Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngày thứ hai sau khi thông qua đầu mối của Ôn Lê biết Sơ Tự đã rời Kinh thị, Thẩm Trạc liền dọn về ở. Kết quả, trong phòng trống không một bóng người.
Anh cúi nhìn Hamburger vừa mở cửa đã phóng bổ vào ôm chân mình, rõ là mấy hôm nay được cho ăn uống tử tế.
"Còn nuôi mày mập lên cơ đấy." Thẩm Trạc cúi đầu xoa xoa con chó. Mấy ngày anh không ở nhà, mọi thứ vẫn y nguyên, thậm chí Sơ Vũ còn giúp anh cho cá ăn.
Nhớ ra hôm nay Sơ Vũ không có tiết mà lại không ở nhà, anh đành ghé Kinh Đại xem có bắt gặp cô không.
Vừa hay thầy trong khoa gọi anh tới bàn chuyện thi cử lần tới, Thẩm Trạc vào giảng đường trước, ghé văn phòng.
Thầy thấy anh đến thì đưa phiếu đăng ký cho: "Vòng chung kết khu vực châu Á của ICPC lần này tổ chức ở Nam Giang, em chuẩn bị cho tốt. Nghe nói các trường khác năm nay mạnh lắm. Danh sách đội thầy sẽ gửi em sau vài hôm, em làm đội trưởng kéo mọi người hòa nhập trước."
Bốn năm đại học đi thi kiểu này thành cơm bữa, Thẩm Trạc đáp gọn: "Thầy yên tâm ạ, nếu không còn gì thì em xin phép ra ngoài."
"Bảo em chuẩn bị thi, em còn bận cái gì nữa chứ." Thầy phẩy tay cho đi, cũng chẳng tính toán với anh làm gì, chỉ cần Thẩm Trạc đại diện trường, họ chẳng có gì phải lo.
Nhét phiếu đăng ký vào túi, anh định lên lớp trên liếc xem Sơ Vũ có đang tự học không.
Đi ngang hành lang đã thấy bên bàn dài sát cửa sổ có người úp mặt lên máy tính với sách, ngủ ngon lành.
Nắng chiều năm, sáu giờ vẫn còn chói mắt, Thẩm Trạc chậm rãi bước tới, ánh cam phủ lên tóc cô mượt như lụa thượng hạng.
Anh đưa tay kéo rèm chớp xuống, chắn luồng nắng chiếu vào.
Lơ mơ cảm giác cạnh mình có người ngồi xuống, Sơ Vũ cũng chẳng để tâm, hành lang vốn là chỗ sinh viên nghỉ ngơi học bài.
Mãi đến khi mặt trời gần như lặn hẳn sau núi, cô mới tỉnh hẳn, dụi mắt ngồi dậy khỏi mặt bàn, đang định kiểm tra xem có dãi dớt ra bàn phím không.
Quay đầu, cô bắt gặp Thẩm Trạc ngồi cạnh, đường nét góc nghiêng sắc rành rành. Vừa định ngắm thêm chút thì phát hiện anh đang cầm sách chuyên ngành của mình.
"Sao anh ở đây?" Sơ Vũ vội với tay giật lại sách.
Thẩm Trạc chỉ cần nhấc tay đã né khỏi đòn tập kích bất ngờ, mắt lướt qua trang giấy chi chít chữ: "Em đang viết... đoạn tiểu thuyết lên đây à?"
"Trong giờ chán quá chơi chút thôi, sao, phạm pháp hả?" Sơ Vũ bật dậy giành lại sách từ tay anh.
"Không có tiết mà không về nhà, ở trường làm gì?" Thẩm Trạc nhìn cô, nghi ngờ người này đang cố tình trốn mình, chứ bình thường hễ không có giờ thì toàn lăn ra ngủ ở phòng.
"Thầy bảo bài lập tuần trước của em sai, gọi lên sửa." Sơ Vũ nói thật, không thì sao mệt đến ngủ gục ở đây.
"Ồ." Thẩm Trạc miễn cưỡng thấy đáng tin: "Sửa đến đâu rồi?"
"..." Sơ Vũ hơi ngượng: "Từ 13 lỗi thành 28 lỗi."
Thẩm Trạc cố nhịn cười: "Nếu là em tự viết thì rất bình thường."
Tay thuận tiện nhấc luôn balo của cô, anh vừa đứng dậy thì "ục" một tiếng vang lên từ bụng Sơ Vũ.
"Mấy hôm nay em ăn cái gì?" Thẩm Trạc hơi bất lực.
Không ngờ cái bụng mình lại không có tiền đồ đến vậy, Sơ Vũ nghĩ, học có chút xíu mà đã đói rồi: "Căn-tin với đồ ship."
Nghe thế anh mới thở phào—m, may mà cô không vô bếp, nếu không giờ làm gì còn đứng nguyên vẹn ở đây, chắc nằm trong bệnh viện rồi.
Hôm đó chỉ một miếng bánh mà anh cả đêm không nuốt nổi.
"Đi thôi."
"Đi đâu?" Sơ Vũ vừa hỏi vừa theo kịp bước anh.
"Ra siêu thị mua đồ chứ còn gì, không thì tối ăn gì." Thẩm Trạc nói, "Chẳng lẽ còn muốn gọi đồ ngoài? Không tốt cho sức khỏe."
Được ăn cơm Thẩm Trạc nấu thì ai còn muốn đồ ship nữa. Đôi mắt Sơ Vũ sáng rực.
Tuy đã trắng trợn ăn ké Thẩm Trạc không biết bao nhiêu bữa, nhưng đây là lần đầu cô đi siêu thị mua đồ cùng anh.
Thẩm Trạc lo mua thực phẩm, cô lo tích đồ ăn vặt. Khi anh đẩy xe tới, Sơ Vũ vẫn đang đứng trước tủ mát sữa chua mà lưỡng lự.
"Trên đó nở hoa hay gì mà nhìn mãi thế?" Thẩm Trạc thấy cô đứng đây cả buổi.
"Em đang chọn vị dâu hay vị 'than nướng'."
Có gì phải lăn tăn, theo anh: "Lấy cả hai."
"Hạn dùng ngắn lắm." Sơ Vũ giải thích.
"Dâu đi, vì anh thích uống." Thẩm Trạc nói bâng quơ, mắt dõi theo cô kiễng chân với lên giá cao, đỉnh đầu mềm mềm của cô vô tình quệt qua xương hàm anh.
Nhột quá.
"Thế lấy cả rồi nhé, dâu của anh, 'than nướng' của em."
Sơ Vũ còn đang rướn người với lên khay sữa chua. Chợt người đứng sau tiến lên một bước, anh giơ tay lấy xuống dễ như chơi, đặt hộp sữa chua l*n đ*nh đầu cô, thong thả mở miệng: "Vậy còn anh thuộc về ai?"
Não Sơ Vũ lại quay cuồng tăng tốc. Cô bỗng xoay người đối mặt anh, nghiêm trang đáp lời: "Anh thuộc về Tổ quốc."
"?" Thẩm Trạc đưa tay giữ lấy cô nhóc đang tính lặn qua dưới cánh tay mình, kéo về ngay giữa tầm mắt: "Đừng tìm cớ, nói cho đàng hoàng."
"Nhưng anh em bảo rồi, không cho em vừa lúc anh ấy đi là đã yêu đương với anh." Sơ Vũ hạ giọng. Thực ra từ lúc rời đồn công an, nhớ tới câu anh nói, cô đã kích động suýt mất ngủ.
Chỉ là trải qua vụ lần trước hăng máu một chốc đi tỏ tình với Giang Ký Bạch, cô rút ra kết luận, con người không thể làm việc theo cảm tính.
Cô còn nghĩ, nếu Thẩm Trạc hối hận, hay qua cơn bốc đồng mà không nhắc lại chuyện ấy nữa, thì cô cũng coi như không biết là xong.
Ai ngờ Thẩm Trạc đánh úp bất thình lình ngay lúc mua sữa chua, giống y lần trước đột nhiên hỏi cái nốt ruồi của cô ở tay nào, dọa chết người ta.
Thẩm Trạc biết muốn "bắt cóc" người ta ra khỏi tay ông anh trai để yêu đương đâu có dễ, huống hồ là ông anh vừa bị mình đánh xong.
"Nhưng anh trai em đi được ba mươi lăm tiếng rồi, đâu có tính là 'vừa đi' nữa." Anh cụp mắt nhìn cô, giam cô trong vòng tay mình như sợ cô nhổ chân chạy.
"Hình như cũng đúng..." Tim Sơ Vũ đập loạn, cô ngẩng đầu nhìn anh thật nghiêm túc: "Anh chắc là thích em? Không phải do tối hôm đó nhất thời bốc đồng chứ?"
Thẩm Trạc khẽ bật cười: "Nếu bốc đồng mà cũng đủ để anh thích một người, thì giờ con anh chắc chạy đầy đất rồi."
Bàn tay anh đặt lên lưng eo cô: "Anh rất chắc chắn, anh thích em."
"Cho nên, Sơ Vũ này, chẳng lẽ em định cứ xài chùa anh mãi sao?"