Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Anh Trân dạo này rất ít ra ngoài, ngoài đọc sách ra thì chỉ ngồi trên ban công phơi nắng. Cô ngồi là ngồi rất lâu, bởi nắng xuân ấm áp khiến người ta lười biếng.
Trong thiên tỉnh trồng một cây đào. Thiên tỉnh là khoảng trời vuông vức chật hẹp, tầm một hai giờ chiều ánh nắng mới rọi xuống, đến ba bốn giờ lại tắt đi. Nhìn từ trên xuống, nếu không bật đèn thì đen ngòm như một cái hốc.
Cây đào ấy vì muốn sinh tồn, liền liều mạng vươn mình về phía có ánh nắng đổ xuống. Ngày tháng lâu dần, thân cây cùng cành nhánh đều nghiêng lệch thành những đường cong kỳ quái. Bảo Linh dẫn các em đi ngang qua, thường bị cành lá móc rối tóc, hoặc chui vào cổ áo, phiền không chịu nổi thì sẽ đá cho nó một cái.
May mà nó tuy xấu xí, rốt cuộc vẫn ngoan cường sống sót, thậm chí còn nở ra cả cây hoa đào trắng phơn phớt, thu hút ong bướm bay tới. Bảo Linh cũng sẽ dừng chân, ngắt mấy đóa cài vào bím tóc của em gái.
Anh Trân phóng tầm mắt nhìn ra xa, những mái nhà đỏ xám nhấp nhô. Nhà trong các con hẻm kiểu cũ ở Thượng Hải đều na ná nhau, trên mái thường nhô lên gác tam giác, thô kệch gắn một ô cửa sổ trời kiểu lão hổ.
Cô đặc biệt chú ý đến ô cửa sổ trời của căn nhà gần mình nhất. Ban ngày người ta mở ra, đặt giày dép vừa giặt lên hàng ngói mảnh để phơi, hoặc một cái nia tròn đan bằng tre, bên trên trải đầy măng hoặc củ cải thái sợi, có khi còn phơi cá khô. Trong không khí dập dềnh mùi tanh tươi, dẫn tới ruồi xanh đầu lục, có một hai con lạc đường bay nhầm vào chỗ cô, rồi vo ve một lúc lại bay đi rất nhanh.
Hễ trời tối, cửa sổ trời khép chặt, bên trong bật đèn, hiện ra một bóng cắt màu vàng cam, lắc lư mơ hồ, khiến người ta không phân biệt nổi nam hay nữ.
Mặt trăng xuất hiện ngay chóp nhọn của gác mái, như thể được cắm lên đó. Lũ bồ câu hoang không chỗ đi, đứng hoặc nằm rạp trên sống mái, trông hệt những con linh thú chạm khắc trên các cổ trạch hay chùa miếu từng dầm mưa dãi gió lâu năm.
Có lẽ vì quá tự do, quá nhàn rỗi, nên cô mới để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt ấy, lại còn thấy thú vị vô cùng.
Trước kia, mỗi khi bà Lý thiếu người đánh mạt chược, sẽ gọi điện hẹn cô. Một hai lần bị khéo léo từ chối, về sau bà ta cũng không gọi nữa.
Huống chi là các bà Tiết, bà Mã, bà Triệu. Trước đây đều là xã giao diễn trò, giờ này ước chừng đôi bên cũng quên mất mặt mũi nhau ra sao rồi. Chỉ có bà Diêu, trong ấn tượng của Anh Trân vẫn dừng lại ở khoảnh khắc gặp lần đầu: người nhỏ nhắn tròn trịa, vấn tóc thành búi, để lộ chỏm trán nhọn hoa. Lông mày đen rậm, đôi mắt hơi lồi như hạch hạnh, sống mũi hơi thấp, môi dày thịt. Không khó coi, mang một vẻ đẹp thô phác, đại khái.
Chuyện phu nhân Bộ trưởng Tài chính treo cổ tự sát trong bệnh viện, một sự kiện rúng động như vậy lẽ ra đã sớm lan khắp Thượng Hải rồi. Thế nhưng các tòa báo lớn lại như thể tập thể bị điếc. Đúng lúc ấy, minh tinh điện ảnh Khương Chi Chi bị chụp ảnh hẹn hò đêm khuya trong khuê phòng với Cục trưởng Cục Bảo mật, tin đào hoa của hai người phủ trời lấp đất, báo chí ngửi mùi tanh là lao vào, đưa tin mãi không thôi.
Từ tận đáy lòng, Anh Trân cũng khá bội phục Diêu Khiêm. Không phải ai cũng có thể sống thành bộ dạng như anh bây giờ, nói cho cùng cũng là trăm bề không dễ!
Minh Phượng tới bẩm báo có người gọi điện tìm cô. Anh Trân hỏi là nam hay nữ, Minh Phượng nói là một vị phu nhân. Còn là vị phu nhân nào, cô ấy không hỏi kỹ.
Anh Trân đứng dậy đi sang phòng khách nhỏ, nhấc ống nghe lên hỏi là vị nào. Bên kia có tiếng ồn ào, rất nhanh liền rõ ràng: “Chị ơi, là em đây, Vương Ngọc Cầm!”
“Ồ, là bà Triệu!”
Về chuyện chồng bà Triệu bị bắt, Anh Trân cũng có nghe qua. Cô không muốn khơi lại vết thương của người ta, cũng chẳng biết nói gì.
Bà Triệu lại tỏ ra vô cùng niềm nở: “Lâu rồi không gặp chị, mời chị đánh mạt chược hay ra ngoài uống cà phê chị đều không tới, em nhớ chị lắm, có bao nhiêu chuyện muốn nói với chị!”
Anh Trân trông thấy một con bồ câu xám đang mổ những vụn bánh đào tô trước đó cô làm rơi trên hành lang: “Không cần đâu, tôi vẫn luôn ở nhà tĩnh dưỡng thân thể, chẳng muốn đi đâu cả.”
“Sức khỏe chị sao thế?” Bà Triệu hết sức quan tâm: “Phải nhớ đi bệnh viện kiểm tra sớm. Chị xem bà Diêu ngày thường giấu bệnh không chữa, đến lúc nặng rồi mới vào viện thì cái gì cũng không kịp nữa!”
Anh Trân lười tiếp chuyện xã giao với bà Triệu: “Tôi còn có việc, thôi đến đây vậy!” Nói rồi, cô định gác máy, lại nghe bà Triệu vội hỏi: “Nhà chị ở đâu, em tới thăm chị!”
Anh Trân lạnh nhạt: “Với giao tình giữa chúng ta thì không cần đâu! Cô tự lo cho mình đi!”
Bà Triệu bỗng bật cười khẽ: “Chị tưởng chị không nói thì tôi không biết à? Công quán đường Bồ Thạch danh tiếng lẫy lừng, muốn tìm cũng dễ thôi.”
Tay Anh Trân đang đặt xuống ống nghe chợt khựng lại: “Cô nói cái gì?”
“Tôi muốn nói gì, trong lòng chị tự rõ.” Bà Triệu nửa mỉa nửa mai: “Tôi phải chúc mừng chị đấy, cùng ngài Diêu nối lại tình xưa, gương vỡ lại lành. Ấy, chị nói có khéo không, ông Nhiếp bị bắn chết ở Đông Tam Tỉnh, bà Diêu lại treo cổ trong bệnh viện, hai người các người chẳng mấy chốc sẽ toại nguyện rồi!”
Những ngón tay Anh Trân siết chặt sợi dây điện thoại xám trắng, quấn từng vòng quanh lòng bàn tay. Cô im lặng giây lát rồi mới nói: “Người sáng thì không nói lời mờ ám, cô cứ nói thẳng đi.”
Bà Triệu cười cười: “Qua điện thoại dăm ba câu sao nói cho rõ được, chúng ta vẫn nên gặp mặt nói chuyện thì hơn!”
Bà Triệu cúp máy, thong thả quay về phòng. Trúc Quân đã thu xếp ra mấy cái hòm, vẫn đang dọn dẹp những thứ lặt vặt.
Bà Diêu đã chết, Diêu Khiêm và Diêu Tô Niệm đều không xuất hiện ở công quán. Mẹ Lưu lo liệu chuyện cho thôi việc đám kẻ hầu, cả ngày ồn ào náo nhiệt. Hai mẹ con họ cũng đã thuê nhà bên ngoài, dự tính mấy hôm nữa sẽ chuyển đi.
Trúc Quân ngẩng đầu, thấy trên mặt mẹ lộ ra nụ cười đã lâu không thấy, không khỏi hỏi: “Có chuyện gì vui sao ạ?”
Bà Triệu rót một chén trà uống, giọng nhẹ nhõm: “Chuyến này ba con được cứu rồi.”
Trúc Quân vốn định kể chuyện mình đã đi tìm Thư ký Phạm cho bà nghe, lúc này lại nuốt ngược vào: “Bác Diêu đã đồng ý giúp rồi ạ?”
Bà Triệu lắc đầu, rồi lại cười lạnh: “Là một người có thể khiến ngài ta đổi ý mà chịu giúp. Mẹ đã hẹn ngày mai gặp mặt rồi!”
Bà Triệu lại nhìn sang con gái, ánh mắt dần dịu xuống, đưa tay xoa đầu cô: “Tô Niệm thì không thể nữa. Đợi ba con được thả ra khỏi Cục Bảo mật, nhà mình ba người đoàn tụ, rồi mẹ sẽ chọn cho con một mối hôn sự khác tốt hơn.”
“Mẹ à, bây giờ đâu có tâm trạng nói chuyện này.” Trúc Quân bỗng dưng đỏ mặt, đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh, “rầm” một tiếng đóng chặt cửa lại. Cô bước tới trước gương. Trước đó để gặp Thư ký Phạm, cô đã cố ý tô phấn bôi son, x** n*n khuôn mặt nhỏ đến mềm mịn, thoa son môi màu anh đào, nhưng thực sự không ngờ tới việc Thư ký Phạm đột ngột ép cô vào cánh cửa mà hôn mạnh. Son môi gần như bị xóa sạch, chỉ còn nơi khóe miệng lờ mờ vài vệt đỏ, may mà mẹ mải nghĩ chuyện khác nên không phát hiện ra.
Cô dùng ngón tay cái chấm nước lạnh lau sạch môi, lại soi xét hồi lâu, không thấy có gì khác thường, nhưng vẫn có cảm giác sưng tê nhè nhẹ, tim đập rất nhanh. Ánh đèn hắt vào gương thành một quầng tròn, khiến đầu óc cô cũng choáng váng. Thế mà trong lòng lại vô cớ dâng lên niềm vui khe khẽ, cùng lớp bụi lơ lửng giữa không trung chậm rãi nhảy múa, mỗi lúc một dày, cho tới khi cả căn phòng cũng không chứa nổi. Lúc ấy cô mới vặn vòi nước, vốc nước lạnh, xoa xà phòng tạo bọt, rửa sạch lớp son phấn trên mặt.
Đến khi cô mở cửa bước ra, mọi thứ lại trở về vẻ yên tĩnh như ban đầu.