Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 125: Bộ đồ đó

Trước Tiếp

Sơ Vũ cảm thấy vừa rồi mình chỉ đang nói chuyện nghiêm túc, không hiểu sao vào trong mắt người này lại thành ra kiểu khác, cô còn rất nghiêm túc mà giải thích: "Em đâu có làm nũng đâu?"

Rõ ràng là có người trong đầu bẩn, nhìn cái gì cũng bẩn.

Ánh mắt Thẩm Trạc rơi xuống tay cô vẫn đang lắc lắc vai anh, cười khẩy một tiếng: "Làm rồi còn không chịu nhận."

Đây mà không gọi là làm nũng? Chẳng lẽ cô nói chuyện với ai cũng như vậy? Hồi mới quen sao anh không thấy nhỉ?

Sơ Vũ không muốn bị anh lôi sang chủ đề khác, dù sao chuyện cô đang muốn làm lúc này chính là một việc hệ trọng, liên quan đến việc có thể nắm được nhược điểm của Thẩm Trạc hay không.

"Anh đừng có đánh trống lảng." Cô cố ý thu lại nét mặt.

Thẩm Trạc vừa định mở miệng, con mèo con bên chân vẫn còn đang kêu không ngừng, anh đột nhiên cảm thấy có chút chán ghét, đường đường là một người đàn ông, làm sao có thể phát ra cái loại âm thanh dính dính ngọt ngào đó được chứ.

"Dù sao cũng không được." Anh từ chối rất dứt khoát.

Sơ Vũ thật sự rất tò mò, bởi vì chỉ riêng bản "meo~" bằng chữ đã đủ kỳ lạ rồi, nếu là phiên bản người thật thì cô nhất định phải ghi âm lại, tốt nhất là lưu thành nhiều bản dự phòng trong máy.

Có động đất cũng phải mang theo bên mình.

"Thẩm Trạc, anh biết không, đàn ông không thể nói 'không được' đâu nhé?"

Câu này giống như một ngòi nổ, vẻ lạnh nhạt uể oải vừa rồi của Thẩm Trạc lập tức biến mất, anh hừ khẽ một tiếng, nhìn người đối diện vẫn chưa ý thức được mình vừa nói một câu nguy hiểm cỡ nào.

Giọng anh trầm xuống: "Anh không biết người khác có thể nói 'không được' hay không, nhưng anh thấy em rất muốn biết đấy."

"Em không có!" Sơ Vũ cuối cùng cũng nhận ra bầu không khí không đúng lắm, vội nhấc chân định chạy khỏi sofa, nhưng vẫn chậm một nhịp, bị người bên cạnh nắm lấy cổ chân.

Giãy giụa vài cái, vẫn bị kéo trở lại bên cạnh Thẩm Trạc.

Anh thấy con mèo cứ kêu mãi bên chân có chút vướng víu, dứt khoát dùng mũi giày nhẹ nhàng đẩy nó sang bên cạnh ghế sofa.

Sơ Vũ bị anh kẹp giữa ghế sofa và lồng ngực anh, không gian chật hẹp khiến cô phải nói nhỏ: "Anh nhìn mèo con kìa, kêu bao nhiêu tiếng cũng không thấy mệt, vậy mà bảo anh kêu một tiếng thì không chịu. Đây chính là khác biệt giữa yêu và không yêu."

Thẩm Trạc bị cái logic tréo ngoe của cô chọc cười.

"Dựa theo logic của em, em cũng nên bảo con mèo nói một câu tiếng người để chứng minh nó yêu em."

Ngón tay anh xoa nhẹ bờ vai cô.

Hành động vốn dĩ rất bình thường, nhưng khi anh làm lại mang theo ý vị gì đó khác hẳn, khiến không gian trong phòng khách dần yên ắng trở lại.

Hôm nay Sơ Vũ mặc đồ mỏng, cởi áo khoác ra bên trong chỉ còn chiếc cardigan mỏng cổ chữ V bó sát, hoàn toàn tôn lên đường cong trước ngực.

Ánh mắt Thẩm Trạc lướt qua gương mặt đáng yêu với kiểu "đầu em bé", rồi dời xuống phần theo nhịp thở phập phồng kia, không nhịn được mà thầm chửi một tiếng.

Cái cảm giác tương phản mạnh mẽ này thật sự khiến người ta có cảm giác phạm tội và tội lỗi không tên.

Vì vỏ ghế sofa phủ màu trắng, đuôi còn viền chút ren, Thẩm Trạc nhìn một lúc thì chợt nhớ tới chuyện khác, đầu óc bay bổng.

"Muốn anh học thì cũng được." Anh nhàn nhã nói.

Sơ Vũ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, vừa rồi ánh mắt đen láy của Thẩm Trạc nhìn cô chằm chằm, làm cô suýt tưởng anh muốn làm chuyện xấu gì ngay tại phòng khách, căng thẳng đến mức không dám nói gì.

"Anh nói đi." Đôi mắt Sơ Vũ lấp lánh nhìn anh.

Thẩm Trạc nhìn ánh mắt như thể sắp "ăn tươi nuốt sống" của cô, khẽ bật cười. Rốt cuộc là ai ăn ai còn chưa biết. Bộ đồ đó cô không dám mang về nhà, mà cũng ngại ném vào thùng rác, chắc giờ vẫn bị nhét ở góc nào đó trong phòng.

Anh nhướng mày hỏi: "Vừa rồi em nói điều kiện gì cũng đồng ý đúng không?"

Sơ Vũ gật đầu, dù sao cô cũng không có nhược điểm gì để người ta nắm.

Ngón tay Thẩm Trạc nghịch sợi ren trên ghế sofa, không biết đang nghĩ gì, ánh mắt sâu thẳm: "Anh nhớ lần ở Nam Giang, có người hứa với anh là khi nào khỏi bệnh sẽ mặc cái đó cho anh xem..."

"?" Sơ Vũ ngơ ra một giây, rồi lập tức phản ứng được Thẩm Trạc đang nói tới bộ đồ nào, vội đưa tay bịt miệng anh: "Em lúc đó đâu có hứa với anh! Thẩm Trạc anh có thể rửa não lại được không? Chuyện từ bao giờ rồi mà còn nhớ, không nhớ mấy cái nghiêm túc, chỉ nhớ mấy thứ mất nết!"

Thẩm Trạc thấy cô lập tức nhảy dựng lên như con mèo bị dẫm đuôi cũng không bất ngờ: "Lần trước không hứa? Vậy bây giờ hứa tiếp đi."

Sơ Vũ vẫn đang nói liên hồi, mặt đỏ bừng, miệng vẫn không ngừng lại: "Mấy môn chuyên ngành học kỳ trước quên sạch rồi, mà cái bộ đó anh vẫn nhớ, đúng là tên sắc quỷ đội lốt người!"

"Ai nói anh không nhớ?" Thẩm Trạc liếc cô một cái nhẹ như gió: "Anh thấy người quên mới là em ấy."

Người vừa mới nói thao thao bất tuyệt lập tức im bặt, đúng thật là cô không nhớ.

"Cá chỉ nhớ có 7 giây thôi, em không nhớ cũng là bình thường." Sơ Vũ tự tìm lý do, còn mang cả biệt danh hồi bé của mình ra dùng.

Thẩm Trạc nhìn bộ dạng ngụy biện của cô mà thấy buồn cười: "Được thôi, 7 giây."

"Để tránh em lại quên, anh nói lại lần nữa. Chỉ cần em mặc cái đó, anh sẽ học kêu một tiếng 'meo'."

Sơ Vũ lập tức im bặt, cuối cùng vẫn là tò mò lấn át xấu hổ. Dù sao Thẩm Trạc chỉ nói mặc, chứ đâu nói phải mặc bao lâu, mặc thế nào.

Kết quả trong đầu vừa nghĩ xong, người bên cạnh như thể có con sâu trong bụng cô, mở miệng một câu: "Anh nói là mặc cho anh nhìn. Đừng có định giở trò lừa bịp."

Sơ Vũ: ...Mặc cho anh nhìn một cái, rồi lập tức đóng cửa lại cũng được coi là cho anh nhìn.

Sơ Vũ cảm thấy mình thật sự là thiên tài: "Vậy giao kèo! Nhưng không phải bây giờ, tối được không?"

Buổi tối cô có thể chọn không bật đèn, trong bóng tối cái gì cũng không thấy, nhưng vẫn nghe được, cô chẳng thiệt tẹo nào.

Thẩm Trạc tất nhiên hiểu rõ mấy trò vặt của cô: "Được thôi."

Dù sao anh cũng thừa sức và thừa chiêu.

"Vậy giờ anh thả em ra được chưa?" Sơ Vũ đưa tay khẽ chọc vào bàn tay to vẫn đang đè lên vai mình, không phải vì nghĩ Thẩm Trạc sẽ làm gì cô bây giờ, chỉ là đơn giản muốn xuống chơi với mèo.

Thẩm Trạc bắt được ánh mắt cô cứ lén lén nhìn về phía bên kia, sắc mặt có chút lạnh nhạt.

"Buổi tối là buổi tối, bây giờ là bây giờ."

Anh cúi đầu nhìn đôi môi vừa rồi còn huyên thuyên không ngừng, giờ lại ngoan ngoãn im lặng.

Sơ Vũ nhìn gương mặt Thẩm Trạc càng lúc càng tiến gần mình, bắt đầu thấy khô miệng, cổ họng khát khô. Hai người khi nghỉ Tết ở Giang Thị, vì sợ ra ngoài bị người quen bắt gặp nên chỉ thỉnh thoảng hôn nhau trong xe.

"Giờ lại ngoan quá ha." Thẩm Trạc khẽ cười.

Sơ Vũ cắn môi không nói gì, mắt thấy môi Thẩm Trạc sắp chạm xuống, tay cô đã túm chặt lấy vạt áo bên hông anh, không khí như loãng cả đi.

"Cốc" một tiếng vang lên, đột nhiên có người gõ cửa.

Thẩm Trạc không muốn để ý, dù sao thì ai tới tìm hai người bọn họ lúc này chắc chắn cũng chẳng phải chuyện đứng đắn gì, anh đang định cúi đầu hôn tiếp thì bị Sơ Vũ bất ngờ đẩy một cái vào bụng.

Thẩm Trạc lùi người, cúi đầu nhìn cô, khẽ hỏi: "Sao vậy?"

Dù rất không muốn phá hỏng không khí, nhưng Sơ Vũ thật sự nhịn không được, nhỏ giọng nói: "Không phải... là anh em quay lại kiểm tra bất ngờ chứ?"

Trước Tiếp