Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Diêu Khiêm nói tiếp: “Tôi sẽ để thiếu gia nhà họ Chu đường đường chính chính cưới Quế Xảo!”
Anh chị dâu của Anh Trân lộ vẻ mừng rỡ. Anh trai cô “a” một tiếng rồi nói: “Cũng hiểu được nỗi khó xử của hai người, nhất là Anh Trân. Đứa em gái này của tôi, nó vô tình với tôi, tôi không thể vô nghĩa với nó. Tự dưng mọc ra thêm một đứa con, nhà họ Nhiếp chẳng lẽ lại không nuốt sống nó. Nghe nói Bà lớn trong phủ thủ đoạn cay nghiệt lắm!”
Chị dâu cũng phụ họa: “Tôi với anh nó là người mềm lòng nhất, dễ nói chuyện nhất, vậy mà cô ấy cứ coi chúng tôi như kẻ thù, hễ gặp là châm chọc mỉa mai, chẳng bao giờ có sắc mặt tử tế. Theo lẽ ra, lần này nên cứng rắn một phen, để cô ấy biết bóp quả hồng mềm cũng có ngày nát bét cả tay.”
“Chúng tôi không phải hạng người ấy.” Anh trai cô ngáp dài một cái, xoa xoa mũi, nước mắt đầy tròng, cơn nghiện thuốc phiện lại nổi lên: “Chuyện đó… hôm qua đã nói xong tiền nuôi dưỡng Quế Xảo rồi mà……”
Diêu Khiêm cắt lời ông ta: “Tôi sẽ để Thư ký Phạm đưa tới năm mươi vạn ngân phiếu.”
Anh trai cô xua tay, giọng điệu lên xuống nhấn nhá: “Ngài Diêu nghe nhầm rồi, nghe nhầm rồi, là một trăm vạn, một trăm vạn!”
Diêu Khiêm mặt không biểu cảm, ánh mắt lạnh lẽo nhìn ông ta, khó phân biệt hỉ nộ.
Anh trai cô lấy hết can đảm nói: “Tôi còn phải lo của hồi môn cho Quế Xảo. Nó gả vào nhà giàu làm bà lớn, thì phải mười dặm hồng trang, rình rang phong quang, không thể qua loa, ngài Diêu nói có phải không?” Ông ta bấm đốt ngón tay lẩm bẩm: “Như thế này cũng chỉ vừa đủ thôi. Thôi vậy thôi vậy, đúng một trăm vạn, coi như chúng tôi chịu thiệt!”
Diêu Khiêm không nói gì, chậm rãi đứng dậy đi ra ngoài. Anh chị dâu vội theo sát tiễn ra cửa, thái độ nước đôi của anh khiến lòng họ treo lơ lửng, thấp thỏm không yên.
Trong sân, Anh Trân và Quế Xảo câu được câu chăng đang nói chuyện. Quế San đem số măng khô cô mang tới bày từng thanh trên nia, phơi dưới nắng.
“Quế Xảo hiền lành an tĩnh, điểm này không giống Anh Trân.” Diêu Khiêm bỗng nhiên buông giọng nhạt.
“Thế là giống ngài Diêu rồi!” Chị dâu cẩn thận cười theo: “Hiền lành an tĩnh thì tốt, làm bà lớn nhà giàu mà, đâu thể muốn làm gì thì làm, không được lòng trưởng bối.”
Anh trai cô đợi đến mất kiên nhẫn, chỉ hỏi thẳng: “Ngài Diêu là người sòng phẳng, cho xin một câu rõ ràng, dự định bao giờ đưa tiền?”
Dáng vẻ đã lộ mấy phần du côn. Diêu Khiêm nói: “Không phải số nhỏ, tôi cũng cần xoay xở, mười ngày nửa tháng chắc đủ.” Nói xong, anh liền không để ý đến họ nữa, đi tới trước mặt Anh Trân bảo: “Không còn sớm nữa, chúng ta đi thôi.”
Quế Xảo ngập ngừng gọi khẽ một tiếng: “Mẹ, ba…”
Nhưng vừa chạm phải ánh mắt sắc lạnh đột ngột quăng tới của Diêu Khiêm liền hoảng sợ, muốn nói gì cũng quên mất.
Anh chị dâu mãi đến khi chiếc ô tô chạy xa không còn bóng dáng, mới cười tươi rạng rỡ. Một khoản tiền lớn như vậy đủ để họ từ nay sống cuộc đời áo cơm vô lo.
Chị dâu cảm khái nói: “Hôm qua nói năm mươi vạn, sáng nay anh há miệng sư tử đòi một trăm vạn, tôi nghe mà sợ muốn chết, chỉ sợ chọc giận ông thần tài, ngài ta không cho một xu thì mình làm gì được!”
“Ngài ta không dám đâu. Đây là bê bối, bê bối hiểu chưa. Một khi chọc đến tòa soạn báo, cả Thượng Hải sẽ long trời lở đất. Không lấy được mạng ngài ta, cũng phải lột của ngài ta một lớp da.”
Chị dâu nghe mà mừng rỡ: “Quan lớn như thế không thiếu tiền, thứ ngài ta coi trọng hơn là danh tiếng thanh bạch.”
“Rảnh rỗi phải lên Thượng Hải một chuyến, còn phải hỏi Anh Trân moi thêm một khoản!” Anh trai cô ngáp ngắn ngáp dài, quay vào nhà hút thuốc phiện. Lúc này Quế Xảo bước tới, khẽ hỏi: “Ngài ấy đồng ý rồi ạ?”
Chị dâu gật đầu, cười nhìn cô ta, bỗng đưa tay chọc mạnh một cái vào trán cô ta: “Con ranh lanh lợi, chủ ý hay lắm, chờ làm bà Chu đi nhé!”
Quế Xảo thở phào một hơi, lại mím mím khóe môi, cũng cười theo.
–
Con hẻm rất hẹp, xe ô tô chạy cẩn thận từng chút. Nơi này khác hẳn ngõ hẻm Thượng Hải. Tường xám trắng cao vút, cửa ít mà nhỏ, sơn đen, đóng chặt mít, thỉnh thoảng có nhà hé nửa cánh. Mấy bé gái dắt theo em trai nhỏ hơn mình, xếp hàng đứng trên bậc cửa, tò mò ngó nhìn con quái vật khổng lồ này. Đến chỗ giao nhau của các ngõ ngang dọc thì càng không đi nổi: dân quê chắn lối gánh rau bán, phụ nữ múc nước giếng giặt đồ, có người nhóm bếp, vo gạo, tụm năm tụm ba nói chuyện nhà này nhà kia. Ba cô bé tám chín tuổi mặc áo dài ống suông màu xanh, nhảy dây chun lên xuống.
Gã ăn mày mù vừa kéo nhị hồ vừa ngồi xin bên đường, tiếng dây ê a khàn khàn luồn lách khắp con hẻm. Kéo chẳng hay ho gì, chỉ là để phân biệt với đồng loại, tô điểm cho mình chút phong nhã. Đám phụ nữ bèn sinh lòng thương hại, dừng chân nghe một lát, nhưng lại không cho tiền.
Nghe tiếng bấm còi, mọi người đều miễn cưỡng nhích ra một khe hở. Anh Trân ngẩn ngơ nhìn qua cửa kính xe. Cảm giác quen thuộc của quê nhà, mang theo ký ức thời thơ ấu, chỉ vừa dâng lên lác đác trong lòng, chưa kịp nghĩ ngợi thì xe đã rẽ lên đường lớn, thông thoáng hẳn.
Lúc này Anh Trân mới hỏi Diêu Khiêm: “Anh đã bàn bạc thế nào với anh chị dâu tôi?”
Diêu Khiêm kể lại đầu đuôi mười mươi, chỉ giấu chuyện đòi tiền. Anh Trân lặng lẽ nghe, cũng không nói gì nhiều.
Xe chạy tới nhà ga, vẫn là hai người soát vé đứng ở cửa vào. Thần sắc tiều tụy, khóe mắt dính ghèn, trông như thức trắng cả đêm. Họ xách đèn soi vé, soát rất kỹ.
Hai người vào ga. Sương mỏng đang tan dần theo mặt trời đỏ nhô lên. Những đường ray đen sì trống trải kéo dài ra xa, dường như không có điểm cuối. Nhưng trên tấm vé thì có, trong lòng cũng có.
Anh Trân về Thượng Hải, Diêu Khiêm đi Nam Kinh, phải vòng qua đường ray sang phía đối diện để lên tàu.
“Em đợi thêm chút!” Diêu Khiêm đảo mắt nhìn quanh, như đang tìm ai đó. Chưa kịp để cô đoán, Thư ký Phạm đã xách một bọc lớn vội vã đi tới. Phía sau anh ta, một đoàn tàu hú còi vào ga, kéo theo luồng gió lạnh buốt, thổi áo dài của anh ta phồng phập, trông vô cùng luộm thuộm.
Anh ta ghé tai nói nhỏ với Diêu Khiêm. Anh Trân thấy cửa toa đã mở, có thể lên tàu, bèn chào từ biệt họ. Thư ký Phạm đưa bọc lớn trong tay cho cô, cười hì hì nói: “Đến Tô Châu một chuyến, sao có thể tay không mà về?”
Anh Trân khéo léo từ chối. Cô không thân với Thư ký Phạm, đẩy qua đẩy lại một lúc, Diêu Khiêm mới lên tiếng: “Em cứ cầm lấy, là tôi bảo cậu ấy chuẩn bị cho em.” Rồi anh lại nói: “Nặng đấy, cậu đặt giúp cô ấy lên giá hành lý đi.”
Thư ký Phạm xin xem vé, đối chiếu chỗ ngồi, rồi nhận lấy vali da trong tay cô, xách bọc lớn đi trước.
Anh Trân nét mặt nhạt nhẽo, giọng rất xa cách nói lời cảm ơn. Diêu Khiêm lại mỉm cười quan sát cô. Đêm qua hai người quấn quýt dữ dội đến thế, vậy mà lúc này cô lại tỏ ra như đang mang trên lưng một tấm bia trinh tiết.
“Đồ lừa đảo.” Anh nói khẽ.
Anh Trân nghe thấy, giật mình nhìn anh: “Anh nói gì?”
Diêu Khiêm lắc đầu, anh rút ví tiền trong túi áo, sau đó mở ra lấy hết những tờ giấy bạc bên trong, nhét vào tay Anh Trân, nói gọn lỏn: “Đến Thượng Hải thì gọi phu khuân đưa em ra khỏi ga, rồi thuê xe về nhà.”
Anh ngẩng lên thấy đoàn tàu đi Nam Kinh ở phía đối diện rít còi lao tới, liền xoay người rời đi. Thư ký Phạm chào cô một tiếng, rồi theo sát anh mà đi.
Anh Trân tìm được chỗ ngồi, qua cửa sổ có thể nhìn thấy đoàn tàu đi Nam Kinh. Người trên đó đủ hạng, đứng ngồi lộn xộn. Cô không thấy Diêu Khiêm và Thư ký Phạm, bởi tàu nhanh chóng chuyển bánh.
Một chiếc chạy về Nam, một chiếc đi về Bắc, đan chéo rồi dần rời xa. Đường ray trong ga lại trống không.