Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 85: Anh là kiểu bạn trai gì vậy?

Trước Tiếp

Sơ Vũ ban nãy còn ngẩng đầu nhìn sân khấu chờ nhóm họ lên nhận giải, không ngờ tầm mắt đột nhiên bị một khuôn mặt phóng đại chắn ngang. Khoảng cách gần đến mức có thể thấy rõ từng sợi lông tơ mảnh trên mặt đối phương.

"Lên sân khấu nhận giải đi!" Sơ Vũ đưa tay đẩy nhẹ bờ vai đang thò qua của anh.

Câu cuối cùng vừa rồi thi đấu căng thẳng đến mức nghẹt thở, cô còn nói trông Thẩm Trạc khi làm bài bình thản như nước, không ngờ người ta thật sự chưa bao giờ nghi ngờ độ chuẩn của chính mình.

Tuy động tác của cô rất nhẹ, nhưng ánh mắt cả hội trường đều đang dán chặt lên Thẩm Trạc, thế nên cũng tự nhiên mà dời về khu nghỉ của đội bên Kinh Đại.

Thẩm Trạc giọng nhàn nhạt, nhìn gương mặt cô bỗng đỏ ửng thì bật cười khẽ.

"Chờ chút." Anh đứng dậy, đi thẳng lên sân khấu.

Trên bục trao giải bày sẵn chiếc cúp vàng óng, màn hình xanh phía sau liên tục lặp lại tên đội và danh sách thí sinh đại diện cho Kinh Đại.

Thẩm Trạc là người lên sân khấu đầu tiên, vậy mà lại để Giang Lạc đứng ở vị trí trung tâm, khiến cô ấy hơi ngơ ngác. Thường thì không phải chủ lực mới được đứng chính giữa sao?

"Làm gì đấy?" Giang Lạc ngờ vực nhìn anh.

Ánh mắt dưới khán đài vẫn bám theo họ. Thẩm Trạc hơi cúi đầu xuống, "Năm ngoái tôi đứng giữa rồi, năm nay tới lượt cậu. Phát biểu luôn nhé."

Giang Lạc bĩu môi, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Cậu tin không, đứng mép cũng vẫn lôi cậu ra phát biểu."

"Bùm." Dải ruy băng vàng lấp lánh từ trần nhà rơi xuống, chủ đề trao giải cho ba đội dẫn đầu. Đội vô địch còn có thêm chiếc cúp.

Thẩm Trạc là nam sinh duy nhất trong đội nên đương nhiên gánh vác nhiệm vụ ôm cúp. Anh đang định nhân lúc hỗn loạn chuồn lẹ thì bị MC chặn lại.

"Bạn Thẩm Trạc, hai năm liên tiếp giành ngôi vô địch, cảm xúc lúc này thế nào?" MC giơ mic tới sát miệng anh.

Sơ Vũ ngồi dưới khán đài, nhìn nghiêng gương mặt góc cạnh của Thẩm Trạc, thấy anh hơi cúi đầu trầm ngâm là y như rằng...

Lại sắp nói gì ngầu ngầu cho xem.

Ai ngờ người ta thẳng tay đưa mic cho Giang Lạc bên cạnh.

"Cô ấy cũng hai năm liền vô địch, cảm xúc của tôi với cô ấy y chang."

Giang Lạc ngơ ra, bèn ứng phó vài câu qua loa. MC thấy tên đội thú vị thì tiếp lời.

"Đội các bạn đặt tên rất sáng tạo, là ai nghĩ ra vậy?"

Giang Lạc cuối cùng cũng tìm được cơ hội đẩy mic lại cho Thẩm Trạc, "Hỏi cậu ta."

Không né được nữa, Thẩm Trạc gật đầu nhẹ, "Tôi nghĩ. Năm ngoái đọc nhầm đề, vậy mà vẫn về nhất."

Khán giả dưới sân lập tức ồ lên, một số người quen anh còn thi nhau trêu ghẹo:

"Thẩm Trạc đứng thứ hai về độ ngầu, không ai dám đứng nhất!"

"Ngầu thì được gì, vẫn là chó độc thân thôi. Cả sân bóng với tình trường cũng để cậu ta ôm hết à?" Có người lẩm bẩm ghen tị.

"Thế năm nay còn đọc nhầm đề không?" MC cười hỏi.

Thẩm Trạc hơi nhướng mày, mắt hơi cong cong, liếc xuống khán đài, giọng nói nhàn nhạt vang lên: "Năm nay không dám. Bạn gái ngồi dưới nhìn chằm chằm."

Hội trường nổ tung tiếng la ó, mấy đứa nãy còn mỉa mai lập tức im bặt. Dù gì ngành máy tính cũng nam nhiều nữ ít, có bạn gái là hiếm lắm luôn.

Sơ Vũ đối mặt với ánh nhìn từ sân khấu, chỉ thấy người kia nhân lúc cả hội trường còn đang ồn ào thì đã lững thững bước xuống.

Thầy cô và các bạn tình nguyện viên vây quanh Giang Lạc và Cảnh Vân, hỏi han liên tục, còn Thẩm Trạc đi thẳng đến chỗ cô.

"Em nhìn chằm chằm anh hồi nào hả?" Sơ Vũ bị câu nói ban nãy làm cho bất ngờ đến đơ người.

"Lần này mà thi không tốt thì anh mất cả phần thưởng rồi." Thẩm Trạc nhướng mày, hừ mũi một tiếng, ánh mắt liếc cô mang theo ý trêu chọc.

Sơ Vũ bị anh lải nhải cái từ "phần thưởng phần thưởng" đến choáng váng đầu óc. Cô đang định quay đi lẩn vào đám đông thì cổ tay bất ngờ bị anh kéo lại.

Có thứ gì đó nặng nặng được đeo lên cổ cô. Cô cúi đầu nhìn, là chiếc huy chương vàng óng, dưới ánh đèn phát ra ánh sáng lấp lánh.

"Cho em làm gì?" Cô đưa hai tay đỡ lấy.

Thẩm Trạc cúi đầu, chỉnh lại cổ áo cho cô, giọng nghiêm túc: "Huy chương của anh cũng là của em, vinh quang của anh cũng là của em."

Anh nhướng mày, nói nhẹ tênh, "Huy chương thuộc về em, anh cũng vậy."

"Không thích à?"

Anh nhìn nét mặt cô đầy chờ mong, đưa tay gãi đầu.

Anh nhớ mấy đội hạng nhì hạng ba khác, bạn trai tặng huy chương là các cô bạn gái cảm động phát khóc, hôn nhau ngay tại chỗ, muốn cưới liền cho rồi.

Sơ Vũ gật gật đầu, tay nắm lấy huy chương đong đưa, mắt long lanh nhìn anh: "Anh muốn em nói gì nào?"

Thẩm Trạc cũng tràn đầy mong đợi: "Cảm động đến mức không thốt nên lời hả?"

Sơ Vũ cố nín cười "Là vàng thật không?"

Thẩm Trạc: "..."

Sao lại không giống tưởng tượng tí nào vậy?

"Em thích vàng hả?"

"Trong sách có nói mà, 'Thư trung tự hữu hoàng kim ốc'*."

Thẩm Trạc cười lạnh, "Sơ Vũ, về lại Bắc Kinh là thi giữa kỳ rồi nhỉ? Anh sẽ giám sát em học hành chăm chỉ."

(*) "Thư trung tự hữu hoàng kim ốc": ý nói trong sách có nhà lầu vàng son – học giỏi là có tương lai.

Sơ Vũ còn đang ôm huy chương cười khúc khích, nghe nhắc đến thi cử thì mặt xị xuống ngay, lẽo đẽo đi theo mọi người ra ngoài hội trường.

"Anh là kiểu bạn trai gì vậy." Cô quay đầu sang thì thầm.

Thẩm Trạc giơ tay đặt lên đầu cô, xoay mặt cô lại, "Kiểu bạn trai dạy học làm gương, khai trí cho người yêu. Nói anh nghe, làm bạn gái anh khổ lắm à?"

Sơ Vũ suýt quên khuấy chuyện này, ngẩng đầu bật lại: "Gần đây anh có nghe chuyện bên trường bên cạnh và Đại học Hàng không không? Có nữ sinh gửi tài liệu ôn thi cho bạn trai bên Hoa Đại đấy. Dù hành vi gian lận không nên cổ vũ..."

"Nhưng bạn trai của em thì sao? Chỉ biết chiếu bài tập loạn xạ của em lên màn hình giữa lớp, để em bị mắng một trận. Đã vậy còn tranh thủ cười nhạo em nữa chứ!"

Thẩm Trạc cứng họng: "Bữa đó chỉ là sự cố ngoài ý muốn."

"Cả lớp đang đau đầu suy nghĩ, chỉ mỗi em gõ bàn phím như bay, anh còn tưởng em có bí kíp từ ai đó, mới chiếu thử xem sao, ai ngờ là của em..."

"Thì em có thái độ học tập nghiêm túc! Dù không biết thì cũng phải gõ ra cái gì chứ." Sơ Vũ nói xong thì bỗng nhận ra ngụ ý của anh, cô kéo nhẹ tay áo Thẩm Trạc.

"Hồi đó... chẳng lẽ anh đã ghen rồi?"

"Không có." Thẩm Trạc mặt tỉnh bơ, "Chỉ làm tròn trách nhiệm của trợ giảng."

Sơ Vũ thấy bộ dạng lầm lì này của anh thì bật cười, kéo tay áo anh không buông, liên tục chọc ghẹo: "Anh ghen rồi~ Anh ghen rồi~ Còn giả vờ gì nữa~"

"Không có." Thẩm Trạc giật tay áo về, "Anh lòng dạ rộng rãi, không bao giờ biết ghen là gì."

Sơ Vũ nhìn bàn tay trống trơn của mình, đang định lén cười thì nhớ lại hồi đó tiết học xong, Thẩm Trạc đứng ở cầu thang vừa cứng ngắc vừa khó xử, mà tiết sau lại tốt với cô không tưởng.

Cô vừa định chạy lên đuổi theo chọc thêm vài câu thì một cô em khóa dưới đột nhiên bắt kịp, nhỏ giọng nói: "Chị ơi, chị vất vả rồi... Sao anh Thẩm tính tình tệ thế, còn bắt chị phải dỗ dành nữa..."

Sơ Vũ lập tức nghiêm túc gật đầu, "Chắc tại chị chiều anh ấy quá?"

Cô vừa quay đầu lại, liền thấy ánh mắt kinh ngạc hiếm có của Thẩm Trạc.

Cô đuổi theo, nhịn cười muốn nội thương: "Đừng ngạc nhiên như thế, coi như lần này em cưng chiều anh một chút."

Trước Tiếp