Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 106: Anh trai, chị dâu

Trước Tiếp

Sơ Vũ suýt chút nữa không tin nổi vào tai mình, câu nói xấu hổ muốn chết như vậy mà lại được thốt ra từ miệng Thẩm Trạc, cái người mắc chứng sạch sẽ kia sao!

"Em... tự tắm được!"

Sơ Vũ giận tới mức đóng sầm cửa phòng tắm, chặn đứng ánh mắt trêu chọc kia ngoài cửa.

Tại nhà hàng, Thịnh Diễm khoác áo khoác ngoài, trên mặt là cái kính râm màu đen "mượn tạm" từ chỗ Thẩm Trạc, cả người núp sau tấm thực đơn, lén lén lút lút nhìn về phía bàn ăn phía trước.

Má nó, mấy tiếng rồi mà còn chưa ăn xong nữa là sao???

"Chào anh, anh muốn gọi món gì ạ?" Nhân viên phục vụ bên cạnh thấy bộ dạng rình rập của anh ta thì nhẹ giọng hỏi.

"Tùy." Thịnh Diễm chẳng buồn liếc thực đơn, cảm thấy mình thật sự không thể xử lý nổi cái tình huống nhức đầu này, liền mở điện thoại ra nhắn cho Thẩm Trạc và Sơ Vũ đến hỗ trợ.

"Dạ... nhưng bên tôi không có món tên là 'tùy' ạ." Nhân viên phục vụ nghiêm túc trả lời.

Thịnh Diễm ngẩng đầu nhìn cậu ta, ánh mắt như muốn nói không thể tin nổi, khắp thiên hạ này mà còn có người ngốc hơn cả anh ta: "'Tùy' là một từ, không phải tên món ăn, cậu cứ gọi đại món nào cũng được, tôi trả tiền hết."

Lúc Thẩm Trạc và Sơ Vũ đến thì thấy đúng cảnh đó, may mà hai người vừa mới "giải quyết xong việc nhà", vốn định ra ngoài ăn tối, thấy tin nhắn của Thịnh Diễm nên quyết định tới đây luôn cho tiện.

"Anh ơi, bên tôi thật sự không thể tùy tiện quyết định giúp anh được ạ." Nhân viên phục vụ vẫn còn đang kiên trì giải thích.

Thẩm Trạc đã hết kiên nhẫn nghe hai đứa con nít cãi nhau, cầm lấy thực đơn: "Thôi, đủ rồi. Để tôi gọi."

Có điều lúc nãy bọn họ cãi nhau hơi to, đã khiến mấy bàn xung quanh ngoái đầu nhìn.

Ngay lúc Thịnh Diễm định tiếp tục quan sát hai người ngồi bàn phía trước thì bỗng bắt gặp ánh mắt của Ôn Lê đang nhìn thẳng về phía anh ta.

"Anh theo dõi tôi à?" Ôn Lê sải bước tới bàn anh ta ngồi, thấy Sơ Vũ và Thẩm Trạc ngồi cùng bàn thì cũng gật đầu xem như chào hỏi.

Ánh mắt Thịnh Diễm liếc sang người đi cùng cô nàng, chính là cái tên mặt mũi ngụy quân tử Cố Văn Thanh. Anh ta giơ tay chỉnh lại cổ áo khoác, làm ra bộ dáng đứng đắn như thể đang diễn vai chính phim chính kịch.

"Tôi đến đây ăn cơm không được sao? Với lại chẳng phải toàn bạn thân của tôi ngồi ở đây à? Mà nói đi cũng phải nói lại, tôi là anh em đấy, nhìn xem em đang đi ăn với ai thì có gì sai?"

Ngồi bên cạnh là cái người vừa mới sáng nay còn nghiêm mặt nói với anh ta câu "Làm rõ ràng vị trí của mình đi", chính là Thẩm Trạc:

... Đúng là Shakespeare tái thế, còn biết tự chuyển vai nữa chứ.

Thịnh Diễm hoàn toàn không ý thức được vấn đề nằm ở mình, buông một câu tỉnh bơ: "Chắc ăn gần xong rồi nhỉ, về thôi."

Hai người đối diện vừa mới gọi đồ ăn, còn đang đợi món - Thẩm Trạc và Sơ Vũ: "..."

Cảm ơn, chứ tụi này còn chưa kịp ăn miếng nào.

Ánh mắt Cố Văn Thanh bên cạnh khẽ lướt qua hai người họ. Trước đây cậu ta chỉ biết hoàn cảnh nhà Ôn Lê khá tốt, lại không ngờ Thịnh Diễm là anh cô nàng.

Mà ba của Thịnh Diễm là người nắm công ty rất nổi ở Kinh Thị, mấy ngày trước còn vừa công bố báo cáo tài chính niên độ nữa kìa.

Cố Văn Thanh làm bộ như người hòa giải, mở lời: "Nếu mọi người quen nhau cả rồi, hay là... gộp bàn luôn đi, Ôn Lê?"

Thịnh Diễm lập tức sầm mặt: "Khỏi cần. Người một nhà ăn cơm với nhau, không cần người ngoài chen vào."

Ôn Lê nhìn anh ta như nhìn người điên: "Ai là người một nhà với anh?"

Thịnh Diễm chỉ vào Thẩm Trạc và Sơ Vũ ngồi đối diện: "Đây là anh tôi, chị dâu tôi. Em là em gái tôi. Còn tôi, vậy không phải là người một nhà à? Còn cậu ta tính là gì chứ, người phục vụ à?"

Sơ Vũ ngẩng đầu nhìn cục diện trước mắt, còn đang sốc vì câu "chị dâu" vừa rồi của Thịnh Diễm. Ánh mắt cô liếc sang Thẩm Trạc, cái người này thì trưng ra dáng vẻ chuyện này không liên quan đến tôi.

Thịnh Diễm thì ném ánh mắt cầu cứu về phía Thẩm Trạc. Người kia không biết sao đột nhiên tâm trạng lại tốt lên, hờ hững ngẩng mắt, đánh giá Cố Văn Thanh một lượt.

"Trời nóng như này mà vô nhà hàng còn choàng khăn choàng cổ, không nóng à?" Thẩm Trạc buông một câu nhàn nhạt.

Cố Văn Thanh đương nhiên biết Thẩm Trạc là ai, chỉ là không rõ lắm về điều kiện gia đình anh. Nhưng chỉ nhìn chìa khóa xe trên bàn thôi cũng thấy không thua kém gì Thịnh Diễm cả.

Sắc mặt cậu ta lập tức trở nên lúng túng.

Nhưng Thẩm Trạc vẫn chưa tha cho cậu ta.

Anh vẫy tay gọi phục vụ: "Cho thêm một chai rượu vang đỏ."

Phục vụ nhìn theo hướng tay chỉ, ánh mắt có chút kinh ngạc. Những người khác cũng tò mò nhìn theo, rồi đều hướng ánh mắt về phía nhãn hiệu rượu mà Thẩm Trạc chỉ, là một chai vang đỏ xịn xò, giá tới năm chữ số.

Sơ Vũ cũng bị choáng luôn.

Ánh mắt Thẩm Trạc quét một vòng qua mọi người, rồi nói: "Tôi không mang theo ví, lát nữa ai ở lại ăn thì share giùm cái."

Sơ Vũ biết tỏng, anh không mang ví thì còn có điện thoại chứ sao. Rõ ràng là cố ý.

Mặt Cố Văn Thanh lập tức tái mét, kéo Ôn Lê sang một bên, nhỏ giọng: "Nếu bạn của em không chào đón anh, vậy anh đi trước. Em cứ ăn uống vui vẻ nhé."

Thịnh Diễm bĩu môi, nhỏ giọng lầm bầm: "Tên này không đáng tin, đến ăn còn muốn ăn chùa, ngay cả chia tiền một chai rượu cũng không muốn."

Ôn Lê trở lại bàn, kéo ghế ngồi xuống cạnh Thịnh Diễm, sắc mặt hơi mất kiên nhẫn.

"Anh bị bệnh à? Cố ý phá đám tôi hả?"

Thịnh Diễm không chịu lép vế: "Em đúng là lún tới cổ luôn rồi đấy. Tên đó lần trước nói chuyện kiểu gì, em còn dắt nó đi ăn, còn tặng quà cho nó, tiền nhiều quá khó chịu à?"

Sơ Vũ nghe mà cũng thấy tò mò, liếc sang Ôn Lê, theo cô biết thì Ôn Lê tuyệt đối không phải kiểu con gái dễ bị dụ dỗ như vậy.

Lúc món ăn Thẩm Trạc gọi được bưng lên, Ôn Lê vốn nãy giờ không ăn gì lại bắt đầu động đũa.

"Tôi có tính toán của mình, anh lo thân anh đi."

"Là anh trai của em..."

Ôn Lê lập tức bổ sung: "Kế."

"..." Thịnh Diễm suýt chút nữa tức đến nghẹt thở: "Vậy tôi cũng có tư cách hỏi em. Hai đứa mình dù sao cũng phải cùng về một nhà."

"Không có cái thứ quan hệ anh em gì hết. Giường cũng lên..." Ôn Lê vội nuốt lại nửa câu sau.

Sơ Vũ mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, ra vẻ ngoan ngoãn không dính dáng, đúng lúc lên tiếng phá bầu không khí: "Vậy thì tớ cũng muốn nghe xem cái gọi là 'tính toán' của cậu là gì đấy, được không?"

Ôn Lê nhấp một ngụm rượu vang đỏ hàng xịn, thong thả nói: "Rất đơn giản thôi. Bây giờ tặng quà, ăn cơm, rồi sau này nhất định phải tính sổ. Cậu ta là loại sĩ diện, lại khinh thường cái đám 'con ông cháu cha' như bọn mình, lần trước còn mắng tớ. Thế thì tớ sẽ làm hẳn một cái PPT bắt cậu ta trả tiền từng đồng một, từng tầng mặt nạ ngụy quân tử của cậu ta, tớ sẽ xé hết."

Thịnh Diễm không ngờ cô nàng lại chọn cách đó, sững người: "Độc nhất vẫn là lòng dạ đàn bà mà..."

Ôn Lê liếc anh ta, vẻ mặt đầy ghét bỏ: "Đúng vậy đấy. Tôi không phải ông chồng tốt, không phải người cha tốt, cũng chẳng phải con gái ngoan gì hết. Thì sao chứ? Tôi chỉ là một cô gái thôi."

Sơ Vũ không nhịn được giơ ngón tay cái về phía cô nàng, đúng chuẩn sát nhân không đổ máu:

"Tớ bắt đầu mong chờ cảnh đó luôn rồi á. Làm PPT có cần tớ giúp không?"

Thẩm Trạc từ nãy vẫn đang ăn cơm, chẳng nói một lời, rõ ràng là không có mấy thiện cảm với Cố Văn Thanh.

"Còn giỏi hơn cậu ta."

Đột nhiên anh buông một câu như chốt lại vấn đề, mắt liếc sang Thịnh Diễm.

Lúc cơm nước xong, đến giờ thanh toán, nhân viên phục vụ mang hóa đơn đến bên bàn.

Cái vụ "share tiền" ban nãy là Thẩm Trạc cố ý nói ra để cho Cố Văn Thanh nghe thấy.

Giờ thì anh giơ tay, chỉ vào Thịnh Diễm vẫn còn đang ăn nốt miếng cuối: "Cậu ta trả."

Nói xong như nhớ ra gì đó, lại bổ sung: "À, cả cái bàn phía sau nữa, cũng để cậu ta thanh toán luôn."

Thịnh Diễm đang chuẩn bị đứng dậy kết thúc bữa ăn: "???"

Mẹ anh ta vừa mới gửi tiền tiêu vặt hôm qua, mà chai rượu thì anh ta còn chưa kịp uống được mấy ngụm...

Lúc ra ngoài, Thẩm Trạc nhắc: "Trưa mai đến nhà cô Lâm ăn cơm, cô ấy bảo gọi thêm hai người tụi cậu nữa."

Anh quay sang Thịnh Diễm và Ôn Lê, rồi nói tiếp: "Tôi với Sơ Vũ về trước."

Sơ Vũ vừa ra đến cửa thì quay đầu nhìn anh, cười hỏi: "Bọn mình làm vậy có hơi mặt dày quá không? Không làm gì hết mà lại cọ được một bữa cơm trắng trợn ghê."

Thẩm Trạc đang mở cửa xe giúp cô, nghe xong khẽ cúi đầu đáp: "Hy sinh thế giới hai người của tụi mình, giúp cậu ta tiễn 'tình địch' đi.

Chỉ vậy mà chưa đủ cho một bữa cơm sao?"

Anh dừng một nhịp, hờ hững hỏi thêm: "Nếu không phải vì cậu ta... hôm nay em nghĩ chúng ta đã có thể làm được bao nhiêu chuyện?"

Trước Tiếp