Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sơ Vũ không muốn nhắc nhở anh, vì có thể được tiếp xúc gần gũi với Thẩm Trạc mà lại miễn phí, thì tất nhiên là càng nhiều càng tốt.
Nhưng hai người bây giờ đứng thế này, rõ ràng không thể đi tiếp được.
Thẩm Trạc lúc này mới ý thức được tư thế hiện tại có chút không ổn, vội vàng buông tay, hơi mất tự nhiên mà chỉnh lại quần áo trên người.
"Xin lỗi."
Sơ Vũ khẽ lắc đầu. Cô chỉ là không hiểu tại sao hôm nay Thẩm Trạc lại cứ khăng khăng nghĩ cô bị lừa đảo qua điện thoại.
Dù dạo này cô đúng là hay nhận được mấy cuộc gọi như thế thật, nhưng một lần cũng chưa từng tin mà! Cô trông giống người dễ bị dụ lắm sao?
Do vẫn thuộc địa bàn khu đại học nên vẫn là đồn công an mà lần trước hai người từng đến, thậm chí còn là đúng viên cảnh sát từng hỏi cung bọn họ.
Đến khi thấy người đó, Thẩm Trạc mới thật sự tin là Sơ Vũ không bị lừa ra ngoài. Anh liếc mắt nhìn cô.
"Giờ tin rồi chứ?" Sơ Vũ nhún vai, giọng có chút bất đắc dĩ.
"Lại là hai người à." Cảnh sát vừa thấy Sơ Vũ thì chưa nhận ra ngay, vì cô mặc kín như bưng, nhìn chẳng quen.
Giờ nhìn hai người ngồi đối diện nhau, anh ta lập tức nhớ ra, chẳng phải chính là đôi "giả l*m t*nh nhân" hôm nọ sao?
Sơ Vũ cũng thấy hơi ngại, "Lại phiền anh rồi."
Cảnh sát bật đoạn video giám sát ở cửa quán Ngày Đêm, chỉ vào hình bóng bước ra từ đó rồi quay sang hỏi Sơ Vũ: "Là cô đúng không?"
Sơ Vũ gật đầu. Trong đoạn giám sát, sau khi cô rời khỏi, vì ngụy trang kín quá nên khó chịu, cô có chỉnh lại cổ áo.
Vừa đi được một đoạn, cô chợt khựng lại, cổ trống trơn.
Đúng lúc đó, trên đoạn đường cô vừa đi qua, một chuỗi sáng lấp lánh rơi xuống, chính là chiếc vòng cổ, nhưng khi ấy cô hoàn toàn không hề hay biết.
"Cái này là vòng cổ của cô đúng chứ?" Cảnh sát lấy từ ngăn kéo ra một sợi dây chuyền mảnh bạc, giữa là mặt dây hình chiếc lông vũ lấp lánh.
Sơ Vũ cuối cùng cũng thở phào, vội vàng gật đầu, "Là của tôi! Tôi còn ảnh cũ làm bằng chứng."
Ánh mắt Thẩm Trạc rơi xuống chiếc dây chuyền trong tay viên cảnh sát, rồi nhìn sang vẻ mặt mừng rỡ như vừa lấy lại sinh mạng của Sơ Vũ. Đến mức nửa đêm nửa hôm cũng phải chạy đi tìm.
Cảnh sát đưa lại dây chuyền cho cô, còn dặn thêm mấy câu, "Buổi tối ở mấy chỗ như vậy người đông phức tạp, đồ quý giá dễ bị mất, lần sau nhớ cẩn thận."
Sơ Vũ ngoan ngoãn gật đầu, hoàn toàn không để ý người bên cạnh đang liếc cô với ánh mắt có chút "khó chịu".
"Em đến Ngày Đêm làm gì?" Thẩm Trạc cố tình hỏi.
Bầu không khí đột ngột tĩnh lặng, ngay cả cảnh sát lúc nãy còn đang tận tình căn dặn cũng bất ngờ im bặt, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người.
Lần trước còn làm bộ không quen, lần này đã hỏi nhau lịch trình luôn rồi.
Niềm vui vì tìm lại được dây chuyền của Sơ Vũ lập tức tiêu tan, cô luống cuống nghĩ lời giải thích.
"Thì... không có gì, rảnh quá nên hẹn với Ôn Lê đi xem náo nhiệt chút."
Cô cá là Thẩm Trạc chẳng rảnh rỗi gì mà chạy đi hỏi Thịnh Diễm, mà dù có hỏi, Ôn Lê chắc chắn sẽ giúp cô chối sạch.
"Ồ?" Thẩm Trạc hơi nhướn mày, cố ý kéo dài giọng nhìn cô chăm chú.
"Tôi cứ tưởng em lại định làm chuyện giống lần trước."
Suýt nữa Sơ Vũ đã đưa tay bịt miệng anh lại, đây là đồn công an đó! Nói mấy câu này là muốn chết à! Dù đúng là cô có làm chuyện giống lần trước thật...
Nhưng ai bảo người ta cho cô leo cây? Vậy mà còn dám mở miệng ra nói.
"Thôi được rồi, đừng làm mất nữa." Cảnh sát nhân lúc không khí ngượng ngùng liền chen vào, "Để bạn trai cô đeo lại cho đi. Cái này là cậu ấy tặng chứ gì? Không thì sao cô cuống vậy."
Vừa dứt câu, ánh mắt của hai người lập tức rơi lên người cảnh sát, khiến anh ta có hơi lúng túng, chẳng lẽ đoán sai?
Sơ Vũ vội vàng xua tay, "Không phải..."
Nhưng còn chưa kịp nói hết câu, cô đã chạm phải ánh mắt của Thẩm Trạc, lại nhớ đến lần trước hai người giả l*m t*nh nhân để tránh bị xử phạt.
Thẩm Trạc cầm sợi dây chuyền trên bàn lên, chậm rãi nói:
"Quay người lại đi, bạ——n——gá——i."
Cơ thể Sơ Vũ hơi cứng lại, đầu ngón tay Thẩm Trạc lạnh lạnh, nhẹ nhàng lướt qua sau gáy cô, mang theo một luồng tê dại nhồn nhột.
Cảnh sát nhìn hai người họ thế này thì nghĩ chắc chắn là thành đôi thật rồi. Có khi nhờ chuyện hôm đó mà nên duyên cũng nên.
"Vậy ký tên vào đây rồi có thể về."
-
Trên đường rời khỏi đồn công an, cảnh sát còn nhất quyết tiễn họ ra tận cửa. Sơ Vũ cứ ngỡ bị phát hiện chuyện cô nói dối.
"Sau này ra ngoài nhớ cẩn thận chút, nhìn bạn trai cô cuống đến thế kìa." Cảnh sát nói với vẻ cảm khái.
Cô gái thì mặc áo khoác rõ ràng là của con trai, còn chàng trai thì vẫn đang đi dép lê.
Rõ ràng là chạy vội ra ngoài đến mức không kịp thay đồ.
Sơ Vũ nhìn theo ánh mắt cảnh sát mới phát hiện ra đôi dép của Thẩm Trạc, từ nãy đến giờ cô còn chưa chú ý.
"Hy vọng lần sau không phải tới đồn công an nữa, lần nào cũng phải giả làm người yêu hết." Ra khỏi cổng, Sơ Vũ nhỏ giọng càu nhàu.
Thẩm Trạc cụp mắt nhìn cô, không nói gì.
Hai người cùng đi bộ về, Sơ Vũ nhìn áo khoác mỏng trên người Thẩm Trạc, định kéo khóa xuống, "Xin lỗi nha... Em không lạnh đâu, anh mặc lại đi."
Thẩm Trạc lúc này mới phát hiện mình ra ngoài mà không thay dép, lại còn bị cô phát hiện, cả người ngập trong cảm giác xấu hổ.
"Đừng cởi, cẩn thận tuần sau cảm đấy."
Trong lòng Sơ Vũ dâng lên chút ấm áp. Cô cảm thấy Thẩm Trạc hình như cũng không tệ lắm, đối xử với cô cũng khá tốt.
Vậy mà...
Thẩm Trạc thản nhiên nói tiếp: "Để em lại có cớ không làm bài."
...
Sơ Vũ lập tức cảm thấy mình đánh giá anh quá cao. Cô nhìn bóng lưng Thẩm Trạc đi phía trước, trong lòng nổi lên suy nghĩ xấu xa, bèn đạp mấy cái lên bóng của anh để xả giận.
Cô ngẩng chân lên, định giẫm vào gót dép lê của anh, nào ngờ Thẩm Trạc đang đi thì bỗng nhiên dừng lại.
"Á." Sơ Vũ đâm sầm vào lưng anh, sống mũi va vào lưng cứng như đá, đau điếng.
"Sao tự dưng dừng lại hả!" Cô ôm mũi gào lên.
Thẩm Trạc quay đầu nhìn cô, thấy dáng vẻ của cô thì buồn cười thật sự, "Trong bóng đổ thấy có người định giở trò xấu, tôi dừng lại xem thử."
Sơ Vũ không ngờ Thẩm Trạc đi đường mà không nhìn phía trước, lại cứ nhìn cái bóng của cô, sống mũi càng thêm đau.
"Anh mau xem thử em có bị chảy máu không?"
Thẩm Trạc cúi người nhìn kỹ, bật cười: "Nguyên vẹn không xây xát."
Sơ Vũ lườm anh một cái. Rõ ràng rất đau mà, nhỏ giọng lầm bầm, "Nếu em mà bị hủy nhan thì là lỗi của anh, phải đền cho em cái mũi xinh mẹ em sinh ra đó."
Thẩm Trạc nhìn chóp mũi cô, đúng là hơi ửng đỏ, không biết vì va chạm hay vì gió đêm. Anh đưa tay khẽ nhéo mũi cô một cái, "Đừng nhúc nhích, tôi kiểm tra lại chút."
"Thật hay xạo đó?" Sơ Vũ hơi nghi ngờ, ngẩng đầu nhìn anh, ai ngờ vừa nhìn lên đã thấy sau lưng Thẩm Trạc có một đôi nam nữ đang đứng...