Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đúng ngày thi giữa kỳ, Sơ Vũ lết xác đến giảng đường của Kinh Đại, hai mắt thâm quầng là minh chứng rõ ràng cho chuỗi ngày bị "hành hạ tơi tả".
Vừa thấy cô, Ôn Lê không nhịn được cảm thán: "Cậu mà siêng thế này thì làm gì cũng thành công."
Sơ Vũ cười yếu ớt: "Thẩm Trạc thực sự quá đáng sợ. Có lúc tớ còn ảo giác mình quay lại thời cấp ba... đúng nghĩa địa ngục."
"Anh ấy mà cũng nhịn được ấy hả." Ôn Lê ngồi bên tám chuyện, bộ dạng buông xuôi với kỳ thi: "Nếu tớ là bạn trai cậu, tớ nhịn không nổi đâu."
"Cậu có nhịn đâu?" Sơ Vũ vạch trần không chút nể tình.
Cả hai từng ở chung ký túc xá năm nhất, lúc thay đồ kiểu gì chẳng thấy qua thân hình đối phương. Ôn Lê lại là kiểu người vô tư, mấy lần nhân lúc cô thay đồ còn tranh thủ "tập kích" một phen.
"Cậu nói xem, ăn nhiều đu đủ có tác dụng không?" Ôn Lê chỉ vào ngực mình: "Tớ cũng muốn nở nang thêm chút."
"Nói mấy cái này trước giờ thi liệu có quá thảnh thơi không?" Sơ Vũ đỏ mặt.
Thực ra cô cũng chẳng thấy cái này có gì tốt đẹp. Từ hồi dậy thì, lần nào mua đồng phục cũng chọn cỡ lớn hơn một size.
Vừa vặn đến khu phòng máy, hai người đành chia tay mỗi người một hướng.
Sơ Vũ ngồi trước máy tính, đợi đến giờ mới mở thư mục làm bài. Thẩm Trạc nghiêm túc với kỳ thi giữa kỳ lần này của cô là vì điểm số sẽ tính vào điểm tổng cuối kỳ.
Hơn nữa, từ giữa kỳ đến cuối kỳ ở Kinh Đại chỉ cách nhau hơn chục ngày, nghĩa là sinh viên phải căng mình học hành từ lúc này.
Muốn ôn hai ngày cuối kỳ thôi á? Đừng mơ.
Ngoài hành lang, Thẩm Trạc dựa lưng vào tường nghịch điện thoại. Đằng sau có người bước tới, là Thịnh Diễm. Anh liếc mắt nhìn, hờ hững hỏi: "Dạo này cậu làm gì thế?"
Thịnh Diễm nghe mà xúc động. Tưởng đâu cuối cùng Thẩm Trạc cũng nhận ra sự tồn tại quý giá của một "chú hề sân khấu". Anh ta mới nở nụ cười thì đã nghe Thẩm Trạc lạnh nhạt buông lời:
"Yên tĩnh hẳn."
"Cậu mê sắc bỏ bạn!" Thịnh Diễm ấm ức: "Tôi về ở nhà mẹ tôi hai hôm, chưa chơi đủ đã bị đuổi về rồi."
"Bình thường thôi." Thẩm Trạc gật đầu. Mẹ Thịnh Diễm làm việc ở nước ngoài, rất bận, cũng chẳng có thời gian chơi với con. Nhưng cái chính là Thịnh Diễm vốn da mặt dày, luôn dùng tiền để lấp đầy nỗi cô đơn.
"Nhưng cậu biết đấy." Thịnh Diễm hạ giọng: "Ở nhà gặp Ôn Lê suốt thấy gượng gạo vãi. Tôi đi nước ngoài cũng để tránh xấu hổ đấy. Hay hai người thu nhận tôi vài hôm?"
Vừa dứt lời, cửa phòng học mở ra, sinh viên lục tục đi ra ngoài, Thẩm Trạc liếc thấy Sơ Vũ đang lề mề đi ở phía sau.
"Thế giới của hai người, miễn tiếp." Anh tiện tay nhận lấy chiếc túi của Sơ Vũ.
Thịnh Diễm tất nhiên cũng thấy Ôn Lê vừa ra theo sau Sơ Vũ. Anh ta còn đang định lỉnh đi, nhưng nghĩ lại thấy mình như vậy quá cố tình.
Anh ta gãi gáy: "Đi ăn không? Tôi mời."
Ôn Lê quét mắt nhìn anh ta: "Không đi. Có hẹn rồi."
Dứt lời xách túi bước đi, vừa đi vừa dặm lại lớp trang điểm, đầu không buồn quay lại.
Thẩm Trạc đưa Sơ Vũ đi về, lúc đi ngang qua Thịnh Diễm còn đang đơ mặt, anh hiếm khi vỗ vỗ vai đối phương.
"Tự mình đa tình rồi."
Sơ Vũ vừa đi vừa quay đầu nhìn Thịnh Diễm như con chó con bị bỏ rơi, khẽ nói: "Anh nói thế có hơi quá không?"
"Nói thật thôi mà." Thẩm Trạc nhún vai: "Trưa nay em muốn ăn gì?"
"Gì cũng được." Sơ Vũ nghĩ đến kỳ thi cuối kỳ chỉ còn hơn mười ngày nữa, tự thấy chẳng có khẩu vị gì: "Biết thế này thì em nên chuyển ngành sớm từ đầu. Học IT ở Kinh Đại càng ngày càng khó."
"Bao giờ mình đi ăn cơm nhà cô giáo Lâm vậy? Em còn chuẩn bị trước tí kiến thức chuyên ngành."
Thẩm Trạc nhìn cô mà thấy đáng yêu không chịu được, cứ như mấy đứa nhóc không muốn đến lớp.
"Vài hôm nữa thôi. Không cần chuẩn bị gì cả, cô ấy không nghiêm thế đâu."
Sơ Vũ tỏ vẻ không tin: "Em hiểu mà. Hồi cấp ba em cũng tưởng thầy chủ nhiệm không nghiêm, cuối cùng hóa ra là người cả trường ai cũng sợ."
Học sinh giỏi đều thấy thầy cô hiền...
Thẩm Trạc đang nấu cơm trong bếp. Sơ Vũ cảm thấy mình chẳng làm gì cũng ngại, nên tranh thủ dọn dẹp phòng khách.
Vừa hay nhận được tin nhắn từ Sơ Tự:
"Đừng ăn đồ ngoài hoài, hay để anh thuê cho hai đứa một cô giúp việc nấu cơm nhé?"
Sơ Vũ liếc nhìn người đang dọn dẹp trong bếp.
"Không cần đâu! Em ăn siêu healthy luôn. Ôn Lê cũng biết nấu chút chút."
Cô cảm thấy mình giờ còn ăn uống lành mạnh hơn cả Sơ Tự, vì anh trai và chị dâu cô toàn là "ác quỷ nhà bếp", cũng phải thuê người nấu.
Đúng lúc ấy, "Ôn Lê" từ bếp đi ra, thấy cô ôm điện thoại cười khúc khích, tiện mắt liếc một cái.
"Cô giúp việc của em là anh hả?" Thẩm Trạc hừ lạnh.
Sơ Vũ bị giọng anh dọa giật mình. Người này mỗi lần đi đều không phát ra tiếng động, cứ thích xuất hiện sau lưng người khác.
"Lừa anh trai em đó. Anh cũng đâu muốn ảnh mò lên Bắc Kinh, đúng không?"
Thẩm Trạc cạn lời: "...Được rồi, cô Sơ, ăn cơm thôi."
Sơ Vũ vừa ngồi xuống ghế, bỗng nhớ ra: "Sao dạo này anh cứ ở nhà hoài vậy? Ban ngày không đi chơi game, tối cũng không đi đua xe."
"Nếu lúc đầu anh ngoan ngoãn thế này, em cũng đâu hiểu nhầm là anh làm... cái đó..."
Thẩm Trạc ngồi đối diện, giọng mang chút trách móc.
"Còn mười mấy ngày nữa là thi cuối kỳ, xong là Tết rồi, em cũng phải về nhà ăn Tết mà."
"Thì vẫn phải quay lại học tiếp mà." Sơ Vũ đáp: "Cùng lắm một tháng."
"Nên anh phải tận dụng tốt mười mấy ngày còn lại."
Sơ Vũ hơi khó hiểu, tận dụng kiểu gì mà chẳng là 24 tiếng.
"Cụ thể là tận dụng kiểu gì?"
Thẩm Trạc còn chưa kịp đáp thì chuông cửa vang lên. Anh đứng dậy đi mở cửa.
"Ai đấy?" Sơ Vũ hỏi.
Thẩm Trạc nhìn gương mặt đầy trông chờ của Thịnh Diễm đứng ngoài cửa. "Rầm" một tiếng đóng cửa lại, lạnh nhạt đáp: "Ăn xin."
"?" Sơ Vũ thấy lạ, khu nhà bọn họ bảo vệ nghiêm ngặt, sao lại có ăn xin? Cô bước tới kiểm tra camera, quả nhiên là Thịnh Diễm.
Thẩm Trạc khoanh tay đứng trong phòng khách, nhìn chằm chằm người đang ngồi bên bàn ăn: "Cậu đến làm gì?"
"Ăn ké chứ sao." Thịnh Diễm vừa ăn vừa nói: "Cậu biết Ôn Lê đi gặp ai không?"
Khóe môi Thẩm Trạc co giật: "Không biết. Mà cũng không quan tâm."
Ăn xong, ba người ngồi xem phim trong phòng khách. Sơ Vũ ngồi bên cạnh cắm mặt tìm phim trên điện thoại.
Thịnh Diễm thấy cô mò hoài chưa chiếu, hơi tò mò. Lúc nãy anh ta có hỏi Thẩm Trạc buổi tối có đánh game không.
Thẩm Trạc đáp là không, anh muốn xem phim.
Thịnh Diễm rốt cuộc không nhịn được, quay sang hỏi: "Rốt cuộc hai người định xem phim gì mà tìm mãi chưa ra?"
Sơ Vũ mờ mịt, bản thân cô cũng vừa mới bị chỉ định đi tìm phim. Cô dứt khoát lia ánh mắt sang phía Thẩm Trạc.
Trong ba người, mặt ai căng nhất?
Đúng, là anh bạn họ Thẩm.
Thẩm Trạc liếc nhìn Thịnh Diễm, giọng lạnh lùng: "Chuẩn bị xem Một nửa của Shakespeare."
*"莎士比亚的一半" là một trò chơi chữ châm biếm của Thẩm Trạc, ngụ ý "nửa phim lãng mạn – nửa phim người lớn".