Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Ai nhắn vậy?" Ôn Lê cũng ghé sát lại xem.
Sơ Vũ xoay màn hình điện thoại về phía cô nàng, nhất thời vẫn chưa hoàn hồn lại: "Cảnh Vân."
Hôm qua lúc gặp ở hành lang quán Trú Dạ, cô đã cảm thấy Cảnh Vân có gì đó hơi khác, dù không trang điểm đậm nhưng khí sắc tinh thần không thể che giấu.
Ôn Lê xem xong cũng có chút cảm thán: "Thật ra hồi năm nhất cô ta cũng không tệ, chỉ là hay ba phải quá, cậu nói xem Giang Ký Bạch có phải kiếp nạn ông trời giáng xuống không?"
"Ý cậu là gì?" Sơ Vũ tò mò hỏi.
"Cậu xem đi, mấy đứa con gái sau khi chia tay với tên đó đều mạnh mẽ hơn hồi còn quen, học kỳ này cậu thì điểm cao, nhuận bút cũng tăng vọt, còn Cảnh Vân thì sắp ra nước ngoài trao đổi, nói ra đúng là hơi huyền bí thật."
Sơ Vũ dở khóc dở cười, vội ngăn lại cái suy luận hoang đường của cô nàng.
"Đó là công lao của tụi mình, đừng có rát vàng lên mặt anh ta."
Sơ Vũ gửi ảnh chụp màn hình cho Thẩm Trạc, dù sau này chắc chắn sẽ điều tra, nhưng ít ra giờ có thể nhắm đúng hướng mà làm, nếu là Lâm Chu Chu cộng thêm Lăng Viện...
Thì mọi chuyện đều hợp lý, Lăng Viện là bạn học cấp ba của cô, muốn lén chụp hay sao chép tấm ảnh đó rất dễ dàng.
Cô vẫn nhớ rõ hồi lớp 12 phát hiện ra ảnh thẻ in trên thẻ dự thi, Lăng Viện đã chỉ vào mặt cô buông lời châm chọc, mà lúc đó cô đang vùi đầu ôn thi nước rút, chẳng có tâm trạng đâu mà quan tâm xấu đẹp gì.
"Đi căng tin ăn cơm không?" Ôn Lê kéo Sơ Vũ ra khỏi lớp.
Vừa ra khỏi lớp, đúng lúc các khoa và lớp khác cũng tan học, mọi người chen chúc trong hành lang, Sơ Vũ cảm giác được không ít người đang thì thầm to nhỏ.
Mùa đông vừa qua, mọi người đều thay quần áo mỏng nhẹ, Sơ Vũ cúi đầu liền có thể thấy rõ đường nét cơ thể mình, cô ngẩng đầu nhìn cổ tay mình.
Một nữ sinh đi ngang bên cạnh vô tình nói chuyện với bạn: "Tết này tớ lại mập lên, bực mình chết được."
"Nếu giờ bắt đầu giảm cân thì vẫn kịp mặc váy ngắn mùa hè đó." Cô bạn vừa cười vừa trêu.
"Cậu thật sự chỉ ăn từng đó thôi hả?" Ôn Lê nhìn người ngồi đối diện, trong khay chỉ có mấy cọng rau xanh: "Thật ra mỗi người có lối sống riêng, đâu cần phải ốm tong teo mới đẹp, mặt cậu có chút thịt nhìn dễ thương biết bao."
Sơ Vũ ngẩng đầu nhìn cô nàng: "Nhưng không phải năm ngoái cậu cũng vừa giảm cân xong à? Còn là kiểu chỉ uống nước ấy."
Ôn Lê nhất thời nghẹn họng không nói nên lời: "Cho nên thời gian đó tớ toàn bị bệnh, ví dụ sai rành rành."
Sơ Vũ nhún vai, quay ra an ủi ngược lại: "Tớ chỉ kiểm soát một thời gian thôi, đảm bảo không giảm cân điên cuồng đâu!"
Ôn Lê gắp phần protein trong đĩa của mình cho Sơ Vũ, nhìn bộ dạng người đối diện ăn cơm phồng má lên, không nhịn được mà thở dài: "Thật sự cách biệt thế hệ rồi, tớ cảm giác Thịnh Diễm như là con trai Thẩm Trạc, còn cảm xúc của tớ dành cho cậu thì phức tạp lắm, tớ muốn sinh ra cậu luôn đấy."
Sơ Vũ nhìn cô nàng bằng ánh mắt kỳ quái, "Vậy là bình thường sao?"
Dạo gần đây năm tư đang bận rộn chuẩn bị bảo vệ sơ bộ, không chỉ phải sắp xếp luận văn, mà thiết kế tốt nghiệp mới là quan trọng nhất, sau bảo vệ còn phải chỉnh sửa theo ý kiến của các thầy cô.
Bên này vừa mới xử lý xong dữ liệu, điện thoại lại vang lên, anh đứng dậy ra ngoài nghe máy.
Thịnh Diễm quay lại với vẻ mặt tội nghiệp nhìn anh: "Gần đây mày bận tối mắt luôn, vừa rồi ai gọi mà cậu phải vội thế?"
Thẩm Trạc nhìn ánh mắt hóng hớt của anh ta, lạnh giọng nói: "Luật sư."
Thịnh Diễm thở dài, nhe răng cười, "Tôi cứ tưởng là cô em Tiểu Sơ chứ, trải qua chuyện lần này chắc hai người mấy hôm nay quấn lấy nhau không rời, ân ân ái ái, ai ngờ lại bị việc trường cản trở, trường học thật vô nhân đạo."
Gần đây hai người một đứa đi học một đứa chuẩn bị tốt nghiệp, ngày nào cũng ra khỏi nhà từ sáng sớm đến tối mịt, đến cả thời gian ăn cơm cũng lệch giờ nhau.
Thẩm Trạc liếc qua, "Tôi thấy vô nhân đạo chính là cậu đấy, nếu giờ cậu có thể tự xử lý xong việc của mình thì tôi đã tiết kiệm được một phần ba thời gian rồi."
Thịnh Diễm: Không cười nổi.
"Cậu cứ coi như luyện trước cách kèm con làm bài tập đi, sau này dạy con sẽ thành thạo."
Thẩm Trạc cười khẩy, "Nếu sinh ra đứa như cậu, tôi thà đi triệt sản từ giờ còn hơn."
Đúng lúc đang nói, điện thoại của Thẩm Trạc lại đổ chuông, Thịnh Diễm dứt khoát để anh nghe luôn trong lớp, "Dù sao cũng chỉ có hai đứa mình, đừng ra ngoài nữa."
Năm giờ chiều, trong lớp đúng là chỉ còn hai người họ, Thẩm Trạc tưởng lại là cuộc gọi của luật sư nên lập tức bắt máy.
"Thẩm Trạc?"
Thẩm Trạc nghe giọng thì sững người, đưa điện thoại ra xem mới thấy là cuộc gọi của Ôn Lê, "Chuyện gì?"
Giọng Ôn Lê có chút ấp úng, "Sơ Vũ đang ở phòng y tế, chắc anh phải qua đây một chuyến..."
Thẩm Trạc cúp máy lập tức đi ra ngoài, để lại Thịnh Diễm ngẩn người, "Cậu đi đâu vậy? Có quay lại không đó?"
"Thu dọn máy tính dùm tôi." Thẩm Trạc khoác áo lên rồi phóng ra khỏi lớp.
Đúng giờ cơm chiều nên trong trường người qua lại khá nhiều, nhưng trong phòng y tế thì chẳng có ai, lúc Thẩm Trạc bước vào đã thấy cô gái đang nằm trên giường bệnh, bên cạnh còn có Ôn Lê ngồi chăm sóc.
"Sao vậy?" Thẩm Trạc bước nhanh đến bên giường, nhìn gương mặt hơi tái của Sơ Vũ thì nhíu mày.
Bị hỏi tới, hai người không hẹn mà cùng thấy chột dạ, Ôn Lê giúp giải thích, "Là hạ đường huyết thôi, lúc tan học đứng dậy hơi nhanh nên choáng ngất..."
Thẩm Trạc trước giờ không hề biết Sơ Vũ có bệnh hạ đường huyết, bác sĩ trường đi đến khuyên nhủ: "Vẫn nên ăn uống hợp lý, năm nào gần đến hè cũng có nữ sinh nhịn ăn mà bị tụt đường huyết phải đến truyền dịch, truyền xong chai glucose này là có thể đi được rồi."
Sơ Vũ chạm phải ánh mắt đầy tức giận bị đè nén của Thẩm Trạc, sợ đến mức không dám nói gì.
Bình truyền đã gần cạn, Thẩm Trạc rút kim ra, trực tiếp bế người dậy từ giường: "Về trước đã."
"Em tự đi được..." Sơ Vũ nhỏ giọng nói, nhưng đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của Thẩm Trạc lúc này, giọng càng lúc càng nhỏ.
Giọng Thẩm Trạc trầm xuống, "Tự đi được mà còn ngất? Về rồi anh tính sổ với em."
Sơ Vũ hoàn toàn không dám hó hé gì nữa, mím môi ôm lấy cổ anh.
Lúc ra khỏi phòng y tế vừa khéo gặp Thịnh Diễm cũng chạy theo đến, thấy Thẩm Trạc bế người đi ngang qua, mặt đen như Bao Công, anh ta len lén hỏi Ôn Lê:
"Sao thế?"
Ôn Lê cũng không dám nói, "Phạm lỗi rồi, anh nói xem Thẩm Trạc có bắt Sơ Vũ tuyệt giao với tôi không?"
Thịnh Diễm cũng không ngờ đến cả Ôn Lê mà Thẩm Trạc còn trị được, vậy thì anh làm gì cũng thành công hết.
Về đến nhà, Sơ Vũ nhìn người đang trong bếp càng thêm chột dạ, Thẩm Trạc từ lúc rời trường về đến giờ vẫn chưa nói với cô một câu nào, rõ ràng là rất giận.
Cô ngồi trong phòng khách nhìn Thẩm Trạc từ bếp bưng thức ăn ra, mùi hương lan tỏa khắp căn phòng.
Anh đặt bát đũa xuống, nhìn cô gái co ro như con cút, ngồi rụt rè bên bàn ăn, lạnh giọng hỏi: "Dạo này ở trường ăn cái gì?"
"Thì mấy món ở căng tin thôi mà..." Sơ Vũ lí nhí nói.
Thẩm Trạc nhìn bộ dạng chột dạ của cô: "Còn dám nói dối?"