Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Anh Trân suy nghĩ suốt hai ngày, đêm đó cô bị một đôi giày dồn đến bước đường cùng, nhất thời yếu lòng nên nhận lấy món quà của Diêu Khiêm.
Tình yêu giữa cô và anh đã là chuyện của mười tám năm trước rồi, nghĩ lại thật đáng sợ. Thời gian như một nắm cát bị siết chặt trong lòng bàn tay, lặng lẽ rơi lọt qua kẽ ngón. Đột nhiên sực tỉnh, cô đã có chồng có con gái, dung nhan tàn phai, cả người chật vật sa sút; còn anh thì có vợ có con, địa vị cao quyền thế lớn, phong quang vô cùng. Cái khác biệt một trời một vực ấy khiến ngực cô dâng lên một trận nghẹn tức.
Năm đó chỉ mấy tháng h**n ** nam nữ, cô lại si dại cho rằng sẽ là cả đời cả kiếp.
Cô từng hận anh, oán anh, từng hy vọng về anh, tuyệt vọng vì anh, nhưng mười tám năm cơ mà, không phải tám năm, cô đã quên rồi, thậm chí nửa đêm mộng về, gương mặt anh cũng mơ hồ chẳng rõ.
Mãi đến khi gặp lại anh ở nhà bà Diêu, nhất thời cô còn chẳng nhận ra.
Cô thực sự đã buông hết rồi, lúc này quả thật không cần vì một đôi giày mà sinh lòng cảm kích đội ơn anh.
Anh Trân lục trong túi xách ra tấm danh thiếp của Thư ký Phạm Phạm, đi ra gian ngoài, thấy mẹ Hạ ngồi trước cửa sổ đang khâu đế giày. Cô muốn quay vào, nhưng như vậy lại càng giống kẻ trộm giật mình, dễ khiến người ta nghi ngờ hơn. Mấy bà già trong cái nhà này rất hay đa tâm, mà miệng lại nhanh.
Mẹ Hạ trông thấy cô, hờ hững hỏi: “Mợ gọi điện cho ai thế?”
“Bà Triệu!” Cô bấm số gọi qua, rất nhanh đã có người nhấc máy, giọng đàn ông hỏi là ai. Anh Trân hạ thấp giọng: “Thư ký Phạm phải không!” Người kia đáp phải, lại hỏi cô là vị nào.
Anh Trân cười nói: “Tôi là bà Nhiếp, người hôm qua cậu đưa giày đó.” Nghe bên kia “à” một tiếng, giọng rất ôn hòa: “Đi vừa chân chứ?”
Anh Trân đổi tư thế, quay lưng về phía mẹ Hạ rồi nói tiếp: “Vừa chân lắm, sao tôi dám làm phiền cậu tốn tiền như vậy, tôi nhất định phải trả lại tiền cho cậu!”
Cô nghe anh ta nói: “Chị đợi một chút.” Cô đợi, bên kia không biết là chỗ nào, có người đang cao đàm về chứng khoán lên xuống, có người chửi cò mồi làm loạn thị trường, còn có tiếng cười khúc khích, nghe thoáng như giọng của Phùng Sa Lệ. Bỗng nhiên ống nghe lại được nhấc lên, Thư ký Phạm cười nói: “Trưa mai đúng mười hai giờ, chị đến trước cửa ngân hàng HSBC ở Bến Thượng Hải kiểu Pháp mà đợi nhé! Không gặp không về.” Nói xong, là tiếng tút tút, như sợ cô đổi ý vậy.
Anh Trân gác máy, lại phủ lên đó chiếc khăn tay lụa trắng ngà thêu hoa vụn tua rủ, đứng lặng một lát, để mẹ Hạ ở kia lén nghe được vài ba chữ rồi đoán mò. Cô cũng chẳng ngại, thẳng thừng nói luôn: “Đợt trước đi khách sạn nhảy đầm, gót chân bị giày cọ đến rướm máu nhỏ tong tỏng, bà Triệu nhìn không đành bèn mua một đôi giày cho tôi đi.”
Mẹ Hạ lập tức nói: “Đôi cũ cho tôi nhé, da tôi dày thịt tôi thô, chịu mài được.”
Anh Trân cười: “Bà đi không được, giày cao gót dễ trẹo chân.”
Mẹ Hạ bĩu môi, ngón giữa đeo đê, lấy kim chọc mạnh xuống lớp đế dày: “Vẫn là giày vải dễ đi, lại dễ phối! Cứ phải đi giày cao gót, thời buổi này bị bọn Tây làm hỏng hết rồi.”
Anh Trân không cãi với bà ta, cô quay về phòng mở ngăn kéo, lấy hết tiền lần trước bán cá vàng nhỏ (thỏi vàng) ra, ngồi đó đếm. Chợt nghe có người bước vào, cô ngẩng đầu lên thấy là Mỹ Quyên, muốn che giấu cũng đã không kịp.
Mỹ Quyên cười hì hì xán lại gần: “Mẹ đang đếm tiền đồng đấy à!” Anh Trân ừ một tiếng, chậm rãi lại đếm thêm một lượt, Mỹ Quyên nhìn theo, mở miệng nói: “Thứ Sáu, Diêu Tô Niệm hẹn con với Triệu Trúc Quân mấy người đi dạo Miếu Thành Hoàng, có muốn con mua ít kẹo thông tử với đậu ngũ vị mang về cho mẹ không?” Anh Trân biết đằng sau mấy lời khách sáo ấy là ý thật gì, cũng chẳng nói thêm, chỉ rút mấy tờ bạc đưa cho cô ta. Mỹ Quyên đếm đếm, không hài lòng cũng chẳng có cách nào.
Sáng sớm thứ Sáu, Nhiếp Vân Phiên sai Minh Phượng thu dọn rương hòm cho hắn đi Kim Sơn câu cá, còn phải ở lại hai đêm. Anh Trân ngồi trước bàn trang điểm bôi phấn lên mặt, biết hắn đi quậy, vậy mà lại mong hắn đi cho nhanh. Người ta hay nói “không khéo không thành chuyện”, kẻo lại bị hắn bắt gặp trước cổng ngân hàng, không dưng sinh ra lắm chuyện.
Mỹ Quyên đêm qua ngủ không ngon, mí mắt sưng húp, chậm chạp ăn bánh Khương. Nghe ngoài sân có người bán rong rao dầu đậu phụ với miến, liền sai A Xuân đi mua một bát về ăn.
A Xuân trong người không có tiền, khó xử nhìn về phía Anh Trân: “Thưa mợ… có mua không ạ?”
Anh Trân ghé sát gương, tỉ mỉ kẻ lông mày, không đáp một tiếng. Mỹ Quyên bĩu môi không vui. Nhiếp Vân Phiên quên mang thuốc phiện, quay lại vừa hay nghe thấy, liền nháy mắt với cô ta: “Mẹ Lý mua nửa nồi rồi đấy, con ra xin bà cụ một bát mà ăn.”
“Con đây thèm vào!” Cô ta ném phịch miếng bánh Khương đang ăn dở trong tay, đứng dậy ngoắt người đi thẳng.
Anh Trân chẳng biểu lộ gì, ăn nửa bát cháo táo đỏ, một miếng bánh đầu điều, vẫn thấy ngực căng tức nặng trĩu. Súc miệng xong lại tô son môi, tuy vẫn còn sớm so với giờ hẹn, cô vẫn dặn Minh Phượng đôi câu, xách túi đi ra ngoài.
Minh Phượng cùng A Xuân dọn bàn, nghe có người đứng ngoài sân hỏi: “Cô Minh Phượng có ở đó không? Còn ai ở nhà nữa không?”
Minh Phượng bước ra nhìn, là người bên gác cổng, bèn hỏi: “Có việc gì à?”
Người kia đáp: “Là chị dâu của Mợ Năm dẫn theo con gái tới gặp.”
Minh Phượng sững một chút: “Anh không hỏi bà ấy lại tới làm gì à?”
“Hỏi rồi, bà ấy nói trước đó về quê một chuyến, tự tay làm bánh nếp xay nước, buộc thành mấy bó mang tới.”
Minh Phượng nói: “Anh không bảo bà ấy là mợ ra ngoài rồi sao?”
“Có nói, bà ấy bảo phải tự tay giao đồ cho cô rồi đi ngay.” Người kia khịt khịt mũi cười: “Chà, chắc sợ tôi tham mấy bó bánh nếp của bà ấy.”
Minh Phượng cũng bật cười: “Anh lo thừa! Dẫn họ vào đi, tôi ra tiếp!”
Người kia lĩnh mệnh đi. Một lát sau, một người đàn bà xách giỏ tre, cùng một cô gái đi tới. Cô gái chừng mười bảy mười tám, trắng trẻo như người tuyết nặn bằng bánh nếp, mày mắt cực kỳ thanh xảo.
Minh Phượng đang ngồi xổm dưới hiên cho mèo ăn, ngẩng mặt trông thấy, cười đứng dậy dẫn họ vào gian ngoài, nói: “Đúng là không khéo, mợ ra ngoài rồi ạ!” Rồi cô ấy dặn A Xuân pha trà tiếp khách.
Chị dâu của Anh Trân lúc này mới tin người gác cổng không lừa mình, thấy thất vọng, nhưng vẫn không cam lòng hỏi: “Vậy cô bao giờ về? Tôi đặc biệt dẫn Quế Xảo tới thăm hỏi cô ấy! Từ xa xôi đến đây, đi một chuyến không dễ!”
“Mợ không dặn lại ạ!” Minh Phượng nhìn Quế Xảo một lượt, lại nhìn chị dâu Anh Trân, đánh giá: “Không giống bà mấy, lại có vài phần giống mợ nhà tôi.”
Chị dâu vội nói: “Đúng thế, người ta đều bảo vậy, nó giống cô nhất.” Quế Xảo đỏ mặt, liếc mắt len lén nhìn quanh. Trên tường treo tranh Tây, trên bàn bình cổ cao men xanh trắng cắm mấy cành hoa lụa, một cảnh giả mà trông thì phồn thịnh rực rỡ.
Bỗng nghe ngoài cửa có người gọi tên Minh Phượng, Minh Phượng bật dậy, cười nói: “Là tiểu thư.” Cô ấy định ra đón thì Mỹ Quyên xách túi, kẻ mày tô mắt bước vào, thấy có khách liền khựng lại hỏi: “Họ là ai?”