Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nghỉ hè, Sơ Vũ thương lượng với gia đình rồi quyết định ở lại Kinh Thị thực tập. Bố mẹ cô đều ủng hộ, miễn là liên quan đến học tập và công việc.
Chỉ có Sơ Tự nghe thấy thì tỏ vẻ không vui, còn cố ý gọi điện thoại cho Sơ Vũ. Lúc nhận điện thoại, Sơ Vũ đang cùng Ôn Lê đi dạo phố trong trung tâm thương mại.
"Thực tập ở Kinh Thị có gì hay ho, em về công ty anh thực tập chẳng phải cũng thế sao?" Sơ Tự ra dáng ông chủ, nói chuyện đầy khí thế.
"Công ty anh cũng làm về máy tính internet, em không hứng thú với mảng đó, đâu phải anh không biết."
Đầu dây bên kia im lặng một lát. "Bố mẹ không biết chuyện này đúng không?"
"Anh đừng nói lỡ miệng là được." Sơ Vũ dặn dò, nếu bố cô biết cô muốn đổi nghề, công ty thực tập không đúng chuyên ngành thì chắc chắn sẽ bắt cô về ngay.
"Được rồi, anh biết." Sơ Tự bực bội: "Từ nhỏ chọn trường chọn ngành, bố mẹ cứ áp nguyên bài của anh sang cho em, biết thế lúc vào đại học em nên đổi ngành ngay."
Sơ Vũ không nói gì. Hồi đó bố mẹ chỉ cho hai lựa chọn: hoặc là học máy tính dễ xin việc, hoặc là học sư phạm rồi thi biên chế. Cô không muốn làm giáo viên chút nào nên cuối cùng chọn máy tính.
Sơ Tự ngẫm lại câu nói vừa nãy của cô, thấy lạ nên hỏi: "Em bảo công ty anh cũng làm về máy tính là sao, còn ai làm cái này nữa?"
"Anh đừng có bắt bẻ em." Sơ Vũ bất lực, cô chỉ là lỡ lời thôi mà.
Sơ Tự không chịu buông tha, nổi đóa lên: "Nếu em dám vì yêu đương mà vào cùng công ty với Thẩm Trạc thì em chết chắc! Nhà họ Sơ không cần đứa não yêu đương!"
Sơ Vũ bĩu môi, rốt cuộc trong nhà này ai mới là não yêu đương chứ.
Cô dứt khoát cúp máy. Cô không thấy mình là não yêu đương, vả lại đâu phải ngày nào cũng không gặp nhau mà nhất thiết phải làm cùng công ty, kể cả Thẩm Trạc có trả lương gấp đôi cô cũng không đi.
Cô còn có việc riêng cần hoàn thành.
"Sao tự nhiên cậu lại muốn mua đồ bơi?" Ôn Lê thấy cô cúp máy liền hỏi: "Trước đây rủ cậu đi tiệc bể bơi cậu sống chết cũng không chịu đi mà?"
Sơ Vũ nhìn các kiểu đồ bơi trước mặt, ngại ngùng đáp: "Bơi lội chẳng phải rất tốt cho sức khỏe sao? Thẩm Trạc bảo mùa hè thế này, đi bơi còn hơn chạy bộ, vừa hay tớ cũng chưa học bơi bao giờ."
Ôn Lê nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ. Cô nàng đánh giá Sơ Vũ, nét mũm mĩm trẻ con đã biến mất, khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay, đôi mắt hạnh long lanh.
Quần áo mùa hè mỏng manh tôn lên tứ chi thon dài, chiếc dây chuyền mặt trái tim màu đỏ nằm gọn giữa xương quai xanh của cô.
Ôn Lê xót xa: "Cậu còn muốn gầy nữa à? Giờ giảm cân thành công lắm rồi, xinh đẹp lắm rồi... Thẩm Trạc bị bệnh à?"
"Không phải để giảm cân đâu." Sơ Vũ vội giải thích: "Tớ ngừng ăn kiêng một thời gian rồi, bơi lội chỉ là để duy trì vóc dáng thôi."
Cô kéo Ôn Lê đi chọn đồ bơi: "Với lại trước đây tớ tự ti về dáng người nên ngại mặc đồ bơi, đây là lần đầu tiên tớ mua đấy, cậu chọn giúp tớ đi."
Lúc này sắc mặt Ôn Lê mới khá hơn. Nhìn bộ đồ trên tay Sơ Vũ chẳng khác gì váy ngắn, cô nàng chê: "Thế này mà gọi là đồ bơi à, cậu tưởng học sinh tiểu học đi chơi xuân chắc."
"Hả? Thế mua kiểu gì?" Sơ Vũ ngơ ngác, dù sao xuống nước rồi cũng chẳng thấy gì, cứ tiện cho việc bơi là được.
Ôn Lê chọn tới chọn lui, đột nhiên quay sang hỏi: "Là học bơi nghiêm túc hay là đi ngâm suối nước nóng khách sạn?"
"Hả?" Sơ Vũ nghe không rõ.
"Không có gì." Ôn Lê nhìn dáng vẻ ngây thơ của cô, thầm nghĩ với cái tính ở sạch của Thẩm Trạc, dù là học bơi hay ngâm suối nước nóng thì chắc chắn cũng là ở chỗ riêng tư rồi.
"Cái này."
Ôn Lê cầm một bộ ướm thử lên người Sơ Vũ.
Sơ Vũ nhìn bộ bikini hai mảnh màu xanh nhạt trước mặt, phần trên vải ít đến đáng thương, phần dưới may mà còn có miếng vải che được bắp đùi.
"Đây là đồ bơi á?" Sơ Vũ không dám tin vào mắt mình, cô thấy nó chẳng khá hơn bộ đồ lần trước Ôn Lê đưa cho cô là bao.
Ôn Lê mặc kệ ý kiến của cô, đưa tay đo thử vòng một của Sơ Vũ, trầm trồ: "Sao cậu giảm cân mà ngực với mông không teo đi thế? Cậu ăn đu đủ giảm cân à?"
Sơ Vũ cạn lời nhìn hành động của bạn, rõ ràng là có nhỏ đi, chỉ là... có thể vì một số nguyên nhân nào đó mà lại phát triển thêm chăng?
Ôn Lê nhìn size áo, giơ tay bảo nhân viên gói lại.
"Nghe tớ, kiểu đồ bơi này học bơi là chuẩn nhất." Ôn Lê nhét túi đồ vào tay Sơ Vũ: "Lực cản nhỏ, đảm bảo Thẩm Trạc sẽ dạy cậu đàng hoàng."
—
Sơ Vũ thực tập ở một công ty điện ảnh, thời gian trước toàn chạy vặt cho các tiền bối và học ké mấy lớp đào tạo, tuần này cuối cùng cũng được chính thức theo học các biên kịch có kinh nghiệm.
Tuy ngày nào cũng bị bóc lột sức lao động đến mức phải tăng ca, nhưng Sơ Vũ không thấy mệt, so với việc thức đêm học code thì vui hơn nhiều.
Thuốc độc của người này là mật đường của người kia.
Thứ bảy, công ty Thẩm Trạc cũng nghỉ, kế hoạch học bơi đã chuẩn bị từ lâu được đưa vào lịch trình. Sơ Vũ ôm bộ đồ bơi Ôn Lê chuẩn bị lên xe.
"Chúng ta đi đâu học bơi thế anh?"
Thẩm Trạc thấy vẻ mặt háo hức của cô, còn tưởng cô thực tập mệt quá muốn thư giãn: "Anh đặt phòng ở một khách sạn, bể bơi riêng vệ sinh sạch sẽ hơn."
Anh khởi động xe, nhìn người ngồi ghế phụ lúc thì rụt vai, lúc lại cười tủm tỉm một mình, không biết đang nghĩ gì.
"Vui thế à?"
Sơ Vũ lập tức thu lại nụ cười. Cô chỉ đang nghĩ đến lúc thử bộ đồ bơi hôm nọ sau khi giặt xong, không ngờ hiệu quả lại kinh người đến thế, ngay cả Ôn Lê xem ảnh xong cũng đắc ý vô cùng về mắt thẩm mỹ của mình.
Thế nên Sơ Vũ đã chuẩn bị tinh thần để khiến Thẩm Trạc phải kinh ngạc tột độ.
Đến khách sạn, Sơ Vũ chuẩn bị vào thay đồ thì Thẩm Trạc có điện thoại, tiện thể nhớ ra để quên đồ trên xe nên xuống lấy.
Sơ Vũ thay đồ bơi xong, khăn tắm để bên mép giường, cô đang đứng trước gương chỉnh lại dây áo thì nghe tiếng quẹt thẻ mở cửa. Cô chưa chuẩn bị xong, vội vàng lên tiếng: "Sao anh lên nhanh thế?"
Thẩm Trạc ôm một cái hộp trên tay, bước vào thì nhìn thấy cảnh tượng này.
Anh nhất thời không biết phải làm gì, đưa tay xoa gáy.
"Anh tưởng em không có thời gian mua đồ nên chuẩn bị đồ bơi cho em." Thẩm Trạc ném cái hộp lên bàn.
Sơ Vũ xấu hổ đến mức không dám quay người lại, ngồi thụp xuống trước gương.
"Sao anh không nói sớm?" Sơ Vũ liếc nhìn bộ đồ bơi anh chuẩn bị, chính là kiểu bình thường mà ban đầu cô định mua, đối lập hoàn toàn với bộ cô đang mặc.
Thẩm Trạc chậm rãi đứng dậy, ném cả hộp và bộ đồ bơi vào thùng rác.
"Xem ra anh lo thừa rồi."