Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 98: Ý em là anh không yêu em?

Trước Tiếp

Sơ Vũ cảm thấy chuyện này đúng là chuyện viển vông, khoa máy tính của Kinh Đại nhân tài như mây, cho dù năm nay không có tên b**n th** như Thẩm Trạc thì cũng có hàng đống học sinh giỏi khác.

Cô không hề do dự lắc đầu, giọng chắc nịch: "Vậy em chọn cái thứ hai."

Thẩm Trạc khẽ bật cười, giọng nói như thể đã tính trước mọi thứ: "Cái thứ hai rất đơn giản."

"Gọi anh một tiếng 'anh ơi' đi."

Từ lúc anh vừa mở miệng nói "gọi một tiếng", Sơ Vũ đã nín thở, sợ anh lại thốt ra cái gì đó xấu hổ chết người. Nghe xong, cô thở phào: "Cũng... còn đỡ..."

Thẩm Trạc thấy bộ dạng nhẹ nhõm của cô, bỗng cảm thấy mình đúng là ngốc thật, sao lại nghĩ cô sẽ ngại ngùng vì mấy cách gọi như thế.

"Xem ra không phải em mong được gọi cái này nhỉ?" Anh cố tình trêu chọc.

"Không được đổi nữa!" Sơ Vũ lập tức cắt lời, ngăn anh nói thêm cái gì xấu hổ hơn. Dù gì thì "anh ơi" cũng sến thiệt, nhưng vẫn trong phạm vi chịu đựng.

"Anh ơi~" Cô thử gọi một tiếng, giọng mềm mềm dẻo dẻo.

Thẩm Trạc hơi nhướng mày, nghe cô nói ngọt thế, lại còn ngoan ngoãn như vậy, tự dưng tâm trạng anh tốt hẳn lên.

"Được, gọi thêm tiếng nữa đi."

Thấy anh đắc ý như thế, Sơ Vũ lập tức đứng dậy chạy vào phòng mình, vừa chạy vừa hô lên: "Anh đợi em chút nha!"

Thẩm Trạc chống cằm chờ xem cô lại bày trò gì nữa.

Một lát sau, Sơ Vũ ôm laptop đi ra, đặt lên bàn trà trước mặt, nghiêm túc nhìn anh.

Thẩm Trạc lập tức cảm nhận được khí áp thay đổi.

"Làm gì đấy?"

Ngay sau đó, Sơ Vũ chống tay lên bàn trà, chống cằm nhìn anh, đôi mắt lấp lánh long lanh chớp chớp.

"Anh ơi~ Có thể bật mí phạm vi thi giữa kỳ không ạ?"

Thẩm Trạc cười khẩy, anh biết ngay mà, không có gì tốt lành hết: "Được thôi."

Sơ Vũ hơi ngạc nhiên vì anh dễ nói chuyện như vậy, cứ nghĩ phải năn nỉ thêm vài câu, ai ngờ gọi một tiếng "anh ơi" đã tác dụng thần kỳ.

Ai ngờ Thẩm Trạc đứng dậy vào phòng, mang ra một quyển sách chuyên ngành dày cộp có thể đập chết người, đặt rầm xuống trước mặt cô: "Phạm vi đây, đảm bảo có hết."

...Sơ Vũ phải cố gắng lắm mới không trợn trắng mắt.

Sách Java chuyên ngành dày hơn 600 trang, nếu cô học hết thì giờ này chắc đã đi thi Olympic trí nhớ quốc gia mất rồi.

"Anh ơiiiiiiiii~" Sơ Vũ bắt đầu dùng tuyệt chiêu giọng kéo dài ngọt như mía lùi: "Thầy cô lớp khác đều cho phạm vi mà, chỉ có lớp mình là không, bất công thật sự, năm nào cũng gần giống nhau, nếu anh không nói thì em đi hỏi Thịnh Diễm đó!"

Thẩm Trạc còn tưởng cô sẽ nói ra tên ai ghê gớm lắm, ai ngờ lại là cái tên đó, anh cười lạnh.

"Còn hỏi cậu ta? Cậu ta còn không biết sách chuyên ngành bán đâu rồi."

Sơ Vũ thấy hết hy vọng, đành mặt dày đi hỏi đám bạn lớp bên xem có ai biết, nhưng hình như cô chẳng quen ai cả.

"Đừng ngẩn người nữa." Thẩm Trạc chợt đưa tay gõ trán cô một cái.

Sơ Vũ ăn đau, che trán ngẩng đầu nhìn anh: "Hừ, em sẽ không gọi anh là anh ơi nữa đâu."

"Không sao." Thẩm Trạc vừa lật sách vừa thản nhiên: "Gọi là thầy cũng được, vì anh chuẩn bị kèm em học cấp tốc."

Còn hai ngày nữa là thi giữa kỳ.

"Ê Sơ Vũ, tối nay phố ẩm thực gần trường khai trương đó, mình đi ăn đêm nha?" Ôn Lê gọi điện, giọng vô cùng phấn khích.

Sơ Vũ uể oải đáp lại: "Không đi, sắp chết rồi đây này..."

"Tỉnh dậy, làm tiếp đi." Trong điện thoại còn nghe thấy tiếng Thẩm Trạc, giọng hơi khàn khàn.

"Ủa, sao nghe giọng cậu yếu xìu vậy? Đêm hôm làm gì rồi?" Ôn Lê bắt đầu hóng chuyện, giọng đầy ẩn ý: "Không phải tớ đây đang làm phiền hai người đó chớ?"

Cùng nhà, nam nữ độc thân, giọng yếu ớt, lại còn "làm tiếp đi", không ai mà không nghĩ bậy.

"Làm ơn phiền giúp tớ đi." Sơ Vũ ôm điện thoại cầu cứu: "Cậu ở đâu đấy? Mau đưa tớ trốn đi..."

"Tớ đang ở dưới nhà cậu đây." Ôn Lê trêu chọc: "Vậy tớ lên luôn nha?"

Cô nàng lên gõ cửa, Thẩm Trạc ra mở. Ôn Lê liếc vào trong phòng khách, thấy Sơ Vũ nằm dài trên ghế sofa, nhìn y như cá khô phơi nắng.

"Ủa, hai người đang làm gì vậy..." Cô nàng nhìn phòng khách u ám, đèn bật có một nửa, cảm thấy không khí hơi kỳ lạ.

Thẩm Trạc đứng nép qua một bên cho cô nàng vào: "Không có gì, ôn thi cấp tốc thôi."

Anh đi tới chỗ sofa, nhìn người đang quyết không chịu ngồi dậy kia, có chút bất đắc dĩ.

"Làm tiếp đi, em không ngồi dậy phải không?"

Sơ Vũ gật đầu cái rụp, còn rất có lý: "Phải, không dậy."

Ôn Lê đứng ở cửa cười cười gượng gạo, hóa ra là "làm tiếp" này, không phải "làm tiếp" nọ, cô nàng hiểu sai rồi.

"Ôn Lê học tệ lắm, anh dạy cả cậu ấy đi." Cô chỉ vào Ôn Lê, lôi bạn cùng chung khổ: "Tớ bị hành cả tuần rồi."

Ôn Lê liếc thấy cái laptop đặt trên bàn trà liền sợ xanh mặt, vội khoát tay: "Ơ... tớ để quên tắt gas ở nhà rồi, phải về gấp!"

Nói xong chuồn mất.

Sơ Vũ thấy mình không thoát được, ôm gối lăn lộn trên sofa: "Em đói quá, muốn ăn khuya."

"Trong tủ lạnh có bánh kem." Thẩm Trạc không chút lay động: "Vừa ăn vừa gõ code."

Sơ Vũ: ...Tính sai rồi.

Cô vốn định dụ anh đi nấu đồ ăn đêm, trong lúc đó tranh thủ trốn đi ngủ, ai ngờ anh chuẩn bị sẵn sàng hết cả.

"Em tiếp tục làm đi." Thẩm Trạc để đĩa bánh lên bàn: "Anh đi tắm."

Không thì đợi Sơ Vũ mè nheo xong mới chịu đi ngủ, lúc đó anh tắm xong thì chắc cũng sáng rồi.

Sơ Vũ ngồi vật ra trước laptop, nhắn tin với Ôn Lê.

Sơ Vũ: "Tớ tưởng cậu đang sống cuộc sống thiên đường, ai ngờ hóa ra là địa ngục. Thi xong tớ không rảnh gặp cậu đâu."

Ôn Lê: "Tớ sắp bị cậu làm cho choáng váng rồi đây. Cậu mà thi được điểm cao, chắc cả khoa ngỡ ngàng đấy."

Sơ Vũ: "Tớ sẽ thi rực rỡ khiến cả khoa bừng tỉnh."

Ôn Lê: "Bừng tỉnh cỡ nào cũng được. Nhưng mà cậu dám chơi điện thoại trước mặt thầy Thẩm luôn hả?"

Sơ Vũ: "Ảnh đang tắm. Không lẽ cậu tưởng..."

Ôn Lê: "Tụi cậu đúng là... ban ngày làm đề làm đến muốn chết, ban đêm làm..."

Sơ Vũ nhìn tin nhắn cô bạn dừng lưng chừng, thở dài đáp: "Cảm ơn đã mời, chúng tớ chỉ có làm bài đến chết."

"Không có tình yêu."

Cô gõ ba chữ "không có tình yêu" đầy u oán, vừa ấn gửi xong thì phía sau bỗng vang lên một giọng nói trầm thấp:

"Không có tình yêu?"

"Ý em là anh không yêu em?"

Sơ Vũ từ từ quay đầu, thấy Thẩm Trạc đang đứng phía sau, tay cầm khăn lau tóc, người trên tr*n tr**, những giọt nước chưa lau khô còn rịn trên da, bên dưới chỉ quấn mỗi khăn tắm trắng.

Cơ bắp săn chắc, thân hình gọn gàng, nước chảy xuống từ xương quai xanh, lướt dọc cơ bụng rồi biến mất sau lớp khăn tắm trắng tinh...

Cô lập tức che mắt, hét lên: "Sao anh không mặc đồ?!"

"Thì đang tính về phòng thay đây." Thẩm Trạc cúi mắt nhìn cô, thấy cô vừa che mắt vừa hé ngón tay nhìn trộm, đúng là không ai giống cô cả.

"Em làm được bao nhiêu rồi?"

Anh ngồi xuống cạnh cô, vừa định nhìn màn hình thì Sơ Vũ liền từ bỏ việc che mắt, quay sang che luôn cái máy tính.

Cô nãy giờ có gõ chữ nào đâu.

"Anh mau đi thay đồ! Đừng có nhìn máy em!" Sơ Vũ lấy tay đẩy anh.

Thẩm Trạc thấy cô thế là biết ngay chẳng làm gì cả, đứng dậy chuẩn bị vào phòng. Bỗng dưng anh cảm giác có gì đó ở h* th*n bị đè lên...

Sơ Vũ cũng cúi đầu nhìn, cảm giác mình hình như vừa đè trúng cái gì đó rồi.

Trước Tiếp