Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 180: Ngoại truyện 12: Tôi giúp cậu thả lỏng nhé

Trước Tiếp

"Anh, sao anh còn chưa đi mua?" Sơ Vũ cắn một miếng khoai tây chiên, đẩy chiếc hamburger của mình sang cho anh trai: "Em đợi ăn bánh kem, anh ăn hamburger đi."

Sơ Tự rất tự nhiên cầm lấy cái bánh tart trứng cuối cùng của cô bé ăn ngon lành: "Không đói chết được đâu."

"Đó là cái cuối cùng của em mà!" Sơ Vũ hét lên, suýt chút nữa thì khóc òa cho anh xem: "Anh, người như anh định sẵn là ế cả đời rồi. Sau này em tìm bạn trai chắc chắn sẽ không tìm người như anh đâu."

Trong mắt Sơ Tự, Sơ Vũ vẫn chỉ là một đứa trẻ con chưa đến tuổi vị thành niên, anh chẳng hề cảm thấy bị đe dọa bởi chuyện yêu đương của cô bé, thuận miệng trêu: "Ồ, thế em thích kiểu gì, để anh đi xử lý nó giúp em."

"Dù sao cũng không tìm kiểu quái vật độc miệng như anh." Sơ Vũ bắt đầu mơ mộng: "Em muốn tìm một người nói chuyện dịu dàng, chu đáo, không tranh bánh tart trứng với em. Tốt nhất là ngày nào cũng nấu cơm cho em ăn chứ không bắt em ăn McDonald's, và đương nhiên là phải đẹp trai nữa."

"Ồ, chúc em thất bại." Sơ Tự ấn đầu cô bé vào cốc Coca: "Trẻ con thì yêu đương cái gì, lo mà học đi."

Lúc Ôn Ý bước vào McDonald's thì nhìn thấy cảnh tượng này. Cô chỉ thấy bàn tay nam sinh đặt sau gáy nữ sinh, động tác vô cùng thân mật. Chẳng lẽ gọi cô đến đây là để cô biết khó mà lui sao?

Ôn Ý đặt mạnh hộp bánh kem xuống bàn, tuyên bố sự khó chịu của mình. Đây không phải là vấn đề tình cảm, mà là vấn đề tôn nghiêm.

"Ăn cho chết cậu đi." Ôn Ý nghiến răng nghiến lợi nói, trừng mắt nhìn Sơ Tự.

Sơ Vũ ngơ ngác ngẩng đầu lên, chỉ vào mình: "A, chị nói em hả?"

Nhìn thấy mặt Ôn Ý, cô bé nhận ra ngay đây là chị gái vừa nãy ở quán cà phê. Dù sao thì mỹ nữ có đường nét sắc sảo, rực rỡ như thế này thật sự rất ấn tượng. Sơ Vũ có chút ngạc nhiên.

"Chị là chị gái ở quán cà phê lúc nãy, người mà anh em cứ nhìn chằm chằm ấy hả? Hai người quen nhau à?"

"Anh?" Ôn Ý lặp lại, bắt gặp ánh mắt xem kịch vui bên cạnh, cô mới nhớ ra mấy hôm trước Sơ Tự nói trên người có mùi của em gái là thật. Hóa ra tên độc miệng này có em gái thật.

Phản ứng lại, Ôn Ý lập tức ngồi xuống, rất chu đáo lấy dĩa đưa cho Sơ Vũ: "Chị nói anh trai em đấy, em cứ ăn đi, chị mua cho em mà. Cậu ấy vừa nãy nhìn chằm chằm chị à? Nhìn bao lâu?"

Sơ Tự nhìn cô lật mặt như lật bánh tráng: "Cậu mua bánh kem hình trái tim cho con bé?"

Sơ Vũ đảo mắt nhìn qua lại giữa hai người: "Nhìn lâu lắm ạ. Em bảo để em đi xin số liên lạc cho anh ấy thì anh ấy mới chịu đi."

Ôn Ý liếc Sơ Tự một cái: "Hình trái tim thì sao nào, biểu đạt nỗi nhớ nhung của tôi với em gái đấy. Lát nữa còn phải học thêm, tôi cũng đói rồi, gọi đồ ăn trước đã."

Sơ Vũ nhìn người vừa đứng dậy đi gọi món một mình, chọc chọc Sơ Tự bên cạnh: "Anh, anh mau đi trả tiền rồi bưng đồ ăn giúp người ta đi, anh mà cứ thế này là mất bạn gái đấy."

"Anh không yêu đương."

"Thế sao anh nhìn chị ấy lâu thế? Nếu không phải có cảm tình thì chứng tỏ anh là đồ sắc lang! Người xấu!"

Sơ Tự ngước mắt thấy Ôn Ý đang bưng khay đồ uống, cốc Coca lắc lư như sắp đổ. Anh đứng dậy ấn đầu Sơ Vũ một cái: "Ăn bánh kem của em đi, nói ít thôi."

Ôn Ý đang nhìn cốc Coca sắp sóng ra ngoài thì một bàn tay với những khớp xương rõ ràng đã đỡ lấy khay. Cô ngẩng đầu thấy Sơ Tự, cười tít mắt.

"Đến đúng lúc lắm, Sơ Tự."

Sơ Tự nhìn dáng vẻ cười ngây ngô của cô, chẳng hiểu người này đang cười cái gì, đổ ra ngoài thì vẫn uống được mà.

Bầu không khí hòa thuận kết thúc không một dấu hiệu báo trước khi buổi học kèm chính thức bắt đầu.

Sơ Tự nhìn tờ bài thi chi chít các bước giải đề và vẻ mặt ngơ ngác của Ôn Ý, chọc vào trán cô đẩy cái đầu đang gục xuống bàn lên.

"Nói thật đi, có phải cậu chưa từng học lớp 10, lớp 11 không?"

Ôn Ý có chút tủi thân: "Tôi chỉ kém mỗi môn toán thôi mà, lớp 11 đi tập huấn năng khiếu nên bị hổng kiến thức."

Sơ Tự quay sang nhìn Sơ Vũ đang chậm rãi ăn bánh kem bên cạnh: "Em nghe có hiểu không?"

Sơ Vũ liếc nhìn Ôn Ý, lắc đầu rất nghiêm túc: "Không ạ, anh nói nhanh quá."

Sơ Tự: "?" Bình thường con bé đâu có thế, giảng một lần là hiểu ngay mà.

Học xong thì trời đã tối. Bố Sơ gọi điện giục Sơ Tự đưa em gái về nhà. Sơ Tự nhìn đồng hồ, bên ngoài trời đã đen kịt. Anh gọi một chiếc xe, rồi nói với Ôn Ý: "Tôi đưa cậu về."

Ôn Ý cuối cùng cũng cảm thấy tên Sơ Tự này không đến mức quá tuyệt tình.

Sơ Tự ngồi ghế phụ, hai người ngồi sau lén lút trao đổi phương thức liên lạc, tránh Sơ Tự để nhắn tin riêng.

Ôn Ý: "Em thật sự nghĩ chị có thể cưa đổ anh trai em à?"

Sơ Vũ: "Vâng! Chị xinh đẹp thế này, anh ấy là người coi trọng nhan sắc, hơn nữa chị còn luôn khen anh ấy. Anh em tự luyến nhất trần đời, chỉ thích người khác tâng bốc mình thôi."

Ôn Ý: "Vậy em có bí kíp gì để 'đánh nhanh thắng nhanh' không?"

Sơ Vũ suy nghĩ một lát, nghiêm túc gõ chữ: "Anh em là người thiếu kiên nhẫn, chỉ cần cứ bám lấy anh ấy thì làm gì anh ấy cũng đồng ý thôi. Tốt nhất là ở bên cạnh khi anh ấy xuống tinh thần hoặc gặp cú sốc gì đó, đảm bảo là đổ đứ đừ."

Ôn Ý: "Nhưng chị thấy anh trai em hoàn hảo không tì vết mà."

Sơ Vũ: "... Thực ra em cũng thấy thế, nhưng chắc chắn sẽ có cơ hội! Cố lên chị ơi! Em tin tưởng chị!"

Sơ Tự nhìn hai người ngồi sau đang hì hục bấm điện thoại. Một đứa nhóc con, một cô nàng trang điểm tinh xảo, ăn mặc thời thượng như sắp đi thảm đỏ. Từ một kẻ cô độc ở tiệm net, sao giờ anh lại thành bảo mẫu dắt theo hai kẻ ngốc thế này.

Chắc chắn là ngôi sao nào đó trên trời bị chập mạch rồi.

Ôn Ý tuân thủ bí kíp của Sơ Vũ, lúc nào cũng chú ý đến trạng thái cảm xúc của Sơ Tự, chuẩn bị "thừa nước đục thả câu".

À nhầm, là dịu dàng an ủi tiểu thư sinh.

Nhưng cái tên này ngày nào cũng bày ra bộ mặt "ông đây ngầu nhất quả đất", cô chỉ muốn xắn tay áo lên dạy cho một bài học thôi, quá ngứa mắt.

Cuối cùng trong một lần bắt gặp Sơ Tự đang hút thuốc trên sân thượng, Ôn Ý như thường lệ sán lại gần, đưa cho anh một điếu thuốc của mình: "Cái này có viên nén bạc hà đấy, mùi thơm lắm."

Sơ Tự rũ mắt nhìn xuống: "Cai đi, hút thuốc không tốt cho sức khỏe đâu."

"Thế sao cậu không cai?" Ôn Ý hỏi lại. Vốn dĩ cô không thích hút thuốc, chỉ là thấy cái vỏ bao đẹp nên để trong túi trang điểm cho phong cách thôi, cả tuần cũng chẳng hút hết một điếu.

"Người đứng nhất áp lực lớn, cậu cũng có áp lực à?"

Ôn Ý: "..." Đồ hâm dở.

Sơ Tự nhận lấy điếu thuốc có viên nén bạc hà của cô, điếu thuốc rất nhỏ. Anh đang định lục túi tìm bật lửa thì người bên cạnh đột nhiên ghé sát lại, dùng điếu thuốc đang cháy dở trên miệng mình để châm lửa cho anh.

Khoảng cách rất gần, gần đến mức anh có thể nhìn thấy lớp phấn nhũ lấp lánh trên mí mắt cô gái, những sợi lông tơ nhỏ xíu trên làn da mịn màng, và cả mùi hương hoa hồng thoang thoảng trên người cô.

"Áp lực gì chứ, tôi giúp cậu thả lỏng nhé." Ôn Ý không lùi lại, ngửa đầu nhìn anh.

Ánh mắt Sơ Tự lạnh lẽo. Chỉ cần nghĩ đến việc mình sắp làm trong kỳ thi lần này là anh đã thấy hưng phấn rồi. Áp lực là để lừa kẻ ngốc thôi, thiên tài ngút trời như anh thì có gì mà áp lực.

"Tuần sau thi."

"Chỉ thế thôi á?" Ôn Ý không thể tin nổi Sơ Tự lại phiền não vì chuyện này. Nhưng một người có thành tích văn hóa kém xa tít tắp như cô thì có thể nói gì được chứ, chỉ đành vỗ vỗ vai anh: "Thả lỏng mà thi, đừng tự tạo áp lực, tôi sẽ luôn tin tưởng cậu."

Vừa dứt lời, cô thấy Sơ Tự cúi đầu lấy một cái lọ từ trong túi ra, đổ vài viên thuốc vào tay rồi ngửa cổ nuốt xuống.

"Không phải chứ, cậu nghiêm trọng đến mức này rồi sao?" Ôn Ý hơi hoảng: "Vậy tôi có thể làm gì giúp cậu? Hay là để tôi đi đánh tên đứng thứ hai một trận, khiến hắn không thể đi thi được nhé?"

Ôn Ý vừa an ủi vừa nghĩ thầm Sơ Tự chắc chắn sẽ yêu cô chết mất thôi.

"Tôi sẽ luôn là hậu phương vững chắc nhất của cậu." Ôn Ý nói đầy cảm xúc: "Để tôi... cứu rỗi cậu. Đừng áp lực nữa, tâm sự với tôi đi."

Sơ Tự nuốt viên thuốc xuống, nhìn người nào đó đang tự biên tự diễn tự cảm động, mặt vô cảm mở miệng:

"Vitamin đấy, làm hai viên không?"

1789 words

Trước Tiếp