Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau khi Lộ Ninh rời khỏi bệnh viện thì bực bội vò mạnh mấy cái vào tóc. Mỗi lần ở bên Chu Thừa Sâm, với cô đều là một trận thử thách cả thể xác lẫn tinh thần.
Con người anh sao lại như vậy chứ!
Lộ Ninh ảo não nghĩ, không phải mình lại bị anh lừa rồi chứ.
Trong WeChat, avatar của anh đã yên vị trong danh sách bạn bè.
Yên lặng lại ngang ngược, như đang tuyên bố một chiến thắng nào đó.
Anh cứ giữ cô không cho đi, cuối cùng vẫn là Hứa Mặc giục anh.
Lát nữa phải đi gặp tổng giám đốc một công ty nào đó, buổi chiều còn có cuộc họp, tối cũng không rảnh, một người bạn về nước, anh phải qua chào hỏi…
Vừa nãy anh nói với cô từng câu từng chữ. Lộ Ninh hỏi anh nói cho cô nghe làm gì, anh đáp: “Báo cáo lịch trình, không tìm được anh thì gọi cho Hứa Mặc.”
Lộ Ninh gần như chắc chắn, anh nhất định là đã lên mạng tìm đọc mấy bí kíp yêu đương gì đó.
Nhưng mỗi cặp đôi mỗi khác.
Anh như vậy thật sự rất kỳ quái.
Ba năm nay đều sống như thế, Lộ Ninh chẳng để tâm anh bận hay không bận, lịch trình kín hay không kín. Anh về thì về, không về thì trong lòng cô còn thấy nhẹ nhõm hơn chút.
Nhưng có lẽ vẻ mặt ban nãy của anh quá u ám, Lộ Ninh cứ cảm thấy nếu nói mình không muốn nghe thì có vẻ quá bạc tình, nên cô chỉ “ừm” một tiếng.
Chu Thừa Sâm có lẽ đã cười.
Cô không chắc, bởi khi ngẩng đầu nhìn anh, nét mặt anh đã khôi phục lại vẻ nghiêm túc.
Anh cũng rất hiếm khi cười.
Anh cúi xuống, làm bộ muốn hôn cô, môi gần như đã chạm vào môi cô thì đột nhiên dừng lại, thấp giọng hỏi: “Em có thể hôn anh một cái không?”
Lộ Ninh thầm nghĩ, em vào đây chưa tới hai mươi phút mà anh đã hôn không biết bao nhiêu lần rồi, em cũng đâu có tát anh hai cái không cho hôn, giờ lại làm như thể là cô đang lạnh nhạt với anh vậy.
Ngón tay anh v**t v* lòng bàn tay cô: “Anh muốn em chủ động một lần.”
Lộ Ninh mím môi, không nhúc nhích. Hình như đúng là cô chưa từng chủ động, dù cô nghĩ rằng chuyện này chẳng có gì, nhưng lại hoàn toàn không thể làm ra bất kỳ hành động nào, thế là hai người cứ giằng co như vậy.
Chu Thừa Sâm dường như có chút thất vọng, giọng điệu lộ ra vài phần tự giễu: “Vậy thì để sau đi.”
–
Lộ Ninh ngồi lên xe, có chút bất lực xoa xoa mặt.
Cô túm lấy con gấu bông nhỏ cỡ một bàn tay ở bên cạnh, coi như là Chu Thừa Sâm rồi hung hăng đấm anh hai cái.
WeChat vang lên, là Chu Thừa Sâm gửi tới một bức ảnh, là ảnh tối qua Tiểu Quýt chui vào trong ngực anh.
[C]: [Nó khá thích anh đấy.]
Lộ Ninh thực sự không nhìn ra được điều đó, rõ ràng Tiểu Quýt bị dọa rồi, chắc là phòng khách khiến nó không có cảm giác an toàn nên mới tìm một góc ấm áp để chui vào.
Nhưng tiếp xúc gần như vậy mà anh dường như cũng không sao, ít nhất lúc nãy cô nhìn anh thì thấy anh vẫn bình thường.
Cách một màn hình, cuối cùng cô cũng to gan hơn.
[Đường xa xăm]: [Nó không thích anh.]
Cô rất chắc chắn mà phản bác anh, nhưng Chu Thừa Sâm chẳng tranh luận.
[C]: [Ừ, vậy thì gặp thêm vài lần nữa.]
Như thể đang nhắc cô: Tình cảm nuôi dưỡng rồi sẽ có.
Đồng thời lại tìm thêm một cái cớ có thể gặp mặt.
Lộ Ninh đập đầu lên vô-lăng, sao cứ có cảm giác mình đang không ngừng nhảy vào cái hố của anh.
Rõ ràng câu “thử xem” kia là do cô chủ động nói ra, nhưng cô vẫn cảm thấy có chút bức bối.
Trong đầu cô rối tung, không sắp xếp được mạch suy nghĩ, cô thấy vấn đề đều nằm ở anh, nhưng lại cảm thấy có phải bản thân mình cũng mềm lòng quá rồi không.
Bây giờ phải làm sao?
Cô không biết, cũng nghĩ không ra, thế nên im lặng một lúc, quyết định tạm thời không nghĩ nữa.
Hôm nay Từ Thi Hạ tới công ty, lúc này đang làm việc riêng trong giờ làm, nhớ lại dáng vẻ hôm qua Hứa Mặc dẫn Lộ Ninh đi vẫn thấy không yên tâm, nên nhắn hỏi cô có sao không.
“Đùa chứ, Tổng giám đốc Chu của cậu ấy, thật sự quá mức mạnh mẽ rồi.”
Lộ Ninh đáp một câu là không sao, nghĩ lại thì cảm thấy bấy lâu nay mình dường như đã tự khép kín bản thân quá mức. Cô sợ người trong nhà cảm thấy áy náy, nên những gì gặp phải ở nhà họ Chu rất ít khi giãi bày, ngay cả với hai người bạn thân thiết cũng hiếm khi nói tới. Hai nhà đó đều có quan hệ lợi ích trực tiếp với nhà họ Chu, hơn nữa tính khí người này còn nóng nảy hơn người kia, nếu thật sự gây ra chuyện gì thì cũng khó mà thu xếp cho ổn thỏa.
Cuối cùng nghĩ đi nghĩ lại, hiện tại cũng chỉ còn mỗi Từ Thi Hạ là người có quan hệ tốt nhất với cô, lại không hề có bất kỳ vướng mắc nào.
“Để hôm nào gặp nhau rồi tớ kể kỹ cho cậu.” Lộ Ninh chuyển sang hỏi cô ấy: “Còn cậu thì sao, công ty mới ổn không, tìm được bạn cùng phòng chưa?”
Tâm trạng Từ Thi Hạ khá tốt: “Cũng ổn, hơn nữa hôm qua đã liên hệ được một người bạn cùng phòng rồi, không phải công ty tớ, nhưng ở ngay dưới lầu, sau này có việc gì cũng có thể trông nom lẫn nhau.”
Lộ Ninh cười: “Vậy là tốt rồi.”
“Tốt cái gì chứ, lần nào cũng lo cho người khác, cậu cũng nên nghĩ cho bản thân mình nhiều hơn đi.” Từ Thi Hạ từ nhỏ đã có cá tính mạnh, tự lập sớm, chuyện gì cũng tự mình quyết định, ở đâu cũng thích nghi rất nhanh.
Cô ấy quá hiểu Lộ Ninh rồi, trông thì điềm tĩnh thong dong, thật ra tận trong xương cốt lại là một đứa trẻ ngoan được giáo dục quá tốt chẳng hề tâm cơ, lại còn bẩm sinh mềm lòng, hiền hòa.
Năm đó cô ấy đau lòng tột độ khi Lộ Ninh chia tay Kỷ Tiêu Nhiên rồi kết hôn với một người đàn ông lớn hơn cô bảy tuổi, lại đang lăn lộn chốn thương trường, cũng chính vì tính cách này của cô, tám phần là bị người ta nắm chặt trong lòng bàn tay.
Cô ngốc này, chuyện gì của bản thân đều có thể nhẫn nhịn, còn chuyện của người khác lại quan tâm từng li từng tí.
“Biết rồi mà.” Cô đáp với tâm trạng vẫn còn khá tốt.
Từ Thi Hạ lặng lẽ thở dài.
Lộ Ninh về đến nhà, ôm Tiểu Quýt hôn hôn nó. Hôm nay cô không nhốt nó trong phòng ngủ, để nó tự do đi lại. Có lẽ nó đã quen thuộc mọi ngóc ngách trong nhà, vậy mà lại thích nghi khá tốt, sang ngày thứ hai đã không còn quá sợ hãi nữa.
Lộ Ninh còn chơi với nó một lúc bằng cần câu mèo.
Cô quyết định cũng không nghĩ nhiều nữa.
Chỉ là mấy ngày sau đó, Chu Thừa Sâm lại khá yên tĩnh, ngoài việc thỉnh thoảng nhắn tin cho cô ra thì cũng không tiếp tục quấy rầy cô.
Mấy ngày nay anh ngoan ngoãn ở trong biệt thự Tây Sơn, Hứa Mặc nói mấy hôm trước thật ra rất bận, ông chủ đã đẩy đi không ít công việc, nhưng mấy ngày này thì thực sự không đẩy nổi nữa, không rút ra được thời gian.
Sáng sớm hôm nay, bên phía bà Chu lại gửi tin nhắn tới, nói rằng bà đã rất lâu rồi không thấy cô về nhà ăn cơm, bảo nếu có thời gian thì về ngồi chơi.
Lễ đính hôn của lớp con cháu nhà họ Chu vào tuần sau cũng gửi thiệp mời cho cô.
Biết Chu Thừa Sâm sẽ không đi, nhưng nếu cô đi thì năm sáu phần là Chu Thừa Sâm sẽ tới.
Cô không muốn trả lời một tin nào, nhưng không muốn phối hợp thì cũng vẫn phải phối hợp. Gần cuối năm rồi, cho dù không có sự bất thường gần đây của anh, Lộ Ninh cũng sẽ phối hợp với anh để qua hết năm nay.
Chỉ là không ngờ, ngay cả bảo mẫu của bà cụ Hạ cũng gọi tới hỏi cô dạo này có rảnh không, hẹn cô gặp mặt.
Năm đó ông cụ đã kết hôn ba lần, người vợ thứ hai mang họ Hạ, hai người chia tay còn làm ầm ĩ đến dư luận mức xôn xao, nhưng bà lại có tiếng tăm khá lớn trong hàng chú bác nhà họ Chu, ai nấy đều rất kính trọng bà.
Đến đời cháu chắt này thì không nói chuyện được với bà, duy chỉ có Chu Thừa Sâm là từng được bà chăm sóc khi còn nhỏ, nên rất có tình cảm, do đó bà cũng đối xử khá tốt với Lộ Ninh.
Có lẽ vì bà không có nhiều ràng buộc với nhà họ Chu, nên tình cảm Lộ Ninh dành cho bà cũng khác đi đôi chút, trong lòng vẫn mang theo sự kính trọng, thế là vui vẻ nhận lời ngay.
Xử lý xong mấy tin nhắn này, cô dọn sạch những tạp niệm trong đầu, rồi bị Đại La thúc giục lái xe đến cửa hàng một chuyến.
–
Chu Thừa Sâm nhận được điện thoại của bà cụ Hạ, thưa một tiếng: “Bà nội.”
Anh không có quan hệ huyết thống gì với bà cụ Hạ, chỉ là hồi nhỏ từng được bà chăm sóc mấy năm, bao nhiêu năm nay vẫn luôn rất thân cận. Với bà cụ anh lại chẳng hay thái độ như vậy.
“Bà đã hẹn thời gian với Lộ Ninh rồi, cuối tuần cùng về nhà ăn cơm.” Giọng nói của người già ở đầu dây bên kia hơi yếu, nhưng tinh thần vẫn còn khá: “Cãi nhau với Ninh Ninh à?”
Là gợi ý của Chu Thừa Sâm. Anh biết Lộ Ninh có phần phán cự với người nhà họ Chu, nhưng với vị này lại có vài phần tình cảm.
Hàng mi Chu Thừa Sâm rũ xuống, nút thắt Windsor gọn gàng bị anh kéo lỏng ra một chút. Anh nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa kính xe, cuối tháng mười hai, Thành phố Diễn lạnh lẽo tiêu điều.
Hôm nay không còn tuyết rơi, nhưng thời tiết vẫn âm u nặng nề.
Bầu trời xám xịt, sương mù lất phất.
Trong nhà thiếu đi một người, rõ ràng lúc cô ở nhà cũng rất yên tĩnh, nhưng anh lại đột nhiên cảm thấy căn nhà lạnh lẽo trống trải đến cực điểm.
Gần đây anh mất ngủ, sự sốt ruột dâng lên, nhiều lần nửa đêm giật mình tỉnh giấc, muốn lập tức đi tìm cô.
Nhưng anh vẫn nhẫn nhịn, liên tục tự nhắc nhở bản thân, quá vội vàng rất dễ phản tác dụng.
Cho cô có không gian riêng mấy ngày.
“Không có, bọn con rất tốt.” Anh cố chấp nói.
Bà cụ Hạ trầm mặc một lúc, chắc là không tin, rồi bỗng thở dài: “A Sâm à, có những chuyện nên buông xuống rồi, cũng đừng trở thành người mà chính con ghét. Năm đó mẹ con… chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng. Ninh Ninh là đứa trẻ tốt, con và nó không hợp nhau, nếu thật sự có khoảng cách quá lớn thì hãy buông tha cho nhau đi! Thích một người, không nhất định phải nắm chặt trong tay.”
Anh âm thầm nói: Không thể nào.
Chu Thừa Sâm thả rỗng ánh mắt, có chút mơ hồ nhìn vào hư không. Thật ra từ rất sớm Lộ Ninh đã từng nhắc tới chuyện chia tay một lần.
Đại khái là vào mùa đông năm ngoái, bố mẹ cô hoàn toàn rút khỏi công ty, dự định ra nước ngoài sống một thời gian để thư giãn, giao hết mọi thứ lại cho Lộ Phi.
Lộ Ninh đi tiễn bố mẹ, có lẽ sự tự do ngắn ngủi của họ đã k*ch th*ch cô.
Cô đột nhiên nảy ra ý nghĩ mua một vé máy bay, bay đến Thành phố Nam tìm bạn của cô.
Vệ sĩ đi theo cô tìm mấy vòng trong sân bay, cuối cùng xác nhận chuyến bay xong mới phát hiện cô đã đi được nửa tiếng rồi.
Chu Thừa Sâm đang ở phòng họp, Hứa Mặc ghé tai báo cáo, sắc mặt anh trầm xuống, hỏi bọn họ làm việc kiểu gì.
Cho dù không cản được, ít nhất cũng phải theo sát.
Đó là lần đầu tiên cô rời đi xa đến vậy.
Chu Thừa Sâm đi bằng chuyên cơ. Bên ngoài căn biệt thự đơn lập đèn đuốc sáng trưng, khi anh bước xuống từ một chiếc Rolls-Royce, Lộ Ninh vừa nhận được tin. Cô còn chưa kịp từ chối thì đã biết anh sắp tới nơi, liền khoanh tay, lẻ loi đứng ở cửa, trông như quả cà tím bị héo.
“Em chỉ là… ra ngoài chơi thôi, ngày mai sẽ về.” Nhìn thấy anh, cô buồn bực nói.
Anh đang tức giận, có lẽ sắc mặt hẳn cũng không tốt: “Vậy em có thể nói với anh, hơn nữa cũng không nên cắt đuôi vệ sĩ.”
Hàng mi cô khẽ chuyển động mấy cái, muốn nói lại thôi mấy giây, có lẽ là đang mắng anh trong lòng, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì, chỉ cúi đầu: “Lần sau sẽ không như vậy nữa.”
Anh kéo cô lên xe, chạy thẳng ra sân bay. Trên máy bay có giường, cô ngủ thiếp đi, cuộn người lại, tâm trạng không mấy tốt.
Khi về đến nhà đã là mười một giờ đêm. Cô giận dỗi, không muốn xuống xe, ngồi lì trong xe không nhúc nhích.
Đây có lẽ là sự phản kháng nghiêm trọng nhất mà cô từng làm. Anh ngồi cùng cô, đèn trong tầng hầm lần lượt tắt, đèn trần trong xe cũng tối lại, chỉ còn tiếng hô hấp của hai người trong không gian chật hẹp bị phóng đại vô hạn.
Lộ Ninh không nói gì, Chu Thừa Sâm cũng không nói.
Rất lâu sau, cô là người không chống đỡ nổi trước, đầu hàng, nhưng vẫn mang theo chút ấm ức: “Cái gì cũng phải là anh quyết định.”
“Em có yêu cầu thì cũng có thể nói ra.”
“Nói ra rồi cũng chỉ là đổi một cách khác, cuối cùng vẫn là anh quyết định.”
Cô không thích vệ sĩ theo sau, thì anh sẽ yêu cầu đừng để họ theo quá lộ liễu.
Cô không thích anh nhúng tay vào chuyện cửa hàng, vậy thì anh đổi người khác nhúng tay, mà người đó vẫn chịu sự khống chế của anh là được.
Anh còn chưa mở miệng, cô đã tự nghĩ thông rồi.
Trên đời này làm gì có chuyện mười phân vẹn mười, cô không thể vừa hưởng sự tốt đẹp mà anh mang đến, lại vừa trách anh quản quá rộng.
Dù sao ban đầu cũng chẳng phải đến với nhau vì tình.
Cô cúi đầu, nhún nhường, nhẹ nhàng nắm lấy tay anh.
Anh kéo người ôm vào lòng.
Hôm đó lúc xuống xe đã là rạng sáng, anh dùng áo vest quấn cô, cô rúc trong lòng anh, cuộn lại nhỏ xíu, hận không thể chui cả cái đầu vào cánh tay anh.
Tắm rửa xong, lúc nằm trên giường, cô đột nhiên nói: “Hôm đó ở tiệc, con út nhà họ Hứa cứ luôn lại gần anh.”
Anh tưởng cô ghen, liền nói: “Anh không để ý tới cô ta.”
Anh không nói chuyện gì với mấy người phụ nữ đó, cùng lắm là có dính dáng lợi ích, khách sáo vài câu, huống chi lại là cô gái trẻ tuổi.
“Em nghe nói cô ấy giỏi lắm, học cùng trường với anh, khởi nghiệp làm công ty truyền thông mới, hai năm đã mở rộng quy mô rất lớn…”
Anh nhíu mày, hỏi cô: “Em muốn quen biết?”
Cũng không phải không thể giới thiệu, nhà họ Hứa anh vẫn quen vài người.
Vòng vo cả nửa ngày, cô lại nói: “Cảm giác bọn họ đều hợp làm vợ anh hơn…”
Khi đó anh chỉ cho rằng cô bị dày vò quá nên nói lẫy, liền đáp: “Em không thích thì lần sau sẽ không làm ở trên xe.”
Cô kéo chăn kín đầu, trốn ở trong chăn nói một cách buồn bực: “Anh đúng là một người rất kỳ lạ.”
Cách một thời gian dài như vậy, dường như anh mới hiểu được ý của cô.
Dù là nhà họ Hứa hay nhà nào khác, những cô gái được bồi dưỡng từ những gia đình đó đều là người giỏi tính toán. Tất cả những điều ở cô khiến anh khó mà nắm bắt, còn với họ mà nói thì đều chỉ là chuyện nhỏ bé không đáng kể.
Khi đó cô đang uyển chuyển nói với anh: Tuy em chịu đựng một chút cũng không sao, nhưng chúng ta chẳng hề hợp nhau.
Chu Thừa Sâm siết chặt đốt ngón tay, nhẫn cưới cấn vào tay anh. Anh nâng tay lên nhìn một cái, là một chiếc nhẫn bạch kim rất đơn giản, mặt trong phía áp vào da có khắc mấy chữ cái LoNinh.
Anh nhớ ra, Lộ Ninh gần như chưa bao giờ đeo nhẫn cưới.
–
Cửa hàng của Lộ Ninh mở ở phố Hoành Tứ khu Danh Viên. Danh Viên là cả một vùng thương mại lớn, ngang dọc chằng chịt mấy con phố kéo dài, các loại cửa hiệu san sát, bao gồm khu mua sắm, giải trí và nghỉ ngơi.
Mặt tiền cửa hàng của cô không hề nổi bật, nguyên một bảng hiệu trắng, ở góc in một hình phượng hoàng, bên dưới là một hàng chữ VLONG, không hề có một câu slogan nhỏ nào, nhìn bề ngoài hoàn toàn không đoán ra là cửa hàng gì.
Bên cạnh mặt tiền mới là đường dốc dẫn xe xuống dưới, xe chạy xuống hầm, vòng qua một khúc cua hình chữ U rồi chạy lên.
Bên trong không gian cực lớn, chừng năm trăm mét vuông.
Tầng trệt là khu trưng bày, tầng hai là văn phòng.
Xưởng và phòng sơn xe ở tầng hầm.
Nhân viên có khoảng mười người, gần đây đều đang nghỉ phép cả rồi, trong cửa hàng chỉ còn cô, Đại La và Lâm Úc Thanh lo liệu.
Cô chỉ làm xe sang và xe hiếm, định sẵn chỉ có thể làm cho khách quen.
Trong giới mấy cậu ấm cô chiêu ở Thành phố Diễn, người biết Lộ Ninh e là còn nhiều hơn cả người biết Chu Thừa Sâm.
Cô vừa lái xe vào, thì có một chiếc Ferrari vòng vòng quanh xe mình, Lộ Ninh giật mình, chẳng cần đoán cũng biết là Lương Tư Mẫn. Cô xuống xe mắng: “Lương Tư Mẫn! Cậu đừng có quá đáng!”
Lương Tư Mẫn sải đôi chân dài xuống xe, Lộ Ninh nhìn dáng vẻ của cô ấy, không hiểu sao lại nhớ đến Đàm Gia. Mấy người này sao mà chân dài còn hơn cả cái mạng.
Lương Tư Mẫn còn lái xe của Đỗ Nhược Phong, hai người đó dính vào nhau đúng là hai chúa phá hoại, cũng chỉ có họ mới dám lái xe chạy vòng vòng trong cửa hàng toàn siêu xe của cô.
Lộ Ninh tiến lên ôm lấy cô ấy, uy h**p: “Cậu mà còn chạy loạn trong cửa hàng của tớ nữa thì tớ cắn cậu đấy.”
Gần đây trong cửa hàng toàn siêu xe, có một chiếc Bugatti đen còn là bản đặt riêng.
Nhưng không phải mang đến để độ, chỉ là để ở đây cho người khác nhìn, bảo là bản thân cũng không có thời gian lái, để trong gara thì bám bụi, mang đến đây cho cô lấy tiếng. Người dì bốn mươi tuổi đó cực kỳ thích cô, biết cô kết hôn rồi còn tiếc nuối, nói con trai bà ấy cao to đẹp trai, phong độ lịch sự, rất hợp với cô.
Lộ Ninh rất khó đối phó với những vị khách kiểu này, đôi khi cô cũng hoài nghi vì sao mình lại mở cửa hàng này.
— Mở cửa hàng đó để tưởng niệm tình yêu của cô và bạn trai cũ.
Trong đầu cô bỗng lóe lên câu nói mấy hôm trước của Chu Thừa Sâm, lúc đó bị những lời khác làm phân tán chú ý, giờ nghĩ lại mới không nhịn được mà thấy tức nghẹn trong tim.
Nói cô vì Kỷ Tiêu Nhiên mà mở cửa hàng này đúng là không sai.
Nhưng xét đến tận cùng là vì cô và Kỷ Tiêu Nhiên có cùng sở thích. Khi mới kết hôn cô rất u uất, lúc ấy đủ loại chuyện đè lên người cô, không muốn làm bất cứ công việc nào liên quan đến pháp luật, thật sự là cơ duyên trùng hợp mới mở cửa hàng này.
Phải giải thích chút không?
Lộ Ninh buồn rầu, hình như cũng khó mà giải thích cho rõ được.
Trong lúc thất thần, Lương Tư Mẫn ôm chặt cô một cái: “Ôi chao cục cưng, cậu dễ thương quá đi.”
Rồi vừa ôm vừa nhào nặn cô.
Đỗ Nhược Phong dạo này bận, tâm trạng không tốt lắm, nhưng cũng không nhịn được mà bật cười: “Lương Tư Mẫn, cậu đủ rồi đó.”
Lương Tư Mẫn thích nhất là trêu cô, xoa xoa đầu cô: “Cậu đá chu Thừa Sâm đi rồi theo tớ đi!”
Lộ Ninh rất không thích nhắc đến Chu Thừa Sâm với hai người, chỉ lẩm nhẩm trong lòng, nếu đá được thì tốt rồi.
Trong đầu như có hai người tí hon đang đánh nhau.
— Đừng mềm lòng nữa, cô đâu đấu lại anh. Dây dưa tiếp cũng chẳng được gì.
— Nhưng mày cũng đồng ý với anh ấy rồi mà, làm người không thể thất tín. Ít nhất ở bên nhau một thời gian, để chính anh ấy tự biết là hai người không hợp.
Hai người này chỉ đi ngang qua, tiện đường ghé thăm cô, không được bao lâu đã đi.
Nhưng đùa giỡn với bạn một lúc, tâm trạng Lộ Ninh cũng khá hơn nhiều.
Nhưng lại nhận được một tin mà không biết nên xem là tốt hay xấu.
Đỗ Nhược Phong nhắc cô trước khi đi: “Hôm nay tớ qua phía Tây Sơn tìm người, thấy Đàm Gia lái xe ra khỏi đó.”
Chỉ nói một câu như vậy, không nói thêm gì nữa.
Nhưng ý quá rõ: Cậu để ý một chút đi.
Lộ Ninh mím môi, nếu đổi thành mấy ngày trước, cô còn có thể cảm thấy mặc kệ bọn họ. Nhưng Chu Thừa Sâm ép cô, lừa cô, hạ mình muốn làm hòa như vậy, nếu quay đầu anh lại liên hệ với người cũ, cô thật sự sẽ ghét anh.
Lộ Ninh cầm điện thoại lên mấy lần, muốn hỏi anh, nhưng mở khung chat ra lại chẳng biết nên hỏi gì.
Hỏi gì cũng thấy kỳ quái.
Nếu đúng như vậy thì trông cô chẳng khác nào một con hề.
Nếu không phải thì lại giống như những phản kháng trước đó của cô đều là muốn từ chối còn đồng ý, nên giờ mới có thể thần hồn nát thần tính như thế.
Cô lại mở khung chat với Hứa Mặc, nhưng buồn bực rất lâu, cũng chỉ nhắn một câu: [Cuối tuần hẹn ăn cơm với bà cụ Hạ, tôi phải đến Tây Sơn, anh hỏi giúp xem anh ấy có tiện không.]
Hứa Mặc chắc là chẳng hề hỏi, hoặc là đang ngồi cạnh Chu Thừa Sâm, gần như trả lời ngay tức khắc: [Đương nhiên là tiện, Tổng giám đốc Chu nói Tây Sơn chính là nhà của cô, cô muốn về lúc nào thì về.]
Lộ Ninh đặt điện thoại xuống, không hiểu sao lại thấy có chút thất bại.
–
Tống Nham đưa xe của Đàm Gia tới, dòng xe Lambo vốn nổi tiếng nhờ đường nét đẹp, ngoại hình vốn đã rất bắt mắt, nên khi chỉnh ngoại hình phải cố gắng hiểu rõ tính cách và nhu cầu của chủ xe để làm bản độ mang dấu ấn cá nhân.
Dù cho đã cho nhân viên nghỉ, nhưng đám người này mà không được đụng vào xe thì chịu không nổi, rảnh quá lại chán, nên hôm nay đều tới cửa hàng. Lộ Ninh là người đến cuối cùng, lại còn náo loạn với Lương Tư Mẫn một trận.
Tống Nham cũng ở đó, chống tay lên cửa xe nói: “Chị Gia Gia nhà bọn tôi thật ra ở riêng rất dễ gần, nhưng mà ấy hả, lại có chút xíu xiu nổi loạn…”
Tống Nham trước kia là fan của Đàm Gia, lúc này liền nói liên tục không ngớt.
Lộ Ninh không bước tới ngay, cô đứng dựa vào cột, nghe họ tán gẫu.
Thật ra theo trực giác của cô, bản chất Đàm Gia là kiểu người rất u ám. Trước mặt người khác là đại mỹ nhân kiều diễm động lòng người, tự tin rạng rỡ, giải thưởng cầm đến mỏi tay.
Còn cái vẻ an tĩnh hiền hòa đằng sau, có lẽ là vì khoảng trống trong lòng chẳng thể được lấp kín bằng ánh đèn flash, và cũng chẳng ai thật sự hiểu cô ta.
Sự đè nén ấy cần lắm một lối thoát, chỉ có thể rút ra theo những cách rất kín đáo.
Ví dụ như làm một cú độ dế yêu vượt xa thẩm mỹ của người bình thường.
Nhu cầu của cô ta đã không còn là kiểu nổi loạn nho nhỏ thông thường nữa, cô ta có một loại thôi th*c m*nh mẽ muốn biểu đạt bản thân, nhưng chẳng ai để ý phần nội tâm đó của cô ta.
Nếu có, có lẽ Chu Thừa Sâm được tính là người đó. Cô ta từng nói với người khác rằng trên thế giới này chỉ có một người hiểu cô ta.
Là đang nói về Chu Thừa Sâm.
Cái sự chắc chắn ấy như đang nói: Trên thế giới này cũng chỉ có mình tôi hiểu anh ấy.
Lộ Ninh nghĩ, hình như cô chưa từng nhìn thấu Chu Thừa Sâm.
Thật ra tên thật của Đàm Gia là Chung Hành Ý, nhưng từ rất nhỏ đã không sống ở nhà họ Chung nữa, trái lại lại có quan hệ rất sâu với nhà họ Chu.
Nói ra thì chú Tư nhà họ Chu mang họ Đàm, khi đó trong đám trẻ chỉ có mình ông ấy là theo họ của bà cụ nhà họ Chu. Trước khi lâm chung, ông ấy giao phó vợ mình lại cho bà cụ Chu, vì vậy bà Tư luôn sống khá tốt trong nhà họ Chu.
Còn nghệ danh của Đàm Gia có liên quan gì tới chú Tư không thì Lộ Ninh cũng không rõ.
Bà Tư Chung Vãn coi Đàm Gia như con ruột. Những năm này Đàm Gia bận sự nghiệp, thỉnh thoảng liên hệ với gia đình cũng chỉ với bà Tư, còn với phía nhà họ Chung thì thi thoảng có qua lại với mấy người vãn bối, chứ với cha chú bề trên thì gần như đã cắt đứt quan hệ hoàn toàn.
Nhưng hai năm nay việc làm ăn nhà họ Chung khấm khá hơn, người có tiền rồi chung quy lại hoài niệm tình xưa nghĩa cũ. Có lẽ con gái cũng xứng đáng để cho ra mặt, có ý níu kéo lại quan hệ.
Mấy năm gần đây mỗi dịp lễ tết, nhà họ Chung đều gửi quà cho bà Tư, qua lại cũng thường xuyên hơn trước.
Chu Thừa Sâm thì lại chẳng ít lần làm mất mặt nhà họ Chung. Lần trước bà lớn nhà họ Chung tự mình đến đưa thiệp mời, xe bà ta và xe của Chu Thừa Sâm vừa lúc cùng dừng ở đường Bình Nam. Chu Thừa Sâm nhận thiệp, nhưng lại chặn khách ngoài cửa, nói bà Tư bệnh rồi, không gặp khách, đã đuổi người ngay tại chỗ.
Khiến bà nhà họ Chung kia giận điên lên, sau lại qua tìm bà cụ khóc lóc kể lể, nói A Sâm lớn rồi, càng ngày càng vô lễ với bề trên.
Cũng là nhắc nhở nhà họ Chu rằng Chu Thừa Sâm giờ cánh cứng rồi, biết đâu sau này sẽ tác oai tác oái trong nhà họ Chu.
Anh bất kính với trưởng bối cũng không phải chuyện một hai lần.
Từ nhỏ đã chẳng phải dạng ngoan ngoãn, nên năm đó thừa lúc tranh quyền, anh chính là người bị chèn ép nặng nhất. Không ai xem trọng anh, chẳng ai nghĩ anh có thể trở thành người có tiếng nói tuyệt đối trong nhà họ Chu.
Ông cụ mới mất hơn hai năm.
Anh trưởng thành quá nhanh, thủ đoạn quá cứng.
Giờ bà cụ nói, Chu Thừa Sâm vẫn chịu nghe đôi phần, đối xử với bậc trưởng bối không thể nói là thân thiện, nhưng thể diện phải có thì vẫn phải duy trì. Nhưng sau này bà cụ trăm tuổi, mấy người từng chèn ép bắt nạt anh, không biết sẽ bị anh chỉnh đốn đến mức nào.
Sau đó không lâu, bà cụ mở tiệc, dùng sảnh tiệc lớn nhất trong nhà cũ Ngô Viên, mời thân thích bạn bè và cả truyền thông, tổ chức cho Chu Thừa Sâm một buổi tiệc sinh nhật cực lớn.
Nhưng từ chuẩn bị đến thực hiện, toàn bộ đều giao cho Lộ Ninh xử lý.
Khi ấy bên cạnh cô là mười mấy người làm và bốn vệ sĩ to lớn, nói là để cô sai khiến, kỳ thực chẳng khác nào nửa giam cầm.
Lộ Ninh thì lại chẳng để tâm lắm. Có lẽ bởi trong đời đã từng gặp phải cú vấp quá lớn, về sau rất nhiều chuyện cô cũng nhìn rộng ra, cảm thấy cũng chẳng có gì quá to tát nữa.
Thực ra lúc mới kết hôn, tình cảnh của Chu Thừa Sâm không hề tốt.
Mấy chú bác đều đè trên đầu anh, các chú bác họ hàng bên nội thì càng coi anh như cái gai trong mắt.
Anh ở thế khó, Lộ Ninh đương nhiên cũng theo đó mà chịu ức h**p. Nhất là anh đã đổ quá nhiều tiền vào nhà họ Lộ, người nhà họ Chu khó tránh khỏi lấy chuyện đó ra làm khó làm dễ. Lộ Ninh cảm thấy chuyện này cũng có trách nhiệm của mình, nên đôi khi không muốn để anh phải bận tâm, rất nhiều chuyện nhỏ cô đều không nhắc tới.
Khi đó chuyện trong công ty anh chưa thể hoàn toàn quyết định, có lúc vì đạt được một số mục đích mà đành phải cúi đầu.
Có lẽ vì anh quá kiêu ngạo, bên ngoài lại tâng bốc anh đến tận mây xanh. Lộ Ninh thỉnh thoảng nhìn thấy anh bị người ta ép đến mức lưng cũng sắp phải khom xuống, cô cũng thấy khó chịu.
Nhưng cô không giúp được anh, thậm chí đa phần thời gian còn phải dựa vào anh săn sóc, có anh đứng phía sau làm chỗ dựa mới không đến mức khó đi lại trong nhà họ Chu.
Nhưng may là cô cũng không có quá nhiều cơ hội tiếp xúc với nhà họ Chu, nên cũng không thấy quá phiền muộn.
Chỉ là có lẽ vì từng cùng Chu Thừa Sâm đi qua một đoạn thời gian không mấy vẻ vang, sau này thái độ của cô với nhà họ Chu đã trở nên thản nhiên hơn. Những chuyện khó coi và lục đục cô đều vờ như không nhìn thấy, chỉ làm phần việc trong khả năng của mình.
Mấy ngày bị quản thúc đó, cô cũng biết đơn giản là cách họ mài Chu Thừa Sâm, không làm gì được anh nên đành lấy cô ra để châm chọc.
Lộ Ninh coi đó như “công việc” của mình. Công việc thì nào có thuận lợi mãi đâu. Nhận tiền của người ta thì phải làm việc cho người ta, đáng thôi. Ông chủ của cô là Chu Thừa Sâm, chỉ cần không phải Chu Thừa Sâm là người làm khó cô thì cô cũng không thấy quá khó sống.
Nhưng mấy ngày đó, cô vẫn cảm nhận được sự uất ức hiếm hoi.
Người ở Ngô Viên vây quanh cô, trong điện thoại không có chút tín hiệu nào.
Toàn bộ Ngô Viên bị chặn sóng, đám người giúp việc trăm miệng một lời, nói mạng bị gián đoạn, đã gọi người đến sửa rồi. Nhà cửa ở Ngô Viên xây lớn và dày, phòng nối phòng, kéo dài bất tận, nên không có tín hiệu cũng bình thường.
Nhà đúng là rất lớn, Lộ Ninh cũng hay bị lạc đường trong đó, mấy người làm lâu năm mỗi lần đều phải đưa cô đi, cô mới có thể đi đúng chỗ.
Nhưng nói là nơi hẻo lánh, không có tín hiệu là bình thường cũng có phần hoang đường.
Nhưng dựa vào cái lý do hoang đường ấy đã nhốt cô lại rồi.
Chu Thừa Sâm không ở Thành phố Diễn, đúng lúc đi công tác, thế nên lơi lỏng việc trông nom cô. Chắc là anh biết cô đang ở nhà cũ, mà nhà cũ ngoài bà cụ ra thì chẳng mấy ai ở đó nữa, nên không nghĩ nhiều.
Cô không liên lạc được với Chu Thừa Sâm, trong lòng hơi bồn chồn.
Nhưng tiệc sinh nhật cận kề, vô số chuyện rắc rối muốn cô quyết định, bà cụ dẫn theo mấy vị phu nhân, cố ý xem cô làm trò cười, chẳng ai giúp một tay, chỉ kéo tay cô, nói: “Sau này cơ nghiệp lớn như vậy đều phải giao cho A Sâm. Con là vợ nó, mấy dịp nhỏ như thế này với con chắc chắn chẳng là gì đâu.”
Lộ Ninh cúi đầu, không phản bác, tránh khiến họ cười càng khoái trá hơn.
Cô gồng mình chịu áp lực suốt mấy ngày liền. Dù không có ai giúp đỡ, nhưng cũng chẳng ai cố tình để buổi tiệc sinh nhật bị làm hỏng. Đến lúc đó làm mất mặt Chu Thừa Sâm, cũng sẽ chẳng đổ lỗi lên đầu cô được.
Vì vậy, ngoại trừ việc bị hạn chế liên lạc, không nhận được bất kỳ sự hỗ trợ nào từ người nhà họ Chu thì cũng không đến mức quá khó khăn. Cô cắn răng làm tiếp, cuối cùng tuy vẫn có vài chỗ thiếu sót, nhưng nhìn chung vẫn suôn sẻ.
Đến ngày tổ chức tiệc, Lộ Ninh cầm ly champagne, đứng ngoài đám đông, yên lặng và trầm mặc. Chu Thừa Sâm tranh thủ thời gian từ công việc bận rộn để tới. Trước đây mỗi lần sinh nhật, anh đều rất ghét những buổi tiệc xã giao phô trương kiểu này, thường chỉ là một bữa tiệc gia đình nhỏ, nên anh không biết năm nay lại được sắp xếp như vậy.
Càng không biết người nhà họ Chu lại dồn hết mọi việc lên một mình Lộ Ninh.
Chỉ là một buổi tiệc sinh nhật thôi, biết thì đã sao. Anh có trở mặt, làm hỏng tiệc thì tâm huyết của cô cũng coi như đổ sông đổ biển, mà cũng chưa chắc sẽ làm cho cô và anh thấy hả giận.
Giờ người nhà họ Chu cũng chỉ có thể dùng những chuyện không mấy quan trọng kiểu này để mài mòn cô.
Anh là nhân vật chính của tối hôm đó, mọi người đều chờ để chúc rượu anh. Anh tách khỏi đám đông đi tìm cô, áp suất quanh người thấp đến mức đáng sợ. Lộ Ninh không muốn làm mọi chuyện trở nên căng thẳng, cũng thật sự không muốn để công sức của mình uổng phí.
Đã tốn hết bao nhiêu tâm sức như vậy rồi mà.
Vì thế cô chỉ cười cười, giả vờ như không có chuyện gì: “Quần áo hôm nay của anh không hợp với em.”
Thấy anh không nói gì, cô lại nói thêm một câu: “Phòng tiệc do em bố trí, vẫn ổn chứ?”
Chu Thừa Sâm cuối cùng cũng không phát điên. Nhưng người nhà họ Chu lại không nhìn ra cơn giận bị đè nén của anh, cố tình chọn đúng lúc này để chĩa mũi dùi vào Lộ Ninh. Họ nói đã ba năm rồi sao vẫn chưa có con, bảo cô đi kiểm tra xem có phải chức năng sinh sản có vấn đề hay không.
Những người như họ, mỗi năm kiểm tra sức khỏe không biết bao nhiêu lần, hạng mục xét nghiệm phức tạp đủ cả, làm sao có chuyện có bệnh kín gì mà không biết. Nói cho cùng cũng chỉ là muốn làm cô khó chịu.
Lộ Ninh cúi đầu cười nhạt, không đáp lời.
Chuyện này nói thẳng ra chẳng liên quan gì đến Lộ Ninh cả, chẳng qua là mâu thuẫn giữa nhà họ Chu và Chu Thừa Sâm. Lộ Ninh bị kẹt ở giữa, là con cá trong ao bị vạ lây, nhưng họ tốn bao nhiêu công sức, giờ đây cũng chẳng thể tạo nổi bọt sóng gì nữa.
Cô tìm một phòng phụ vắng người để tránh ồn ào, không ngờ lại vô tình nghe thấy bà cụ ở phòng bên đang khuyên Chu Thừa Sâm: “Năm đó không cho con cưới con bé nhà họ Chung, biết trong lòng con có oán. Nhưng mấy năm nay bà cũng nghĩ thông rồi. Mà con cũng không còn trẻ nữa, nếu bên ngoài con có con rồi, mang về đây, nhà họ Chu cũng sẽ nhận.”
Chu Thừa Sâm cười lạnh một tiếng, nói gì đó, Lộ Ninh không nghe rõ. Cô lặng lẽ lui ra, hòa trở lại đám đông. Cô đại khái đoán được Chu Thừa Sâm khinh thường việc làm kiểu đó, nhưng cô cũng nghĩ, với tình hình hiện tại của nhà họ Chu, nếu anh nhất quyết muốn ở bên ai đó, e là chẳng còn ai có thể ngăn cản được anh nữa.
Tối hôm đó Chu Thừa Sâm luôn không vui. Cuối cùng có người buông một câu rằng rượu chuẩn bị cho bàn dài không ngon, Chu Thừa Sâm lập tức sa sầm mặt, mỉa mai nói: “Vậy lần sau để thím ba làm. Vợ tôi còn trẻ, vốn không gánh vác được việc lớn. Thím ba giỏi giang, sau này có chuyện gì thì nên xông lên phía trước nhiều hơn, gánh vác nhiều hơn.”
Giọng anh rét lạnh, đè nén cơn giận, xung quanh lập tức im bặt như tờ. Anh đặt mạnh ly rượu xuống bàn rồi rời khỏi tiệc.
Thế nên mới có chuyện anh nhắc đến ly hôn sau đó.
Anh ngà ngà say, nằm nghỉ trong phòng. Cô tưởng anh đã ngủ, thương anh rõ ràng là sinh nhật của mình mà lại bị làm cho chật vật như vậy, nên bước tới giúp anh cởi bớt quần áo cho dễ chịu hơn.
Nhưng cô không ngờ lại bị anh hiểu lầm thành một kiểu mời gọi nào đó. Men rượu dâng lên, có lẽ tâm trạng anh cũng chẳng tốt, dữ dằn hơn bình thường rất nhiều.
Lúc đó Lộ Ninh thật lòng cảm thấy, cô thực sự không hợp với anh, cũng không hợp với nhà họ Chu. Những nhu cầu của Chu Thừa Sâm cô không đáp ứng được, cô cảm thấy rất mệt, thậm chí có lúc còn thấy hơi sợ anh.
Hơn nữa với năng lực của Chu Thừa Sâm, chỉ cần tùy tiện tìm một người vợ lanh lợi thông minh, giỏi giang hơn chút cũng đủ khiến nhà họ Chu ngoan ngoãn nghe lời. Cô ở nhà họ Chu chẳng phát huy được tác dụng gì, lúc nào cũng phải chờ anh đến thu dọn hậu quả.
Khi đó anh ra ban công hút thuốc, rất lâu sau mới hỏi một câu: “Ninh Ninh, những năm qua anh đối xử với em thế nào?”
Cô nói là rất tốt, tốt vô cùng, cả đời này cô đều sẽ biết ơn.
Anh lại trầm mặc rất lâu, rồi mới nói câu đó: “Nếu em vẫn không thể thích nghi, anh có thể trả em tự do.”
…
Lộ Ninh không tham gia vào câu chuyện của họ, lặng lẽ rời khỏi xưởng, quay lên tầng trên, xách một chiếc áo khoác rồi đi ra ngoài.
Phố Hoành Tứ ban ngày cũng rất nhộn nhịp. Đi dọc theo các cửa hàng về phía phải, chưa tới một trăm mét đã có bốn quán bar.
Lộ Ninh tùy tiện chọn một chỗ bước vào. Ban ngày quán bar vắng vẻ yên tĩnh, trông thanh nhã hơn hẳn.
Ông chủ quán này cô đã rất quen rồi, gọi một ly cocktail, chậm rãi nhấp từng ngụm.
Ông chủ đích thân pha rượu cho cô, pha xong thì chống người ở đó nói chuyện cùng cô: “Mỗi lần em tới đây, tôi đều có cảm giác mình đang làm hư trẻ vị thành niên. Em mà thay bộ đồng phục học sinh ngồi đây, cảnh sát tới là cũng phải bắt tôi đi luôn.”
Có lẽ thấy cô không vui, nên cố ý chọc cô cười.
Lộ Ninh cười: “Em hai mươi lăm rồi.”
Chu Thừa Sâm năm nay ba mươi hai rồi.
Lộ Ninh trả tiền, lúc đứng dậy rời đi thì nhìn thấy Chu Thừa Sâm ở cửa. Cô chớp mắt, còn tưởng mình nhìn nhầm.
Không hiểu vì sao, trong lòng bỗng thấy rất bực.
Anh đúng là âm hồn không tan.
Cô đứng trên bậc thềm, mới miễn cưỡng ngang tầm mắt với anh. Anh thật sự quá cao lớn rồi, nếu lúc này ông chủ đi ra, chắc sẽ buông một câu trêu đây là phụ huynh nhà cô à!
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tuyết bỗng rơi xuống từng mảng lớn, phủ l*n đ*nh đầu của cả hai người.
Chu Thừa Sâm tiến lên hai bước, giơ tay kéo khóa áo khoác của cô lên, cau mày hỏi: “Uống rượu rồi?”
Hỏi thừa.
E rằng việc anh tới đây cũng là vì biết cô đã vào quán bar.
Anh thật sự rất giống phụ huynh.
Lộ Ninh không thèm để ý đến anh. Sự u uất trong lòng chồng chất từng lớp, nhưng lại không có chỗ phát tác. Cô men theo con phố đi tiếp về phía tây, đi rất lâu. Đến chỗ rẽ, vừa quay đầu lại đã suýt đâm sầm vào ngực anh, cô ngẩng đầu chất vấn: “Anh lại tình cờ đi ngang qua à?”
Lần nào cũng là đi ngang qua.
Sợ là lần nào cũng cố ý cả.
Chỉ là biết cô không thích bị giám sát, nên tìm cái cớ vụng về như vậy.
Anh thật sự nắm rõ lịch trình của cô như lòng bàn tay.
Chu Thừa Sâm mặc áo khoác dạ, bên trong vẫn là vest, chắc là vừa từ văn phòng hoặc phòng họp nào đó đi ra.
Đi trên con phố ăn chơi này, trông anh lạc lõng vô cùng.
Cuối cùng anh cũng không nhịn được nữa, giơ tay nắm lấy cổ tay cô, kéo cô quay đầu đi lại.
Thể chất cô yếu, hứng thêm gió lạnh nữa e là sẽ cảm mất.
Tửu lượng kém, còn chạy tới quán bar uống rượu, bị người ta bắt nạt sợ là cũng không phản ứng kịp.
“Anh lại như vậy rồi.” Lộ Ninh miễn cưỡng để anh kéo đi, nhỏ giọng nói.
Chu Thừa Sâm bước chậm lại, hít sâu hai cái mới đè được sự bực bội trong lòng, nghiêng đầu nói với cô: “Em không thích anh như vậy, nhưng em lại không nói cho anh biết nên làm thế nào. Vậy nên anh làm gì cũng sai. Yêu cầu duy nhất của em là anh tránh xa em thật xa. Lộ Ninh, nếu là như thế, vậy thì cả đời này em cũng đừng hòng.”
Lộ Ninh rất muốn cắn anh. Cắn nốt cả tay kia cho rách da, tốt nhất là cắn thẳng lên mặt anh. Hung dữ cho ai xem…
“Vậy thì cõng em. Em không thích bị anh kéo. Anh đi nhanh lắm, bước lại dài, em theo không kịp. Sức anh cũng rất mạnh, anh kéo em đau lắm!” Lộ Ninh cảm thấy người này nói gì cũng không nghe, thế là gần như cáu kỉnh mà nói.
Đưa ra yêu cầu, ok, cô đâu phải không biết.
Chu Thừa Sâm chợt khựng lại, quay đầu nhìn cô. Cô đứng tại chỗ, ngửa mặt tức giận nhìn anh.
Tốt lắm. Ghét anh cũng được, hận anh cũng được, dẫu sao cũng còn hơn là thờ ơ.
Anh chậm rãi ngồi xổm xuống: “Lên đi.”