Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 87: Sweetheart

Trước Tiếp

Thẩm Trạc khi nói hai câu này đã hạ giọng rất thấp, lại còn mang theo chút ý cười khẽ, nghe mà tai người ta cũng như muốn nhũn ra.

"Anh nói chuyện đàng hoàng đi." Sơ Vũ mặt hơi nóng bừng, ngón tay đang nắm hai sợi dây mũ áo hoodie của anh nghịch nghịch.

Khổ nỗi Thẩm Trạc lại là kẻ rất tinh quái, càng không cho anh làm gì thì anh càng muốn làm cho bằng được.

"Oh, em không thích à?" Anh thả đôi môi Sơ Vũ ra, nhưng lại kề sát bên má cô, cũng không hôn mà cứ nói chuyện rồi cố ý chạm qua chạm lại mãi, làm người ta ngứa ngáy trong lòng.

Sơ Vũ bị câu hỏi của anh làm cho nghẹn họng. Một anh chàng bình thường mặt lạnh, đẹp trai cao 1m88 bế cô trên đùi lại còn gọi cô là "bảo bối", phải có định lực cỡ nào mới nói là mình không thích cho được. Nhưng mà nghe vẫn cứ thấy xấu hổ sao ấy.

Thẩm Trạc nhướn mày nhìn vẻ mặt của cô, cố tình gặng hỏi: "Thế anh đây còn nhiều phương án dự phòng lắm, hay là em tự chọn một cái đi?"

Đây là lần đầu tiên Sơ Vũ nghe nói mấy thứ này cũng có thể chọn lựa. Đầu cô chợt lóe lên ý nghĩ tinh ranh: "Hay là anh nói thử hết một lượt, em nghe xem?"

Một câu nói đã khiến đàn ông phải gọi mình tám trăm loại xưng hô, so easy!

Thẩm Trạc liếc nhìn vẻ mặt ngây thơ vô tội của cô một lúc, rồi chậm rãi lên tiếng: "Để anh nghĩ xem có những gì nào."

"Bảo bối?"

"Bé ngoan?"

Anh hơi nhướng mày: "Còn một cái, 'chủ nhân'?"

Sơ Vũ rùng mình, nghiêm túc lắc đầu: "Cái này thì thôi đi."

"Sao thế?" Thẩm Trạc bỗng nổi hứng thú. Mấy thứ này đều là anh tìm trên công cụ tìm kiếm cả. Tất nhiên bản thân anh cũng có thiên hướng với một số cách xưng hô nhất định.

"Bởi vì nước Trung Quốc mới không có nô lệ." Sơ Vũ đáp một cách nghiêm túc.

Thẩm Trạc bật cười: "Sơ Vũ, sao em đúng là dân tự nhiên thế nhỉ? Thật uổng phí tài năng quá."

Anh trầm ngâm một lát, bỗng hỏi: "Em không có tên ở nhà à?"

Sơ Vũ gật đầu: "Có chứ, nhưng chỉ có người nhà em gọi thôi, lớn rồi thì cũng ít gọi nữa."

"Vậy bây giờ có thêm một người gọi nữa nhé." Thẩm Trạc mặt dày hơn ai hết, trực tiếp tự xếp mình vào người nhà cô. "Tên ở nhà là gì nào?"

Sơ Vũ chần chừ mãi, rồi lí nhí đáp: "Tiểu Ngư."

"Chữ 'Ngư' nào cơ?"

"Chính là con cá anh nuôi trong phòng khách đó." Sơ Vũ lâu lắm không nhắc tới tên ở nhà của mình nên nói ra cũng thấy hơi ngượng.

"Sao lại không phải Tiểu Vũ?" Thẩm Trạc có chút hiếu kỳ, thông thường chẳng phải tên ở nhà đều lấy từ tên thật sao?

"Sao anh hỏi lắm thế." Sơ Vũ bực bội đáp.

"Tiểu Ngư à?" Thẩm Trạc không hỏi thêm nữa, chỉ vừa cười vừa gọi. Một cái tên ở nhà đơn giản vậy mà được anh cất giọng gọi nghe thật triền miên da diết.

"Anh không có tên ở nhà sao?" Sơ Vũ tò mò hỏi. "Ví dụ như Tiểu Trạc? Trạc Trạc? Trạc Tử?"

Thẩm Trạc nghe cô đọc ra mấy cái đó, sắc mặt càng lúc càng khó coi, toàn cái quái gì đâu không!

"Không có." Anh dứt khoát gạt phăng, rồi đổi đề tài: "Chỗ anh còn một cách xưng hô nữa, nhưng bây giờ vẫn chưa thể nói cho em."

Sơ Vũ nhìn bộ dạng thần bí cố làm ra vẻ của anh, lại càng hiếu kỳ. Cô đưa tay cầm hai sợi dây áo hoodie của anh, đung đưa rồi dí lên cằm anh mấy cái.

"Là gì thế? Sao bây giờ không nói cho em được?"

Thẩm Trạc mím môi lắc đầu, tỏ rõ vẻ tuyệt đối sẽ không hé răng nửa lời.

"Vậy rốt cuộc anh muốn em gọi anh là gì đây?" Cô hỏi, đầu ngước lên nhìn thẳng vào anh.

Sơ Vũ cảm thấy trong mấy cách xưng hô đáng xấu hổ này, muốn tìm một cái bình thường thật quá khó. Nghĩ tới nghĩ lui, thấy vẫn "bảo bối" ban đầu là tự nhiên nhất.

Cô vừa định trả lời, âm "bảo..." đã lên tới miệng, vậy mà sơ ý một chút lại biến thành...

"Bố."

Thẩm Trạc: "?"

Hai người nhìn nhau trân trối. Thẩm Trạc câm nín, đưa tay véo lấy hai cánh môi cô. Bầu không khí ngọt ngào vừa rồi lập tức trở nên kỳ quặc.

"Anh đang yêu đương với em ở đây, kết quả em lại muốn làm trưởng bối của anh?" Thẩm Trạc cười lạnh.

Sơ Vũ vốn định mím môi nhận sai, tiếc là môi đang bị anh véo nên giờ trông cô chẳng khác nào vịt Donald.

"Nếu anh không muốn thì... anh cũng có thể làm trưởng bối của em mà." Sơ Vũ ú ớ nói.

"Sao cơ?" Thẩm Trạc nhìn cô đầy hứng thú.

Quả nhiên cô xem không ít "phim đen", dù âm thanh có truyền vào tai nghe thì chỉ cần nhìn phụ đề anh cũng học được khối thứ, người nước ngoài chẳng phải đều thích chơi mấy trò như thế sao.

Anh hừ khẽ một tiếng: "Anh làm trưởng bối của em, vậy có phải tôi cũng nên gọi em một tiếng 'sweetheart' không?"

Sơ Vũ trừng to mắt nhìn anh. Người này làm sao có thể mặt không đổi sắc nói ra mấy từ đáng xấu hổ đó chứ!

"Đâu có..." Cô bỗng cúi đầu, khẽ lẩm bẩm: "Em... cũng có thể gọi anh là c** nh*..."

Sắc mặt Thẩm Trạc chợt lạnh băng, đầu lưỡi chống vào răng hàm, giọng nói u ám: "Sơ Vũ, em gọi lại lần nữa thử xem."

"Em sai rồi!" Sơ Vũ lập tức nhận thua. Vừa nãy cô chỉ là bột phát nghĩ ra đùa anh một chút: "Anh muốn em gọi gì thì em sẽ gọi cái đó!"

Nhưng lần này Thẩm Trạc không dễ mắc lừa như vậy. Anh đứng bật dậy, xoay người cô úp xuống bàn học. Anh áp sát tấm lưng cô, chậm rãi nói:

"Anh thấy em đúng là đang thiếu bị dạy dỗ."

Bàn tay vốn đặt trên eo cô cũng chậm rãi trượt xuống dưới.

Sơ Vũ cảm thấy nguy cơ ập đến. Cả người cô bị anh ghì chặt trong lòng, áp lực tràn ngập. Cô bỗng chỉ tay ra ngoài cửa sổ:

"Máy bay kìa!"

Thẩm Trạc mí mắt chẳng buồn nhấc: "Sao, bố người ngoài hành tinh của em tới đón em về nhà à?"

Sơ Vũ có hơi uất ức, đảo mắt lia lịa, chợt liếc thấy cửa phòng: "Thẩm Trạc, anh chưa đóng cửa..."

"Anh đóng rồi." Thẩm Trạc nhớ rõ lúc mình vào đã thuận tay khép cửa lại.

Anh ngẩng lên, chợt chạm mắt với Thịnh Diễm đang đứng ngay ở ngưỡng cửa. Ba người đều ngây ra nhìn nhau.

Thịnh Diễm vốn định lặng lẽ khép cửa lại, lúc này anh ta giơ hai tay lên với vẻ mặt đầy áy náy: "Tôi tính gọi hai người ra ăn... kết quả quên béng mất hai người giờ là một đôi rồi..."

Thịnh Diễm chột dạ. Chủ yếu là căn nhà này anh ta quá quen thuộc, nhất thời chưa kịp quen với việc mình đã dọn đi rồi, bất cẩn một cái liền đẩy cửa bước vào.

Sơ Vũ chỉ muốn độn thổ, cô nhắm nghiền mắt lại.

"Lần sau anh sẽ khóa cửa." Thẩm Trạc cũng hơi chột dạ, đưa tay sờ mũi, an ủi cô: "Không sao, vừa nãy đâu có làm gì đâu."

Sơ Vũ quay mặt đi, chẳng buồn để ý đến anh: "Chẳng lẽ cái tư thế anh đè em trên bàn vừa rồi còn chưa đủ tệ chắc?"

Cũng may Thịnh Diễm mở cửa sớm một chút. Nếu đúng ngay lúc Thẩm Trạc chuẩn bị vỗ mông cô mà cánh cửa bật mở, thì hai người bọn họ sau này khỏi cần gặp ai nữa rồi.

Sơ Vũ trừng mắt tức giận nhìn Thịnh Diễm: "Lần sau anh không được tự tiện vào nữa, nghe chưa!"

"Được, về sau anh không cho bọn họ đến đây nữa." Thẩm Trạc vội vàng lên tiếng dỗ dành.

Sơ Vũ nhíu mày, cô có ý như vậy đâu chứ.

Vừa dứt lời, bên ngoài phòng khách bỗng vang lên một tiếng "rầm" thật lớn. Hai người đi ra khỏi phòng, chỉ thấy Thịnh Diễm đang nằm sõng soài trên sàn nhà với một tư thế vô cùng thê thảm, mặt úp xuống đất. Sơ Vũ ngơ ngác, quay sang nhìn Ôn Lê và Phương Bác.

"Anh ấy làm sao vậy?" Cô hỏi.

Hai người đang chơi game dở dang liếc nhìn một cái, Ôn Lê đáp: "Ồ không sao đâu, ban nãy anh ta tự chạy về phía sofa nên bị vấp dây té đó. Đừng lo, lát nữa là chết thôi."

Đã bảo đừng có đi giục đôi tình nhân nhà người ta, cái đồ ma đói này cứ khăng khăng đòi đi gọi, giờ thì bị báo ứng rồi đấy.

Sơ Vũ gật gù: "Thế cũng thật là trùng hợp ghê."

Hồi nãy Thẩm Trạc đã không cho cắm sợi dây đó, nói nếu để vậy sẽ có người vấp ngã. Nhưng Thịnh Diễm chỉ vì muốn nằm trên sofa chơi điện thoại cho tiện nên cứ khăng khăng kéo dây ra.

Thẩm Trạc thản nhiên bước ngang qua "vật cản" đang nằm dang tay dang chân giữa phòng khách, tiện chân đá bịch hai cái. Giọng anh nhẹ tênh nhưng mang theo chút ác ý: "Này, ở đây cấm ngủ nhé."

Trước Tiếp