Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bà Triệu nhìn thấy chiếc Studebaker đỗ trước cổng một dinh thự, cũng bảo tài xế tấp xe vào lề, hạ kính cửa, nheo mắt nhìn ra xa người phụ nữ kia. Cô ta khoác áo choàng của Diêu Khiêm, được Diêu Khiêm ôm ghì đưa vào trong cánh cổng sơn đen, người hầu phía sau rầm một tiếng khép chặt lại. Ánh tà dương khẽ rung lên rồi lặng xuống, chỉ còn khoen cửa mặt thú vẫn còn dư chấn khe khẽ.
“Thưa bà, ừm, đi không ạ?” Tài xế bắt đầu giục. Bà Triệu nghĩ ngợi một chút, cuối cùng vẫn xuống xe, trên biển đường ghi là đường Bồ Thạch, bà Triệu thầm nghĩ, trước nay chưa từng nghe bà Diêu nhắc tới còn có một dinh thự ở chỗ này.
Bà Triệu nhìn quanh bốn phía, bên kia đường có một quán cà phê nhỏ liền bước vào, cởi áo khoác treo lên giá mũ áo, gọi một tách cà phê và một miếng bánh kem hạt dẻ, chọn chỗ ngồi sát cửa sổ rồi ngồi xuống, hạ quyết tâm hôm nay nhất định phải nhìn cho rõ bộ mặt thật của người phụ nữ kia.
Nhìn ra qua lớp kính cửa sổ, bức tường ngoài bằng xi măng vàng nhạt được tạo nhám nối liền hai con đường ngang, rộng rãi thế này ắt hẳn có kèm theo vườn hoa, trên đầu tường nhô lên những ngọn cây xanh, công trình bên trong mang phong cách Tây Ban Nha, mái ngói ống trắng bốn dốc được ánh hoàng hôn nhuộm thành sắc vàng kim, độ dốc thoai thoải đậu mấy con bồ câu hoang lông xám, khung cửa vuông vức sơn màu xanh bưu tá, lắp kính màu thiên thanh, trong cửa sổ ánh sáng hắt ra rực rỡ, hẳn là vì đã bật đèn.
Người phục vụ bưng cà phê và bánh tới, bà Triệu làm như vô tình hỏi: “Dinh thự đối diện ở là người nào vậy?”
Người phục vụ rất hoạt ngôn: “Trước kia là một viên lý sự người Anh ở, một ông Tây tóc bạc, hết nhiệm kỳ định về nước thì muốn bán căn nhà này. Bà Triệu không biết đâu, giá của dinh thự này… rao bán nửa năm cũng chưa chốt được, hai tháng trước đột nhiên bán đi, ra vào đều là một chiếc Studebaker, chưa từng thấy chủ nhà, chỉ thấy người hầu mấy lần sang mua cà phê, miệng lưỡi kín lắm, thêm một câu cũng không chịu nói.” Chuông gió trước cửa leng keng vang lên trong trẻo, có hai người đàn ông co ro vai bước vào, anh ta vội vàng tiến lên tiếp đón.
Trời dần tối, đèn đường từng chiếc từng chiếc lóe lên sáng rực, gió lớn nổi lên, chiếc mũ nỉ của một phu xe kéo bị thổi bay, lăn cuốn ra giữa đường, anh ta vội dừng lại đi nhặt, vừa lúc ấy chiếc mũ nỉ đã bị xe ô tô qua lại cán lên hai lần, anh ta phủi phủi rồi đội lại lên đầu, quay người thấy bà Triệu đang nhìn mình, tưởng là gọi xe nên đứng chờ bên đường, nhưng lại lảo đảo đi tới một cô kỹ nữ, ghé tai nói thầm với anh ta mấy câu rồi lên xe, phu xe cũng chẳng do dự, chạy lon ton đi ngay, đúng là một kẻ vô tình.
Cánh cửa sơn đen mở ra từ bên trong, bà Triệu lập tức tinh thần phấn chấn, tim đập thình thịch lên tận cổ họng, không ngờ người bước ra lại là một người hầu, hai tay đút trong ống tay áo đứng ngó nghiêng. Chẳng bao lâu có một người gánh đòn gánh đi tới, hai đầu gánh là các hộp thức ăn, người hầu đưa tiền đổi lấy các hộp ấy. Người gánh đứng dưới đèn đường, đếm từng tờ rất cẩn thận, bà Triệu nhận ra đó là tiểu nhị của một quán Tứ Xuyên, quán khá có tiếng, cay đến mức có thể làm người ta chết khiếp.
Bà Triệu đã uống hết hai tách cà phê, trong quán đông dần lên, có người gọi cơm rang Dương Châu, ăn từng miếng lớn, mùi trứng trộn cơm lan tỏa khắp nơi, lại có người thấy thế cũng hùa theo gọi một đĩa.
Bây giờ rất nhiều quán cà phê kiêm bán cơm rang, mì, hoành thánh, cũng có nhà hàng kiêm bán cà phê, bánh ngọt, mì Ý, đó là phong khí hiện nay, chẳng Trung chẳng Tây, cứ trộn lẫn mà làm.
Bà Triệu ngước mắt lên, bỗng thấy đèn ở cửa sổ tầng trên tách một cái tắt phụt, mờ mờ chỉ còn lại một tia sáng nhàn nhạt, nửa đỏ nửa không, hẳn là ánh từ đèn bàn hay đèn tường.
Bà Triệu hiểu điều ấy có nghĩa là gì, không khỏi ngẩn ngơ thất thần, chẳng biết đã qua bao lâu, một ông lão kéo đàn hồ cầm dắt theo cháu gái đứng ở cửa hỏi ai muốn nghe hát, bàn ăn cơm rang Dương Châu vẫy tay gọi họ lại, gọi một trích ‘Tô Tam khởi giải’.
Mấy bàn khác cũng nhân tiện ồn ào phụ họa, đòi gọi một trích tặng một trích, ông lão không dám đắc tội, tiếng đàn hồ cầm ê a, giọng nữ uyển chuyển không dứt, náo nhiệt cả lên. Người phục vụ cũng không dám quản.
Cánh tay thon trắng của Anh Trân vòng qua cổ Diêu Khiêm, anh còn đang nhấp nhô mạnh mẽ, hơi thở nóng rực bên tai thở gấp thô nặng. Ngón tay cô men theo bờ vai lưng rắn chắc trượt xuống, một lớp mồ hôi dày phủ kín, làm cả bàn tay cô ướt sũng.
“Đau, anh nhẹ thôi!” Cô nhíu mày rên khẽ, không hiểu sao hôm nay toàn thân mỏi mềm vô lực, hưng phấn cũng đến nhanh, anh còn chưa dùng sức mài giũa bao nhiêu, cô đã không chịu nổi.
Diêu Khiêm cũng phát hiện sự khác thường của cô: “Đúng là yếu ớt!” Anh cười khan, cúi xuống hôn cô, động tác quả nhiên chậm lại, da kề da, thịt áp thịt, từng nhịp quấn cổ đan xen. Thật ra khi anh dịu dàng thì chẳng ai chống đỡ nổi, như con sông lớn cuộn triều trong đêm tối, vầng trăng sáng xuyên mây mù, gió thổi làm cành thông rơi tuyết, củi khô cháy trong bếp lò, cuốn cả hồn phách lẫn tính mạng của người đàn bà đi mất.
Diêu Khiêm ôm cô lật người một vòng, để cô úp lên lồng ngực mình, lồng ngực vẫn phập phồng dữ dội, thần trí anh cũng chưa kịp hoàn hồn, thứ hoan lạc đến tận cùng này quả thật mang lại cho anh một cảm giác thỏa mãn khó tả.
Anh Trân đợi hơi thở bình ổn, lập tức rời khỏi anh, quấn tấm chăn mỏng đi vào phòng tắm. Cô cảm thấy bụng dưới trướng đau nhẹ, lau qua, thấy một vệt máu nhạt nhòa, tính ngày tháng thì cũng đến lúc rồi.
Ăn mặc chỉnh tề xong, cô ngồi trước gương bàn trang điểm chải tóc uốn, nhìn Diêu Khiêm trong gương, nói: “Tôi bên Tô Châu có ít đất, tính sau này không quay về nữa, cũng không tâm sức quản lý, bên anh có người quen, có thể giúp tôi bán được giá tốt không?”
Diêu Khiêm nhìn bóng lưng cô, hơi trầm ngâm hỏi: “Sao đột nhiên nghĩ tới chuyện bán đất?” Anh với tay lấy thuốc lá và bật lửa, nghĩ ngợi rồi lại thôi.
Anh Trân bắt đầu tô son, vừa thản nhiên nói: “Đâu phải đột nhiên, mấy năm trước tôi đã muốn bán rồi, chỉ là không biết giá đất bên Tô Châu, cũng không có ai để hỏi, lại càng không yên tâm tùy tiện ủy thác cho người khác bán, sợ bị lừa.”
Diêu Khiêm đi ra phía sau cô, xoa xoa tóc cô: “Em yên tâm rằng tôi sẽ không nuốt riêng đất của em sao?”
Tay Anh Trân khẽ khựng lại, ngẩng mắt nhìn anh, rất nghiêm túc nói: “Anh sẽ không đâu. Bây giờ anh giàu thế này, sao lại thèm mấy thửa ruộng mỏng của tôi chứ!”
Diêu Khiêm nhất thời không nói gì, một lúc sau mới cười: “Chẳng ai chê tiền nhiều cả! Sợ rồi à? Tôi đùa với em thôi, nhớ đưa khế đất cho tôi!”
Anh Trân chính là chờ câu này của anh, từ túi xách lấy ra tờ khế đất đã chuẩn bị sẵn, ngả vàng theo năm tháng đưa cho anh, thấy anh nhận lấy, trong lòng thầm thở phào, cô đứng dậy cầm áo khoác mặc vào: “Trời tối rồi, tôi phải về ngay.”
Diêu Khiêm cũng không nói gì thêm, sai người hầu đi thuê một chiếc ô tô, anh không thể tiễn cô, còn có xã giao, đã muộn lắm rồi.
Họ sóng bước trong khu vườn, một trận gió lạnh buốt thổi qua khiến người ta tỉnh táo hẳn, trên trời có sao trắng lấp lánh, Anh Trân rụt cổ lại, lấy chiếc khăn len dài màu lam hồ quấn lên. Xe đỗ trước cổng lớn, tài xế đã ân cần mở cửa, cô bước nhanh mấy bước định lên xe, lại bị Diêu Khiêm nắm lấy cánh tay.
“Sao vậy?”
Cô quay đầu hỏi, lại bị anh cúi xuống hôn nhẹ lên môi, rồi nhanh chóng buông ra: “A Trân, em chờ tôi thêm chút nữa!”
Chờ anh cái gì?! Anh Trân không hỏi, cũng không muốn hỏi, đưa tay lau vệt son trên môi anh, cười cười, chui vào trong xe. Diêu Khiêm đóng cửa giúp cô, đứng nhìn xe nổ máy rồi dần dần đi xa.
Tất cả cảnh ấy đều lọt trọn vào mắt bà Triệu.