Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sơ Vũ vẫn là lần đầu tiên nghe kiểu nói như vậy.
"Anh đừng ngụy biện nữa."
Thẩm Trạc liếc mắt một cái: "Em không tin à?"
Sơ Vũ trợn tròn mắt nhìn anh: "Trông em giống con ngốc lắm sao?"
Thẩm Trạc nói mà mặt không đỏ, tim không loạn: "Hay là em tắm giúp anh? Như vậy chẳng phải sẽ biết có bị dính mùi hay không sao."
Bị anh giở trò lừa vô số lần và lần nào cũng mắc bẫy, Sơ Vũ lần này thề rằng tuyệt đối sẽ không để bị dụ nữa, thế nên cô kiên quyết lắc đầu, thẳng thừng từ chối sự cám dỗ từ nam sắc của người này.
"Anh là nhóc ba tuổi chắc? Tự mình tắm đi."
"Không phải ba tuổi thì đã sao?" Ánh mắt Thẩm Trạc ẩn chứa chút ý cười: "Mới có 276 tháng tuổi thôi, không được à?"
Sơ Vũ thậm chí còn nghiêm túc tính toán một chút, kết quả ra 23 năm... Đúng là hết nói nổi.
Cô không muốn để ý đến người này nữa, dứt khoát đóng cửa nhốt Thẩm Trạc ở bên ngoài.
Bên trong phòng tắm, Thẩm Trạc đặt bàn chải đánh răng và khăn tắm của mình cạnh đồ dùng của Sơ Vũ. Nhìn chiếc khăn tắm anh treo ở đó, Sơ Vũ tức tối liền giáng cho nó mấy cú đấm.
Khi Sơ Vũ bước ra, thấy Thẩm Trạc đang ngồi xổm dưới sàn đổ thức ăn cho hai bé cưng. Thấy cô, anh liền chỉ tay về phía cái cân bên cạnh sofa.
"Trước khi ngủ nhớ ghi lại số liệu."
Sơ Vũ vội vàng từ chối: "Không được, vừa tắm xong trên người còn nước, chắc chắn sẽ nặng hơn."
Câu nói của cô làm Thẩm Trạc bật cười: "Sẽ không chênh nhiều đâu."
Dưới sự kiên quyết của anh, Sơ Vũ đành miễn cưỡng bước lên cân, còn phải che trước mắt Thẩm Trạc: "Anh không được nhìn, để em tự ghi."
"Anh đã bế em không biết bao nhiêu lần rồi, còn không cho anh nhìn à?"
Sơ Vũ nghĩ lại thấy cũng phải, bèn tránh người sang một bên để anh ghi chép. Nhìn Thẩm Trạc nghiêm túc viết ngày tháng và con số, anh vừa ghi vừa khẽ nói: "Chỉ là để ghi lại thôi, đừng quá để ý đến con số. Đường nét cơ thể và cân nặng không liên quan nhiều lắm."
Cô chợt nhớ đến một câu: Khoảnh khắc tr*n tr** nhất không phải là lúc cởi hết quần áo, mà là khi rơi nước mắt trước mặt anh.
Đối với một người nước mắt thì không thể kiểm soát mà cân nặng lại để tâm suốt nhiều năm như cô, cô nghĩ khoảnh khắc tr*n tr** nhất chính là khi để người khác nhìn thấy con số trên cái cân của mình.
Sơ Vũ đang nhìn chằm chằm cái cân đến ngẩn người thì bỗng bị Thẩm Trạc dùng cuốn sổ gõ nhẹ lên đầu.
"Anh vừa nói, em có nghe không đấy? Lại thất thần rồi!"
Sơ Vũ ôm trán trừng mắt nhìn Thẩm Trạc, cô có thất thần đâu chứ.
"Anh đi tắm đây." Thẩm Trạc đặt cuốn sổ xuống, cầm bộ đồ ngủ bước ra khỏi phòng, giả vờ như vô tình hỏi: "Thật sự không muốn vào kiểm chứng thử sao?"
"Anh vứt hết liêm sỉ ở ngoài rồi à?" Sơ Vũ kiên quyết lắc đầu.
Cô ở phòng khách sấy tóc, chưa được mấy phút thì chợt nghe thấy trong phòng tắm có tiếng thứ gì đó rơi xuống đất.
"Anh không sao chứ?" Sơ Vũ vẫn không yên tâm, gõ cửa mấy cái.
Một lúc sau mới nghe thấy giọng Thẩm Trạc từ bên trong vọng ra: "Không sao, anh bị ngã một cái thôi."
Sơ Vũ vẫn có chút nghi ngờ: "Thật không vậy? Có nghiêm trọng không?"
"Không nghiêm trọng." Giọng Thẩm Trạc mơ hồ qua lớp hơi nước, nghe không rõ lắm: "Em không cần vào đâu."
Sơ Vũ áp tai lên cửa, trong lòng dấy lên tò mò. Nếu Thẩm Trạc bảo cô vào thì cô lại không nghi ngờ, nhưng bây giờ anh không cho cô vào, ngược lại càng khiến cô tò mò hơn.
Chẳng lẽ anh ngã chổng vó nên ngại không cho cô vào?
Sơ Vũ vừa làm bộ nói: "Thật không? Em hơi lo lắng đấy...", vừa lén đẩy cửa hé ra một khe hở và ngó vào bên trong.
Cô khom người áp sát cửa. Vừa hé cửa ra, bên trong phòng tắm hơi nước mịt mù, đập vào mắt cô đầu tiên là một lồng ngực trần, tiếp xuống dưới là những múi cơ bụng, thấp hơn nữa chính là chiếc khăn tắm màu trắng quấn ngang hông.
"Lo cho anh đến vậy cơ à?" Giọng Thẩm Trạc đầy vẻ trêu chọc vang lên từ trên đỉnh đầu cô.
Sơ Vũ ngẩng đầu, chạm ngay ánh mắt đùa cợt của anh, lập tức nhận ra người này đang lừa mình.
Cô vội vàng định đóng cửa lại, nhưng Thẩm Trạc đã đưa tay chặn ngay vào khe cửa, anh chắc chắn cô không dám kẹp vào tay anh.
Quả nhiên Sơ Vũ không dám làm thật.
"Đã vào rồi thì tắm giúp anh đi." Thẩm Trạc chộp lấy cổ tay cô, kéo cô vào phòng tắm.
Bên trong có một bồn tắm rất lớn, được lắp sẵn từ lúc sửa nhà, khi Sơ Vũ mới dọn đến, cô đã rất thích cái bồn này.
Sơ Vũ ngồi trên bệ trước bồn tắm, nhìn anh chàng sải bước trèo vào trong bồn, chiếc khăn tắm bị anh ném sang bên cạnh.
"Vừa rồi không phải em còn rất muốn xem sao?" Thẩm Trạc quay lưng về phía cô, dựa vào thành bồn.
Sơ Vũ quả thật có hơi tò mò. Mỗi lần đều là buổi tối tắt đèn nên cô không nhìn rõ, còn lúc anh tắm thì hầu như lần nào cô cũng đã ngủ mất, thành ra cũng không thấy gì.
Cô thậm chí đã lấy can đảm chuẩn bị hồi lâu mới dám mở mắt, ai dè vừa mở ra đã thấy trong bồn tắm, người này đã thả vào một quả bom tắm. Bọt trắng nổi lềnh bềnh khắp mặt nước, căn bản không nhìn thấy gì bên dưới.
Sơ Vũ cạn lời. Mấy hôm trước Thẩm Trạc còn nói cô hai mặt, rõ ràng vừa tò mò vừa lại xấu hổ. Thực ra anh mới đúng là kẻ hai mặt, một mặt thì đi dụ dỗ người ta, mặt khác lại giấu giếm kín mít, lần nào cũng chỉ thiếu chút nữa.
"Được, chẳng phải chỉ là tắm thôi sao." Sơ Vũ nghiến răng nghiến lợi nói, "Để em kỳ lưng cho anh!"
Cô cầm lấy dụng cụ bên cạnh, dốc hết sức lực.
Thẩm Trạc đã thừa biết tính cô, càng cấm thì cô lại càng tò mò. Cô còn tính đợi lát nữa anh quấn khăn tắm bước ra sẽ giả vờ trượt chân ngã để giật phăng khăn tắm của anh xuống, để xem anh còn dám đùa giỡn cô nữa không.
Thẩm Trạc ngồi trong bồn, lưng bị kỳ đến mức có cảm giác như sắp tróc một tầng da.
Ban đầu anh gọi cô vào là để phô bày đường nét cơ thể mình. Chuyện có quyến rũ cô hay không thì không nói, phần khác cũng là để khích lệ cô mỗi ngày vận động, đừng suốt ngày ngồi trước máy tính.
Ai ngờ cô nàng lại thực sự tắm cho anh thật.
Thẩm Trạc cúi đầu nhìn cánh tay mình bị chà đến đỏ cả lên, rốt cuộc không nhịn nổi: "Sơ Vũ."
Vốn đã bực vì bị lừa vào đây, nghe anh gọi cả tên mình, cô gắt: "Gì nữa đấy!"
"Em có phải có sức dùng hoài không hết không hả?"
Thẩm Trạc cảm thấy sau lưng đau rát, còn đau hơn cả lúc trên giường bị móng tay cô cào: "Có sức như thế thì sau này việc tắm chó giao hết cho em."
Sơ Vũ cãi lại: "Không phải anh gọi em vào giúp anh tắm sao? Với lại, chẳng phải bây giờ em đang tắm cho chó à?"
Đúng là một con chó vừa mặt dày vừa lắm tâm cơ.
Thẩm Trạc tức đến bật cười: "Trước đây sao anh không phát hiện em mắng người ghê thế nhỉ."
Sơ Vũ bĩu môi: "Học từ anh đấy."
Cô cúi xuống nhìn, thấy lưng anh bị cô hành hạ cũng gần xong, bèn vỗ một cái lên vai Thẩm Trạc: "Phía trước có cần kỳ không đây?"
Đau chết anh cho biết!
Không ngờ người này thật sự không biết xấu hổ mà quay lại, đúng tầm hai người vừa vặn mặt đối mặt. Thẩm Trạc ngồi thẳng dậy, trên cơ bụng dính một lớp bọt xà phòng, vừa đủ để lộ ra những múi cơ rắn chắc.
"Kỳ thì kỳ đi."
Thế nhưng Sơ Vũ lại chẳng để ý gì, trông cô như sắp sửa làm việc nghiêm túc thật.
Thẩm Trạc: ...
Sơ Vũ không khỏi cảm thán sự vô sỉ của người này. Cô vừa định tiếp tục ra sức, dù sao bây giờ cô cũng thừa sức, tay vừa đặt lên ngực anh thì đã nghe Thẩm Trạc thản nhiên lên tiếng:
"Nhẹ tay thôi, chỗ này khá nhạy cảm đấy."