhẹ hắn.

“Nói gì vậy chứ, sao lại kéo tới chuyện này rồi!”

Hắn chợt giữ lấy tay ta, kéo mạnh ta vào lòng rồi cúi đầu hôn xuống.

“Nguyệt nhi, hôm nay nửa ngày không gặp nàng, ta nhớ nàng đến phát điên.”

Ta bật cười khẽ.

“Chúng ta thành thân ba năm rồi, sao chàng còn dính người như vậy?”

Hắn bế thẳng ta lên giường, lại cúi xuống cắn hôn, một tay mò xuống dưới gối lấy ra bong bóng cá.

“Đây gọi là nếm qua rồi thì không dứt ra được, hiểu không?”

“Ta chỉ có cảm giác này với mình nàng.”

Cả người ta mềm nhũn tê dại, trong lòng tràn ngập hạnh phúc.

Dù sao vì không muốn ta phải chịu thêm đau đớn sinh nở, hắn thà hy sinh kh*** c*m của bản thân cũng muốn dùng bong bóng cá tránh thai.

Đây chẳng phải là một loại bảo vệ dành cho ta sao?

Trên đời này có được mấy nam nhân làm được điều đó?

Đa số còn chỉ hận không thể cưới thêm mười phòng tiểu thiếp, sinh đầy con đàn cái.

Một đêm xuân ý triền miên.

Sáng hôm sau, ta vừa xoa eo vừa thức dậy.

Tử Yên đứng bên cạnh giúp ta thay y phục, vẻ mặt nhịn cười đến đỏ bừng.

Ta trừng nàng ấy một cái.

Nhất định lại đang cười chuyện tối qua gọi nước tới sáu lần.

“Tiểu thư, Tạ công tử tạm thời dọn ra ngoài ở rồi.”

“Nói là đợi sau khi thành thân mới quay về.”

Ta chỉ khẽ gật đầu.

“Ừm, tùy hắn.”

 

Trước Tiếp